Vượt qua 540 ý tưởng của thế giới

Dự án của 2 sinh viên (SV) VN đã vượt qua hơn 540 ý tưởng của SV toàn thế giới và hiện đang trong top đầu cuộc thi quốc tế.

Ngọc Giao ở Úc tháng 8.2009

Dự án xây dựng Thư viện giáo trình điện tử – ConnEd Academy (Thư viện liên kết thông qua giáo dục) của Lê Hải Long và Lê Thị Ngọc Giao đã lọt vào vòng chung kết gồm 9 đội của cuộc thi Thách thức và tương lai lần thứ nhất của một tổ chức phi lợi nhuận do nhiều đơn vị học thuật tại Đông và Trung Âu sáng lập (www.challengefuture.org). Cuộc thi với mục đích vận động thanh niên phát triển những ý tưởng hướng đến một thế giới bền vững. Hải Long đang học năm 3 ngành Khoa học máy tính, ĐH Gettysburg (Mỹ), còn Ngọc Giao đang học năm 3 khoa Quản trị kinh doanh, ĐH Quản trị Singapore (SMU).

Ý tưởng trên khởi nguồn khi Long tình cờ xem được những bài giảng thường thức trên mạng bằng video clip của Salman Khan, chuyên gia về tài chính, kinh doanh đồng thời là thạc sĩ kỹ thuật từ Học viện Công nghệ Massachusetts. Nhìn những bài giảng ngắn gọn với hình ảnh sống động và dễ hiểu, Long nghĩ đến việc cho ra đời một sản phẩm tương tự, dành cho đông đảo người VN không có điều kiện đến trường hay tiếp cận sách vở để cập nhật, trau dồi những kiến thức thông thường mà bổ ích. “Nội dung bài giảng có thể là kỹ năng làm việc với máy tính, kiến thức tài chính phổ quát cho nhà nông, hay những hiểu biết về tài chính cho nhà đầu tư chứng khoán mà ở VN phần đông là đầu tư theo phong trào…”, Ngọc Giao nói với PV Thanh Niên.

Để làm được điều đó, cần phải nhờ đến những người tình nguyện là giảng viên VN đang giảng dạy tại nước ngoài, giáo viên, chuyên gia, các tổ chức xã hội trong nước… soạn bài, trình bày và quay phim rồi đưa lên mạng theo từng mảng. Liên kết thông qua giáo dục chính là như vậy. Ngoài việc đưa bài giảng lên mạng, hai bạn trẻ cũng dự định phát triển những đầu mối địa phương, nơi internet chưa phủ sóng rộng rãi, để cung cấp bài giảng trực tiếp qua băng đĩa cho những ai cần dùng.

Từ ngày 14 đến 19.5 tới, thành viên của 9 đội vào chung kết sẽ tập trung tại thành phố Bled của CH Slovenia để thuyết trình dự án của mình. Phần thưởng cho đội vô địch là 20.000 euro (gần 520 triệu đồng). Trong kết quả cuối cùng, 80% số điểm đến từ ban giám khảo, 20% còn lại tùy thuộc vào sự bỏ phiếu bình chọn qua mạng với hạn chót là ngày 15.4. “Nếu đoạt giải, tụi em sẽ dành trọn số tiền này để triển khai ngay dự án tại quê hương Mỹ Tho trong mùa hè năm nay. Sau đó, tụi em sẽ thuê một văn phòng ở TP.HCM để phát triển dự án ra nhiều địa bàn khác, đặc biệt là những vùng xa”, Ngọc Giao chia sẻ.

Trả lời câu hỏi: “Khả năng chiến thắng là bao nhiêu? Nếu không thắng thì sao?”, Ngọc Giao tự tin: “Dự án của tụi em được đánh giá rất cao. So với những đội còn lại đang ở giai đoạn hoàn thành đề cương, dự án của đội em hoàn toàn khả thi và đã bắt đầu đi vào thực hiện. Trong www.connedacademy.org đã có bài vở. Nếu không đoạt giải thì khi về nước vào mùa hè này, tụi em sẽ vận động bạn bè và các mạnh thường quân đóng góp để thực hiện dự án ở quê hương thôi”.

Lê Hải Long tại ký túc xá - Ảnh do nhân vật cung cấp

Bàn về sự xa cách địa lý và áp lực học hành, Ngọc Giao khẳng định: “Hai tuần nữa em thi học kỳ xong rồi nên mọi thứ sẽ ổn thôi. Với anh Long cũng không có vấn đề gì. Còn việc chuẩn bị cho cuộc thi sắp tới ở Slovenia cũng như việc triển khai dự án ở VN, em và Long vẫn trao đổi liên tục qua mạng. Bây giờ với internet, ở đâu cũng làm việc với nhau được mà!”.

Để bình chọn cho Long và Giao, hãy vào địa chỉ http://challengefuture.org/signup/đăng ký sử dụng sau đó vào trang chính click vào “Yes, I like it” phía dưới dự án ConnEd Academy của nhóm Rainbow.

Thục Minh

Làm sách chữ nổi bằng ánh sáng trái tim

Rời Trường THPT đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu (Q.10, TP.HCM), trong tôi vang mãi tiếng ê a đánh vần của các em nhỏ khiếm thị. Tôi càng không thể quên lời của một thầy giáo: “Đừng để các em khiếm thị mù chữ. Thiệt thòi lắm”!

Suốt 6 năm qua, ở ngôi trường đặc biệt này, hơn 30 thầy cô đã mày mò chuyển đổi 311 quyển sách giáo khoa từ lớp 1 đến lớp 12 sang sách chữ nổi (chữ Braille dành cho người khiếm thị). Tất cả chỉ vì mong ước chắp cánh cho những ước mơ, khát khao học tập của những học trò khiếm thị.

Khi con chữ không “chạm” vào được

Tôi vẫn nhớ gương mặt đầm đìa nước mắt của bạn Huỳnh Thị Lẹ khi gặp bạn cách đây 5 năm. Khi ấy, Lẹ 16 tuổi nhưng chỉ học cấp I tại ngôi trường dành cho HS khiếm thị, câm điếc ở tỉnh Phú Yên.

Giọng Lẹ run run: “Mình phải nghỉ học vì trường mình chỉ dạy đến cấp I. Muốn học lên, mình phải vào tận Trường THPT đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu ở TP.HCM. Nhưng nhà mình nghèo lắm”.

Không chỉ riêng Lẹ, nhiều em nhỏ trong hơn 20.000 trẻ em khiếm thị VN phải dừng việc học vì sách giáo khoa chữ nổi còn khan hiếm.

May mắn hơn những học trò khiếm thị khác, Nguyễn Văn Thanh được học hành đến đại học. Anh hiện là giáo viên thanh nhạc Trường THPT đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu, Q.10, TP.HCM – ngôi trường anh từng theo học.

Kể lại những ngày đầu hòa nhập với môi trường học bên ngoài, anh xúc động: “Tôi còn nhớ cảm giác khó chịu, bất lực khi ngày đầu hòa nhập với môi trường học tập bên ngoài. Trong khi các bạn mở sách giáo khoa xột xoạt thì tôi ngồi đó, im lặng và rảnh rỗi đến đáng sợ. Đơn giản vì tôi khiếm thị. Tôi không có sách vì sách chữ nổi chỉ dừng lại ở sách cấp II”.

Cái khó ló cái khôn, anh Thanh nhờ bạn đọc giúp sách và thu âm lại. Có băng rồi, anh nghe và chuyển sang chữ nổi. Cứ miệt mài, cần mẫn trên đường học như vậy.


