Không ít người đã hoàn thành được giấc mơ ấp ủ bao lâu nhờ vào internet. Chris Waddell muốn leo lên đỉnh Kilimanjaro bằng xe lăn; George Del Barrio mơ làm phim tại Campuchia; Jeff Edwards ấp ủ dự định viết sách về một tác giả tiểu thuyết khoa học viễn tưởng. Website Kickstarter.com đang biến giấc mơ thành hiện thực cho những người như trên qua việc vận động cộng đồng cư dân mạng cùng nhau quyên góp. Continue reading
Category Archives: Chia sẻ ước mơ
Tập làm thủ thư trong thư viện – cực thú vị!!!
Vào những giờ ra chơi hay bất kỳ lúc nào bạn rảnh rỗi, nếu không biết làm gì nữa thì thay vì đắm mình trong hồ than thở với những lời trách móc bản thân và số phân, teen có một sự lựa chọn mới là vào thư viện trường để tập làm thủ thư bằng cách giúp đỡ cô/ chú thủ thư của trường mình kiểm kê sách, rồi sắp xếp lại các giá sách, cho mượn sách đấy!
Đắm chìm trong những cuốn sách
H.Nam (Lớp 11, trường V.) chuyên bị bạn bè trêu gọi là “tự kỷ” vì giờ ra chơi hoặc bất kỳ lúc rảnh rỗi là lại chạy đi ngay chẳng ai biết đi đâu, hóa ra là cậu chàng đã xuống thư viện giúp cô thủ thư trường mình sắp xếp lại giá sách, Sơn chia sẻ: “Cả thư viện nhiều sách như thế, mỗi mình cô thủ thư làm thì cũng mệt lắm, mà nghĩ lúc rảnh rỗi mình cũng chẳng làm gì nên tớ vào thư viên giúp đỡ cô cho đỡ vất vả. Công việc thì cũng chỉ là nhận lại những cuốn sách các bạn đã trả rồi xếp vào giá, sắp xếp lại cho khoa học và dễ tìm thôi, nhưng khi làm thì có cảm giác thấy vui vui và bình yên lăm!”.
Còn H.Ngọc (Lớp 10, trường H.) lần đầu tiên vào thư viện mượn sách thì thấy phải chờ hơi lâu, phải đợi đến cuối buổi mới lấy được sách, vì cô thủ thư cứ xoay mòng mòng với rất nhiều “đơn đặt hang” sách của teen, thế nên Ngọc đã nảy ra ý tưởng rủ thêm nhiều bạn nữa có thời gian rảnh thì cứ mỗi giờ ra chơi, những hôm nào ít bài thì đến giúp cô thủ thư của thư viện trường mình xếp lại sách, kiểm các loại sách mới và cho các bạn teen khác mượn sách, thế là teen mình không phải chờ lâu, vừa giúp đỡ được cô thủ thư bớt đi phần việc, còn các bạn cám thấy rất vui.
“Từ hồi đi vào thư viện làm thế này, nhóm chúng tớ chơi với nhau thân lắm, có chuyện gì cứ đến lúc ngồi kiểm sách, rồi xếp sách, vừa làm vừa “tám” với nhau mọi chuyện trên trời dưới biển, từ chuyện ở lớp, ở trường cho đến những chuyện như con mèo nhà bạn nào đó mới sinh…em bé, vui lắm!” – H.Ngọc chia sẻ.

Cho đi và bạn sẽ nhận lại nhiều hơn thế!
Không chỉ là giúp đỡ cô thủ thư, giúp đỡ các bạn teen khác mượn được sách nhanh hơn, teen mình còn nhận ra mình đã nhận lại được rất nhiều điều đấy!
H.Nam nói: “Mỗi khi ngồi xếp sách hoặc là làm việc trong thư viện, tớ cảm thấy mình rất bình yên, và đó là môt không gian yên tĩnh để mình suy nghĩ về mọi việc đã xảy ra, và nghĩ xem mình phải làm gì tiếp theo, hơn là so với việc cứ ngồi buồn chán và chẳng biết làm gì. Tớ với một bạn nữa còn hay ngồi kiểm sách cùng nhau và nói chuyện nữa, cứ giờ ra chơi là 2 đứa chạy that nhanh xuống thư viện, chạy thi xem ai chạy nhanh hơn.”
Còn nhóm bạn của H.Ngọc thì công việc tập làm thủ thư lại giúp các bạn ấy gắn kết với nhau nhiều hơn, thoải mái và cởi mở, kết thêm nhiều bạn mới và nhiều thành viên mới cho nhóm. Không những thế, các bạn còn hay trò chuyện với cô thủ thư, cố cũng là một quân sư vô cùng “pro” nếu teen nào gặp rắc rối, và còn hay cho các bạn ăn hoa quả, cho những cuốn truyện, cuốn sách đã cũ, vở…để “cảm ơn” các bạn đã giúp đỡ nữa. Công việc không tốn quá nhiều thời gian nhưng mang lại cho cả nhóm niềm vui.
Kết
Teen mình có rất nhiều công việc để mang lại cho mình niềm vui và xua tan sự buồn chán, thế nên hãy chọn cho mình một công việc phù hợp teen nhé, đừng “mèo lười” nữa, và xuống thư viện tập làm thủ thư cũng là một sự lựa chọn hay ho đấy!
