Doanh nhân Nguyễn Ngọc Ngọc: Người biến cỏ dại thành tiền!

Một sinh viên đang trăn trở với dự án biến cỏ “bồ công anh” thành thức uống có lợi cho sức khỏe. Vấn đề hiện nay là tìm được “bạn đồng hành”.
Ngẫu nhiên “gặp gỡ” để rồi “quen biết” với cây bồ công anh, Nguyễn Ngọc Ngọc – Sinh viên khoa Công nghệ Sinh học, trường Đại học Đà Lạt đã chọn loài thực vật hoang dã này làm cái “nghiệp” của mình. Dành trọn 3 năm với tất cả tâm huyết để đưa loài cây vốn chỉ được xem là cỏ dại này trở thành một loại nước uống thảo dược có lợi cho sức khỏe.

Ngọc tâm sự: “Bồ công anh sinh trưởng rất tốt ở Việt Nam. Trước đây, từng được người Pháp cho trồng ở Đà Lạt để làm rau sống.Vì vậy, em nghĩ không có lý do gì mà không phát triển loại sản phẩm mà chúng ta có thể chủ động được nguồn nguyên liệu ngay tại Việt Nam”.

Giá trị của loại bồ công anh

Cơ duyên đến với cây bồ công anh của cậu sinh viên từng 3 lần thất bại trong quyết tâm trở thành sinh viên đại học y cũng thật tình cờ. Năm 2005, khi Ngọc mới nhập học khoa Công nghệ sinh học một thời gian ngắn đã may mắn được hợp tác làm việc cùng một nhà vườn ở Đà Lạt.

Cùng thời gian này, Công ty nước ép thảo dược Phương Thảo Thái Bình đến cở sở nhà vườn này để đặt trồng cây bồ công anh. Trước khi bắt tay vào trồng loại cây mới, Ngọc và người chủ nhà vườn đã dành nhiều thời gian tìm hiểu kỹ về điều kiện sinh trưởng và công dụng của bồ công anh. Từ đó, Ngọc đã thật sự “kết” loài thực vật bị người Đà Lạt xem là cỏ dại này. Tuy nhiên, lô hàng đầu tiên này đã không thể xuất đi do Công ty Phương Thảo Thái Bình gặp khó khăn, không thể tiếp tục thực hiện hợp đồng đã ký trước. Không nỡ làm khó dễ đối tác, Ngọc đành mang số bồ công anh đó phơi khô để uống dần. Và, cũng từ đó Ngọc nung nấu ước mơ xây dựng sản phẩm giải khát từ cây bồ công anh của riêng mình.

Ngọc nói: “Em biết việc sản xuất sản phẩm nước giải khát từ thảo dược bồ công anh là một điều mới mẻ ở thị trường Việt Nam. Nhưng, em tin rồi người tiêu dùng sẽ chấp nhận nó nếu mình biết cách giới thiệu bồ công anh với họ. Vì loại thảo dược này thật sự có lợi cho sức khỏe và đã từng được sử dụng trong y học cũng như làm thực phẩm. Hiện nay người dân tại nhiều địa phương vẫn dùng cây bồ công anh như một loại thuốc giúp giải nhiệt, thanh độc. Đặc biệt, nhiều nơi còn dùng như một loại thuốc thông sữa cho phụ nữ cho con bú”. Bên cạnh đó, việc phát triển cây bồ công anh còn góp phần tạo thêm một giống cây mới cho bà con nông dân ở Đà Lạt. Đây là một loại cây có chi phí đầu tư thấp, ít sâu bệnh và khả năng chống chịu tốt.

Để sản xuất được những lô nguyên liệu bồ công anh của riêng mình, Ngọc đã có lúc trở thành kẻ ngớ ngẩn trong mắt mọi người khi chỉ “vác bao đi nhổ cỏ về trồng. Ba năm ròng từ năm 2006 đến năm 2008, Ngọc đã phải tự đấu tranh với bản thân mình thật nhiều để tiếp tục theo đuổi ước mơ. Trong ba năm đó, Ngọc đã trồng được 10 vụ công anh với mục đích tìm hiểu các đặc tính của cây, tìm hiểu khả năng phát triển của cây trong các điều kiện thời tiết khác nhau.

Ngày 24/3/2009 mới đây, Ngọc đã xuất 1 tạ nguyên liệu bồ công anh đầu tiên của riêng mình. Lô hàng này sau khi trừ hết chi phí chỉ lãi được 500 ngàn đồng, nhưng bù lại Ngọc giữ được 1/3 diện tích nguyên liệu để làm… luận văn.

Chuyên nghệp và chuyên biệt hóa

25 tuổi với 24 triệu đồng – con số khiêm tốn này là khởi đầu lập nghiệp của Ngọc. Vốn ít – Ngọc chọn cách bắt đầu bằng việc xây dựng một dự án mang tên “Cơ sở sản xuất trà Ngọc Ân” để tham gia chương trình khởi nghiệp 2008 do báo Diễn đàn Doanh nghiệp tổ chức với mong muốn tìm kiếm một nhà đầu tư. Dự án “thật thà” đến mức chủ nhân của nó thú nhận ngoài phần vốn cố định thì phần vốn lưu động sẽ được góp thêm bằng vài trăm ngàn tiền ăn tiết kiệm được hàng tháng.

