“Không bao giờ làm mất tiền”

Đó là quy luật mà nhà tỉ phú người Mỹ Warren Buffett (một trong những người luôn có mặt ở danh sách giàu nhất thế giới trong vòng 20 năm qua, đứng trong hàng ngũ 100 nhân vật có ảnh hưởng nhất thế giới do tạp chí Time bình chọn) đề cập trong cuốn tự truyện Hòn tuyết lăn vừa có mặt tại VN, đang được giới doanh nhân VN bàn luận nhiều.

Warren Buffett

Nhà báo Trần Ngọc Châu (Đài Truyền hình FBNC) nhận xét: Cuốn tự truyện có rất nhiều điểm để các doanh nhân suy nghĩ và áp dụng trong việc điều hành doanh nghiệp (DN). Để DN đạt được thành công và phát triển bền vững nên lưu ý đến hai quy luật. Quy luật thứ nhất là “Không bao giờ làm mất tiền” và quy luật thứ hai là “Không bao giờ quên quy luật thứ 1”. Với một DN, khi bước vào giai đoạn đầu tư, không nên quá vung vít số vốn trong việc đầu tư vào những kế hoạch không cần thiết. Nếu có thì chỉ nên đầu tư với tỉ lệ thích hợp. Vì sao? Vì để tránh mất số vốn ban đầu. Số tiền ban đầu trước khi có sản phẩm kinh doanh bị mất càng lớn, khả năng sinh lợi của DN càng bị ảnh hưởng trong tương lai. Chính vì vậy, Warren Buffett vẫn tiếp tục lái chiếc VW Beetle cũ mèm ngay cả khi ông đã trở thành triệu phú – một bài học đáng để các doanh nhân học tập.

Một trong những bài học quý giá khác trong Hòn tuyết lăn được chủ tịch HĐQT REE Corp Nguyễn Thị Mai Thanh nhấn mạnh, đó chính là đào tạo và tuyển dụng nhân sự ở các DN. “Khi tuyển người, lãnh đạo DN cần tìm kiếm ba phẩm chất: liêm chính, thông minh và nhiệt tình. Quan trọng nhất vẫn là sự liêm chính, vì nếu thiếu sự liêm chính thì hai phẩm chất còn lại sẽ giết chết DN. Mặt khác, khi tuyển người điều hành công việc kinh doanh, bạn đang giao cho họ cả con heo tiết kiệm của mình. Nếu những người bạn thuê khôn ngoan và chăm chỉ, họ sẽ mang về cho bạn rất nhiều tiền. nếu không trung thực, họ sẽ tìm ra rất nhiều cách để biến tiền của bạn thành tiền của họ…

Điều cuối cùng không kém phần thú vị đối với DN hay cả nhà đầu tư cá nhân Warren Buffett lưu ý: “Các dự báo chỉ cho chúng ta biết về người dự báo nhiều hơn là về vấn đề được dự báo”. Nhiều người quên rằng những nhà dự báo thường thiên về phản ánh mối quan tâm của những người trả lương cho họ – nếu họ được trả lương để đưa ra thông tin bi quan, họ sẽ bi quan đúng như thế; nếu cần phải lạc quan, thì bạn sẽ nhận được thông tin lạc quan.

Trọng Bảo

Vikrom Kromadit – tỉ phú mê viết sách

Vikrom Kromadit là con cả trong gia đình có 23 người con. Ông là tác giả của loạt sách tự truyện Hãy làm người tốt được giới trẻ Thái Lan yêu thích. Ông cũng là phát thanh viên chương trình Tầm nhìn CEO và Vòng quanh thế giới cùng Vikrom, được dư luận Thái Lan đánh giá cao.

Tính đến nay, Vikrom Kromadit đã góp 50 triệu USD tiền cá nhân để thành lập quỹ từ thiện Amata Foundation. Ông cũng tuyên bố hiến tặng toàn bộ tài sản riêng của mình cho quỹ này.

Hiện ông đang đầu tư xây dựng Amata Castle (lâu đài Amata) rộng khoảng 20.000 mét vuông. Ông dự định biến nơi này thành bảo tàng văn hóa nghệ thuật, nơi vinh danh những nghệ sĩ.

Người sáng lập và là Chủ tịch tập đoàn Amata (Thái Lan), tỉ phú Vikrom Kromadit có tên trong danh sách 40 tỉ phú giàu nhất Thái Lan với tài sản ròng 145 triệu USD. Ông cũng được vinh danh trong danh sách 48 Anh hùng hảo tâm ở châu Á.

Người đàn ông 56 tuổi, từng ly dị, hiện đang sống độc thân này có vẻ ngoài dễ mến với nụ cười hiền lành, phong thái thong thả đặc trưng của người Thái và cách nói chuyện hài hước khiến người nghe luôn cảm thấy thú vị. Tuy nhiên, cuộc đời ông trong cuốn tự truyện Tay không gây dựng cơ đồ do ông viết vừa được công ty sách Trí Việt dịch và giới thiệu tại VN lại tái hiện một quá khứ đầy sóng gió và bão tố. Trong ấy, Vikrom thổ lộ cả những mặt tốt lẫn không tốt, những sai lầm mắc phải và tâm sự về đời mình. Ngay sau buổi giao lưu cùng các bạn sinh viên VN nhân dịp ra mắt cuốn tự truyện nêu trên, tỉ phú Vikrom Kromadit dành cho TNTS cuộc phỏng vấn.

