Giới thiệu đôi nét về tác phẩm: ‘Khi lấy chàng’, góc nhìn hóm hỉnh về đời sống gia đình.
Đêm tân hôn của cô dâu trẻ diễn ra thế nào? Cuộc sống của người vợ 8X cùng anh chồng hơn mình 6 tuổi sẽ ra sao?… ‘Khi lấy chàng’, nhật ký của cô gái trẻ Hà Nội, có thể khiến độc giả khóc và cười vì góc nhìn hóm hỉnh.
Nếu tình yêu là thiên đàng của hai trái tim đang bay bổng thì hôn nhân có thể là một “bãi chiến trường” với đầy đủ hỷ, nộ, ái, ố mà chỉ có người trong cuộc mới thấu hiểu được cảnh ngộ và tình huống họ trải qua.
Ngay từ những dòng đầu tiên, Nguyễn Thị Thu Hiền, tác giả cuốn Khi lấy chàng…, đã khiến độc giả bật cười thú vị với trang viết giàu hình ảnh, giản dị, dễ đọc và không thiếu tình tiết hồi hộp, gay cấn theo bước chân của một cô gái trẻ về nhà chồng làm vợ, làm dâu.
Những hỷ nộ ái ố của đời sống của một đôi vợ chồng trẻ đều có đủ trong cuốn “Khi lấy chàng…” của tác giả Thu Hiền.
Ngay trong đêm tân hôn, cô gái đã cảm nhận được những đổi khác trong mối quan hệ tình yêu lãng mạn vốn nhuộm màu hồng trước đây. Sự vô tâm của người chồng, sự khắt khe của gia đình chồng… là những đợt sóng gió liên tiếp dội xuống đầu cô, thử thách bản lĩnh của cô gái vốn là con một trong gia đình công nhân viên chức bình thường.
Từ những lời tán tỉnh nhau thật đẹp lúc đang yêu, giờ đây đối mặt anh chồng trẻ con, với bà mẹ chồng khó tính, với những vất vả và kinh tế còn eo hẹp, cô dâu mới vấp phải những va chạm “mẹ chồng – nàng dâu”, những nỗi lo lắng sợ sệt mơ hồ như: đưa tiền tháng cho mẹ chồng bao nhiêu là đủ, không dám ngủ nướng mà thắc thỏm thức sớm lo bữa ăn cho gia đình, lo lắng vì sao lâu quá chưa có thai… Thêm vào đó sự xét nét của gia đình nhà chồng, của bà con họ hàng khi so sánh cô em dâu xinh đẹp, có bằng thạc sĩ, kiếm tiền giỏi giang với người chị dâu xấu xí, mới là cử nhân… đã khiến cho cô gái nhiều lần khóc vì uất và buồn.
Những chuyện tưởng như vụn vặt, tủn mủn ấy lại góp thành vấn đề lớn trong thế giới nhỏ bé của đôi vợ chồng trẻ.
Tác giả Nguyễn Thị Thu Hiền bộc bạch trong lời nói đầu sách: “Cuối năm thứ ba mình đi lấy chồng. Cơn lốc chứng khoán làm mờ mắt những gã đàn ông nóng vội, cuốn đi biết bao nhiêu xót xa. Cơn bão ấy cuốn cả ông xã mình, cả những khoản nợ to tướng… mình trở thành người kiếm tiền trả nợ cho chồng… Sinh em bé xong, cảm thấy cứ đi làm công ăn lương thế này biết bao giờ mới mở mặt được, mình ủng hộ ông xã chung vốn với bạn bè ra làm ăn buôn bán hàng thời trang… Cuộc sống bắt đầu đỡ vất vả hơn. Ôi cuộc sống, lên rồi lại xuống, nhìn lại mà thấy thật đáng trân trọng. Có lẽ vì thế mà phởn chí viết ra cuốn Khi lấy chàng…”.