Dù không đoạt giải và cũng chưa có nhà đầu tư nào “ngỏ lời” nhưng Ngọc vẫn quyết định triển khai trong thực tế với sự hỗ trợ của ba người bạn học. Ngọc hiểu rõ lý do dự án của mình không được đánh giá cao trong chương trình khởi nghiệp này và cũng hiểu cả cách để khắc phục những nhược điểm đó.

Ngọc có niềm tin vào tương lai của cây bồ công anh với những tâm sự chân thành: “Em đã nghiên cứu rất nhiều và nhận ra rằng nhu cầu trà trên thị trường ngày càng phát triển, nhất là với trà thảo dược. Do vậy, em đã nghiên cứu rất kỹ về việc nâng cao chất lượng vùng nguyên liệu bồ công anh, từ việc xây dựng vùng nguyên liệu sạch cho đến việc tạo ra các sản phẩm an toàn, tốt cho sức khỏe. Bồ công anh là một loại dược liệu quý và lành tính, vì vậy rất có tiềm năng phát triển trong tương lai”.

Cơ sở sản xuất nguyên liệu bồ công anh của Ngọc mới đi vào hoạt động nhưng đã có những khách hàng dài hạn. Công ty nước ép thảo dược Phương Thảo Thái Bình sau khi vượt qua khó khăn đã trở thành khách hàng lớn nhất của Ngọc hiện nay. Ngoài ra, Bệnh viện Y học Phạm Ngọc Thạch và HTX Dịch vụ nông nghiệp tổng hợp Anh Đào (Đà Lạt) cũng là những đối tác hỗ trợ đắc lực cho Ngọc. Hiện tại, Ngọc đang hướng tới việc giới thiệu sản phẩm với các du khách ở khu vực Langbiang. Xa hơn nữa sẽ tiếp cận với những du khách ở Đà Lạt và công nhân viên ở nhà máy đóng tàu Huyndai Vinashin (Khánh Hòa) và các công ty sản xuất dược mỹ phẩm. Về lâu dài, Ngọc dự tính thâm nhập thị trường nước giải khát thảo dược ở Lâm Đồng, TPHCM, một số tỉnh Đông Nam bộ và miền Trung.

Với 1.000 m2 đất Ngọc đang thuê được để trồng bồ công anh chỉ đủ cung cấp 3 tấn bồ công anh/tháng, bằng 1/3 nhu cầu nguyên liệu của công ty Phương Thảo Thái Bình. Đó là chưa tính đến những khách hàng khác và phục vụ cho việc sản xuất trà bồ công anh đóng gói theo một phương thuốc dân gian mà Ngọc đã lên kế hoạch thực hiện.

Tuy nhiên, việc tạo ra thói quen tiêu dùng và chấp nhận sản phẩm từ bồ công anh đang khiến Ngọc phải trăn trở nhiều nhất. Để khắc phục “đồng vốn quá ít ỏi”, Ngọc thực hiện chiến lược lấy ngắn nuôi dài. Ngọc tâm sự: “Trước mắt, em chỉ cung cấp nguyên liệu cho Công ty Phương Thảo Thái Bình để có thể quay vòng vốn thật nhanh. Đồng thời, sẽ tích lũy thêm vốn và kinh nghiệm để khi hình ảnh nước ép bồ công anh của công ty này xây dựng đã được người tiêu dùng chấp nhận thì mình nhân đó giới thiệu sản phẩm trà khô bồ công anh”.
Nguồn:  Doanh nhân

Doanh nhân Việt kiều:Tôi lập nghiệp: Vì những điều lớn hơn

Tôi lập nghiệp: Vì những điều lớn hơn
David Thái sinh năm 1972, cùng với gia đình ra nước ngoài năm 1972, đã từng học quản trị kinh doanh và triết học. Năm 1995, từ Mỹ, giành được học bổng 15.000 USD, lần đầu tiên Thái có một cơ hội để về Việt Nam. Anh có hai lựa chọn: hoặc về Sài Gòn hoặc ra Hà Nội. Về Sài Gòn, anh có người thân; còn ở Hà Nội, anh chỉ có một mình. Nhưng cuối cùng, Thái chọn Đại học Bách khoa Hà Nội vì muốn trở về tìm hiểu cội nguồn trong cuộc đời của người Việt, của quê hương.