Sinh ra trong gia đình có truyền thống kinh doanh, điều đó  ảnh hưởng đến ông như thế nào?

Gia đình tôi có truyền thống kinh doanh gần 200 năm. Bố tôi có trang trại mía đường. Vì vậy tôi học được rất nhiều từ bố mẹ tôi, cách quản lý tiền, quản lý công việc của riêng mình và biết suy nghĩ một cách năng động. Bố tôi là người rất năng động, ông ấy luôn tìm những cách khác nhau để giải quyết các vấn đề. Nhờ sinh ra trong một gia đình có truyền thống kinh doanh mà tôi sớm có cơ hội quan sát bố mẹ mình điều hành công việc, nên ngay từ nhỏ tôi đã thích kinh doanh. Từ 5 tuổi, tôi đã bán đậu phộng (lạc) kiếm tiền. Đến năm 8 tuổi thì tôi đã có cửa hàng bán đậu phộng của riêng mình.

Còn việc học ở trường? Lúc đi học, ông có phải là một học sinh nổi bật?

Không hẳn. Tôi học về kỹ thuật ở đại học Đài Loan. Tôi từng được nhận học bổng của chính phủ Đài Loan khi học đại học. Tôi nghĩ các kiến thức trong trường rất quan trọng. Chúng giúp tôi có đầu óc quản lý hệ thống và điều hành công việc kinh doanh sau này.

Từ 6 năm qua, ông chọn sống trong một ngôi nhà bè chỉ rộng 36 mét vuông giữa hồ nước để viết sách. Đây là ý thích của ông hay vì ông muốn tạo sự khác biệt?

Nếu bạn sống trong một căn nhà lớn, quá tiện nghi, trí óc của bạn khó mà ổn định được. Ở trong ngôi nhà đơn giản, gần thiên nhiên, đầu óc của tôi cảm thấy thư thái hơn, tôi có thể tập trung tối đa vào việc mà mình muốn làm. Tôi sống trong ngôi nhà bè chẳng cần lắp máy lạnh. Và tôi mặc sà-rông ngồi viết sách, rất thoải mái.

Tôi tò mò không biết một tỉ phú như ông thì tiêu tiền như thế nào? Trong túi ông hiện có bao nhiêu tiền?

Ồ, không nhiều đâu. Thường thì tôi chẳng bao giờ mang quá 100 USD trong túi cả. Hầu như tôi chỉ tiêu tiền mua xe hơi thể thao. Tôi đã tiêu khoảng 4 triệu USD để mua xe thể thao. Tôi thích tốc độ. Khi lái xe trên 200 hay 300 km/giờ, tôi thấy đầu óc mình rất tập trung vào tốc độ. Tôi thích cảm giác này.

Người VN có câu “Sau thành công của một người đàn ông là bóng dáng của một người phụ nữ”. Nhưng ông lại chọn sống độc thân sau khi ly dị cách đây khá lâu? Vì sao ông lại lựa chọn điều này?

Tôi có nhiều bạn gái. Nhưng tôi không có vợ thôi. Vì tôi nghĩ nếu bạn lập gia đình, bạn phải hiểu rất rõ trách nhiệm với gia đình. Và đó là một trách nhiệm lớn.

Có một thời gian ông đi tu trong chùa. Điều này có ảnh hưởng gì đến cách sống của ông bây giờ?

Thời tôi còn trẻ, mẹ tôi muốn tôi vào chùa tu một thời gian nhưng tôi đã không làm điều ấy. Khi mẹ mất, tôi nghĩ tôi sẽ hoàn thành ước nguyện ấy cho bà. Năm tôi 50 tuổi, tôi nghĩ đã đến lúc tôi nên làm điều gì đấy cho mẹ mình.

Ông tự nhận mình là người rất nóng tính, cuộc đời của ông cũng có rất nhiều sóng gió. Nhưng nhìn ông bây giờ thấy hiền hòa thanh thản quá. Ông đã tìm ra bí quyết nào để cân bằng cuộc sống của mình?

Khi bạn làm việc, bạn làm việc. Khi bạn thư giãn, bạn phải thật sự thư giãn. Bạn không cần phải quá nghiêm trọng khi thư giãn. Điều đó là vô ích. Bí quyết của tôi để cân bằng cuộc sống là phải biết chính xác mình là ai, mình cần gì. Tôi nghĩ tôi nhận ra được mình là ai từ khá sớm. Đó là lý do tôi quyết định học để trở thành kỹ sư, vì tôi nghĩ kỹ sư phải có nhiều kiến thức, và kiến thức sẽ giúp tôi làm được nhiều việc sau này. Sau này, khi kinh doanh, tôi cũng dành thời gian để nghĩ xem mình là ai, mình cần gì. Và tôi tập trung vào điều này.

Ông có một sức ảnh hưởng khá lớn ở Thái Lan. Ông có ý định tham gia vào chính trị không?

Nhiều người Thái nghĩ tôi sẽ bước vào làm chính trị trong 2 năm tới. Có vài thầy bói ở Thái từng dự báo thủ tướng tương lai của Thái Lan là một người có dòng máu Trung Hoa và tên có chữ V đầu tiên. Vì thế, nhiều người nghĩ người đó là tôi. Nhưng không, tôi không thích làm chính trị đâu. Tôi nghĩ lĩnh vực này không hợp với tôi. Hiện giờ, tôi sống trong căn nhà nhỏ. Tôi có đủ điều kiện để làm điều tôi muốn làm. Cuộc sống của tôi khá đơn giản. Tôi đã rời vị trí CEO trong công ty của tôi. Tôi không cần tiền nữa. Tôi muốn nghỉ ngơi.

