Xách ba lô lên và đi – Huyền Chip

Featured

Bước chân của Huyền Chip khởi đầu cho trào lưu mới trong giới trẻ Việt: Khát khao vươn ra thế giới, đi và trải nghiệm. Cô bé quyết chí làm “Ta ba lô” không chỉ để thỏa mãn khát khao khám phá, trưởng thành mà còn đem hình ảnh, văn hóa Việt Nam đến với bạn bè năm châu. Nhưng không phải ai cũng có bản lĩnh để đi như Huyền. Điều thú vị toát ra từ con người Huyền nằm trong sự khác biệt và dám khác biệt. Cô bé ấy dường như đứng ngoài khuôn mẫu thông thường của một nhân vật quan trọng.

Bạn đã bao giờ ước mình sẽ đi vòng quanh thế giới chưa, chắc là có rồi. Nếu bạn đang ở độ tuổi 20, chắc hẳn đã từng 1 lần đã nghĩ “viển vông” như thế, nhưng cái điều bạn nghĩ đến đầu tiên là phải có tiền, bởi đi nhiều như thế thì cần rất nhiều tiền, rồi thì sau đó sẽ không dám nghĩ đến nữa. Nhưng Huyền đã đi mà chỉ có 700usd thôi. Chính những thiếu thốn đó đã thôi thúc Huyền lên đường, cô bé không “đợi đủ đầy để đi”. Đó dường như là điều đặc biệt nhất ở cô bạn 9x Huyền Chip.

xach balo len va di - huyen chip

xach balo len va di – huyen chip

Sau khi được báo chí rầm rộ về chuyến đi “ngông” của mình, Huyền bỗng trở nên nổi tiếng, nhiều nhà xuất bản đã tìm đến Huyền để đặt hàng em viết sách. “Xách ba lô trên vai và đi” đã ra đời đơn giản như thế. Nhưng để có được những trang viết, những sự kiện xuất hiện như trên sách thì không phải là điều đơn giản. Huyền nói: “động lực khiến tôi lao vào viết ngay quyển sách này không gì khác ngoài việc tôi muốn truyền cảm hứng khám phá, phiêu lưu mạo hiểm đến những bạn trẻ, hãy mạnh dạn vác ba lô đến những vùng đất xa xôi mà bạn chưa một lần được đặt chân đến”.

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn

Lúc đó tôi đã không nhớ một số người một số việc, nhưng những người đó, những việc đó, luôn là những thứ dịu dàng mà vững chắc bên cạnh tôi, chưa bao giờ rời xa tôi. Tôi đã từng hỏi anh, một bông hoa có thể sống được bao lâu, trong năm tháng cô đơn của tôi, trong sâu thẳm trí nhớ trống rỗng kia, tôi nhớ anh đã đưa cho tôi một bức tranh của Van Gogh, bức “Hoa hướng dương”, màu vàng rực rỡ, cành lá dang rộng.

Sau này tôi mới biết, thông điệp của hoa hướng dương là tình yêu thầm lặng. Giống như trong những năm tháng đó, anh luôn dành sự chăm sóc cho tôi.

Tôi không nhớ anh, nhưng anh vẫn yêu tôi, thời gian cứ trôi đi tình yêu không ngừng tăng lên. Anh nói, năm tháng của một bông hoa có thể sẽ rất dài, sẽ nở rực rỡ và mãnh liệt trong sự cô đơn của em, vì có sự hiện diện của tình yêu nên nó sẽ chẳng bao giờ héo tàn.

Tôi đã từng gặp rất nhiều người, thủy chung gắn bó với nhau như hình với bóng, cùng nhau đi hết cuộc đời, sau đó tôi đã gặp anh.