Đằng sau một văn phong có vẻ hóm hỉnh và hài hước, cuốn Khi lấy chàng… có nhiều đoạn viết sâu sắc, thể hiện tâm trạng lao đao, chông chênh nói chung của những người phụ nữ trong xã hội hiện đại. Người phụ nữ dù mạnh mẽ đến đâu, giỏi giang đến đâu, thì họ vẫn cần lắm sự quan tâm, lời chia sẻ động viên từ những người thân yêu. Một cử chỉ yêu thương từ chồng con cũng có thể tiếp thêm sức mạnh vô biên cho họ chống chọi với những con sóng lớn nhỏ trong cuộc đời. Và trên hết, hạnh phúc của hôn nhân chỉ có được khi cả vợ và chồng cùng biết dành cho nhau trọn vẹn tình yêu thương để vun đắp, xây dựng tổ ấm.
Theo: vnexpress.net
Bài liên quan:
- Nhật ký ông bố tương lai – Fabrice Florent
- Con Doanh nhân
- Tủ sách thứ 33 của mô hình TỦ SÁCH DÒNG HỌ được trao tặng
- Lộ diện bản Kiều Nôm cổ nhất Việt Nam
- Bé 9 tuổi viết sách dạy ‘tán gái’
- Tủ sách Thanh Lệ – Chuyện về một nữ sinh tình nguyện tử nạn
- Tự làm kệ sách nhỏ xinh
- “Sách xưa”, một cách lưu truyền và giáo dục văn hóa
- Thư giãn với quán cà phê sách
- Sống Với Sách
- Chật hẹp, khang trang đều… èo uột
- “Con mọt sách” Diệu Hương không ngủ trước 3 giờ sáng…
- Chỉ có sách mới khiến người ta sống nhân văn hơn
- Cơ chế “mở” cho thư viện tư nhân
- Tiết lộ về nữ họa sĩ truyện tranh đẹp hơn cả… truyện tranh
- Khi chàng là “mọt sách”
- Cô họa sĩ “đẹp hơn cả truyện tranh” không muốn nổi tiếng vì… đẹp
- Tâm sự của một “mọt sách”
- Marc Levy “chat” với Mọt Sách
- Alpha books – Lịch sử ra đời
Kiếp làm dâu
Nguyễn Thị Thu Hiền
Ngày đầu tiên làm dâu…
Nằm mãi không ngủ được. Mình sợ ngủ quên. Bóng tối khiến mình càng lạ nhà hơn, mình chỉ biết định hướng đâu là cái đồng hồ. Tích tắc… tích tắc…
Mẹ dặn, bác cả dặn, hai bà cô dặn, tổng cộng sáu bà dì cũng dặn: “Phải dậy từ 5h sáng mà quét nhà đấy nhá, cọ ấm chén nữa, làm bữa sáng nữa… rõ chưa?”.
Và mình cũng sợ bị “giang hồ” đồn là cô dâu này lười lắm, nên phải cố mấy ngày đầu thôi. Trời ơi, sao đêm dài thế. Mẹ ơi, con nhớ mẹ. Nhìn sang bên, tự dưng thấy căm thù chàng. Vì chàng mà mình đến nông nỗi không dám ngủ thế này đây……
Bịch
…Ơ…..ôi….ơ….
Mình giật mình tỉnh giấc, nhìn vội đồng hồ đã 6h30 từ lúc nào. Chàng ném cái chân gác dở của mình chễm chệ đặt lên cổ chàng khiến mình đứt giấc. Trời ơi, mình… sao mình dám ngủ trong cái thời bom đạn này. Trời ơi, phi ra khỏi giường ngay thôi!
… Bữa sáng…
7h cả nhà mới túc tắc dậy từng người một. Ai cũng uể oải, chắc bởi hôm qua diện lắm thứ quá làm cơ thể quá tải. Lại ăn thừa chất nữa. Quả này bữa sáng mình không phải làm đây.
Nhưng… sau một tiếng quét ba tầng nhà, dọn vệ sinh sân vườn, cọ ấm chén… thấy mẹ chồng đi đun lại thức ăn hôm qua, mình hốt hoảng vào bếp. Thôi xong rồi, bữa sáng muộn.
Mình sợ.
Mẹ chẳng nói gì.