Vậy kế hoạch sắp tới của ông cho cuộc đời mình là gì?

Viết sách. Đến những nơi tôi muốn đến. Ăn mọi thứ tôi thích ăn. Tôi đã viết 9 quyển sách rồi, nhưng tôi muốn trong đời mình sẽ viết 20 quyển sách và bán được 10 triệu bản.

Vì sao ông lại chọn viết sách?

Viết sách là cách để tôi nói với mọi người về những lỗi lầm tôi đã phạm phải, chia sẻ những thành công và niềm vui của tôi. Tôi muốn các bạn trẻ phải dành thời gian để suy nghĩ thật kỹ, xác định xem mình là ai, mình muốn gì. Bởi đó mới chính là chìa khóa của thành công.

Xin cảm ơn ông về cuộc trò chuyện thẳng thắn này.

Lan Anh
(thực hiện)

10 nhà văn ăn khách nhất châu Âu

Thống kê từ 7 tạp chí danh tiếng về xuất bản sách tại châu Âu cho thấy, Stieg Larsson, Stephenie Meyer, Dan Brown là những nhà văn có ảnh hưởng lớn nhất, chi phối đến sức mua của độc giả trên thị trường châu lục này năm 2009.

Bảng xếp hạng dựa trên việc chấm điểm từng tháng đối với các tác phẩm xuất hiện trong top 10 best-seller của 7 tạp chí lớn ở châu Âu từ tháng 1 đến tháng 12/2009.

Nhà văn

Nhà văn Stephenie Meyer.

Cố nhà văn Thụy Điển Stieg Larsson giành vị trí quán quân với bộ ba tiểu thuyết Millennium có mặt tại bảng xếp hạng best-seller ở 5 quốc gia: Anh, Tây Ban Nha, Hà Lan, Pháp và Italy. Năm ngoái, vị trí này thuộc về tác giả Người đua diều Khaled Hosseini nhưng năm nay, ông không lọt được vào top 50.

Stephenie Meyer giữ vị trí thứ hai nhờ vào bộ truyện nổi tiếng trên khắp thế giới - Chạng vạng. Bộ sách này cũng thống trị bảng xếp hạng best-seller của 5 quốc gia: Đức, Tây Ban Nha, Anh, Thụy Điển và Italy. Dan Brown vẫn giữ được sức hút của mình ở vị trí thứ ba với cuốn tiểu thuyết mới The Lost Symbol.

Top 10 tác giả bán chạy nhất châu Âu 2009

1. Stieg Larsson
2. Stephenie Meyer
3. Dan Brown
4. Paolo Giordano
5. Carlos Ruiz Zafón
6. Camilla Läckberg
7. Herman Koch
8. Tatiana de Rosnay
9. Henning Mankell
10. John Grisham

Tô Hoài – Bí ẩn văn chương

Ông là nhà văn viết về Hà Nội hay đến nỗi người đời phong cho thêm cái danh nhà Hà Nội học. Nhưng ông viết cái gì cũng hay. Sách của ông có cuốn được dịch nhiều vào bậc nhất thế giới… Vâng! Với tôi, đến bây giờ, khi mừng ông đại thọ 90 mà hình như tôi chưa cắt nghĩa hết chuyện đời ông, một cuộc đời thật dài và quá nhiều chặng đường…

Tô Hoài – bí ẩn   cuộc đời

Ông bảo thuở nhỏ tên tôi là Nguyễn Sen. Lớn lên đi viết báo làm văn lấy bút danh Tô Hoài là ghép sông Tô một con sông cổ chảy qua làng Nghĩa Đô với phủ Hoài Đức mà thành. Làng Nghĩa Đô ở gần chợ Bưởi của ông trước thuộc phủ Hoài Đức tỉnh Hà Đông chuyên nghề dệt và làm giấy dó. Tuổi thơ ông lớn lên trong cái làng cũ kỹ bên cạnh những con người cũ kỹ và lao khổ sát nách Hà Nội cũ. Cái tuổi thơ nhiều ám ảnh ấy đã theo ông suốt cuộc đời để từ đó ông có vốn sống để mà viết nên những cuốn sách rất thật, rất hấp dẫn cho cả trẻ con và người lớn. Nhà văn Tô Hoài đã có một tuổi trẻ lam lũ khốn khó như bao người dân làng Nghĩa Đô quê ông. Học vừa hết tiểu học người đã phải vào đời đi làm với nhiều nghề để kiếm sống: thợ dệt, dạy học tư, bán hàng thuê, kế toán hiệu buôn…

Tô Hoài kể: Tôi không được như một số nhà văn nhà thơ khác được học văn hóa cơ bản. Hầu hết cuộc đời Tô Hoài là tự học, vừa đi học vừa đi làm. Thuở thiếu niên chỉ học đến tiểu học rồi đi bán giày ba ta ở Hàng Khay. Đi bán hàng thuê, tôi chịu khó đọc, đặc biệt tự học tiếng Pháp bằng cách mang tác phẩm của những tác giả tôi thích như Mopatxang; Đôđê vừa đọc vừa dịch hàng nghìn trang, nhờ đó mà tôi có vốn tiếng Pháp tự đọc được các cuốn sách. Rồi bước vào làng báo từ một sự tình cờ.