Chỉ cần có anh ở đây, chỉ cần có tôi ở đây, chúng tôi sẽ không vội vàng, cũng không chậm rãi mà sẽ cùng nhau đi hết bốn mùa

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn ebook

Hoa nở giữa tháng năm cô đơn ebook

Trở Lại – Nguyễn Nhật Lâm

Chuyến đi của hơn một năm được “nén” lại chỉ trong hơn một trăm trang tiểu thuyết ngắn cũng đủ sức hấp dẫn tôi đi du lịch bụi bằng những trang giấy của “Trở lại”. Tôi tin rằng sự trải nghiệm xuyên quốc gia với hàng nghìn tình tiết biến hóa sinh động, một lối viết rất trẻ của tác giả sẽ không chỉ lôi cuốn tôi mà độc giả khác cũng dễ dàng hóa thân vào nhân vật tôi trong tiểu thuyết – thật đúng là một chuyến đi thú vị trong từng câu chữ nhảy nhót suốt từ đầu đến cuối, và đôi khi lại phải khựng lại để ngẫm nghĩ đôi chút về những đòi hỏi đơn giản nhất của cuộc sống khi mà lỡ hóa thân vào nhân vật, đôi khi tôi như có cảm giác bị tác giả làm thất vọng khi mà những tình tiết tiếp sau không như mong đợi và câu trả lời là một sự bất ngờ khiến cho tôi cười khành khạch – một sự tương tác tuyệt vời và hình như không có khoảng cách nào giữa tác giả và độc giả.

Tôi bỗng giật mình khi mà cảm giác được rằng những trang còn lại còn quá ít, nó khiến tôi nuối tiếc vì tôi không muốn chuyến đi phải dừng lại vào lúc này – cũng cùng lúc những dòng hồi ức của nhân vật tôi ùa về làm cho nỗi buồn như cộng hưởng và làm cho tôi suýt phải lau nước mắt khô. Chuyến hành trình đã đưa tôi trở lại thực tại khi mà cuốn tiểu thuyết ngắn khép lại – tim bỗng rạo rực và đập nhanh hơn bởi vừa phải trải qua quá nhiều cảm xúc lắng đọng, một phần trách cái kết thúc mở này. Nhưng tôi cảm thấy hưng phấn khi đã “giải nén thành công file .rar” để thấu những gì nhân vật tôi đã trải qua trong hơn một năm. Chừng ấy thời gian tất nhiên là cách chọn từ ngữ và tình tiết sẽ phải hết sức nhanh – như sự năng động của sinh viên thời kỳ hội nhập vậy. Đó cũng là một sự trùng hợp khá hoàn hảo trong thời điểm này.

Tuy nhiên, những sự hiện đại của anh thợ hồ xây dựng chỉ đường cho nhân vật tôi khiến tôi liên tưởng tới những tầng lớp tự coi mình là tiến bộ lại bỏ quên mất những thứ đơn giản mà họ nghĩ là không cần thiết và cần phải đào thải. Cũng như một giới sinh viên trẻ bỏ quên thói quen đọc sách – nơi mà những kiến thức của loài người được tích lũy từ ngàn xưa. Chắc là họ sẽ phải hối hận lắm khi không được thưởng thức chuyến đi tuyệt vời này, và họ vĩnh viễn không nhận ra được ý nghĩa của những điều giản dị, họ sẽ sống hay tồn tại cùng với cõi đời dài và vô cảm. Có lẽ ta phải rời chiếc laptop mê hoặc, để tạo nên những chuyến đi thực sự để rồi quay lại ôm laptop để share những điều thú vị tương tự. Hay một sự lựa chọn thông minh là hãy hóa thân vào đây để đoạt lấy những giá trị của cuộc sống mà không cần phải trả giá cho những cay đắng.