Bài học trung thực từ gian hàng học sinh
Một gian hàng nhỏ bán tập vở và dụng cụ phục vụ việc học tập. Điều đặc biệt là không có ai đứng ra thu tiền mà người mua – học sinh – tự động bỏ tiền vào chiếc thùng bên cạnh quầy.
Gian hàng trung thực tại Trường THPT Nguyễn Trãi đã ra đời được một tháng và thu hút nhiều học sinh – Ảnh: PHI LONG
Vở, nhãn, bút viết và một số thứ linh tinh được bày bán trên một chiếc bàn trong một góc nhỏ của phòng công đoàn Trường THPT Nguyễn Trãi (Q.4, TP.HCM). Hàng hóa lấy từ các chợ bán sỉ về nên giá rẻ hơn so với những cửa hàng văn phòng phẩm gần trường từ 500 đồng đến vài nghìn đồng tùy loại. Nó trở thành điểm đến của nhiều học sinh khi cần vật dụng nào đó kể từ khi được khai sinh ngày 5-3-2010.
Nguyễn Hoàng Thanh Xuân, lớp 11B2, sau khi chọn một vài vật dụng nhỏ như cây viết và cục tẩy đã hớn hở cho biết rẻ hơn chỗ khác và rất tiện lợi khi đặt ngay trong khuôn viên trường. Thanh Xuân nói lúc đầu các em cũng thấy là lạ với cách mua hàng này vì tự bỏ tiền và cũng không ai kiểm tra nhưng sau đó dần quen. Mỗi bạn cũng ý thức hơn trong việc chuẩn bị sẵn tiền lẻ trong tay và bỏ tiền vào thùng sau khi mua hàng.
Khi cô Ngô Thị Ánh Hồng, giáo viên môn giáo dục công dân, đưa ra đề xuất thành lập gian hàng trung thực, ban giám hiệu rất ủng hộ nhưng cứ băn khoăn mãi liệu có duy trì và bảo toàn vốn được không. Thầy Lê Công Triệu, hiệu phó nhà trường, nói: “Chúng tôi cũng quyết định gật đầu vì nghĩ trước tiên mình phải tin vào học sinh của trường mình. Đó cũng là cách kiểm tra lại những bài học về đạo đức làm người, về tính trung thực các em đã được học ở môn giáo dục công dân”.
Tuần đầu tiên mọi việc diễn ra bình thường nhưng đến tuần thứ hai kiểm kê cho thấy có thâm hụt, đồng nghĩa với việc đã có trường hợp không bỏ tiền vào thùng làm cô Ánh Hồng phải suy nghĩ. “Ngày trước tôi có sạp báo, cứ buổi sáng là mấy đứa nhỏ lang thang lại đến xin nhận báo đi bán và chúng về trả tiền rất đúng hẹn, chưa bao giờ quỵt nợ. Chẳng lẽ học sinh của mình được học hành và giáo dục đàng hoàng lại không làm được”, cô nhớ lại.
Buổi chào cờ đầu tuần sau đó, cô xin ban giám hiệu cho mình nói chuyện với các em học sinh: “Con người ai cũng có lòng tham. Đấu tranh tư tưởng bỏ hay không bỏ tiền vào thùng là điều diễn ra ở mỗi học sinh khi đến gian hàng trung thực. Điều quan trọng là các em có cảm thấy thanh thản khi dùng một vật không phải của mình”.
Buổi nói chuyện đã có tác dụng và liên tục hai tuần sau đó tất cả các em đã tự giác bỏ tiền vào thùng. Cả ban giám hiệu và cô Hồng thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng trước mắt.
“Tôi chỉ tâm niệm một điều khi mở gian hàng là giúp các em thực hành ngay những bài học về tính trung thực, về đạo đức làm người từ sách vở. Những đức tính tốt đó nếu được rèn từ nhỏ sẽ dần trở thành thói quen trong mỗi em, và xây dựng thói quen từ nhỏ thì tốt hơn so với việc chờ các em vi phạm rồi mang ra kỷ luật”, cô Hồng chia sẻ.
Phát triển gian hàng trung thực
Sau hơn hai năm đưa vào hoạt động mô hình “Gian hàng tự quản” tại giảng đường H, khoa kinh tế phát triển ĐH Kinh tế TP.HCM (1A Hoàng Diệu, Phú Nhuận, TP.HCM), hiện nay số lượng sinh viên (SV) tham gia mua bán tự quản “tự mua, tự trả tiền” tăng lên nhiều. Đoàn khoa cũng đã trang bị thêm một kệ hàng hóa, tăng số lượng và chất lượng sản phẩm phong phú…Do mục đích chính để rèn luyện tính trung thực của SV nên số tiền lãi thu từ gian hàng không đáng kể do giá cả được tính theo giá sỉ.
Phạm Thị Lu Đa, phó bí thư Đoàn khoa, cho biết: “Hiện nay mỗi ngày có khoảng 200 lượt SV tham gia mua hàng. Đoàn khoa đang lên kế hoạch nhân rộng mô hình”.