Bộ sách từ trái tim người thầy

Sao không có một bộ sách chữ nổi đầy đủ cho các em để những ước mơ học tập không gãy cánh? Đó là điều thầy Nguyễn Thanh Tâm – hiệu trưởng Trường THPT đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu – luôn trăn trở.

Năm 1995, trong một chuyến công tác ở Thái Lan, thầy Thanh Tâm có dịp tìm hiểu công nghệ làm sách chữ nổi của Tổ chức CFBT (Tổ chức Người mù Thái Lan). Đồng cảm với tâm huyết và quyết tâm học cách làm sách chữ nổi của thầy Thanh Tâm, CFBT đã tặng Trường THPT đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu một chiếc máy in chữ nổi và 10 thùng giấy in.

Thầy kể: “Khi ấy, giấy in loại CFBT tặng giá 1 triệu đồng/thùng. Ở VN chưa có nên việc in sách chữ nổi cũng hạn chế. Tôi đã liên hệ nhiều nơi để sản xuất loại giấy này. Cuối cùng Nhà máy giấy Liên Sơn đồng ý sản xuất”.

Suốt 6 năm (2002-2008), hơn 30 thầy cô ở ngôi trường đặc biệt này cần mẫn làm ra 311 quyển sách (tất cả các môn học từ lớp 1 đến lớp 12, dày 36.000 trang, với 500 hình chữ nổi). Cô Phan Thị Bé cho biết: “Khó nhất là chuyển từ phần hình ảnh, bảng biểu của sách thành hình nổi. Phải chuyển làm sao để HS khi sờ vào có thể nhận biết được ý nghĩa của tấm hình ấy và có thể tư duy độc lập. Có những hình phức tạp, phải chuyển thành nhiều phần kèm theo mô tả”.

Hè là thời gian cao điểm của việc làm sách. Ban ngày, các thầy cô chuyển đổi phần sách của mình sang chữ nổi. Ban đêm, mọi người kiểm tra lại sách do đồng nghiệp khác thực hiện. Vừa làm vừa kiểm tra lẫn nhau, chỉnh sửa nhiều lần, cuối cùng bộ sách tâm huyết cũng hoàn thành.


Nâng niu những quyển sách chữ nổi trên tay, Lê Đức Vinh (18 tuổi, học lớp 8 Trường THPT đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu) xúc động: “Sắp tới em sẽ ra trường ngoài để học. Bộ sách mới này làm em yên tâm lắm! Em sẽ cố gắng học thật tốt”.

Hiện nay, các thầy cô Trường THPT đặc biệt Nguyễn Đình Chiểu còn làm giúp sách chữ nổi cho các trường dành cho trẻ khiếm thị ở Thái Nguyên, Đà Nẵng, Bình Thuận, Đồng Nai, Bến Tre… Thầy Thanh Tâm cho biết: “Những nơi có thể in sách thì trường tặng đĩa CD mà trường soạn để họ tự in. Còn những chỗ đặt in nhiều sách, trường chỉ lấy tiền giấy. Chỉ cần nghĩ đến việc các HS khiếm thị được học những cuốn sách do mình làm ra và có cơ hội học tập như những đứa trẻ bình thường, chúng tôi đã thấy rất hạnh phúc!”.

Mơ được… thất nghiệp

Ông lại bốc phét nữa rồi, ở thời buổi kinh tế khó khăn, việc làm quý hơn vàng, đến như nước Mỹ giàu có mà thất nghiệp lên đến trên hai con số, có được việc làm là may phước lắm rồi…

- Tui không bốc phét. Chẳng qua là ông biết một mà không biết hai. Này nhé, tui dẫn chứng như anh Trần Ngọc Toản – đội phó Đội cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy ở Lai Châu, một trong mười gương mặt trẻ tiêu biểu của thanh niên VN – đã tâm sự rất thật lòng rằng ước mơ lớn nhất của anh là được… thất nghiệp. Bởi anh ấy mà thất nghiệp là xã hội của chúng ta sạch bóng bọn tội phạm ma túy.

- Nghĩa là có những nghề mà nếu người ta có nhiều việc làm thì đó là bi kịch?

- Đúng thế, như Bi tôi chẳng hạn. Hôm rồi đi ngang qua ngã tư Nguyễn Đình Chiểu – Đinh Tiên Hoàng ở TP.HCM, trông cái tòa nhà tọa lạc ở ngã tư này đang sắp hoàn thành, bỗng nhớ rằng mình đã “kiếm ăn” từ công trình lãng phí số một này cả chục bài viết. Giờ đây nó sắp hoàn thành là có nghĩa Bút Bi chấm dứt một đề tài. Chấm dứt nhưng vui chứ không buồn.

- Nhưng Bút Bi sướng thật, cái này hết thì mọc ra vô số chuyện khác. Này nhé, chuyện điện giật chết người liên tục xảy ra, chuyện giá cả, chuyện mấy ông ngoại ăn trên ngồi trốc… Những chuyện này thì có bao giờ hết?

- Sao ông lại gọi là sướng? Bút Bi thề rằng cũng có ước mơ như anh Toản, đó là mong được thất nghiệp. Nhưng mà buồn làm sao, quá diệu vợi…

BÚT BI

Làm giàu, ai bảo không khó?

Thế giới có biết bao tỷ phú chật vật với con đường khởi nghiệp, thất bại ê chề và có lúc trắng tay. Nhiều doanh nhân không có đêm ngon giấc, và có lúc họ gần như phát điên. Như vậy, ai bảo làm giàu là không khó?

Nguyễn Mạnh Hùng, Chủ tịch HĐQT kiêm Giám đốc Thái Hà Books

Tôi trăn trở nhiều khi viết bài này. Ngay chỉ cái tên thôi cũng làm tôi suy nghĩ nhiều. Nên đặt là “Làm giàu rất khó” hay “Làm giàu không hề dễ”. Đặt thế nào để toát lên ý mình định nói, để tránh hiểu lầm. Tôi viết bài này bởi đã được nghe nhiều người nói, thuyết giảng rằng – làm giàu không khó.

Nếu coi ý kiến “làm giàu không khó” là lời khích lệ, là sự động viên, là cách để những người muốn làm giàu không bị nhụt chí thì tôi hoàn toàn đồng ý. Cần khuyến khích, cổ vũ các bạn trẻ và những ai chưa giàu có làm giàu một cách chính đáng. Còn chuyện để trở nên giàu có, thực sự giàu có, giàu có bằng chính trí tuệ, công sức của mình thì tôi thấy không hề dễ. Thậm chí là khó.

Tôi có đọc và nghiên cứu về cuộc đời cũng như cách và quá trình làm giàu của nhiều tỷ phú trên thế giới thì thấy rằng phần nhiều họ có xuất phát điểm không thuận lợi. Có nhiều người trong số họ khởi nghiệp khá vất vả. Họ trải qua nhiều thất bại. Họ đồng hành cùng biết bao thử thách. Không ít lần, họ trở thành người trắng tay. Không biết bao đêm, họ mất ngủ. Chẳng biết bao lần, họ gần như phát điên. Họ ngày đêm trăn trở với sự nghiệp, với việc làm giàu của mình. Và họ trở nên giàu có. Họ thật sự trân trọng những đồng tiền họ kiếm được. Họ biết rằng làm giàu là quá khó. Các doanh nhân Việt Nam cũng vậy. Những người giàu Việt Nam cũng rất cực nhọc để làm ra đồng tiền. Và, họ hiểu rằng làm giàu không hề dễ.