“Thả bước dọc theo dòng sông Ka Long đi về phía cửa khẩu, tôi lôi tấm bản đồ thế giới điểm lại kế hoạch lớn lao của mình. Bắt đầu từ Trung Quốc đại lục, sau khi có một số vốn tiếng Trung tôi đi đến Côn Minh để tìm đường sang Tây Tạng huyền thoại. Từ miền đất thánh này tôi sẽ nỗ lực vượt qua dải Nepal vĩ đại để đến với quê hương Đức Phật. Sẽ dừng chân ở Ấn Độ để tiếp tục mưu sinh và học tiếng, chuẩn bị cho hành trình tới Biển Đen. Qua Pakistan, men theo bờ biển Ả Rập, tôi sẽ tới Iran, từ đây, tiếp tục hướng về phía tây đi theo vịnh Oma. Đến biên giới Irak, ngược về hướng Bắc sẽ đến giao miền Nam Á và Đông Âu, chắc phải nghỉ ở Ankara. Sau đó tiếp tục đi để đến Roma và dừng lại ở Kinh Đô Ánh Sáng. Châu Âu văn minh sẽ mang lại cho tôi một cuộc sống giàu sang và hiện đại, điều này chắc chắn rồi vì kiều bào nào về nước chẳng toát lên cái vẻ dễ thấy của mấy người thành đạt. Rồi tôi cũng sẽ là một Việt Kiều lắm tiền nhiều của, chẳng cần phải cứ đi mãi một con đường, thành Rome còn nhiều ngả đến. Niềm tin đó là hành trang có giá trị nhất thôi thúc tôi lên đường với ba bộ quần áo ba cuốn sổ ghi và một hộ chiếu mới có duy nhất một tấm Visa Trung Quốc.

Cứ nghĩ đến việc mỗi vùng đất đi qua đều thấm những giọt mồ hôi lao động của mình tôi lại thấy phấn khích lạ thường. Và cũng chẳng có lựa chọn nào khác để đi và tồn tại với một kẻ vô sản ngoài việc làm bất cứ thứ gì ra đồ ăn, ra vé xe và ra Visa, miễn là tới được Paris, tới được sự giàu sang, tôi sẽ làm bất cứ công việc chính đáng gì.

Tôi ghép chữ thành thơ, trịnh trọng ghi nó lên trang đầu tiên của cuốn nhật ký hành trình bên cạnh một số thông tin liên lạc trong trường hợp cần thiết.

Nụ cười dọa những phong ba
Bàn chân dọa những đường xa gập ghềnh.”
Trích đoạn Trở Lại Nguyễn Nhật Lâm

Dương Thụy

Dương Thụy là nhà văn nữ của Việt Nam, được biết đến qua những bài viết trên báo Hoa Học Trò và hiện nay là cây bút khá nổi bật trên văn đàn Việt Nam. Cô đã trở thành nhà văn trẻ hàng best-seller, kể từ khi xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tay Oxford thương yêu và tập truyện ngắn Cáo già, gái già và tiểu thuyết diễm tình. cùng hàng loạt các tác phẩm sau này.

Dương Thụy sinh năm 1975 tại Sài Gòn – Thành Phố Hồ Chí Minh, tên thật là Dương Thụy Phương Khanh. Sinh trưởng trong một gia đình hiếu học, có năng khiếu viết văn và sở thích viết văn nên Dương Thụy đã đến với đọc giả lứa tuổi thanh thiếu nên qua truyện ngắn “Búp bê băng giá” khi tác giả còn là học sinh lớp 10 trường Trung học phổ thông Lê Quý Đôn (Thành Phố Hồ Chí Minh).

Dương Thụy từng là phóng viên báo Hoa Học Trò và là nhà văn cùng thời với Hải Miên, Phan Hồn Nhiên, Trang Hạ… Chị kết hôn với anh Võ Sáng Xuân Vinh, Tổng Giám đốc Saigon Capital và có một cô con gái tên là Võ Sáng Phương An.