Đầu năm 2008, tiến sĩ Nguyễn Hoàng Bảo – phó chủ nhiệm khoa, đã giao 5 triệu đồng đề xuất ý kiến đưa vào hoạt động mô hình “gian hàng tự quản” từ ý tưởng sau chuyến du học tại Osaka (Nhật Bản) với các mặt hàng phục vụ SV như sách vở, bút, mì ăn liền, bánh kẹo, khăn giấy… Lúc đầu cũng gặp nhiều khó khăn do SV chưa quen lắm với cách mua hàng thế này, nhưng dần dần mô hình đã hoạt động rất tốt cho đến nay.
Và đó là cơ hội, môi trường rất tốt rèn tính trung thực của SV. Gian hàng vẫn sống tốt, có sự phát triển nhất định và từ gian hàng ấy đã nuôi dưỡng những đức tính tốt đẹp nhất từ con người.
PHƯỚC TUẦN
Sau hơn hai năm đưa vào hoạt động mô hình “Gian hàng tự quản” tại giảng đường H, khoa kinh tế phát triển ĐH Kinh tế TP.HCM (1A Hoàng Diệu, Phú Nhuận, TP.HCM), hiện nay số lượng sinh viên (SV) tham gia mua bán tự quản “tự mua, tự trả tiền” tăng lên nhiều. Đoàn khoa cũng đã trang bị thêm một kệ hàng hóa, tăng số lượng và chất lượng sản phẩm phong phú…Do mục đích chính để rèn luyện tính trung thực của SV nên số tiền lãi thu từ gian hàng không đáng kể do giá cả được tính theo giá sỉ.
Phạm Thị Lu Đa, phó bí thư Đoàn khoa, cho biết: “Hiện nay mỗi ngày có khoảng 200 lượt SV tham gia mua hàng. Đoàn khoa đang lên kế hoạch nhân rộng mô hình”.
Đầu năm 2008, tiến sĩ Nguyễn Hoàng Bảo – phó chủ nhiệm khoa, đã giao 5 triệu đồng đề xuất ý kiến đưa vào hoạt động mô hình “gian hàng tự quản” từ ý tưởng sau chuyến du học tại Osaka (Nhật Bản) với các mặt hàng phục vụ SV như sách vở, bút, mì ăn liền, bánh kẹo, khăn giấy… Lúc đầu cũng gặp nhiều khó khăn do SV chưa quen lắm với cách mua hàng thế này, nhưng dần dần mô hình đã hoạt động rất tốt cho đến nay.
Và đó là cơ hội, môi trường rất tốt rèn tính trung thực của SV. Gian hàng vẫn sống tốt, có sự phát triển nhất định và từ gian hàng ấy đã nuôi dưỡng những đức tính tốt đẹp nhất từ con người.
PHƯỚC TUẦN
Ước mơ của đôi nạng gỗ…
Chiều nay đi ngang Trung tâm Chấn thương chỉnh hình chợt thấy thời gian qua nhanh lạ! Mấy năm rồi chưa lần nào tôi trở lại nơi đây. Cô bé hôm nào biết đâu đã vào đại học như ngày nào em hồn nhiên mơ ước.
Năm năm trước, tôi và bố khăn gói lên thành phố dự thi đại học. Hai bố con ở nhờ một căn phòng của người bạn bố, làm việc trong Trung tâm chấn thương chỉnh hình. Không như nhiều bạn khác, lao vào xem lại bài vở, tôi dành thời gian quan sát cuộc sống xung quanh nơi trung tâm bé nhỏ với nhiều cảnh đời mà tôi cho là lạ lẫm.
Một ngày không biết bao nhiêu người vào ra nơi này, phần lớn họ đều khiếm khuyết. Mỗi người là một hoàn cảnh riêng. Có người thiếu đôi bàn tay, có người đi nạng; nguyên nhân: người vì bệnh tật, kẻ do tai nạn xe cộ, đánh nhau… Một góc nhỏ trung tâm thành phố mà thu gọn không biết bao nhiêu phận người.
Cạnh phòng tôi ở luôn có tiếng hát. Ngày đầu khi ngồi nhìn khuôn viên sân trung tâm từ cửa sổ trên phòng, nghe tiếng hát tôi nghĩ đó là cô dọn dẹp vệ sinh. Tiếng hát trong trẻo và khá vui tươi. Đôi khi có thêm tiếng một người khác, cả hai râm ran đủ chuyện. Hôm sau chỉ nghe mình tiếng hát, ngồi mãi trong phòng không ai nói chuyện cũng buồn, tôi ra bắt chuyện.
Cả hành lang không bóng người, ngoài một cô bé trạc 13 tuổi đang ngồi hát một mình với hai ống quần buông thõng. Cạnh em là quyển sách cùng hai cây nạng gỗ. Tôi ngạc nhiên nhìn em như không tin vào mắt mình: tiếng hát trong trẻo tôi vừa nghe là của một cô bé mất đôi chân… Em cười rất tươi bắt chuyện cùng tôi. Tôi hỏi em cô bạn thường ngày đâu rồi, em lắc đầu: “Người đi khám bệnh đó. Em bắt chuyện cho vui chứ em ở đây có một mình. Ba mẹ về dưới quê rồi. Mấy ngày nữa mới lên”!
Rồi tôi và em nhanh chóng trở nên thân mật. Em nói với tôi đủ chuyện vui vẻ như người bạn thân quen đã lâu. Quê em ở Tiền Giang, cả nhà làm nông và em là chị cả, sau em còn năm đứa em. Gia cảnh khá nghèo nhưng chị em em vẫn được đi học. Năm nay em lên lớp 10. Mất đôi chân nhìn em nhỏ bé hơn so với tuổi. Ấy vậy mà tuyệt nhiên đôi mắt em trong veo, không chút ái ngại, xót xa cần ai thương hại.