Bài học vỡ lòng

Ấy là khi bạn bè của Thái ở Mỹ đã công thành danh toại rất nhiều, còn Thái loay hoay giữa Hà Nội, ôm giấc mơ về làm việc tại Việt Nam mà chưa biết mọi thứ sẽ ra sao. Chàng Việt kiều 24 tuổi mỗi ngày tiêu xài 50.000 đồng, bạn bè mời đi ăn không dám đi. Vợ chồng có hai chiếc Bonus, mỗi lần muốn ra đường phải nghiêng xe lắc mấy cái xem còn xăng hay không. Từ Mỹ về với học bổng một năm tại Đại học Bách khoa Hà Nội, rồi làm tình nguyện viên hỗ trợ các tổng giám đốc (CEO) của tạp chí Time trong chương trình “Time News Tour” năm 1995. Năm đó, Time đưa 100 CEO đến Hà Nội để họ có thể viết về Việt Nam sau thời gian thăm thú và cảm nhận mọi góc cạnh của nền kinh tế Việt. Time cần người hỗ trợ các CEO, mức lương 6 USD/ngày. Vậy là Thái đi phục vụ các CEO, anh phục vụ từ cái quạt máy đến cái vali, vài tài liệu nghiên cứu về một địa danh, một vấn đề… Rồi sự nhanh nhạy của anh làm nhiều CEO để ý, họ gợi ý một công việc kinh doanh ở Việt Nam. “Sinh viên triết thường ngồi cà phê và đàm luận”, ý tưởng đầu tiên cho quán cà phê A. là vậy. Quán do một công ty ở Hà Nội đứng tên. Thái có sáu tháng để làm nảy nở số tiền từ 700 USD thành 30.000 USD. Một ngày, một nhân viên rửa ly trong quán gọi Thái ra báo nhỏ: “Họ sắp hất anh, coi chừng nhé!”. Lần đầu tiên trong đời, Thái biết thêm một từ mới: “hất”! Đúng vài ngày sau đó, một người trong công ty mời Thái vào văn phòng nói gọn: “Bọn anh sẽ lấy lại A., từ bây giờ em chỉ làm tư vấn thôi nhé!”. Đó là cuối năm 1997, Thái bị “hất” khỏi quán cà phê A. nổi tiếng ở Bờ Hồ. Im lặng và rút lui.
1.500 giấc mơ

Rồi Thái gặp một luật sư, luật sư bảo luật mới cho phép Việt kiều kinh doanh tại Việt Nam, nhưng thủ tục xin phép ngày đó còn rất lòng vòng. Thái quyết định cho lần khởi nghiệp thứ hai: làm đại diện cho các công ty nước ngoài. Một ngày, Thái mệt mỏi về nói với vợ: “Người nước ngoài chưa hiểu Việt Nam lắm!”. Vợ nói: “Tại sao mình không tự làm?”. “Làm gì bây giờ?”. “Thì làm… cà phê!”. Đầu năm 2000, trong khi mọi người lo chuẩn bị tết nhất, Thái ngồi lì ra viết một kế hoạch kinh doanh cà phê. Nó không phải là thứ cà phê hiện có, mà là một “thương hiệu mang tính toàn cầu” của cà phê Việt Nam trong 20-30 năm nữa. Nhiều bạn bè cười ồ khi nghe Thái bàn đến một “thương hiệu” của cà phê. Thời ấy, đã có những thương hiệu cà phê trên thị trường làm chuyện nhượng quyền, nhưng Thái nhận ra họ chỉ mới bán bảng hiệu và cà phê mà chưa bán được một giá trị của mô hình. Tháng 10/2002, sau sáu tháng chắt lọc ý tưởng, quán cà phê Highlands đầu tiên khai trương tại tòa nhà Metropolitan (Tp.HCM). Với Thái, đó là bước khởi đầu để anh có thể nói với bạn bè mình rằng: sẽ có một thương hiệu cà phê mang giá trị Việt, tâm hồn Việt gia nhập với cà phê trong khu vực. Rằng Highlands được sinh ra ở Việt Nam nhưng phải được “dán nhãn” quốc tế hóa, phải là “công dân toàn cầu”, từ phong cách phục vụ đến hương vị và cách thức pha chế.