Tháng tháng bán giày được sáu đồng. Tôi muốn vào thư viên đọc sách nhưng ngặt nỗi không có bằng Thành chung. Tôi đến báo Hà Nội Tân văn do ông Vũ Ngọc Phan làm chủ bút để xin giấy vào thư viện. Thấy tôi ít tuổi mà đã là tác giả nhiều truyện như Nước lên; Sáng giăng suông nên bảo tôi đến nhà ông đọc sách. Ông Phan quý tôi nên đã trả tiền nhuận bút cho các truyện in của tôi. Thời ấy thường nếu tác giả không được mời viết thì dù bài đăng vẫn không được trả nhuận bút. Tôi được trả mỗi truyện ngắn 5 đồng, trong khi lương tháng làm thuê cũng chỉ được 6 đồng. Thế là tôi đi viết văn… Lúc đầu tôi xác định nghề văn cũng như nghề đánh máy, nghề lao động chân tay chứ chẳng có gì cao quý đặc biệt. Chỉ phải khổ công rèn giũa cây bút và có chút năng khiếu… Năng khiếu nhiều khi chỉ là một phần thôi, còn vấn đề tự rèn luyện là trên hết…

Lúc này nhà Tân Dân muốn xuất bản một số sách cho thiếu nhi. Ông Vũ Ngọc Phan giới thiệu tôi cho Vũ Đình Long và ông Long “đặt hàng” tôi viết. Tôi bèn viết truyện Con dế mèn chỉ độ ba mươi trang đem đưa nhà xuất bản và không ngờ được in ngay. Ông Vũ Đình Long trả tôi những hai mươi đồng và cổ vũ tôi: Sách ông bán chạy lắm, ông viết nữa đi! Thế là tôi mừng quá và lao vào viết  tiếp Dế mèn phiêu lưu ký dài gấp đôi, dĩ nhiên số tiền ông Long trả cũng gấp đôi. Từ năm 1940 đến 1945 tôi viết khoảng hai mươi cuốn đưa in. Có tiền nhuận bút, tôi đi khắp nơi sang cả Lào, Campuchia… cóp nhặt vốn sống và viết… Sau cách mạng tôi làm phóng viên Báo Cứu quốc. Trong lúc đó tôi được làm tờ Cứu quốc Việt Bắc viết tiếng Tày in ở chợ Rã cạnh núi Phia. Báo phát hành chủ yếu ở Cao – Bắc – Lạng, do tôi làm chủ nhiệm, anh Nam Cao làm thư ký tòa soạn…

Điều bí ẩn ở chỗ là một người không học hành đỗ đạt mà vào đời văn tiếng tăm nổi như cồn. Viết đã thế, rồi ông đi làm cách mạng, lên Việt Bắc làm báo và đi Tây Bắc, Việt Bắc viết thật hay về vùng đất con người trên ấy. Hai mảng đề tài làm nên chân dung ông đó là ngoại thành Hà Nội và Tây Bắc. Viết cho thiếu nhi, viết về Hà Nội và Tây Bắc cái nào cũng hay… Viết nhiều khó ai bì kịp. Tôi khẳng định tài năng và chỉ có tài năng mới làm nên điều lớn lao ấy. Chả thế mà năm 1957, Hội Nhà văn thành lập, Tô Hoài đã là Tổng thư ký, rồi ở trong Ban chấp hành ngót ba mươi năm trước khi về làm Chủ tịch Hội nhà văn Hà Nội… Nhiều người chưa hiểu hết ông và cách sống của ông. Đó cũng là điều bình thường. Con người hoạt động càng nổi tiếng thì có nhiều bí ẩn, thậm chí có điều khó hiểu. Chính những điều ấy, làm ông lớn lao hơn, bất tử hơn chăng?

Và bí ẩn văn chương

Văn chương Tô Hoài không bí ẩn, nhưng tài năng và cách viết của ông cũng như bút lực của ông làm một bí ẩn chưa thể giải mã. Phần nhiều nhà văn lớn tuổi thì viết cũ, trong khi đó Tô Hoài càng viết càng hay, càng có cách nhìn, cách viết mới. Đó là một sự lạ. Làm sao mà cầm bút trong bảy chục năm mà ngòi viết ấy không cùn mằn đi mới lạ. Bao nhiêu người viết về sau nhìn lại, viết lại có khi nổi giận với quá khứ, hay chán nản việc đời hoặc già cả mà chểnh mảng viết lách. Tô Hoài từ trước đã chẳng thế, bây giờ dù đã “cửu thập” vẫn thản nhiên viết, thản nhiên trò chuyện với cuộc đời, lòng trong như nước…

Đôi khi đem những chuyện cũ, chuyện mới nói lại cùng ông, xem thái độ phản ứng của ông thế nào, vẫn một câu: “Chẳng đáng gì”. Vâng, chẳng đáng gì, âu là một cách nhìn cuộc đời bao dung hay là một cách “ngộ”. Có lẽ trải nghiệm nhiều mà nhà văn đã “ngộ” ra nhiều việc đời, lẽ đời… Trong cõi vô thường này, có lẽ chẳng có gì ghê gớm lắm, chẳng có gì đáng phải lớn tiếng, đáng phải ầm ĩ cả. Cái thản nhiên nơi ông đã làm cho ông sống thọ, mà viết chẳng khi nào cạn dòng cảm xúc.  Phải chăng cái lòng yêu cuộc sống, vốn nhiều biến động – đã tạo cho ông một tâm thế bình thường, thích nghi và vì thế không quá lý tưởng hóa cuộc đời, rồi đến lúc cuối đời ngẫm ngợi giận hờn với đời mà bỏ bút như nhiều người.