Mình thở phào nhẹ nhõm. Ôi sao mình may mắn thế.
Mãi về sau, mình mới biết rằng mẹ im lặng… để chiều mang sang hàng xóm kể!
Chàng vẫn ngủ quay đơ quên cả về nhà vợ lại mặt. Mình chỉ muốn òa khóc.
Tức quá. Trời ơi, các chị ơi, những đồng đội hay buôn chuyện với nhau ơi, giờ thì em tin vì sao các chị bảo em hôn nhân là cái toa lét rồi. Đúng là người ở ngoài thì chỉ muốn vào. Và người ở trong chỉ muốn ra. Quả này em ham rẻ lấy phải chàng rồi. Của rẻ là của ôi rồi. Đứa nào xui em lấy chồng hơn nhiều tuổi cho nó sướng, thế là em chọn chàng hơn em 6 tuổi, để giờ em biết mình hớ rồi. Kiểu này phải ngồi thiền lại để nhớ đứa nào xui mất thôi. Hu… hu…
… Ba ngày sau…
Họ bên nội có giỗ, và nhà chàng đăng cai tổ chức. Thế vận hội này đông thật. Thanh niên nhiều mà các cụ cũng nhiều. Mình có cơ hội để biết ai thì phải xưng hô như thế nào. Nhưng ngượng thật, các em đều hơn tuổi mình, ngày xưa chưa lấy chàng, chúng nó đều gọi mình bằng em. Giờ mình đâm ra sợ!
… Ăn… ăn… ăn…
… Tám… tám… tám…
… Ăn… ăn… ăn…
… Tám… tám… tám…
Cuối cùng, thế vận hội giỗ đã xong. Các cô thanh niên xì tin dọn hộ mình bát đũa ra sân, cười nói tưng bừng. Cứ ngỡ chị em sẽ có cơ hội gần nhau hơn khi cùng rửa bát. Nhưng…
Đứa thứ 1: Thôi, em về đi học đây.
Đứa thứ 2: Em cũng thế.
Đứa thứ 3: Em chiều nay có hẹn quan trọng lắm, chị làm hộ em nhá.
Đứa thứ 4: Để em vào xem có ai sai cái gì không nhá…
Đứa thứ n: … 1.001 lý do
…
Ngoài sân, xe máy, bàn ghế, mình, sáu mâm bát đã ăn xong, ba cái xô nước và một niềm tin: chàng sẽ tới bên mình tựa như anh hùng cứu mỹ nhân.
… Một tuần sau…
Hôm thế vận hội giỗ, chàng say nên bò đi sân vận động Hàng Chiếu. Mình vừa rửa bát vừa hát cho chóng xong việc. Hát hết những bài đã thuộc, hát cả đến những bài chưa thuộc, rồi huy động nốt những bài chỉ thuộc một câu còn đâu là ư ử giai điệu, cuối cùng mình cũng xong. Nghĩ thầm, ở nhà mẹ thì lười thế!
Còn hôm nay, ông trời ơi, ông trời giúp mình rồi, cuối cùng cũng đến ngày đi làm lại. Nhớ công ty quá. Người ta thì có một tuần trăng mật ở đâu đó, còn mình có một tuần vỡ mật ở nhà. Cũng tại mình, không dám đi tuần trăng mật sợ tiền sử nhà chàng chưa có ai đi, nay mình đầu têu sẽ bị coi là phá hoại, mình đành bảo chàng ở nhà với bố mẹ cho vui. Giờ càng nghĩ càng thấy tiếc. Đành lòng mong mau mau đến ngày đi làm. Mừng quá là mừng thôi.
Ngày đầu tiên đi làm lại, cảm giác như cô học trò mới xin được việc, lại lâng lâng tự do. Chỉ có điều, nhìn thấy những anh đẹp trai ngoài đường, tự dưng thấy tiếc. Biết vậy, mình ở giá cho các anh ấy thèm.
(Trích Khi lấy chàng – Nhật ký của cô dâu trẻ, sách do Sahara phát hành)
Còn tiếp…
Phần 1