Nguyễn Nhật Ánh

Nguyễn Nhật Ánh sinh ngày 7 tháng 5 năm 1955 là một nhà văn Việt Nam chuyên viết cho tuổi mới lớn. Ông sinh tại Quảng Nam. Thuở nhỏ ông theo học tại các trường Tiểu La, Trần Cao Vân và Phan Chu Trinh. Từ 1973 Nguyễn Nhật Ánh chuyển vào sống tại Sài Gòn, theo học ngành sư phạm. Ông đã từng đi Thanh niên xung phong, dạy học, làm công tác Đoàn Thanh niên Cộng Sản Hồ Chí Minh. Từ 1986 đến nay ông là phóng viên nhật báo Sài Gòn Giải Phóng, lần lượt viết về sân khấu, phụ trách mục tiểu phẩm, phụ trách trang thiếu nhi và hiện nay là bình luận viên thể thao trên báo Sài Gòn Giải Phóng Chủ nhật với bút danh Chu Đình Ngạn. Ngoài ra, Nguyễn Nhật Ánh còn có những bút danh khác như Anh Bồ Câu, Lê Duy Cật, Đông Phương Sóc, Sóc Phương Đông…

Năm 13 tuổi ông đăng báo bài thơ đầu tiên. Tác phẩm đầu tiên in thành sách là một tập thơ: Thành phố tháng tư, NXB Tác phẩm mới 1984 (in chung với Lê Thị Kim). Truyện dài đầu tiên của ông là tác phẩm “Trước vòng chung kết” (NXB Măng Non, 1985).[1] Hai mươi năm trở lại đây, ông tập trung viết văn xuôi, chuyên sáng tác về đề tài thanh thiếu niên.

Năm 1990, truyện dài “Chú bé rắc rối” được Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng Sản Hồ Chí Minh trao giải thưởng Văn học Trẻ hạng A. Năm 1995, ông được bầu chọn là nhà văn được yêu thích nhất trong 20 năm (1975-1995) qua cuộc trưng cầu ý kiến bạn đọc về các gương mặt trẻ tiêu biểu trên mọi lãnh vực của Thành Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh và báo Tuổi Trẻ, đồng thời được Hội nhà Văn Thành phố Hồ Chí Minh chọn là một trong 20 nhà văn trẻ tiêu biểu trong 20 năm (1975-1995).

Năm 1998 ông được Nhà xuất bản Kim Đồng trao giải cho nhà văn có sách bán chạy nhất. Năm 2003, bộ truyện nhiều tập “Kính vạn hoa” được Trung ương Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh trao huy chương “Vì thế hệ trẻ” và được Hội nhà văn Việt Nam trao tặng thưởng.

Năm 2004, Nguyễn Nhật Ánh kí hợp đồng với NXB Kim Đồng tiếp tục cho xuất bản bộ truyện dài gồm 28 tập mang tên “Chuyện xứ Langbiang” nói về hai cậu bé lạc vào thế giới phù thủy. Tác phẩm mới nhất của ông vừa được NXB Trẻ ấn hành vào năm 2008 có tên “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”.

Haruki Murakami

Murakami Haruki sinh năm 1949 tại Kyoto và hiện đang sống ở Boston, Mỹ, là một trong những tiểu thuyết gia, dịch giả văn học người Nhật Bản được biết đến nhiều nhất hiện nay cả trong lẫn ngoài nước Nhật. Từ thời điểm nhận giải thưởng Nhà văn mới Gunzo năm 1979 đến nay, hơn một phần tư thế kỷ hoạt động và viết lách, tác phẩm của ông đã được dịch ra khoảng 38 thứ tiếng trên thế giới, đồng thời trong nước ông là người luôn tồn tại ở tiền cảnh sân khấu văn học Nhật Bản.

Sau Rừng Na Uy, ông đã trở thành một thần tượng văn hóa đại chúng ở Nhật, đến nay ông đã xây dựng nên một sự nghiệp văn học phong phú với những kiệt tác chinh phục cả công chúng Nhật lẫn phương Tây như Biên niên ký chim vặn dây cót, Xứ sở kỳ diệu vô tình và chỗ tận cùng thế giới, Cuộc săn cừu, Phía Nam biên giới phía Tây mặt trời… Murakami được coi là nhà văn tầm cỡ thế giới, đồng thời cũng là tác gia quan trọng nhất, được đọc nhiều nhất của Nhật Bản sau Kenzaburo Oe.

Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi!

Tôi – một thằng đàn ông đã 32 tuổi, đã có vợ và một cô con gái. Tôi ko biết sau khi lập gia đình cuộc sống hôn nhân của bạn có phải là một thiên đường? Còn với tôi nó chẳng phải là một địa ngục nhưng cũng chả phải là một thiên đường! Bởi chả có cái địa ngục nào lại cho tôi những phút giây ngọt ngào, lãng mạn, sự sung sướng và cả những khao khát, đam mê mãnh liệt. Và cũng chả có cái thiên đường nào lại chứa đựng những nỗi lo sợ, những chọn lựa khó khăn, những toan tính cho cuộc sống bộn bề phía trước, hay hơn cả là những hơn ghen ích kỉ và những nỗi lầm đáng tiếc.

Vợ tôi ư? Biết nói thế nào về cô vợ bé bỏng của mình nhỉ? Không phải ngẫu nhiên mà tôi gọi cô ấy là cô vợ bé bỏng đâu, bởi cô ấy bây giờ mới có 20 tuổi. Các bạn đừng ngạc nhiên, tôi cưới vợ khi cô ấy vừa mới tốt nghiệp THPT xong mà. Có nghĩa là tôi hơn cô ấy 12 tuổi và chúng tôi đã cưới nhau được gần 2 năm.

Khi lấy chàng

Giới thiệu đôi nét về tác phẩm: ‘Khi lấy chàng’, góc nhìn hóm hỉnh về đời sống gia đình.

Đêm tân hôn của cô dâu trẻ diễn ra thế nào? Cuộc sống của người vợ 8X cùng anh chồng hơn mình 6 tuổi sẽ ra sao?… ‘Khi lấy chàng’, nhật ký của cô gái trẻ Hà Nội, có thể khiến độc giả khóc và cười vì góc nhìn hóm hỉnh.

Nếu tình yêu là thiên đàng của hai trái tim đang bay bổng thì hôn nhân có thể là một “bãi chiến trường” với đầy đủ hỷ, nộ, ái, ố mà chỉ có người trong cuộc mới thấu hiểu được cảnh ngộ và tình huống họ trải qua.

Ngay từ những dòng đầu tiên, Nguyễn Thị Thu Hiền, tác giả cuốn Khi lấy chàng…, đã khiến độc giả bật cười thú vị với trang viết giàu hình ảnh, giản dị, dễ đọc và không thiếu tình tiết hồi hộp, gay cấn theo bước chân của một cô gái trẻ về nhà chồng làm vợ, làm dâu.
Những hỷ nộ ái ố của đời sống của một đôi vợ chồng trẻ đều có đủ trong cuốn “Khi lấy chàng…” của tác giả Thu Hiền.

Ngay trong đêm tân hôn, cô gái đã cảm nhận được những đổi khác trong mối quan hệ tình yêu lãng mạn vốn nhuộm màu hồng trước đây. Sự vô tâm của người chồng, sự khắt khe của gia đình chồng… là những đợt sóng gió liên tiếp dội xuống đầu cô, thử thách bản lĩnh của cô gái vốn là con một trong gia đình công nhân viên chức bình thường.

Từ những lời tán tỉnh nhau thật đẹp lúc đang yêu, giờ đây đối mặt anh chồng trẻ con, với bà mẹ chồng khó tính, với những vất vả và kinh tế còn eo hẹp, cô dâu mới vấp phải những va chạm “mẹ chồng – nàng dâu”, những nỗi lo lắng sợ sệt mơ hồ như: đưa tiền tháng cho mẹ chồng bao nhiêu là đủ, không dám ngủ nướng mà thắc thỏm thức sớm lo bữa ăn cho gia đình, lo lắng vì sao lâu quá chưa có thai… Thêm vào đó sự xét nét của gia đình nhà chồng, của bà con họ hàng khi so sánh cô em dâu xinh đẹp, có bằng thạc sĩ, kiếm tiền giỏi giang với người chị dâu xấu xí, mới là cử nhân… đã khiến cho cô gái nhiều lần khóc vì uất và buồn.