Vâng! Khi tôi đặt bút viết những dòng này thì ông vừa kỷ niệm ngày sinh lần thứ 90. Một cuộc đời cầm bút như ông thật vẻ vang oanh liệt. Ông đã viết  dư 70 năm, đã có trên 60 năm tuổi Đảng, đã được tặng Huân chương Độc lập và Giải thưởng Hồ Chí Minh về VHNT đợt đầu tiên năm 1991… Điều kỳ lạ và bí ẩn là cây đại thu văn chương Việt Tô Hoài vẫn còn ăm ắp cảm xúc và còn muốn viết nhiều nữa.

Vâng! Ông còn đang viết những gì ấp ủ, dù số tác phẩm với hơn 150 đầu sách, trong đó nhiều cuốn tái bản đạt hàng kỷ lục và số người đọc trong và ngoài nước đã đủ làm ông nổi tiếng. Ngồi bên ông, ngắm ông trong cái ghế bành bằng mây kia, tôi bật cười nhớ chuyện nhà văn Hà Minh Đức ví Tô Hoài: “Anh như một con mèo đẹp dáng dấp nhẹ nhàng ngồi thu mình sưởi nắng và khi cần thì lao nhanh về phía trước hòa nhập vào giữa dòng đời…”.

Tân Linh

Warren Buffett được mệnh danh ‘Phật kinh doanh’

Tỷ phú đầu tư Warren Buffett vừa được chuyên trang tin tài chính Condé Nast’s Portfolio xếp hạng thứ 16 trong danh sách 20 CEO tài năng nhất nước Mỹ mọi thời đại.

Tỷ phú Warren Buffett đứng thứ 16 trong danh sách của Condé Nast’s Portfolio. Ảnh: CNBC.

Trang tin này xây dựng bảng xếp hạng dựa trên thông tin từ các cuộc trao đổi với giáo sư trong các trường đại học kinh tế của Mỹ. Các vị giáo sư được đề nghị đánh giá về thành tích của các CEO trong việc tạo ra giá trị của doanh nghiệp, tư duy cải cách và kỹ năng quản lý.

Hai tác giả của bảng xếp hạng này là Kevin Maney và Gunnison nhận định về tỷ phú đầu tư: “Warren Buffett có thể không mạnh về tư duy cải cách, nhưng ông là một triết gia đại tài – một Đức Phật về kinh doanh. Chúng tôi cho rằng điều này làm nên vị thế của ông”.

Người xếp thứ 17, ngay sau Buffett, là bạn thân của ông, Katharine Graham, chủ nhân quá cố của tờ Washington Post.

Người đứng đầu danh sách này là người sáng lập hãng xe Ford, người được mệnh danh “cha đẻ của hệ thống lắp ráp hiện đại”.

Dưới đây là 10 CEO đứng đầu danh sách của Condé Nast’s Portfolio:

1. Henry Ford, người sáng lập hãng xe Ford

2. John Pierpont Morgan, người sáng lập J.P. Morgan Chase

3. Sam Walton, chủ nhân Wal-Mart và Sam’s Club

4. Alfred Sloan, cựu chủ tịch General Motors

5. Lou Gertsner, cựu CEO IBM

6. “Vua dầu lửa” John D. Rockefeller, người sáng lập Standard Oil

7. Steve Jobs, CEO của Apple

8. Jeff Bezos, CEO kiêm chủ tịch của Amazon.com

9. Andrew Carnegie, ông chủ Carnegie Steel (sau này là US Steel)

10. Bill Gates, chủ tịch Microsoft

Ngọc Châu (theo CNBC)

Nghĩ về thành công – Jack Canfield

Sẽ không gọi là thành công nếu ta hành động quyết liệt bằng mọi giá, kể cả làm tổn thương người khác. Đến bây giờ tôi vẫn còn thấy ái ngại mỗi khi nhớ lại cảnh ông Jack Canfield té chỏng gọng trên bục diễn thuyết khi có hai thanh niên chạy vọt lên xô vào ông để giành lấy cuốn sách Bí quyết thành công trên tay ông do chính ông là tác giả.

Sẵn sàng giành giật?

Trong buổi phỏng vấn sau đó của VTV, cảnh té chỏng gọng đó đã được chiếu đi chiếu lại nhiều lần. Có lẽ VTV cũng như đa số khán giả đều thấy có gì đó không ổn, xa lạ với văn hóa của người Việt Nam, khi một người đã có tuổi; tóc bạc phơ như Jack Canfield bị chèn ngã. Trả lời VTV ông nói đại ý nếu tự nhiên mà họ chạy lên giật sách trên tay ông thì không tốt nhưng đây là do ông giơ quyển sách lên và hỏi ai muốn có quyển sách này… Vậy thì họ không đáng trách.

Theo tường thuật của các báo, “Lúc đó ông đặt một câu hỏi với các tham dự viên: “Bạn có biết sự khác biệt giữa kẻ thắng, người thua trong xã hội là gì không?” Ông cầm quyển sách của mình lên và bảo: “Có ai muốn được quyển sách này không? Hãy đến lấy?”. Cả hội trường đông đúc, người này nhìn người kia. Thế rồi có hai thanh niên chạy vọt lên giành lấy quyển sách, chèn ông té văng vì cú chen lấn này, song ông vẫn thản nhiên tiếp lời: “Họ đã có được quyển sách. Khác biệt chính ở chỗ họ đã hành động?” . Vâng, họ đã hành động và đã thắng. Tóm lại, để thắng họ phải sẵn sàng giành giật và xô ngã mọi chướng ngại? Triết lý ở đây là dám hành động – một trong những bí quyết thành công của Jack Canfield?