Thái đi tuyển từng nhân viên, cẩn trọng và tỉ mỉ, bởi anh đang muốn mình xây dựng một giá trị chứ không phải một công việc để chỉ kiếm lợi nhuận thông thường. Nhiều nhân viên hỏi ngược Thái: “Sao không làm giống cà phê T, A, nào đó?”. “Tôi nói với họ rằng: giấc mơ của mình là giấc mơ đứng cùng cộng đồng thế giới. Bây giờ mình tuyển người Việt nhưng sau này mình sẽ lấy thêm người từ các công ty toàn cầu về làm cho mình!”. Còn bây giờ, sau sáu năm, giấc mơ ấy còn không? Thái (bây giờ là Chủ tịch Hội đồng Quản trị của Công ty Cổ phần Việt Thái quốc tế) nói rằng cách nay sáu năm, anh chỉ có một mình với một mơ ước, bây giờ anh đã có thể cộng thêm vào hơn 1.500 giấc mơ của ngần ấy con người cùng với thương hiệu Highlands. Công ty Việt Thái của anh hiện có 1.557 nhân viên, trong đó có 18 người nước ngoài, quán xuyến hệ thống nhiều điểm cà phê Highlands ở nhiều thành phố. Thái bày tỏ: “Tôi muốn khi Highlands phát triển, từ người vun luống cà phê, người tách lựa từng hạt cà phê cho đến người bưng ly cà phê phục vụ…, vì thương hiệu này đều được hưởng những đồng tiền chính đáng của sự phát triển”. Với một Việt kiều quyết định lập nghiệp tại Việt Nam từ năm 1995 như Thái, mọi việc phải làm lại từ đầu, phải mở lòng và nhất là phải yêu mảnh đất này. Trong gia đình của Thái bây giờ, những đứa con anh nói tiếng Việt còn giỏi hơn anh. “Đó là lời nhắc nhở dành cho tôi”, Thái nói. Anh tâm sự: “Triết lý của tôi: hãy mở cửa tâm hồn, đừng vì tiền, hãy vì những điều lớn hơn để Việt Nam bắt kịp thế giới… Đâu còn có gì ngăn cản được chúng tôi biến giấc mơ thành hiện thực”.
* David Thái:

““Xây dựng một công ty và một thương hiệu là công việc cực kỳ khó khăn, phải đam mê đến tận cùng. Tôi mất 13 năm để làm việc đó, giờ ngoảnh lại thấy mình gần như không có “tuổi thanh niên” theo nghĩa rong chơi một chút. Thành lập một công ty tức là thành lập một tập thể, để mời gọi hơn 1.500 người đi theo cùng một hướng, đó là thách thức lớn, phải có một tầm nhìn và một mục đích rõ ràng. Lý do mà Highlands chọn toàn những vị trí tại các cao ốc sang trọng nhất Việt Nam để “bày hàng”, bởi tôi muốn biểu tượng Highlands phải song hành cùng những bước phát triển mới nhất của đất nước. Tôi muốn đóng góp vào “di sản cà phê” của Việt Nam. Một mai, Highlands có thể đi ra thế giới nhưng đồng thời cũng phải vào chợ Bến Thành, Chợ Lớn… cho người bình dân hưởng thụ – nghĩa là những giá trị thế giới phải đến được với mọi người Việt.””
Theo TTO

10 tên tuổi lớn trên Internet

Sau cuộc chạy đua bất phân thắng bại, ngôi vị quán quân cuối cùng buộc phải chia sẻ cho 2 đại gia: Google, công ty sở hữu công cụ tìm kiếm lớn nhất thế giới, và website thông tin BBC. Đó là kết quả của cuộc khảo sát trên hơn 1400 người, do công ty nghiên cứu thị trường YouGov (Anh), thay mặt Tổ chức Thương hiệu mạnh toàn cầu, thực hiện.

Cũng theo kết quả này, sàn đấu giá eBay được coi là website thích hợp nhất dành cho những người có túi tiền dưới 100USD và thời gian lướt mạng hạn chế (ít hơn 1 giờ đồng hồ).

Cuộc khảo sát cho thấy, cứ trong 7 người được hỏi thì 1 người nói rằng họ chỉ quan tâm và mua sản phẩm/ dịch vụ từ những website có tên tuổi.

Đây chính là lợi thế của những thương hiệu truyền thống có bề dày kinh nghiệm so với hàng nghìn, thậm chí hàng triệu thương hiệu trẻ mới nổi ào ạt xuất hiện mỗi ngày.

10 thương hiệu kinh doanh trên mạng
được ưa chuộng nhất nước Anh

1. Google – công cụ tìm kiếm

2. Bbc.co.uk – trang cung cấp thông tin

3. eBay – trang mua bán, giao dịch trực tuyến.

4. Streetmap – bản đồ thành phố Luân Đôn.

5. Friends Reunited – trang tìm bạn cũ, tìm người thân.

6. Nectar – chương trình tặng quà tính điểm.

7. Tiscali – cổng thông tin trực tuyến.

8. Times Online – tạp chí

9. Topshop – trang mua bán, giao dịch trực tuyến.

10. Yell.com – công cụ tìm kiếm doanh nghiệp Anh quốc qua mạng.

Doanh nhân năng động

Hôm nay chúng ta gặp hai CEO Charles Lee – đồng CEO của Verizon Communications – một trong những hãng viễn thông lớn nhất thế giới và Arthur Ryan – CEO của Prudential Financial – hai CEO để hiểu thêm về họ cũng như để xem cách họ thể hiện sự lãnh đạo năng động trong những thời khắc thất thường.

Charles Lee – đặt cược vào tương lai

- Khi 10 tuổi, ông đến từng nhà bán rau củ. Những bài học mà ông rút ra từ việc cố bán hàng từ nhà này sang nhà khác có giúp ích gì cho ông ?