Em kể tôi nghe về những ngày lũ mẹ em chèo ghe đi nhận mì gói về cho cả nhà, những ngày khó khăn em đi hái bông điên điển phụ ba mẹ kiếm tiền nuôi em.
Tôi đánh liều hỏi vì sao đôi chân em như vậy. Những tưởng sẽ làm em buồn vì chạm nỗi đau, nhưng em vẫn kể tôi nghe bằng một giọng lạc quan vui vẻ. Một lần tham gia trong cuộc thi chạy của trường, về nhà hai chân em bỗng nhiên sưng to và nhức buốt. Không đi được, bố mẹ đưa đến bệnh viện thị trấn, họ chyển lên tỉnh rồi lên Sài Gòn. Và cuối cùng em phải chấp nhận cưa mất đôi chân. Ngồi với tôi, chỉ một thoáng buồn trong đôi mắt khi em nói: “Năm sau em lên cấp III. Tiếc quá! Không biết có được mặc áo dài không!”.
Mấy ngày tôi thi, em đều qua hỏi có làm bài được không. Em vui vẻ chia sẻ: “Em thích làm cô giáo dạy văn. Em học văn khá lắm!”. Tôi cười mà cổ họng nghẹn đắng. Vẫn biết rất khó có hình ảnh một cô giáo mặc áo dài cùng đôi nạng gỗ lên lớp nhưng tôi cầu mong điều kỳ diệu sẽ đến với em.
Nói chuyện với em tôi thấy lòng rộn lên nhiều điều cảm xúc, vừa vui vừa buồn. Vui vì nụ cười và ánh mắt trong trẻo cùng cách kể chuyện lạc quan rất có duyên của em. Buồn vì ái ngại cho cuộc đời sao quá trớ trêu. Một cô bé khuyết tật lại mang tâm hồn lạc quan hơn bất cứ người nào lành lặn. Giá cuộc đời để lại cho em đôi chân, hẳn em sẽ làm được nhiều điều lắm! Có những người lành lặn nhưng tâm hồn khiếm khuyết vì những bon chen, âu lo, sầu não… Nhưng cũng có những người như em, cô bé lạc quan luôn đem lại tiếng cười và sự vui vẻ cho người khác dẫu rằng cuộc đời bất công và không trọn vẹn.
Ngày thi cuối cùng tôi và bố về. Tôi động viên chúc em thực hiện được ước mơ, em nhìn theo cười rất tươi và vẫy tay chào. Rời khỏi trung tâm, tạm biệt em mà nụ cười còn theo tôi mãi. Có những nụ cười qua đi nhưng có nụ cười ở lại - nụ cười dạy tôi bài học sâu sắc về cuộc sống, nhân sinh.
Chiều thứ bảy hôm nay không dưng có dịp đi ngang nơi cũ, lòng bâng khuâng nhớ về em, bài học đầu tiên về cuộc sống mà tôi học được trước khi bước vào cánh cửa giảng đường. Không biết em giờ ra sao nhưng tôi cầu mong ước mơ hôm nào của em sẽ thành sự thật - ước mơ của cô bé biết vượt lên số phận để sống lạc quan, sống có ước mơ.
THỦY NGUYÊN
Tuổi trẻ, dại gì không ước mơ
“Ước mơ giống như tên lửa đang chuẩn bị cất cánh, nhưng nếu không được châm ngòi bằng một niềm tin, ý chí và nỗ lực vượt khó thì mãi mãi nó chỉ nằm chỏng chơ trên mặt đất” – Homer Hickam tác giả cuốn Rocket Boys
Thành công thường xuất phát từ những ước mơ. Hiện nay, đất nước đang trên đà hội nhập với rất nhiều cơ hội và thách thức mở ra. Những bạn trẻ nhanh nhạy, thông minh sẽ biết nắm lấy những cơ hội để biến ước mơ của mình thành hiện thực.
Để ước mơ thành hiện thực
Ước mơ của Nguyễn Phương Nga, sinh viên trường ĐH Quy Nhơn là trở thành chủ một khách sạn lớn trong tỉnh. Vì thế, hiện nay, Nga vừa học vừa tranh thủ đi làm thêm ở các nhà hàng tại T.P Quy Nhơn để có thêm nhiều kinh nghiệm thực tế. Công việc vất vả nhưng Nga luôn vui vẻ, hăm hở làm tốt tất cả các công việc được giao. Nga tâm sự: “Để khách sạn có uy tín, đứng vững trên thị trường tôi phải có năng lực quản lý. Tôi đang làm thêm ở các khách sạn để học hỏi cách quản lý, cách mở rộng thị trường, cách tìm nhà đầu tư, tài trợ.” Vũ Thị Phương Thảo, sinh viên trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM cũng đang nỗ lực học tập và làm việc hết mình để đạt được ước mơ trở thành nữ lãnh đạo cấp cao. Hiện nay, Thảo đang theo đuổi hai trường đại học, vừa học vừa đi làm thêm tại các doanh nghiệp để được cọ sát với thực tế và học hỏi được nhiều kinh nghiệm. Thảo cho rằng, việc làm giúp con người trưởng thành nhanh hơn nhiều nên lịch làm việc của Thảo luôn kín mít. Thảo đang cố gắng để có một suất học bổng du học và lấy được bằng tiến sĩ trước 30 tuổi. Thảo tâm sự: “Ngay từ nhỏ tôi luôn phấn đấu để được làm lớp trưởng, lớn lên khi tham gia hoạt động xã hội thì phấn đấu được làm trưởng nhóm. Tôi muốn thay đổi cuộc sống xung quanh theo chiều hướng tốt đẹp, bởi vậy, nếu làm lãnh đạo tôi sẽ có nhiều cơ hội thực hiện những thay đổi lớn”.