Tôi không bao giờ quên những đồng tiền đầu tiên tôi kiếm được khi học lớp 4. Ông bà nội tôi ở quê nuôi lợn. Vào thời đó, người ta dùng phân chuồng để bón ruộng, mà phân chuồng hình thành từ rơm, rạ, cỏ và phân lợn. Sau khi được những chú lợn quần nát để rồi rơm, rạ, cỏ ngấm cùng những gì lợn thải ra trong nửa năm trời người nông dân có phân chuồng để bón ruộng. Một năm cấy 2 vụ lúa, tức một năm cần 2 mẻ phân chuồng.

Tôi đã nhận ra cơ hội này và đã “dành” được “hợp đồng” đầu đời của mình. Tôi đi cắt cỏ bán lại cho chính ông bà nội mình. Mỗi gánh cỏ được một hào. Đống cỏ cao ngất trước cửa chuồng lợn nhà ông bà nội tôi là kết quả của “hợp đồng” đáng nhớ này. Cũng nhờ sức lao động, sự cần cù chăm chỉ và sự “đàm phán” với ông bà nội mà tôi có đến cả chục đôla khi còn bé xíu. Để rủng rỉnh tiền mua bút mực, giấy vở, dụng cụ học tập và sách,… Nhà tôi khi đó nghèo lắm. Nghèo kiết xác – như người làng vẫn nói.

Tôi cũng không quên các năm từ lớp 4 đến lớp 7 mình đi cắt cỏ nuôi trâu và thực hiện “hợp đồng” với ông bà nội cùng “dụng cụ hành nghề” là đôi quang gánh phải buộc lên rất cao. Người tôi quá thấp để có thể sử dụng được đôi quang và chiếc đòn gánh của người lớn! Thời đó người ta chưa làm ra quanh gánh cho trẻ con. Tôi cũng chẳng bao giờ quên được những lần bị gió thổi bay xuống ruộng hay bờ đê bởi mình không đủ sức chống chọi với gió. Nhất là gió của những ngày giông tố bất ngờ.

Và có lẽ ngay khi mới học lớp 7 tôi đã có số tiền vài chục đồng, tương đương với cả vài chục đôla thời bây giờ. Những đồng tiền đã giúp tôi không phải xin tiền cha mẹ. Tôi thậm chí đã biết và có cơ hội trợ giúp cha mẹ mình trong miếng cơm, chén nước mỗi ngày. Cũng từ khi đó đến mãi bây giờ tôi không phải xin tiền bố mẹ nữa.

Một trăm đôla đầu tiên tôi tự mình kiếm được khi học dự bị tiếng Nga (chuẩn bị trở thành sinh viên năm thứ nhất đại học) khi học tại khoa Dự bị trường Đại học Tổng hợp Matxcơva mang tên Lomonosov. Khu ký túc xá chúng tôi ở khi đó là phố Svernhika, số nhà 19. Ngay năm dự bị này tôi đã có cơ hội cầm trên tay, có cơ hội sở hữu thật sự những đồng đôla thật. Câu chuyện là khi đó các bạn sinh viên nước ngoài, nhất là sinh viên da đen bán đôla Mỹ lấy rúp Nga để tiêu (3 rúp một đôla). Những người có nhu cầu mua lại với giá 3,3 rúp lấy 1 đôla. Lãi suất 10%. Quay vòng càng nhanh, lãi càng nhiều. Vốn không phải bỏ ra thì còn gì tốt hơn. Nhưng kiếm những đồng đôla đầu tiên đó cũng không dễ. Tổn hại nơ ron thần kinh. Mất thời gian. Nguy hiểm. Rủi ro. Và tôi biết ngay từ khi đó rằng làm giàu không dễ.

Cùng trong năm dự bị tiếng Nga tại thủ đô của Liên Xô những năm 80 của thế kỷ trước tôi được sở hữu 1.000 đôla đầu tiên. Thời đó đôla Mỹ bị cấm. Người Việt Nam (và cả người dân các nước xã hội chủ nghĩa) không được dùng đôla nói chi đến chuyện sở hữu. Chỉ có người các nước tây Âu, châu Phi, châu Mỹ… mới có quyền có và sử dụng ngoại tệ mạnh. Nếu bị phát hiện sở hữu hay sử dụng ngoại tệ mạnh có nguy cơ bị đuổi về nước.

1.000 đôla lúc đó tương đương với quãng 3.000 rúp là con số rất rất lớn đối với những ai chuẩn bị là sinh viên năm thứ nhất. Mà nó cũng là rất lớn đối với tất cả mọi người vì học bổng một tháng chỉ có 80 rúp, một chiếc bàn là chỉ có 7 rúp, một dây may xo để làm bếp điện chỉ có 25 xu, 1 cốc nước có ga chỉ là 1-3 xu mà thôi. Tiền giá trị vô cùng. Nhất là khi dùng tiền đó mua thuốc tây, mua đồ điện, áo bay gửi về Việt Nam.

Từ mốc 1.000 đôla lên mốc 10.000 đôla là cả một câu chuyện


Kiếm tiền và làm giàu ai đó tưởng dễ nhưng không hẳn như vậy. Người kinh doanh phải tính toán và lo đủ thứ. Phải tính được các rủi ro. Phải tự lên kế hoạch kinh doanh chi tiết. Phải có tư duy tổng thể. Phải quản lý được tiền. Phải quay vòng đồng tiền nhanh nhất. Mà thời đó có ai trong chúng tôi được học về quản trị kinh doanh, về bán hàng, về kiếm tiền đâu. Bao cấp mà. Nhất là lũ sinh viên ngu ngơ từ vùng quê nghèo xuất ngoại chúng tôi.

Một kỷ niệm không bao giờ quên trong cuộc đời là tôi đã phải chứng kiến nỗi buồn tê tái: Mất 17.000 đôla trong khi tổng tài sản chỉ có 13.000. Tôi đã hầu như mất trí nhớ. Tôi đã hầu như phát điên. Tôi đã thất vọng và cảm thấy chán nản vô cùng. Tôi thấy cô đơn và bất lực. Và khi đó, tôi mới thấu hiểu ý nghĩa của 2 từ thiêng liêng này. Cô đơn và bất lực. Số tiền mất mát quá lớn. Lớn quá mức tưởng tượng của một cậu bé thời đó.

Một bài học cũng rút ra từ đó trong tôi rằng tư duy làm giàu là quan trọng nhất. Muốn giàu thì phải có tư duy làm giàu. Nếu có tư duy làm giàu rồi thì dù có mất trắng tay cũng bắt đầu lại từ đầu và làm giàu lại một cách nhanh chóng hơn và không quá đỗi khó khăn. Tư duy làm giàu là mấu chốt, là bắt đầu của mọi bắt đầu. Sau này có cơ hội đi Mỹ, đi Anh, đi Australia, đi Nhật,… tôi có mua mua được nhiều sách dạy làm giàu bằng đủ các thứ tiếng. Tôi đã đọc ngấu nghiến để học, để hiểu, để biết cách làm giàu một cách bài bản. Tôi cũng đã may mắn mua được cuốn “Think and grow rich” của Napoleon Hill. Ở đó tôi tìm thấy nhiều điểm giống tư duy của tôi ngày xưa. Cuốn sách trở thành cẩm nang, sách gối đầu giường của tôi ngay từ khi mua được. Đi đâu cũng thường mang theo. Để đọc. Để ngẫm. Để ứng dụng. (Và may mắn thay chúng tôi đã mua được bản quyền cuốn này và xuất bản ra tiếng Việt với cái tên “Think and grow rich – 13 nguyên tắc nghĩ giàu làm giàu”). Cuốn sách đã mang lại lợi lộc lớn cho rất nhiều doanh nhân, rất nhiều bạn bè tôi, rất người muốn và đang làm giàu (như chị Trang, giám đốc John Robert Powers, như anh Steve Gandy phó chủ tịch tập đoàn Metso…)

Cái mốc có 100.000 đôla rất đáng nhớ

Tôi không bao giờ quên rằng mình đã để nguyên cọc tiền còn nguyên đai nguyên kiện, nguyên serie, còn bọc nguyên trong bao ny lông trong suốt để ngắm. Tôi đã ngắm rất lâu. Tôi đã ngủ cùng cọc tiền nguyên đai này suốt một đêm và trải qua những phút giây sung sướng hiếm có. Sau này khi có nhiều tiền hơn, những cảm giác ngất ngây khi sở hữu và ngắm những đồng tiền không còn nữa. Hay nói đúng hơn là không thể bằng một phần của cái ngày đáng nhớ này.