Tôi sẽ trả lời theo một nhận định rộng hơn. Rằng một trong những công việc quan trọng nhất của tôi, xuyên suốt thời gian tôi làm Chủ tịch và CEO của GTE, giờ là đồng CEO của Verizon Communications chính là làm việc với lực lượng lao động, giúp họ đặt ra những mục tiêu và đích cần đạt. Mẫu số chung của những người thành công là làm việc cật lực.

- Kinh doanh có phải là thứ thu hút ông từ khi ông còn rất nhỏ ?

Hãy nói thế này, cuộc sống là một quá trình học tập liên tục và tôi khuyến khích mọi người hãy thường xuyên nghĩ về việc học tập suốt đời. Nếu tôi có thể quay lại vào kiếp sau, tôi sẽ là người chơi rock-n-roll nhưng tôi không chơi được piano. Vậy là tôi quyết định mình sẽ làm gì khi lớn lên. Và tôi chọn kinh doanh. Tôi luôn giỏi môn toán. Tôi học kỹ sư tại Cornell. Và có một sự phát triển hợp lý từ kỹ sư sang kinh doanh.

- Ông là một trong ngững người đề xướng Internet từ sớm. Với sự xì hơi của bong bóng chấm com và vài thách thức mà các Cty Internet đối mặt, quan niệm của ông về quyền lực của Internet có thay đổi, đặc biệt là từ quan điểm một Cty viễn thông?

Tôi vẫn còn nhiệt tình với Internet như hồi trước. Tôi nghĩ nó sẽ thay đổi cách xã hội hoạt động. Nó giải phóng và tạo khả năng cho mọi tầng lớp, mọi cấp bậc xã hội.

- Cty của ông và nhiều Cty khác đã có những khoản đặt cược lớn nhiều tỷ USD, rằng một trong những điều kế tiếp chính là Internet không dây. Ông có đang đặt cược quá nhiều vào một tương lai mà về cơ bản là không đoán trước được và có lẽ không diễn ra theo cách ông nghĩ ?

Trước hết, kinh doanh là chấp nhận rủi ro. Nó bao gồm đưa ra các dự báo và đánh giá. Và tôi được trả lương để làm điều đó. Trong việc tiếp cận không gian Internet, vụ sáp nhập của chúng tôi với Bell Atlantic và GTE, tạo ra Verizon – hiện là Cty viễn thông lớn nhất, tốt nhất và mạnh nhất thế giới. Đặt cược rất quan trọng. Nhưng chúng tôi không đặt cược Cty. Chúng tôi không đặt cược tất cả. Chúng tôi đang tiến hành một vụ quan trọng, nhiều tỷ USD, nhưng giá trị cổ đông của chúng tôi là 130 tỷ USD.

- Cơ hội thu nhập lớn nhất mà ông có là tăng thị phần trong thị trường khách hàng DN lớn. Ông định làm điều đó thế nào? Ông có định mua hãng nào đó như AT&T or WorldCom?

À, trước tiên, tôi không có lý do gì để nghĩ WorldCom và AT&T đang rao bán. Vì thế chúng tôi sẽ tiến lên và xây dựng các năng lực của mình. Với việc mua lại BBN ở Boston mà hiện là Genuity – một nhà cung ứng dữ liệu Internet chúng tôi có 95% đường dây. Chúng tôi sẽ cần tăng trưởng và phát triển các năng lực khác và sự quan sát đã đúng, rằng đó là một cơ hội kinh doanh tuyệt vời.

Art Ryan – lợi thế của “người ngoài”

- Cho phép tôi đặt ông câu hỏi mà tôi đã hỏi nhiều vị CEO tham gia chương trình. ý tưởng trở thành một doanh nhân liệu đã có từ khi ông còn trẻ ?

Không, nếu tôi có thể thực hiện cú ném bóng xoáy, tôi đã là một cầu thủ bóng chày.

Tôi thật sự bắt đầu với một nghề nghiệp hoàn toàn khác hẳn, khi tôi tham gia ngành kinh doanh công nghệ. Và khi đó, tôi là một kỹ sư phần mềm. Tôi là cộng tác viên cá nhân và đó là vào những năm 60. Lúc đó tôi quản lý vài người, vì thế chưa bao giờ có ý nghĩ điều hành một công ty lớn hay làm điều gì đó lớn hơn so với những gì tôi làm lúc đó.

- Ông là người bên ngoài đầu tiên, từng lãnh đạo Prudential?

Chính xác.

- Nhưng liệu việc gia nhập với tư cách là người ngoài có dễ hơn khi Cty đang nguy ngập?

Có. Vì điều trước tiên mà chúng tôi phải làm là thừa nhận chúng tôi đã sai lầm. Và đôi khi việc này sẽ khó khăn hơn với những người đã từng ở đó. Tất cả chúng ta một khi đã trải qua những kinh nghiệm đó đều biết rằng có các lý do để chúng ta làm mọi thứ. Và chúng ta luôn muốn giải thích những lý do đó, rằng nó thật sự không tệ như bạn nghĩ. Còn người ngoài như tôi – chỉ đi vào, quan sát và tôi cảm thấy dễ dàng để nói nó tệ. Và từ đó tôi rất muốn thay đổi nó.