Hồ Thị Quế Chi, học sinh lớp 12 Trường THPT chuyên Bắc Ninh, tỉnh Bắc Ninh cũng có ước mong như Phương Thảo. Quế Chi đã giành giải nhất cuộc thi viết thư quốc tế UPU năm 2007 với lá thư gửi trùm khủng bố Osama bin Laden kêu gọi từ ông ta lòng nhân ái. Theo Quế Chi: “Tuổi trẻ dại gì không mơ ước. Phải có mơ ước mới có mục tiêu phấn đấu chứ”. Trước mắt, trong năm 2010, Quế Chi sẽ thi vào Khoa Kinh tế đối ngoại Trường ĐH Ngoại thương và bạn cũng đang tích cực tham gia các hoạt động xã hội, hoạt động Đoàn.
Để thực hiện ước mơ trở thành nhà lãnh đạo, sau khi tốt nghiệp tại một trường đại học trong nước, Trần Thị Lê Dung tiếp tục theo học chuyên ngành quan hệ quốc tế, Đại học Thammasat, Thái Lan. Suốt 4 năm đại học, Dung đều được nhận học bổng của Trường ĐH KHXH&NV TP. HCM và nằm trong danh sách 10 sinh viên xuất sắc của trường năm 2006. Lê Dung tâm sự: “Khi mình có mục tiêu thì mình sẽ sống, phấn đấu hết mình cho nó, con đường định hướng cũng sẽ rõ ràng hơn.”
Lên kế hoạch thực hiện
Anh Giản Tư Trung, Hiệu trưởng Trường doanh nhân PACE, cho rằng, đất nước hội nhập sâu rộng đang mở ra rất nhiều cơ hội cho các bạn trẻ, tất nhiên đi liền với cơ hội là những thách thức. Tuy nhiên, cùng trong một môi trường hoạt động, người thành công sẽ nhìn thấy nhiều cơ hội hơn còn người thất bại thì nhìn thấy nhiều tai họa hơn. Cũng tương tự như vậy, cùng chung sống trong một bối cảnh xã hội, nhưng những bạn trẻ khôn ngoan sẽ nhìn thấy nhiều cơ hội hơn là thách thức. Anh Trung cũng khuyên rằng: “Sống trong thời đại mới, các bạn trẻ phải tìm cách bắt nhịp với thời đại, không phải là người đi theo thời đại mà là một thành viên để góp phần kiến tạo ra một thời đại mới”. Theo anh Trung, để ước mơ đừng quá viển vông, các bạn trẻ phải hiểu rõ bản thân mình (năng lực, sở trường, sở thích gì, khả năng ra sao). Và hiểu được mục đích cuộc sống, ý nghĩa cuộc đời mình nằm ở chỗ nào? Xuất phát từ hai điều này giấc mơ sẽ có giá trị thực tiễn hơn, ước mơ rồi phải vạnh ra kế hoạch để thực hiện nó.
Trường Doanh Nhân PACE, cuối năm 2009 cũng đã mời Homer Hickam – cựu kỹ sư của NASA (cơ quan hàng không và không gian Mỹ), đồng thời là tác giả của cuốn sách best-seller Rocket Boys (Những cậu bé hỏa tiễn) sang Việt Nam nói chuyện với các học sinh của trường. Tại buổi nói chuyện, Homer Hickam cho rằng, tuổi trẻ phải tìm cho mình một hoài bão, đam mê và tự đặt câu hỏi liệu mình có dám đánh đổi tất cả để hoàn thành ước nguyện đó hay không? Homer Hickam đưa ra lời khuyên, đặt ra ước mơ, các bạn trẻ cần lên những kế hoạch và dự định để từng bước cụ thể hóa, hiện thực hóa ước mơ. Muốn làm được điều đó, mỗi người cần trang bị cho mình kiến thức và nền tảng giáo dục vững chắc. Cuối cùng phải biết kiên trì, nhẫn nại và nỗ lực hết mình. Không thành công nào mà không phải trải qua thất bại, những bài học từ sai lầm đã qua sẽ tôi luyện cho ý chí thêm mạnh mẽ và vững vàng./.
Mơ ước là một phần của thành công
Cuộc đời mỗi người ai cũng từng có những ước mơ, và chẳng có ước mơ nào giống nhau. Bởi vì, qua nhiều vấp ngã hay biến cố của đường đời thì ước mơ cũng có thể thay đổi. Không ai cả đời đều may mắn được đi trên con đường trải thảm đỏ hay hoa hồng bởi vì cuộc sống vốn dĩ đầy thử thách và chông gai. Tuy nhiên, không quá khó nếu như chúng ta biết đối mặt và vượt qua. Vậy thì tại sao lại không dám có mơ ước cho riêng mình?