Có điều như chính Jack Canfield đã trả lời trong một cuộc phỏng vấn trước đó không lâu, “Sẽ không thể gọi là thành công nếu hôm nay chúng ta làm tổn thương người khác, vì chắc chắn một ngày nào đó đến lượt mình sẽ bị tổn thương!”. Một vị khách ngồi ở hàng ghế đầu bất nhẫn đã chạy vội lên đỡ ông dậy. May mà chưa đến nỗi chấn thương sọ não. Sau đó, tuy ông vẫn giữ được vẻ điềm nhiên nhưng không giấu được ít nhiều gượng gạo khi phát biểu và chắc chắn sẽ… rút kinh nghiệm dài lâu khi khuyến khích người ta hành động với bất cứ giá nào!

Không chỉ ngước lên cao

Jack Canfield là một tỉ phú Mỹ, nổi tiếng với quyển sách Chicken soups for the soul, hiện là tác giả của hơn 110 đầu sách với hàng trăm triệu bản phát hành trên toàn thế giới bằng 46 thứ tiếng và ngay tại Mỹ, người ta gọi ông là America’s Success Coach.

Ông đã đi diễn thuyết khắp nước Mỹ và nhiều nơi trên thế giới, mở nhiều lớp huấn luyện dạy “bí quyết thành công”.

Lần đầu tiên đến Việt Nam, ông diễn thuyết tại khách sạn Equatorial, TPHCM. Theo báo chí thì hôm đó Jack Canfield bắt đầu buổi diễn thuyết của mình bằng cách hứa hẹn sẽ giúp mọi người tăng thu nhập gấp đôi, sẽ làm việc ít hơn mà thu lợi nhiêu hơn hạnh phúc gia tăng.

Quá hấp dẫn? Những nguyên tắc ông đưa ra là phải dám ước mơ, dám hành động và “hãy giao du vượt cấp và biết ơn người khác”.

Biết ơn người khác thì tốt rồi nhưng giao du… vượt cấp thì có lẽ cần coi lại, cũng như dám hành động thì tốt rồi nhưng hành động với bất cứ giá nào để đạt ước muốn thì phải coi lại.

Đọc tiểu sử của Jack Canfield thì đó là một người tự thành đạt – self made man – đáng khâm phục. Con đường ông trải qua không hề dễ dàng. Lớn lên ở miền Tây Virginia, cha làm ở một cửa hàng bán hoa, mẹ nghiện rượu. Ông phải phụ cha mẹ trong các kỳ nghỉ hè. Ông từng làm bảo vệ hồ bơi, bán hàng, phục vụ bữa ăn sáng trong ký túc xá, làm việc cật lực để trả tiền sách vở, quần áo dù được học bổng. Ở các năm cuối đại học ông còn phải đi dạy thêm.

Có thời, mỗi tối ông chỉ có 21 xu để ăn tối, “chỉ để tồn tại” như ông tiết lộ. Tốt nghiệp đại học, ông dạy sử ở một đường người da màu và may mắn gặp W. Clement Stone, một triệu phú giúp đỡ. Nếu nhà triệu phú kia cũng theo nguyên tắc chỉ “giao du vượt cấp ” của ông thì chắc là ông không có cơ hội tiếp cận để có ngày hôm nay.

Phát tâm Bồ đề – phát tâm làm giàu

Jack Canfield là một người có ý chí, có nghị lực và hiếu học. . . Hồi trẻ, ông đã đọc rất nhiều sách, cả ngàn cuốn, “cứ hai ngày ngốn một cuốn”. Khi nổi tiếng, ông vẫn tiếp tục học hỏi bằng cách đi nhiều nơi, phỏng vấn nhiều người thành đạt lặn lội đến tận Ấn Độ, Nepal để học Thiền.

Ở ông toát ra một sự tự tin, dễ mến nhưng cách thuyết giảng của ông thực là đáng ngại, nhất là đối với những người bạn trẻ, mới vào đời, trên đường lập nghiệp dễ thấy cái hào quang hiện tại mà quên đi sự phấn đấu gian khổ của ông trong quá khứ.

Cách quảng cáo các lớp học của ông như: “6 days for prosperity” (6 ngày để đạt tới sự thịnh vượng), Change your life in under a week (Thay đổi đời bạn trong chưa đầy một tuần lễ)… nhằm kích thích lòng ham muốn của mọi người.

Thành công là đem hạnh phúc đến cho người khác bằng cách vượt qua chính mình

Cũng rất cần được cân nhắc. Bản thân Jack Canfield đã là một tấm gương tốt: gương kiên nhẫn, gương chiến đấu với nghịch cảnh đề tự thành đạt, đáng được trân trọng. Nhưng cái cách quảng cáo tiếp thị ồn ào, truyền tiêu đa cấp… thì lại rất cần phải cảnh giác.