Tôi nhớ rằng đã không biết bao nhiêu lần mình bị đói khi đang sở hữu một đống tiền. Đói vì nhiều khách hàng đến mua hàng. Mà toàn những lô hàng lớn, những hợp đồng “ngon”. Mình thì không muốn từ chối. Không muốn mất khách. Họ đến lấy hàng đúng vào lúc ăn trưa, ăn tối. Nhiều ngày đứt bữa. Nhiều hôm nhai cơm như nhai rơm, nhai trấu. Còn cảm giác gì nữa đâu.

Tôi không thể quên rằng đã bao lần nằm đói ở sân bay. Tiền có bao nhiêu đã mua hết hàng. Chỉ tính toán để có đủ tiền đi taxi, tiền thuê bốc vác. Nhưng máy bay chậm vì sương mù, vì tuyết rơi nhiều, vì sự cố kỹ thuật, vì trăm nghìn nguyên nhân khác. Biết vậy nhưng lần khác vẫn đói, vẫn không còn tiền để ăn – tham quá. Người kinh doanh luôn dùng tối đa số tiền, huy động tối đa tài chính để kiếm tiền, để xoay vòng. Để giàu nhanh. Để thật nhanh.


Người có tiền, sở hữu nhiều tiền nhưng phải chịu rét cắt da cắt thịt. Phải chịu cái nóng như thiêu như đốt. Phải chịu muỗi cắn, ong châm. Phải “ngấm” mồ hôi đầm đìa như tắm. Người có nhiều tiền nhưng nhiều khi cũng chẳng được hưởng thụ, được sướng, được làm người giàu.

Mỗi đồng tiền kiếm ra là những giọt mồ hôi. Những giọt mồ hôi không chỉ thấm trên quần, trên áo, trên tóc, trên da mà ngấm vào từng đồng tiền. Mồ hôi ngấm vào khi ta nhận, khi ta đếm. Mỗi đồng tiền kiếm ra là chứa đựng những nơ ron thần kinh bị hao tổn, những suy nghĩ và tính toán, những phương án và biện pháp. Nhiều khi người doanh nhân có tâm trạng hơn cả ngồi trên đống lửa. Nhiều khi doanh nhân gần như điên khùng, nhiều khi tưởng chừng không thể vượt qua. Nhất là khi khủng hoảng.

Mỗi đồng tiền kiếm ra là những vất vả, gian nan, những cực nhọc khó tưởng tượng. Bao đêm không ngủ. Bao sáng thức giấc khi cả thế giới đang ngủ ngon. Bao nhiêu ngày không nhìn thấy ánh mặt trời. Bao đêm thức chỉ nghe thấy tiếng tíc tắc của đồng hồ.

Bao doanh nhân chúng ta ăn trưa chỉ là cái bánh mỳ kẹp, là bát phở nguội, là đĩa cơm bình dân. Ngồi ăn ngay tại bàn làm việc. Bao doanh nhân phải ngủ gục trên bàn. Nhiều doanh nhân, tôi biết, qua đêm tại cơ quan. Chuyện nửa đêm mò về nhà khi cả nhà đã ngủ say là chuyện thường. Cá biệt, có những trường hợp cha con cả tuần không gặp nhau: cha về thì con đã ngủ. Con đi học sáng thì cha chưa tỉnh giấc.

Tôi viết bài này trong lúc đang triển khai chương trình “15 phút tư duy” giai đoạn 2 tại các trường đại học trên cả nước. Tôi muốn các em sinh viên thay đổi tư duy. Cần có tư duy đúng trong mọi phương diện, trên mọi lĩnh vực. Tư duy làm giàu. Tư duy thành công. Tư duy quản lý mới. Tư duy học và hành. Tư duy khởi nghiệp. Tư duy đọc sách siêu tốc…. Các trường đại học tại HN và TP HCM đã tổ chức và tôi đến để mong muốn giúp các em thay đổi tư duy. Ngay sáng nay là chương trình tư duy sáng tạo tại Đại học FPT TP HCM.

Từ hàng chục chương trình này, với hàng nghìn bạn sinh viên tham gia tôi nhận thấy rằng, các bạn trẻ ngày nay khát khao làm giàu. Quyết tâm làm giàu của thế hệ trẻ thật là mạnh mẽ. Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng các em sẽ thành công. Trong quá trình giảng dạy, thuyết giảng hay trao đổi, tôi nhận thấy sinh viên Việt Nam chúng ta nắm kiến thức kinh doanh cơ bản khá tốt. Các em rất thông minh, nhanh nhẹn, có nhiều ý tưởng. Tuy nhiên, các em đang thiếu thực tế thương trường, ít va chạm. Các em chưa thật sự có những người “thầy” có kinh nghiệm và trải nghiệm. Hơn nữa có lẽ các em chưa có tư duy làm giàu thật sự đúng, khát khao làm giàu chân chính chưa thật sự mạnh. Tôi muốn các em học được nhiều hơn nữa từ những người đi trước: từ thành công và thất bại. Để các em rút ngắn thời gian, giảm bớt vấp ngã và trở nên giàu có nhanh hơn và bền vững. Tôi muốn các em hiểu rằng làm giàu không dễ nhưng hoàn toàn có thể. Muốn giàu có phải có tư duy của một người giàu. Muốn trở thành triệu phú phải có tư duy của triệu phú.

Làm giàu không dễ. Tuy nhiên làm giàu cũng là trách nhiệm của mỗi chúng ta. Cần phải làm giàu để giúp mình, giúp gia đình mình, giúp quê hương mình và giúp đất nước mình. Đất nước Việt Nam chúng ta sẽ trở nên giàu có khi có rất nhiều, rất nhiều doanh nhân, rất nhiều, rất nhiều người giàu.

Vị tiến sĩ từng làm cháy nhà vì mê sách

Ước mơ ấp ủ trong cuộc đời của TS Nguyễn Mạnh Hùng là lập nên những showroom sách vừa để thoả đam mê đọc từ nhỏ, chia sẻ kinh nghiệm đọc sách cho người khác và tôn vinh tri thức thế giới.

Ước mơ ấy giờ đã thành hiện thực, TS Nguyễn Mạnh Hùng đã trở thành Giám đốc của Công ty cổ phần Sách Thái Hà, xuất bản được khoảng 100 đầu sách dịch và các sách khoa học trong nước. Thaihabooks vẫn đang ngày một mở rộng quy mô.