Tôi đã từng thay đổi ước mơ một lần. Bạn biết không, tôi mới chỉ là một cô nhóc 14 tuổi học cấp 2 trường THCS Ngô Sĩ Liên. Có thể độ tuổi đó còn nhỏ so với mọi người, nhưng có một điều chắc chắn rằng tôi không còn quá ngây thơ để nhận biết mọi thứ xung quanh mình. Có lẽ vì vậy mà tôi luôn được nhận xét là già dặn hơn so với các bạn cùng trang lứa. Từ khi còn bé xíu, đi nhà trẻ rồi lên cấp 1, khác với các bạn, ước mơ của tôi chẳng bao giờ là được đi công viên, được mẹ mua cho một chiếc váy xinh xắn hay được thưởng kẹo bánh, ước mơ của tôi khi ấy là trở thành một bác sĩ nổi tiếng, đạt được những giải thưởng Nobel y học. Và với tâm tính “người lớn” của một đứa trẻ, tôi chưa bao giờ nghĩ đó là giấc mơ quá xa vời hay viển vông
Khi bước chân vào cấp 2, tôi cảm thấy có quá nhiều thứ mới mẻ mà mình chưa được biết tới. Và tôi tụt dốc không ngừng trong năm học lớp 7. Nhưng cũng nhờ đó, tôi lại phát hiện ra rằng tôi có khả năng học rất tốt môn Toán, Văn và Anh. Ước mơ của tôi bắt đầu thay đổi, tôi nghĩ tới viễn cảnh sẽ trở thành một nhà kinh doanh thành đạt và giàu có thay vì sẽ làm một bác sĩ ngoại khoa.
Tết đang đến rất gần, không khí thật nhộn nhịp, lòng người cũng thấy xốn xang. Trong những điều ước dành cho năm mới, tôi luôn mong một sức khỏe dồi dào cho cả nhà. Và hơn hết, tôi luôn tin chắc rằng ước mơ của mình sẽ trở thành hiện thực trong một tương lai không xa. Còn bạn thì sao?
Ước mơ một sớm mai Hà Nội…
Tuy không phải là người Hà Nội gốc nhưng năm vừa qua tôi đã có may mắn được ăn Tết ở thủ đô.
Người ta vẫn nói Tết đến cũng có nghĩa mỗi người sẽ thêm một tuổi, trưởng thành hơn, chín chắn hơn. Còn với tôi, mỗi dịp Tết đến, khi đã bước sang tuổi 26, tôi thấy mình như “già” thêm đi. Tết cũng là dịp tôi tự dành cho mình một khoảng thời gian nhất định để chiêm nghiệm, đánh giá lại bản thân trong năm cũ.

Phố Hàng Đào sáng mùng 1 Tết
Những khoảng lặng chiều cuối năm ngắn ngủi nhưng thật đặc biệt với nhiều cảm xúc lẫn lộn. Người Hà Nội tấp nập đi sắm Tết, những người lao động ngoại tỉnh như tôi rục rịch chuẩn bị hành lý về quê ăn Tết. Có cái gì đó nửa như vội vã, khẩn trương cho xong những công việc còn đang dang dở, nửa như muốn níu kéo thời khắc cuối cùng của năm còn sót lại.
Chiều 30 man mác, xốn xang nhớ quê…
Giao thừa ở Hồ Gươm rực rỡ pháo hoa và muôn vàn lời chúc…
Sáng mùng một bước chân ra đường trong cái rét ngọt ngào đầu xuân, thấy phố xá Hà Nội như khác hẳn ngày thường, tĩnh lặng, trong lành và thoáng đãng quá. Đó đây, một vài ngôi nhà vừa hé cửa. Vỉa hè rộng trải dài tít tắp. Thi thoảng một, hai chiếc xe phóng vụt qua…
Tự thấy mình chưa có đủ thứ tình cảm để được gọi tên là tình yêu Hà Nội, tự thấy mình chưa có đủ sự gắn bó để xem nơi này như “mảnh đất tâm hồn”, “mảnh đất quê hương”, lòng vẫn ước ao níu giữ mãi cái khoảnh khắc trong một sớm mai đầu năm, thong thả tản bộ trên những con đưởng Hà Nội, nghe gọi về đâu đây chút dấu ấn xưa của chốn kinh kỳ xa lạ mà rất đỗi thân quen này.
‘Phải’ ước mơ giữ hồn ẩm thực quê hương
Mồ côi cả cha lẫn mẹ, nhưng chàng trai Nguyễn Ngọc Phải, sinh viên lớp Bảo quản chế biến nông sản, khoa Cơ khí – Công nghệ ĐH Nông Lâm Huế vẫn vượt lên mọi nỗi đau để tiếp tục ước mơ được học và được cống hiến cho quê hương sau này.
| Nguyễn Ngọc Phải |
Cuộc sống quá cơ cực, bố mẹ Phải mang theo cả mấy chị em vào Nam mưu sinh. Không có nghề nghiệp, bố mẹ Phải chỉ biết đi lượm ve chai nuôi con ăn học.