- Ông có phải làm điều đó ngay trước mặt? Liệu có khi nào ông dội nước lạnh để khẳng định Cty ở trong một môi trường mới?

Có, có vài thứ. Cần làm một số việc nhất định. Đầu tiên là thuyết phục mọi người rằng nó đáng để họ bỏ thời gian và công sức, đặc biệt phần đông những người hoàn toàn không liên quan đến rắc rối rằng họ có thể trở thành một phần của giải pháp. Đương nhiên lúc đó tôi phải, nói một cách khá khắc nghiệt về những người đã gây ra rắc rối và không cố gắng bảo vệ họ về cách mà họ xử trí vấn đề. Và đó là cách mọi việc được thực hiện. Nhiều thay đổi.

- Xin cảm ơn hai ông !

Nguồn:  Diễn đàn doanh nghiệp

Nita Ing – Bà hoàng kinh doanh của Châu Á (P2)

Với trang phục trong bộ vest sẫm màu và luôn trang điểm sáng màu, bà hoàng xây dựng 48 tuổi này giờ đây đã là chủ tịch của một trong những công ty xây dựng lớn nhất Đài Loan. Hơn thế nữa, Nita Ing dường như còn tạo ra một truyền thuyết trong giới kinh doanh khi người phụ nữ nhỏ bé này “lãnh đạo” một nhóm những người đàn ông có “máu mặt” tại Đài Loan tranh đua nhằm dành được dự án đầu tư lớn nhất thế giới một cách thần kỳ. Đó là hợp đồng xây dựng 345 km đường xe điện cao tốc trị giá 15 tỷ USD.

Đối thủ trong cuộc đua của Ing là tập đoàn China Development Corp. (CDC), công ty do một thành viên của đảng KMT quản lý và điều hành. Chính vì lý do này mà nhiều người nhận định rằng sẽ không có cơ hội nào cho Nita Ing cả. Trong suốt thời gian cầm quyền của mình, đảng KMT, một trong những Đảng chính trị giàu có nhất thế giới, luôn dành những hợp đồng béo bở cho các công ty “họ hàng”, hạn chế việc cạnh tranh lành mạnh từ các công ty khác.

Nhưng đối với Nita Ing, sức ép này không làm bà nản chí. Cùng với Continental Engineering và bốn công ty tư nhân khác của Đài Loan là người khổng lồ trong lĩnh vực giao nhận hàng hoá Evergreen, tập đoàn tài chính Fubon, hãng viễn thông Pacific Electric Wire & Cable và nhà sản xuất điện tử tiêu dùng TECO, Nita Ing đã hình thành nên Tổ hợp xây dựng Taiwan High-Speed Rail Corp. Sẽ rất đáng chú ý khi Nita Ing là người phụ nữ duy nhất nhưng lại giữ chiếc ghế chủ tịch của bốn ông chủ lớn khác của Đài Loan, những nhà tư bản lớn rất có tiếng tăm từ thập niên 40 và 50. “Từ khi bắt đầu, chúng tôi thấy CDC là một đối thủ nặng ký”, bà nói, “Đánh bại họ sẽ không dễ dàng chút nào. Tôi thậm chí đã không dám nghĩ về điều đó. Nhưng chúng tôi đã làm được”. Vào tháng 9 năm 1997, Bộ giao thông Đài Loan đã gật đầu để Tổ hợp của Nita Ing thực hiện dự án với mức giá bỏ thầu 13,9 tỷ USD, thấp hơn 1,8 tỷ USD so với mức giá bỏ thầu CDC. “Tất cả sức mạnh của chúng tôi không thể so sánh được với cô ta”, Tsai Ming-chung, CEO của tập đoàn Fubon Financial, khi được hỏi tại sao ông bổ nhiệm Nita Ing vào vị trí nữ chủ tịch Taiwan High-Speed Rail Corp.

Nhưng cuộc chơi thực sự mới chỉ bắt đầu. “Sự việc không quá khó khăn cho đến khi chúng tôi thực sự giành thắng lợi”, Nita Ing nói, “Đó là lúc CDC tố cáo chúng tôi có một số hành vi phạm pháp trong cuộc đấu thầu. Những thách thức lớn đã phát sinh”. Ing và các đối tác nhận thấy đối thủ của họ không dễ chơi chút nào. Liu Tai-ying, chủ tịch CDC, một thành viên cấp cao của đảng KMT và là một người bạn thân của tổng thống Đài Loan lúc đó là Lee Teng-hui. Liu đe doạ đến khoản vay 10 tỷ USD từ các ngân hàng của High-Speed Rail Corp. Liu cũng khởi động một cuộc chiến trên báo chí và truyền hình khi công bố với các tờ báo rằng: “Tôi nghi ngờ liệu liên doanh của Nita Ing có thể làm tốt công việc hay không?”.