Cháy nhà vì đam mê đọc

Người đàn ông có khuôn mặt chất phác và dáng hình hơi phủi bụi kể chuyện say sưa về niềm đam mê những cuốn sách của mình. Ông nói, tuổi thơ của ông gắn liền với những cuốn sách. Thời của ông, để tìm mua và giữ cho mình những cuốn sách không phải là việc đơn giản. Chính vì vậy, những cuốn sách trở nên vô giá với những người đam mê nó.

Nguyễn Mạnh Hùng sinh ra trong một gia đình tri thức ở Thái Bình. Thân sinh của ông là giáo viên dạy toán nên cậu bé cũng được hưởng gen hiếu học của bố. Ngày ngày, ngoài việc học trên lớp, cậu lại chúi đầu vào số sách ít ỏi mà bố tích luỹ được.

Tuy nhiên, những cuốn sách mới vẫn làm cho cậu nhóc “thèm thuồng”. Nguyễn Mạnh Hùng tìm mượn thầy giáo những cuốn mà bố không có để đọc, nghiến ngấu. Một kỷ niệm vui về thú đọc sách được ông chủ của Công ty Sách Thái Hà kể lại là “chiến công” hai lần làm cháy nhà vì… mải đọc sách. Số là cậu bé được giao nhiệm vụ nấu cơm. Căn bếp nấu bằng rơm rạ đã bất ngờ bén lửa và nhanh chóng biến thành tro vì cậu mải đọc sách, quên trông lửa.

Năm 1983, sau khi đỗ đại học với số điểm 24,5, chàng trai trẻ Nguyễn Mạnh Hùng là một trong những sinh viên được nhà nước cử đi học tập tại Liên Xô (cũ) theo diện học bổng. Ông cho biết, hồi đó, ông đã hiểu được việc học vốn rất quan trọng, và sẽ dùng kiến thức học tập được từ những cuốn sách để đổi đời và kiếm tiền nên đã cố gắng học và giành điểm cao để đi học tại nước ngoài.

Thời gian học tập tại Liên Xô đã tích luỹ cho Nguyễn Mạnh Hùng và những sinh viên du học Việt Nam tại LIên Xô lúc ấy nhiều kinh nghiệm cũng như kỹ năng học tập và đọc sách. Nhiệm vụ của những người thầy trong môi trường giáo dục ấy là truyền đạt kiến thức bằng cách hướng dẫn đọc sách, kỹ năng ghi chép, tổng hợp thông tin, tìm kiếm tài liệu… Theo như TS Hùng cho biết thì cách học tốt nhất là tự đọc sách, nắm bắt và tóm tắt lại nội dung.

Một trong những ưu điểm với những du học sinh là đương nhiên biết thêm ít nhất một ngoại ngữ. Đồng thời được tiếp xúc, học tập cùng sinh viên đến từ nhiều nước khác nhau. Điều này giúp họ có thêm cơ hội mở rộng khả năng giao tiếp, tiếp xúc với nhiều nền văn hoá khác nhau trên thế giới, với những cách tư duy khác nhau và tiếp thu được tinh hoa từ họ.

TS Hùng (phải) nhận hoa chúc mừng trong một chương trình về văn hoá đọc do Thaihabooks tổ chức.

Nguyễn Mạnh Hùng nằm trong số những du học sinh nắm bắt rất nhanh nhạy những lợi thế đó. Vì vậy, sau này, ông còn thành thạo thêm hai ngoại ngữ nữa là tiếng Anh và tiếng Pháp, có khả năng đọc và hiểu chút ít tiếng Trung. Thời học ở Nga, bao giờ số tiền ít ỏi từ học bổng cũng được Nguyễn Mạnh Hùng dành vào hai việc là mua sách và đĩa nhạc. Mỗi lần trở về nước bao giờ ông cũng mang theo một thùng sách. Thói quen ấy, đến bây giờ ông vẫn giữ gìn; 39 quốc gia đã đi qua với hàng trăm lần đi công tác nước ngoài thì lần nào trở về ông cũng mang bên mình những cuốn sách.

Người Việt trẻ có thể giàu có nhờ đọc sách

Đó là một trong những phát biểu của TS Nguyễn Mạnh Hùng về văn hoá đọc hiện nay. Ông lấy một ví dụ thực tế, “người ta có thể bỏ vài trăm ngàn cho một cuộc nhậu vẫn vui vẻ nhưng để bỏ mấy chục ngàn cho việc mua sách thì có thể sẽ đắn đo, suy tính đắt rẻ. Mặc dù họ biết mỗi cuốn sách đều đem lại cho người đọc một vốn tri thức nhất định”.

Ông cũng cho rằng, lý do các bạn trẻ hiện tại chưa có đam mê đọc sách là do chưa thực sự hiểu về văn hoá đọc, về giá trị của nó và chưa biết những tấm gương giàu có nhờ đọc sách. Thêm vào đó là do không có kỹ năng đọc nên việc đọc sách rất chậm gây nên tâm lý chán nản…

Trở về nước sau thời gian học tập tại nước ngoài, TS Nguyễn Mạnh Hùng có 12 năm làm quản lý cho FPT, 6 năm giảng dạy về quản trị kinh doanh, đặc biệt là kỹ năng mềm trong lãnh đạo, điều hành doanh nghiệp. Tuy nhiên, ông vẫn nuôi niềm đam mê mãnh liệt thừ thuở nhỏ với những cuốn sách.

Năm 2007, ông đã thành lập Công ty cổ phần Sách Thái Hà với một slogan đơn giản “Tri thức cho ngày mai” và cam kết 100% sách của Thái Hà là có bản quyền.

Sẵn sàng tư vấn cho độc giả

Hiện tại, Công ty sách của ông đi sâu vào ba mảng là sách cung cấp kỹ năng, kinh nghiệm mang tính ứng dụng cao cho người làm quản lý; sách cho tuổi mới lớn và sách cho những ai muốn sống hạnh phúc, yêu đời và có ích. Lý giải cho điều này, ông chủ cho biết: ông muốn tập trung vào những lĩnh vực ông có lợi thế và sức mạnh; đồng thời, cũng không muốn tản mạn để tăng sức cạnh tranh của thương hiệu.

TS Hùng cho biết, dù công việc bận rộn nhưng tất cả các đầu sách do Thái Hà xuất bản ông đều tham gia đọc duyệt, hiệu đính hoặc tham gia dịch. Vì thế hơn ai hết ông nắm rõ nhất về những cuốn sách. Do đó, có thể tư vấn cho bất kỳ độc giả nào về những cuốn sách phù hợp cho nhu cầu đọc của họ. Ông luôn cho đó là một niềm vui mà không phải ai cũng có được.

Ngoài ra, ông vẫn đến các trường đại học, các công ty nói chuyện với sinh viên và độc giả về văn hoá đọc, cách đọc sách sao cho hiệu quả nhất. Hỏi ông về thời gian nào dành cho riêng mình giữa bộn bề công việc? Ông đem cuốn “Tuần làm việc bốn giờ” ra để lý giải “phải luôn biết sắp xếp để làm việc hiệu quả nên vẫn có thời gian để làm những việc khác”. Với ông, chưa bao giờ có cảm giác bị thất bại hay đau khổ và những cuốn sách đã đem đến những điều kỳ diệu đó.

Trần Lê

Ước mơ và… ngăn tủ

“Đừng bao giờ từ bỏ những ước mơ, kể cả khi ước mơ ấy dường như rất khó trở thành hiện thực”.