Những chuyện tưởng như vụn vặt, tủn mủn ấy lại góp thành vấn đề lớn trong thế giới nhỏ bé của đôi vợ chồng trẻ.

Tác giả Nguyễn Thị Thu Hiền bộc bạch trong lời nói đầu sách: “Cuối năm thứ ba mình đi lấy chồng. Cơn lốc chứng khoán làm mờ mắt những gã đàn ông nóng vội, cuốn đi biết bao nhiêu xót xa. Cơn bão ấy cuốn cả ông xã mình, cả những khoản nợ to tướng… mình trở thành người kiếm tiền trả nợ cho chồng… Sinh em bé xong, cảm thấy cứ đi làm công ăn lương thế này biết bao giờ mới mở mặt được, mình ủng hộ ông xã chung vốn với bạn bè ra làm ăn buôn bán hàng thời trang… Cuộc sống bắt đầu đỡ vất vả hơn. Ôi cuộc sống, lên rồi lại xuống, nhìn lại mà thấy thật đáng trân trọng. Có lẽ vì thế mà phởn chí viết ra cuốn Khi lấy chàng…”.

Đằng sau một văn phong có vẻ hóm hỉnh và hài hước, cuốn Khi lấy chàng… có nhiều đoạn viết sâu sắc, thể hiện tâm trạng lao đao, chông chênh nói chung của những người phụ nữ trong xã hội hiện đại. Người phụ nữ dù mạnh mẽ đến đâu, giỏi giang đến đâu, thì họ vẫn cần lắm sự quan tâm, lời chia sẻ động viên từ những người thân yêu. Một cử chỉ yêu thương từ chồng con cũng có thể tiếp thêm sức mạnh vô biên cho họ chống chọi với những con sóng lớn nhỏ trong cuộc đời. Và trên hết, hạnh phúc của hôn nhân chỉ có được khi cả vợ và chồng cùng biết dành cho nhau trọn vẹn tình yêu thương để vun đắp, xây dựng tổ ấm.

Theo: vnexpress.net

Nhà Văn Christie Craig

Christie Craig (*) – Tiểu thuyết gia văn học lãng mạn hiện đại ăn khách nhất tại Mỹ. Bà sinh ra và lớn lên ở Alabama, là một nhà văn đạt giải thưởng, có sách xuất bản hàng triệu bản, một diễn giả đầy sức thuyết phục, đồng thời là một giáo viên dạy viết văn. Các bài báo và ảnh chụp của bà xuất hiện trên gần ba ngàn tạp chí lưu hành khắp nước. Là người đã lọt vào vòng chung kết giải Golden Heart, cũng như là người lọt vào vòng chung kết trong các cuộc thi do RWA tài trợ, bà có được sự công nhận trong dòng văn học lãng mạn, với văn phong hài hước dí dỏm, pha trộn giữa các tình huống ly kỳ hồi hộp và gợi tình. Continue reading

Nhà văn Jean Marie Pierson

Là người Manhattan, từng sinh sống tại thành phố nông nghiệp nhỏ Southold, rồi chuyển đến New York. Cả hai nơi đều được cô tự hào gọi là nhà.

Sau khi tốt nghiệp nghành Sản xuất phim truyện và phim truyền hình ở Đại Học Penn State, cô chuyển đến St. Mary’s Residence ở đường 72 ở New York City và làm việc cho một công ty xuất bản sách lớn. No Good Girls là tiểu thuyết đầu tay của cô, ban đầu được viết dưới dạng một kịch bản phim và sau đó cô biến nó thành một cuốn tiểu thuyết với sự hướng dẫn của bốn người bạn nhà văn ở một quán bar trên đường Houston. Continue reading