Trong một lần đi lượm ve chai về muộn, bố Phải bị tai nạn, qua đời. Phải kể, nhà có ba anh chị em, chị đầu nghỉ học đi làm để hai em có chút tiền đi học. Đứa em sau, bố em đặt tên là Biết. Bố bảo, Phải – Biết, nếu có thêm đứa nữa sẽ là Sống. Anh em phải biết đùm bọc nhau để sống đúng như cái tên của mình.
Hai anh em Phải – Biết học rất giỏi, năm nào cũng đạt học sinh xuất sắc. Ba năm sau ngày bố mất mẹ Phải cũng ra đi, lúc đó mọi người mới hay bà bị ung thư đã lâu nhưng không cho ai biết.
Chị em Phải lại trở về vùng quê nghèo ở Hương Trà, Thừa Thiên - Huế, ở với ông bà nội. Lúc đó, Phải đang học lớp 10, Biết học lớp 7. Nhớ lời cha, 2 anh em càng nỗ lực chú tâm vào học. Phải thi đậu ĐH Nông Lâm Huế.
Ngoài giờ học, Phải đi dạy thêm để đỡ đần người chị làm thợ may chật vật lo cho hai em. Dù cuộc sống quá cơ cực nhưng 3 năm học đại học Phải đều đứng thứ hạng cao trong lớp.
Hỏi về ước mơ sau này, Phải tâm sự: Sau 3 năm đèn sách ở trường đại học giờ em đã học được nhiều phương pháp bảo quản, chế biến một số sản phẩm truyền thống của quê hương, hoàn toàn không có các chất độc hại. Em dự định mùa hè này sẽ cùng các bạn làm bánh in, muối dưa, kiệu… mang bán thử trong thành phố và vùng quê em.
Kế hoạch nhỏ nhưng mang một ước mơ lớn, đó là xây dựng và bảo vệ thương hiệu sản phẩm ẩm thực truyền thống của quê hương. Xin chúc cho ước mơ của chàng trai mồ côi nghèo thành hiện thực.
Lê Quang Minh
Không từ bỏ ước mơ
(Xuân 2010) – Nếu để nói về hai chữ thành công, thì có lẽ những doanh nghiệp trẻ như chúng tôi chưa đủ tư cách. Một doanh nghiệp có tuổi đời dưới 5 năm ở Việt Nam, nhất lại là trong lĩnh vực rất “bong bóng” như lĩnh vực công nghệ cao mà chúng tôi đang tham gia, nói đến “thành công” hãy còn là quá sớm, thay vào đó chúng tôi thường hay nói đến “cơ hội”.
Quả thực, doanh nhân trẻ chúng tôi hiện tại có quá nhiều cơ hội. Đất nước, xã hội, chính sách, nền kinh tế đã thay đổi hoàn toàn, mở ra vô số cơ hội và thách thức mới. Bố mẹ tôi, những công nhân viên chức nhà nước điển hình, luôn mong mỏi tôi đi học tiến sĩ, sau đó xin vào một cơ quan nhà nước uy tín để làm việc cho ổn định. Và tôi đã làm các cụ vô cùng thất vọng. Từ chối cơ hội nhận học bổng cao học ở nước ngoài, từ chối vào làm việc ở những chỗ do các cụ nhắm trước, và tệ hơn nữa, bỏ một công việc lương cao và tự thành lập công ty riêng với nhân lực là 2 người với số tiền vốn vỏn vẹn có hơn trăm triệu đồng.
Tôi đã nói với bố mẹ rằng: “Con mới 26 tuổi, hãy cho con cơ hội để ước mơ và mạo hiểm thực hiện ước mơ đó. Con e rằng khi đã có gia đình và ngoài 30 tuổi, con sẽ không còn dám liều như thế nữa. Và tiếp tục sẽ là một cuộc sống được lập trình bởi bố mẹ, gia đình, bạn bè, đồng nghiệp chứ không phải sống cho chính bản thân mình”. Bố mẹ tôi không nói gì.
Khi còn ngồi trên ghế giảng đường đại học, tôi đã đi làm bán thời gian cho một công ty trẻ với tham vọng trở thành một Yahoo! của Việt Nam. Chúng tôi đã làm việc không biết mệt mỏi, tạo ra vô số sản phẩm cho người dùng và để rồi đành gác lại giấc mơ viển vông đó, chuyển sang làm phần mềm dự án kiếm tiền để tồn tại.
Một trong những lý do chính, là hồi đó (cách đây chưa đầy 10 năm) chả có ai điên mà bỏ tiền đầu tư cho dịch vụ Internet ở Việt Nam. Còn hiện tại thì sao, các vườn ươm, quỹ đầu tư nước ngoài ồ ạt vào Việt Nam, hàng trăm, hàng nghìn doanh nghiệp “mơ ước viển vông” như chúng tôi được cấp vốn để phát triển, để nuôi dưỡng ước mơ.
Hàng chục triệu người Việt Nam đã được tiếp xúc với Internet, sở hữu điện thoại di động cùng các dịch vụ và tiện ích cao cấp. Thậm chí cả những người đã về hưu như bố mẹ tôi cũng rất thành thạo trong việc đọc báo điện tử trên Internet, các cụ còn đòi tham gia cả mạng xã hội để có thể cập nhật tình hình về con cái và bạn bè. Bố vợ tôi đã ngoài 60, không bao giờ sử dụng máy vi tính, lại sẵn sàng trả tiền mỗi tháng để có thể cập nhật tin tức trên điện thoại di động của cụ. Mọi thứ đã thay đổi quá nhanh, và cơ hội chia đều cho tất cả những ai đam mê và dám mơ ước.