Phát hiện lớn nhất giúp ông thành công, theo tôi đó là sự “chuyển hóa tâm”, giúp một người thất bại, ngã lòng, tự ti có thể thay đổi cách nhìn, cách nghĩ để phấn đấu vươn lên. Có thể nói bài học đó ông đã học từ phương Đông, được nói từ nhiều ngàn năm trước: “Nhất thiết duy tâm tạo” mà theo cách nói hiện đại của ông là “just by shifting your mindset” – chỉ cần chuyển dịch cái tâm của bạn hoặc “re-boot the mind” – chỉ cần kích hoạt lại cái tâm đó hoặc “through the mind alone” . Điều này thì đúng.

Nhưng ở phương Đông, đó là cái “phát tâm Bồ đề “, cái tâm tỉnh giác, tiết độ, kham nhẫn, tri túc, từ bi hỷ xả thì mới có được hạnh phúc bên lâu. Ông đã áp dụng triết lý Đông phương kết hợp với hành động Tây phương thì cái “phát tâm Bồ đề” kia trở thành cái “phát tâm làm giàu”. Dĩ nhiên phát tâm làm giàu, quyết chí làm giàu là điều tốt nhưng làm giàu bằng mọi giá, làm giàu thật nhanh mà không phải tốn công sức thì dễ nguy! Bởi thành nào cũng phải có công, thành mà không có công thì rất mau đổ vỡ?

Thành công chứa nỗ lực và sự yêu thương

Cũng thời điểm đó, giới trẻ Việt Nam rộ lên một sự kiện khác được báo chí – cả báo viết lẫn báo mạng – nhất là các blog của giới trẻ truyền đi một bài văn của một nữ sinh lớp 10, cũng nói về sự thành công bản chất của thành công. Đó là bài tập làm văn của em Hà Minh Ngọc với đề tài: “Một bài học sâu sắc ý nghĩa mà cuộc sống đã tặng cho em”.

Hà Minh Ngọc đã đạt điểm 9+ với lời phê của cô giáo: “Cám ơn em đã tặng cô một bài học, một lời động viên vào lúc cô cần nó nhất? Em đã thực sự thành công đấy. Mong em tiếp tục thành công.”

Điều thú vị ở đây, em chỉ được cô giáo cho có chín điểm thôi, không cho điểm 10. Bởi vì người phương Đông ai cũng biết cái gì đầy quá tất đổ? Cô còn chừa cửa cho em phấn đấu. Em mà tự cao, tự đại thì em…. hỏng?

Phần cô, cô rất khiêm tốn, cô coi học trò cũng là “thầy” mình, cô cám ơn học trò đã tặng cô một bài học, đã cho cô một lời động viên đúng lúc.

Tóm lại, cô sẵn sàng “giao du” với kẻ thấp hơn mình? Theo cái nhìn của người học trò nhỏ kia thì thành công chính là biết vượt qua chính mình.

Em viết đó là: “Khi bố và con trai bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đóa hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ”.

Hóa ra thành công là đem hạnh phúc đến cho người khác bằng cách vượt qua chính mình. Thành công còn có ý‎ nghĩa là phải có nghị lực và phải khổ luyện. Đó là câu chuyện một cậu bé bị dị tật ở chân mà ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá, để rồi sau bao nỗ lực khổ luyện với bao nghị lực và quyết tâm đã chiến thắng hoàn cảnh, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ.

Bài học tiếp theo của thành công là phải kiên nhẫn và nỗ lực hết sức để khẳng định mình

Điều quan trọng, thành công phải chất chứa tình yêu thương. Em kể chuyện một bài văn của một cậu bé, thay vì tả người mẹ đã tả bà ngoại, người đã cưu mang mình từ nhỏ vì mất mẹ. Bài văn bị bắt lỗi lạc đề. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. “Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?”. Cô bé học trò viết.

Thành công còn là sự hy sinh: Khi một cậu học trò nghèo đậu thủ khoa một kỳ thi đại học, được báo chí vinh danh thì có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Rồi là khi một người phụ nữ chấp nhận hy sinh những cơ hội của đời mình để có được một gia đình hạnh phúc, trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo đối với mẹ đã là một thành công lớn”!

Cô học trò 15 tuổi kết luận: Con người luôn khát khao thành công nhưng mù quáng theo đuổi thành công thì thật là vô nghĩa. Không chỉ giàu có về vật chất mà còn phải giàu có cả tâm hồn.

Theo: Pháp luật

Muhammad Yunus – Tác nhân xoay chuyển

Với việc giành Giải Nobel Hòa bình và gặp gỡ nhiều tổng thống, thủ tướng trên khắp thế giới, Muhammad Yunus là ông chủ nhà băng nổi tiếng nhất thế giới. Ông là người phổ biến khái niệm tín dụng vi mô (cho những người dân rất nghèo vay các khoản tín dụng nhỏ). Đây được xem là công cụ giúp nhiều người thoát cảnh nghèo. Tuy nhiên, một số nhà nghiên cứu hiện đang đặt ra nhiều câu hỏi liên quan tới hình thức cho vay được đánh giá cao này.

Muhammad Yunus sinh ngày 28/6/1940 ở Chittagong, tỉnh Bengal của Ấn Độ thuộc Anh (nay là nước Bangladesh). Ông là con thứ 3 trong gia đình 9 người con. Từ thuở nhỏ, Yunus đã tỏ ra rất thông minh và luôn tìm hiểu tường tận về những gì được dạy ở trường. Năm thi tú tài, ông đứng hạng thứ 16 trong tổng số 39.000 học sinh.