Các đối tác nam giới của Nita Ing muốn có muốn cuộc phản công thực sự, nhưng Nita Ing đã lựa chọn một giải pháp mềm mỏng hơn. Khi Liu chế nhạo trên truyền hình rằng Tổ hợp xây dựng của Nita Ing chỉ là “năm đứa trẻ chơi với một chiếc ôtô lớn”, Nita Ing đã đáp trả một cách hóm hỉnh: “Vâng, tôi là một đứa trẻ. Tôi còn trẻ. Nhưng tuổi trẻ bao giờ cũng tốt hơn tuổi già”. Sự khéo léo của bà đã làm lệch hướng các đợt tấn công của Liu và cuối cùng đã giành thắng lợi với sự đồng tình của người dân Đài Loan cùng niềm tin của các ngân hàng. Tháng 7 năm 1999, Bộ giao thông Đài Loan đã chính thức ký vào bản Hợp đồng đầu tư với Taiwan High-Speed Rail Corp. “Không có sự lãnh đạo của cô, dự án sẽ không thể đi xa”, Daniel Tsai, giám đốc Fubon Insurance cho biết, “Nếu bất cứ ai trong số những người đàn ông như chúng tôi làm chủ tịch, có lẽ chúng tôi đã phải khăn gói ra đi từ sớm”

Trong cơn sóng gió tiếp theo, Nita Ing phải chèo lái con tàu Taiwan High-Speed Rail Corp vượt qua hết khó khăn này đến khó khăn khác. Tổ hợp xây dựng của bà lúc đầu đặt ra kế hoạch sử dụng công nghệ từ châu Âu, cụ thể là từ tập đoàn Siemens của Đức và Alstom của Pháp. Nhưng với giá thầu thấp, Nita Ing buộc phải yêu cầu các đối tác châu Âu giảm giá. Sau khi những đối tác này đã từ chối, Ing đành chuyển sang hợp tác với hãng Mitsubishi, Nhật Bản, tập đoàn đứng đằng sau cuộc chạy đua của CDC, mặc dù biết rằng với động thái này mình sẽ phải hứng chịu búa rìu dư luận. Quả thật, ngày lập tức, phương tiện truyền thông Đài Loan cho rằng bà làm như vậy để thoả lòng KMT, khi mà chủ tịch Lee của KMT, người thừa hưởng nền giáo dục của Nhật Bản, tuyên bố việc sẽ sang Nhật sinh sống lúc về hưu. Một số đối tác đã giận dữ và đổ lỗi cho quyết định này là hành vi chính trị. Ing phủ nhận điều này. “Chỉ đơn thuần từ những lý do kinh tế buộc chúng tôi phải đến với Mitsubishi”, Nita Ing quả quyết.

Nhưng dù lý do thực sự có là gì đi nữa thì quyết định này đã cho thấy Ing có thể xoay chuyển tình hình và đàm phán vì mục đích tốt nhất cho Taiwan High-Speed Rail Corp. “Cô là người phụ nữ và phải đối mặt với nhiều vấn đề chính trị. Việc này không dễ dàng chút nào”, Evelyn Hsu, giám đốc tạp chí Business Weekly tại Đài Loan cho biết.

Và với chiến thắng “thần kỳ” này, Nita Ing xứng đáng được mọi người trong giới kinh doanh khâm phục. Đây là phần thưởng lớn nhất trong sự nghiệp của bà. “Rất nhiều người trong chúng tôi nhìn nhận chiến thắng của Ing như một cuộc cách mạng thực sự”, Hsu cho biết, “Cô ấy được xem là một nữ anh hùng trong giới kinh doanh”.

Ảnh hưởng trong giới chính trị

Sau những thành công trong kinh doanh, có lẽ sự nghiệp của Nita Ing đã rẽ sang hướng khác khi cuối thập niên 90 nếu bà nhận lời mời đồng tranh cử của Chen Shui-bian, ứng cử viên tranh chức tổng thống Đài Loan trong cuộc bầu cử năm 2000 và sau đó ông giành thắng lợi để trở thành tổng thống.

Vào mùa hè năm 1999, vị chủ tịch tương lai của Đài Loan đã hỏi ý kiến xem Ing có đồng ý là người đồng tranh cử với ông không. “Chính trị không phải là nghề của tôi. Nó là một cuộc chơi mà một khi bạn có nó thì sẽ không còn đường thoát, đặc biệt là tại Đài Loan. Tôi không thích quyền lực, nhiệm vụ của tôi là giúp Đài Loan thoát khỏi những chính sách kinh tế nghèo nàn khi đó với một nhà lãnh đạo mới”, Nita Ing nói. Đương nhiên Chen Shui-bian đã có những nghiên cứu kỹ lưỡng khi đưa ra đề nghị của mình. Việc này xảy ra trước khi Chen giành thắng lợi trong cuộc bầu cử vào tháng 3 năm 2000 đã phá vỡ quãng thời gian dài cầm quyền 5 năm của dòng họ Kuomintang (KMT).