Đó là điều mà cô sinh viên Nguyễn Thị Bích Diệp (ảnh), chủ nhân những học bổng từ các trường ĐH danh tiếng trên thế giới và hiện là Giám đốc marketing của Beat The GMAT (Mỹ) chia sẻ khi được hỏi về những thành công của mình.

Nguyễn Thị Bích Diệp sinh năm 1986. Khi là học sinh lớp 10 chuyên Văn trường Hà Nội – Amsterdam (khóa 2001-2004), Diệp giành được học bổng toàn phần ASEAN 4 năm cấp O-level và A-level ở Singapore. Nhận tiếp học bổng toàn phần tại Cambridge Tutors College ở Anh (2005-2006). Học bổng toàn phần ngành Quan hệ quốc tế của ĐaÅi học Standford (Mỹ). Hiện Diệp đang học năm cuối tại Đại học Stanford và sẽ tốt nghiệp vào năm 2010. Từng làm việc cho HSBC, Stanford Student Enterprise…

Diệp đã từng phát biểu tại một hội thảo về du học năm 2007 rằng: “Đừng bao giờ từ bỏ những ước mơ mặc dù nó có nhỏ bé hay to lớn cỡ nào”, nhưng người ta vẫn sợ rằng, ước mơ quá cao xa thì sẽ trở nên viển vông. Diệp nghĩ sao?

- Diệp nghĩ điều quan trọng là bạn đừng bao giờ từ bỏ những ước mơ của mình, nếu nó có hơi to lớn quá thì cùng lắm hãy cất nó vào trong ngăn tủ thời gian và chờ cho đến khi bạn chín chắn trưởng thành hơn thì có thể tiếp tục thực hiện ước mơ đó. Nếu được chăm chút và nuôi dưỡng bằng niềm tin thì ước mơ nào cũng có thể nằm trong tầm tay bạn.

* Xuất sắc đoạt học bổng toàn phần trong nhiều năm học phổ thông cũng như của đại học danh tiếng Stanford, và từng làm cho ban tuyển sinh của Stanford vào mùa đông năm 2007, Diệp có kinh nghiệm gì muốn chia sẻ với các bạn học sinh, sinh viên VN đang “săn” học bổng?

- Diệp thấy ban tuyển sinh sẽ nhìn vào tất cả mọi yếu tố, từ bài luận, điểm trung bình trên lớp, hoạt động xã hội đến thư giới thiệu từ các thầy cô giáo. Điểm quan trọng nhất của một đơn xin học bổng là các bài luận và hoạt động xã hội. Các bài luận phải thực sự nói lên được bản thân, cách suy nghĩ và cá tính của bạn, chứ không nên chỉ sơ sài miêu tả những hoạt động bạn đã làm.

Cách tốt nhất để lưu giữ được những suy nghĩ thoáng qua đầu đó là Diệp hay giữ một quyển nhật ký bên người. Thỉnh thoảng viết những suy nghĩ của mình xuống và cuối mỗi ngày ghi lại những gì mình học được. Đến lúc viết bài luận thì chỉ cần lướt qua quyển nhật ký và lấy những ý tưởng hay nhất ra để nhào nặn và làm nên một bài luận hoàn chỉnh, phù hợp với đề bài. Còn việc “săn” học bổng thì theo Diệp, tốt nhất là bạn cứ thử sức với tất cả những cơ hội đến với mình. Đừng bao giờ để vuột bất kỳ một cơ hội nào mặc dù là nhỏ nhất, vì biết đâu cơ hội nhỏ bé ấy sẽ đưa bạn đến một cơ hội lớn hơn thì sao?

* Thế còn kinh nghiệm học tiếng Anh, theo Diệp đâu là phương pháp học hiệu quả?

- Cách học tiếng Anh tốt nhất là thực hành. Đọc sách báo, nghe đài, xem phim bằng tiếng Anh có thể học được những ngôn từ thông dụng và cách sử dụng từ Anh/Mỹ hiệu quả hơn là cách học theo sách giáo khoa. Tất nhiên, sách giáo khoa có dạy những phần ngữ pháp căn bản nhưng để vận dụng một cách khéo léo và để chiếm được tình cảm của các ban tuyển sinh ở các trường đại học bên Mỹ thì mình cũng nên dùng các thành ngữ, câu nói đùa hóm hỉnh của họ chèn vào bài của mình một chút để gây được thiện cảm. Ngoài ra, nếu có cơ hội, các bạn hãy cố gắng thực hành tiếng Anh với chính các bạn cùng lớp và thay phiên sửa lỗi sai cho nhau hoặc học tại những trung tâm có người nước ngoài giảng dạy.

* Du học ở nhiều nước, Diệp nghĩ như thế nào về vấn đề “sốc văn hóa”?

- “Sốc văn hóa” thì ở đâu cũng có, nhiều khi ngay tại VN mình cũng gặp. Điều quan trọng là xử lý nó như thế nào. Lúc mới sang Mỹ, Diệp cũng choáng lắm, vì không chỉ là chuyển tiếp từ THPT lên đại học mà còn là lao đầu vào một nền văn hóa đa chủng tộc, đa quốc gia. Thế nhưng dần dần thì Diệp cũng làm quen được và bây giờ thì thực sự Diệp cảm thấy nền văn hóa nào cũng đáng được tìm hiểu và học tập cả.

Nguyễn Ngọc Tú

Bay bổng những ước mơ

Cùng với việc xuất bản cuốn sách “Biến giấc mơ thành sức mạnh đi tới – Hồi ký của Honda Soichiro” người sáng lập hãng Honda – Nhật Bản (do ông Nguyễn Trí Dũng biên dịch), trong năm qua Trung tâm Sách và Xuất bản Báo Sài Gòn Giải Phóng phối hợp với Trường Doanh thương Trí Dũng tổ chức cuộc thi viết “Giấc mơ Việt Nam”  dành cho những bạn trẻ có ý tưởng sáng tạo về khoa học kỹ thuật và công nghệ góp phần xây dựng đất nước Việt Nam. Cuộc thi đã nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình của các bạn trẻ trên khắp mọi miền đất nước.

Những trang giấy trắng đặc con chữ đầy khát khao và đượm tình của các bạn, đã làm chúng tôi khá bất ngờ. Bạn Nguyễn Minh Hoàng (Phú Yên) với ước mơ về một môi trường xanh – sạch – đẹp đã đề xuất ý tưởng dùng tin nhắn sms để…  cải thiện môi trường.

Theo bạn, hiện các chủ thuê bao điện thoại di động vẫn sử dụng rất nhiều tin nhắn sms để xem kết quả bóng đá, thông tin văn hóa, xã hội, thời trang, làm đẹp, tư vấn v.v., vậy tại sao lại không sử dụng chúng trong việc tuyên truyền bảo vệ thiên nhiên, môi trường?

Lập một website phục vụ cho việc tuyên truyền bảo vệ môi trường, theo bạn Hoàng, mỗi ngày ít nhất chúng ta cũng thu lợi nhuận được 10 triệu đồng và số tiền ấy sẽ được đầu tư lại cho các biện pháp cải thiện môi trường: cải thiện đời sống của những người làm công tác vệ sinh môi trường cũng như nâng cao ý thức của cộng đồng v.v…

Cũng gắn liền với những vấn đề bức xúc của đời sống, bạn Võ Quốc Dũng (Quảng Trị) gửi tới Ban tổ chức ước mơ của mình cũng như của những người nghèo đồng cảnh ngộ là được vay tiền đi xuất khẩu lao động. Theo lý giải của bạn, những người nghèo đang thất nghiệp, nếu được vay một khoản tiền để học nghề rồi đi xuất khẩu lao động thì khi trở về, không những họ trả hết được nợ mà còn là những công nhân có kiến thức, có kỹ thuật, góp phần xóa đói, giảm nghèo…

Với “Khát vọng sáng tạo”  bạn Nguyễn Minh Tân, giảng viên khoa Công nghệ  – Thông tin (Đại học Công nghệ Hà Nội) chia sẻ phương pháp giảng dạy sinh động mà mình đang thực hiện để truyền niềm đam mê sáng tạo tới lớp sinh viên trên giảng đường, sau đó, bạn “khát khao mãnh liệt được truyền cho thật nhiều người có kiến thức cơ bản về phương pháp luận sáng tạo (TRIZ) và cải tiến liên tục (Kaizen)”…..