Nguyễn Anh Tuấn (giữa, hàng thứ hai) và các bạn cùng công ty trong chuyến chinh phục đỉnh Fansipan.
Khi tụ tập với bạn bè đồng nghiệp, tôi thường hay nghe được những lời than vãn đại loại như Chính phủ chưa hỗ trợ cho ngành A, chưa bảo hộ cho ngành B, rào cản về luật và thuế là quá nhiều, trình độ quản lý và trình độ nhân lực còn thấp… Khi Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại thế giới (WTO), cơ hội và thách thức đến cùng một lúc. Các hạ tầng, dịch vụ sản phẩm được đầu tư nâng cấp, tạo ra các thị trường mới, khách hàng mới, cơ hội mới, đồng thời cũng là lúc các doanh nghiệp nước ngoài với trình độ công nghệ cao và quy trình quản lý chuyên nghiệp gia nhập và giành lấy thị phần.
Tôi hay tự nhủ rằng, thay vì ngồi than thở hoặc lên gân một cách yếu ớt, hãy nghiên cứu, tư duy và sáng tạo, tìm ra những cơ hội phù hợp với khả năng của mình, và cố gắng đừng bao giờ phải hối tiếc vì đã không biết cách tận dụng nó. Nếu sản phẩm dịch vụ của mình không có nhiều người sử dụng, không kiếm được tiền, thì đó không phải là do cơ chế kém, không phải là do thị trường cạnh tranh quá gay gắt, càng không phải là khách hàng không có trình độ sử dụng, mà đơn giản là đó là một sản phẩm/dịch vụ chưa đủ tốt mà thôi.
Năm 2009 đã qua đi một cách không yên ả. Khủng hoảng kinh tế toàn cầu dẫn đến sự sụp đổ của các đế chế tài chính khổng lồ. Nhiều tập đoàn phá sản, nhiều công ty phải cắt giảm nhân sự, nhiều quỹ đầu tư phải thoái vốn, nhiều nhà đầu tư chứng khoán phải đau đầu… Thế nhưng, liệu có nhiều người phải từ bỏ ước mơ của mình? Tôi nghĩ rằng không, bởi vì tuổi trẻ cho chúng tôi năng lượng và nghị lực để vượt qua những sóng gió đó. Những lúc khủng hoảng nhất, lại là những lúc sáng tạo nhất.
Khi tụ tập cuối năm, tôi vui mừng khi nhiều anh em hồ hởi khoe rằng năm nay lại có doanh thu lớn nhất kể từ khi thành lập công ty. Tôi tin rằng họ đã chiến đấu bằng tất cả mồ hôi và trí tuệ của mình, với niềm đam mê và tham vọng không bao giờ cạn kiệt. Năm 2010 đã tới, khi khủng hoảng đã lắng xuống, nền kinh tế đã có dấu hiệu hồi phục, mong rằng với sự khát khao của tuổi trẻ, các doanh nghiệp mới sẽ có được những thành công vượt bậc, không chỉ chinh phục được thị trường trong nước mà còn vươn ra được khu vực và quốc tế, điều chúng ta vẫn hằng mơ ước mà chưa có cơ hội để biến thành hiện thực.
Ước mơ đẹp
Cô bé vẫn mải mê gấp những ngôi sao giấy bé nhỏ vì cô tin vào truyền thuyết cổ: Khi gấp đủ một trăm ngôi sao nhỏ đem tặng cho người mình yêu quý thì một điều ước của người đó sẽ thành sự thật.
Cô bé không muốn người bạn trai của mình mãi trầm lặng, cô muốn thấy những nụ cười, những niềm vui trong ánh mắt người bạn trai ấy. Thời gian trôi đi, túi sao nhỏ của cô càng ngày càng nhiều và cho đến một ngày kia, ngày cô sẽ phải rời xa các bạn để theo gia đình, cô gái quyết định mang cả túi sao đủ màu sắc đến cho người bạn trai như một món quà tạm biệt trước lúc đi xa.
- Tối nay nhiều sao quá! – Cô bé nói, mắt sáng ngời – Cậu hãy ước điều gì đó đi!
Cô nói thật nhẹ nhàng như chờ đợi. Cậu bạn trai khẽ mỉm cười mở gói quà và nói:
- Chúc những điều hạnh phúc nhất sẽ đến với cậu, người bạn thân yêu nhất của mình!
Cô bé giật mình, đôi mắt nhòa đi, giọng như khóc:
- Tớ muốn nghe điều ước dành cho cậu cơ!
Bỗng cô nhận ra ánh mắt kia thật sự như đang cười và phản chiếu cả một bầu trời sao đang mong muốn cho cô những điều tốt đẹp nhất. Cô vội vàng thầm ước đôi mắt đó, nụ cười đó mãi mãi theo cô.
Có những ước mong đôi khi không hề vĩ đại, nó thật bình dị, thật chân thành và rất thật. Đôi khi niềm vui, hy vọng của người khác cũng chính là niềm hạnh phúc bất chợt đến trong tim ta và, không phai mờ theo năm tháng.