Năm 1957, Yunus theo học ngành kinh tế tại Trường Đại học Dhaka, tốt nghiệp năm 1960 và lấy bằng thạc sĩ năm 1961. Sau khi ra trường, Yunus vào dạy tại Trường Đại học Chittagong trước khi nhận học bổng Fullbright để sang Mỹ và lấy bằng Tiến sĩ Kinh tế tại Trường Đại học Vanderbilt năm 1969. Từ năm 1969 đến năm 1972, Yunus là giáo sư phụ giảng môn kinh tế học tại Trường Đại học Middle Tennessee State trước khi quay trở về Bangladesh, nơi ông giảng dạy tại Trường Đại học Chittagong.

Nạn đói khủng khiếp năm 1974 tại Bangladesh khiến hàng chục ngàn người thiệt mạng đã làm cho Giáo sư Yunus phải để ý đến vấn đề xóa đói giảm nghèo tại nước ông.

Năm 1976, trong chuyến thăm một số hộ nghèo ở làng Jobra gần trường Chittagong, Yunus thấy rằng các khoản vay rất nhỏ có thể tạo nên những thay đổi lớn đối với cuộc sống của một người nghèo. Phụ nữ Jobra rất khéo tay, biết làm nhiều đồ dùng bằng tre để đem bán lấy tiền. Nhưng do cảnh nghèo, họ thường phải vay nặng lãi để có tiền mua tre. Khoản tiền đầu tiên cấp cho các hộ nghèo, gồm toàn bộ 27 USD có trong túi, đã được Yunus dành cho 42 phụ nữ trong làng Jobra.

Cùng năm đó, Yunus sáng lập Ngân hàng Grameen (Grameen có nghĩa là “nông thôn” hay “làng xã”) để cho nông dân nghèo có cơ hội vay tiền làm ăn, tạo dựng đời sống mới. Khi mới khởi sự Grameen, Yunus đã đi ngược lại tất cả những quy luật truyền thống của ngành ngân hàng ở Bangladesh. Một trong những hành động đầu tiên của ông là nhắm vào phụ nữ để cho vay vì theo ông đây là các đối tượng nghĩ đến gia đình và tương lai nhiều hơn nam giới, vốn chỉ muốn giải quyết những nhu cầu của cá nhân.

Hoạt động của Grameen cũng khác với tất cả những nhà băng bình thường. Nếu ngân hàng chỉ muốn cho vay số tiền lớn, Grameen chú trọng cho vay những món tiền nhỏ, từ 50 – 100 USD. Nếu ngân hàng đòi hỏi giấy tờ thì Yunus lại thiết lập cơ sở tín dụng dành cho người mù chữ. Ở nơi khác, người vay phải đến ngân hàng, còn Grameen đến tận nơi có khách hàng. Và điều quan trọng hơn hết là có sự tin cậy giữa người cho vay đối với người vay tiền. Sáng kiến của ông Yunus nhận được sự hưởng ứng đông đảo ở mọi nơi, không chỉ tại Bangladesh mà còn lan ra khắp thế giới.

CHRISTOPHER V. FLETT

CHRISTOPHER V. FLETT là CEO đồng thời là người sáng lập Tập đoàn Flett, trong đó có Think Tank Communication Ltd. Ông được công nhận trên thế giới như là người dẫn đầu trong lĩnh vực thúc đẩy kinh doanh, phát triển kinh doanh và chiến lược xoay vòng. Là một Alpha Male cách tân, ông tạo dựng các hệ thống kinh doanh trong công ty của mình, cho phép ông chủ yếu làm việc với một nhóm khách hàng phụ nữ trên lĩnh vực chiến lược kinh doanh.

Oliver Napoleon Hill

Oliver Napoleon Hill (26/10/1883 – 08/11/1970) là tác giả người Mỹ, ông được mệnh danh là người sáng lập ra Khoa học Thành công. Ông là cố vấn cho hai vị Tổng thống Hoa Kỳ WoodrowWilson và Franklin D. Roosevelt. Napoleon Hill có ảnh hưởng đến thành công của rất nhiều người, đặc biệt là qua Triết lý làm giàu trong cuốn sách này. Ông là tác giả của hơn 30 cuốn sách và sách giáo khoa, trong đó có Success through a Positive Mental Attitude viết cùng  W. Clement Stone. Ông cũng sáng lập ra ba tạp chí: Hill’s Golden Rule (1919), Napoleon Hill’s Magazine (1921) và Inspiration Magazine (1931).

Trương Hy Na

Trương Hy Na vừa là nữ phóng viên vừa là một nhà văn tài năng, cô đã giành được hơn 10 giải thưởng trong các cuộc thi viết truyện ngắn được tổ chức ở Singapore, Malaysia, Hồng Kông và cuộc thi viết truyện ngắn bằng tiếng Trung Quốc trên thế giới.

Trong khoảng thời gian từ năm 1990 đến năm 1994, Trương Hy Na được Ủy ban Phát triển Sách Quốc gia của Singapore trao giải thưởng dành cho các tác phẩm được đánh giá cao. Cô cũng liên tục nhận được giải thưởng “Con sư tử vàng” vào các năm 1985, 1987, 1989 và 1991.

Các cuốn sách đã xuất bản của cô gồm có hai truyện ngắn: The wind blows (Gió thổi), Change (Sự đổi thay), và hai tác phẩm văn xuôi: Sketches of Singapore Women (Những bức họa về phụ nữ Singapore), Q&A with outstanding authors (Trò chuyện với các nhà văn nổi tiếng).