Rồi bên cạnh những ước mơ xây dựng nhà máy phát điện bằng thủy triều của bạn Lê Anh Dũng ( Hà Nội ) là ý tưởng về một ngôi nhà chung cho các sản phẩm Việt Nam : Made in Vietnam kinh doanh quảng bá cho các sản phẩm có thương hiệu Việt của bạn Hải Giang (Cần Thơ )… , có người  thì lmơ làm nhà quản lý tài ba để cống hiến tài sức cho đất nước v.v… . Bên cạnh đó nhiều bạn đọc mong muốn  có chương trình tặng sách “Biến ước mơ thành sức mạnh đi tới” cho đông đảo học sinh, sinh viên ở vùng sâu vùng xa…

…Tựu chung, các bài viết dù hồn nhiên mộc mạc hay triết lý khoa học thì các bạn đều thể hiện được những mong ước cháy bỏng của mình là được đóng góp tài trí của mình góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp. Tấm lòng ấy của các bạn thật đáng trân trọng.

Và chúng tôi, những người tổ chức cuộc thi, mong rằng các bạn sẽ luôn giữ được lòng nhiệt huyết  như thế, không ngừng học hỏi  vươn lên, xây dựng “Giấc mơ Việt Nam” cho chính mình và biến những ước mơ ấy thành sức mạnh, thành hiện thực để cống hiến cho gia đình và xã hội.

Bằng Vân

Chắp cánh cho ước mơ học tập

Từ năm 1998, chương trình tín dụng học sinh, sinh viên được triển khai góp phần quan trọng giảm bớt gánh nặng trong chi phí học tập cho hàng nghìn hộ dân. Ðặc biệt, từ năm 2007, tín dụng học sinh, sinh viên có nhiều thay đổi trở thành một chương trình lớn đi vào cuộc sống và là điểm tựa vững chắc, chắp cánh cho hàng triệu học sinh nghèo trong cả nước theo đuổi ước mơ học tập.

Thắp sáng những ước mơ “Sinh ra trong một gia đình nghèo có ba chị em, khi học hết lớp 12, em quyết định nghỉ học ở nhà lao động vừa phụ giúp kinh tế gia đình vừa đỡ phần gánh nặng chi phí học tập. Cánh cửa theo học đại học của em tưởng chừng đã khép lại, nhưng rồi đến một ngày, bác trưởng thôn thông báo về Chương trình tín dụng học sinh, sinh viên thì ước mơ học tập của em đã trở thành hiện thực” – Nguyễn Thị Tuyết, sinh viên năm thứ hai Trường đại học Lương Thế Vinh (Nam Ðịnh) mở đầu câu chuyện học tập của mình với chúng tôi như vậy. Cũng giống như nhiều hộ gia đình khác, nguồn thu nhập chính của gia đình em chỉ trông vào sản xuất nông nghiệp, nhà đông con cho nên việc bảo đảm cuộc sống ổn định đã khó khăn lắm rồi chứ nói gì đến chuyện lên thành phố theo học đại học. Mặc dù bố mẹ đã nỗ lực rất nhiều nuôi ba chị em Tuyết học hành, song vào đại học quả là một gánh nặng lớn. Nhìn các bạn thi đỗ vào các trường đại học, cao đẳng cùng gia đình phấn khởi đi mua sắm chuẩn bị cho ngày nhập trường, nỗi buồn của em như nhân lên. Tuy nhiên, khi gia đình Tuyết tiếp cận được nguồn vốn vay tín dụng học sinh, sinh viên, ước mơ của em đã trở thành hiện thực. Em đã thi đỗ vào Trường đại học Lương Thế Vinh. Noi gương chị, người em thứ hai của Tuyết chăm ngoan, học giỏi là sinh viên Trường đại học Sư phạm kỹ thuật Hưng Yên và mới được nhận học bổng Happen của Ðức.

Từ ước mơ trở thành kỹ sư tin học

Với phần mềm trợ giúp hóa học (chemister), Nguyễn Ðức Hùng (11A3, khối chuyên ÐH Vinh) đã được đánh giá với số điểm gần như tuyệt đối. Em đã thuyết phục ban giám khảo để giành về một giải nhất và là đại diện duy nhất của tỉnh Nghệ An sẽ dự kỳ thi tin học trẻ toàn quốc tại Hà Nội vào tháng 7-2009 này

Nguyễn Đức Hùng bên máy tính.

Ý tưởng được nảy sinh khi học xong thiết kế phần mềm trên lớp. Thầy giáo chủ nhiệm gợi ý học sinh nên thiết kế các phần mềm có thể ứng dụng được trong cuộc sống. Trong khi các bạn  thiết kế những phần mềm cho mục đích nghe nhạc hoặc để sử dụng máy tính bỏ túi thì Hùng lại nảy ra ý tưởng làm một phần mềm hỗ trợ về hóa học. Em nhận thấy phương tiện phục vụ cho việc học môn hóa ngoài bảng tuần hoàn các nguyên tố hóa học thì còn rất hạn chế. Mỗi khi muốn tìm kiếm thông tin, kiến thức cũ lại phải lục lọi sách vở rất mất thời gian. Từ những mong muốn ấy, ý tưởng làm một phần mềm hỗ trợ hóa học đã ra đời. “Ngoài môn tin, hóa học cũng là đam mê của em. Phần mềm trợ giúp hóa học chemister đúng như tên gọi của nó. Em chỉ mong muốn trợ giúp một phần cho các bạn học sinh từ lớp 8 đến 12 học hóa dễ dàng hơn và nắm vững kiến thức hơn” – Hùng chia sẻ.

Năm học 2008 – 2009, Ðức Hùng cũng là một trong sáu thành viên của đội tuyển dự thi học sinh giỏi quốc gia môn tin học. Vừa kết thúc kỳ thi, Hùng bắt tay ngay vào thiết kế phần mềm này. Liên tục trong nhiều đêm thức đến 1 – 2 giờ sáng, em cố gắng hoàn thiện từng phần một cho kịp ngày gửi bài dự thi. Giai đoạn này cũng là lúc em ôn thi học kỳ. “Dù thời gian quá gấp, nhiều lúc em thấy quá với sức mình. Nhưng rồi niềm say mê lại thôi thúc em viết tiếp”. Những lúc gặp phải phần khó, em đã nhờ anh Hồ Sĩ Cảnh – một người bạn cùng trong đội tuyển thi học sinh giỏi quốc gia môn hóa học – từng đạt giải nhì quốc gia về phần mềm giải đáp giúp.

Từng giành giải nhì thành phố môn toán khi còn là học sinh trường THCS Lê Mao, nhưng lên THPT Hùng lại chọn môn tin học với mong ước trở thành một kỹ sư ngành này. Khó khăn nhất của em là  mãi tới năm học lớp 10, Hùng mới được tiếp xúc với tin học. Năm đầu học chuyên tin tại khối chuyên trường ÐH Vinh, chiếc máy tính dung lượng 3Gb được mua cách đây gần chục năm của ông ngoại để lại là người bạn đồng hành của em.

Sau khi hoàn thành phần mềm chemister, về phần nội dung Hùng đã nhờ người bác là giáo viên dạy hóa kiểm tra và bổ sung. Em cũng đã cài đặt và dùng thử ở một số máy của bạn bè để xem kết quả. Phần mềm rất phong phú về nội dung, bao gồm các phần như bảng tuần hoàn, sổ tay, thư viện, tìm kiếm… thú vị nhất là phần tìm kiếm các kiến thức hóa học sẽ xuất hiện sau một lần click chuột.

Trong lần thi tin học trẻ Nghệ An lần thứ 15 do Tỉnh Ðoàn phối hợp Ðoàn trường ÐH Vinh tổ chức  vào tháng 6 vừa qua, Nguyễn Ðức Hùng đã thuyết phục ban giám khảo với các ưu điểm của phần mềm: “Có tính thực tiễn, ứng dụng cao, sáng tạo và giao diện phần mềm thân thiện”.

Những ngày này, Hùng đang gấp rút khắc phục những nhược điểm của đề tài, để hoàn thiện cho kịp ngày dự thi toàn quốc. Hùng cho biết: “Thời gian này em sẽ khắc phục về font chữ để có thể dùng được trên nhiều máy. Ngoài ra phần mềm sẽ có thêm một số tính năng khác và các bài kiểm tra tự động giúp người sử dụng có thể kiểm tra nhanh chóng năng lực của mình”. Ở phần mềm này em muốn thử sức mình ở lĩnh vực tin học, nhưng cũng chính là một phần quà gửi đến bố mẹ mình. Họ đều là công nhân ở một nhà máy in.


Hiện thực hóa ước mơ nhờ Internet

Chris Waddell muốn leo lên ngọn núi lửa nhiều tầng Kilimanjaro trên một chiếc xe lăn; George Del Barrio muốn thực hiện một bộ phim ở Campuchia; Jeff Edwards muốn viết một cuốn sách về nhà văn khoa học viễn tưởng. Tất cả họ đều muốn bạn tài trợ cho những ước mơ đó.

Ngọn núi lửa nhiều tầng Kilimanjaro – ước mơ của Chris Waddell.

Website Kickstarter.com đang biến điều đó thành có thể bằng cách quyên góp những khoản tiền từ vài trăm đến hàng chục ngàn USD. Khoản tiền này dùng để tài trợ cho bất cứ ước mơ nào thu hút được trí tưởng tượng của người sử dụng Internet.

Trang web này đã giúp đỡ cho Emily Richmond, một cô gái 24 tuổi sống ởLos Angeles đang lên kế hoạch đi thuyền buồm vòng quanh thế giới một mình trong vòng 2 năm.

Emily đã quyên góp được 8.142 đôla từ 148 người. Các nhà tài trợ sẽ được nhận những phần thưởng là các bức ảnh Polaroid (ảnh chụp lấy ngay) từ chuyến đi, một chiếc thuyền buồm xếp bằng giấy hoặc một cú điện thoại khi cô vượt qua đường xích đạo.

Landon Ray hiện đang điều hành một công ty phần mềm marketing gọi là SendPepper.com đã nhận được 500 đôla  sau khi đưa lên mạng đoạn video của cô con gái 5 tuổi Richmond hứa hẹn sẽ cập nhập thông tin thường xuyên lên blog cho các nhà tài trợ biết và gửi các món quà  như bưu phẩm quả dừa từ một bến cảng xa xôi.

“Tôi nghĩ đây là một trải nghiệm học hỏi hoàn hảo dành cho con gái tôi”, Ray nói. Anh khẳng định anh cũng mơ ước đi thuyền vòng quanh thế giới một mình.

Ray cũng có kế hoạch sử dụng trách nhiệm làm cha của mình như một công cụ marketing.

Rất nhiều dự án trên trang web này là của các nhà làm phim, nhà soạn nhạc, nghệ sĩ và các nhà văn. Các dự án sáng tạo phải đặt ra giới hạn thời gian và mục tiêu. Nếu họ không làm được điều đó, họ sẽ không nhận được gì cả.

Cộng đồng online và offline

Jason Bitner cần 7.500 USD để chi trả chi phí sản xuất cho một bộ phim tài liệu nói về thị trấn nhỏ Midwestern của La Porte, Ấn Độ. Tuy nhiên, bộ phim được mọi người yêu thích đến nỗi, Jason đã quyên góp được số tiền cao hơn dự đoán là 12.153 đôla.

Bộ phim nói về “gia tài” của một nhiếp ảnh gia đã qua đời vào năm 1971. Nét đặc biệt của bộ phim là Jason đã thực hiện phỏng vấn với những người của 40 hoặc 50 năm sau đó.

“Bộ phim nói được rất nhiều về cộng đồng”, Bitnet nói. “Và chúng tôi quyết định dựa vào nguồn tài trợ từ cộng đồng”.

Khoảng 1/3 trong số 149 người ủng hộ cho dự án của Bitnet là bạn bè và gia đình anh. Những người khác bao gồm người dân địa phương La Porte nhưng cũng có những người đến từ những nơi rất xa như Đan Mạch và Úc.

Jonathan Scott Chinn, người hiện đang tìm kiếm nguồn tài trợ khoảng 16.500 đô la để làm một bộ phim hài kịch kinh dị ngắn có tên “”Always a Bridesmaid”, khẳng định trang web là một “thị trường sáng tạo” hiệu quả.

“Bạn có được cơ hội để nhận được sự giúp đỡ và nếu nó thực sự hấp dẫn, nó sẽ được thực hiện”, Chinn cho hay.

Brad Skistimas, một nhà viết nhạc, một ca sĩ độc lập 26 tuổi đã dùng Internet suốt 8 năm qua để quảng bá ban nhạc một mình Five Times August. Brad sử dụng Kickstarter quyên góp số tiền 20.000 đôla để phát hành album mới “”Life As A Song” vào ngày 13 tháng 10 tới.

Không chỉ được sở hữu đơn đặt hàng trước album, người hâm mộ Brad còn sẽ nhận được những món quà như các bản nhạc viết tay, những bức ảnh và nếu chi 1000 đôla thì sẽ được ăn tối với ca sĩ này.

“Đây là một cách tuyệt vời để gần gũi với người hâm mộ”, Brad nói “Tôi đã quảng bá đến các fan hâm mộ của tôi, vậy nên tôi đã nói “Nếu các bạn muốn âm nhạc của tôi thì đây là thời điểm tuyệt vời để giúp tôi đấy”.

Perry Chen, đồng sáng lập nên Kickstarter cho biết khoảng 500.000 đôla đã được tặng chỉ trong vòng sau khi trang web này ra đời. Hơn 60% các dự án đã đạt được mục tiêu của họ. Cho đến nay, website Kickstarter vẫn chưa tính phí nhưng đến giữa tháng 9, trang này sẽ tính phí 5% tổng số tiền các quỹ tài trợ nếu dự án thành công.

“Mô hình này làm việc thực sự hiệu quả để có thể ngăn chặn bất cứ hành vi sai trái nào bởi những người tài trợ cho các dự án. Luôn luôn có một nhóm nòng cốt của mạng xã hội. Đó là những cầu nối để mọi người làm việc chăm chỉ mà không sợ bị ảnh hưởng gì”.

Võ Hiền
Theo Reutrers