Tuy nhiên, bà đã cho thấy ảnh hưởng của mình khi bà tuyên bố sẽ ủng hộ cuộc tranh cử của ứng cử viên Đảng dân chủ cấp tiến Chen Shuibian. Bà thường xuyên mời Chen tới tham quan Continental Engineering và giúp đỡ về mặt tài chính. Và rồi, khi Chen công bố Danh sách những cố vấn chính sách quốc gia vào thời gian cuối cuộc tranh cử, Ing đã nổi lên như một nhân vật chủ chốt nhất, mặc dù bà là người trẻ nhất và cũng là người phụ nữ duy nhất. Giữa những người đồng nghiệp có ảnh hưởng như Chang Yung-fa, 70 tuổi, chủ tịch tập đoàn Evergreen; Shi Wen-lung, 73 tuổi, chủ tịch tập đoàn nhựa Chi Meis và Stan Shih, 55 tuổi, chủ tịch tập đoàn máy tính Acer, Nita Ing luôn chứng tỏ sự quyết đoán và vị thế của mình.

Mục đích duy nhất của Nita Ing khi tham gia hỗ trợ cuộc tranh cử là tạo dựng một Đài Loan mới phát triển hơn. Sau chiến thắng của Chen, nhóm tư vấn của ông đã thành lập một chính phủ mới. Nhưng Ing từ đó đến nay vẫn ở ngoài cuộc chơi chính trị và chỉ được biết đến với tư cách là một nữ tỷ phú có quan hệ gần gũi với tổng thống Chen. “Tôi ủng hộ Chen và cầu chúc cho ông ta những gì tốt đẹp nhất”, bà nói, “Tôi không lợi dụng chính trị để phục vụ các hoạt động kinh doanh của mình. Nếu ông ta làm một điều gì đó điên rồ, tôi sẽ sẵn sàng ủng hộ người muốn lật đổ ông ấy”.

Không tham gia vào chính trị, ngoài thời gian trong công việc, Ing đã hướng đến những hoạt động từ thiện tại Tổ chức từ thiện Hua Ran chuyên nuôi dưỡng những trẻ em nghèo từ khắp nơi trên thế giới do bà thành lập.

Và ngày nay, làm việc trong văn phòng đơn giản và trang nhã của mình tại Continental Engineering, Nita Ing vẫn tiếp tục ước mơ của mình về một Đài Loan mới. Mặc dù sức ép từ nhiều phía đã dịu bớt nhưng vẫn còn rất nhiều thách thức chờ đợi Nita Ing trong một ngành công nghiệp đầy gian khó như xây dựng. Bạn bè cho rằng nguyên nhân giúp Nita Ing thành công trong một môi trường kinh doanh đầy căng thẳng như vậy là nhờ khả năng ngồi thiền hàng ngày của bà. Còn các trợ lý lại giải thích rằng đó là nhờ sự tập trung trong công việc. “Bà luôn tập trung và không bao giờ cáu giận với nhân viên bởi bà chỉ cần duy nhất nheo lông mày một cái là bạn có thể cảm thấy sức nóng”, một trợ lý của Ing nói. Quả thật, trong con người Nita Ing, bà tập trung đến các công việc kinh doanh hơn là chiếc ghế quyền lực, đúng như Hsu đã nói: “Nếu muốn, Nita Ing đã có được chiếc ghế này”.

Đối thủ trong cuộc đua của Ing là tập đoàn China Development Corp. (CDC), công ty do một thành viên của đảng KMT quản lý và điều hành. Chính vì lý do này mà nhiều người nhận định rằng sẽ không có cơ hội nào cho Nita Ing cả. Trong suốt thời gian cầm quyền của mình, đảng KMT, một trong những Đảng chính trị giàu có nhất thế giới, luôn dành những hợp đồng béo bở cho các công ty “họ hàng”, hạn chế việc cạnh tranh lành mạnh từ các công ty khác.

Nhưng đối với Nita Ing, sức ép này không làm bà nản chí. Cùng với Continental Engineering và bốn công ty tư nhân khác của Đài Loan là người khổng lồ trong lĩnh vực giao nhận hàng hoá Evergreen, tập đoàn tài chính Fubon, hãng viễn thông Pacific Electric Wire & Cable và nhà sản xuất điện tử tiêu dùng TECO, Nita Ing đã hình thành nên Tổ hợp xây dựng Taiwan High-Speed Rail Corp. Sẽ rất đáng chú ý khi Nita Ing là người phụ nữ duy nhất nhưng lại giữ chiếc ghế chủ tịch của bốn ông chủ lớn khác của Đài Loan, những nhà tư bản lớn rất có tiếng tăm từ thập niên 40 và 50. “Từ khi bắt đầu, chúng tôi thấy CDC là một đối thủ nặng ký”, bà nói, “Đánh bại họ sẽ không dễ dàng chút nào. Tôi thậm chí đã không dám nghĩ về điều đó. Nhưng chúng tôi đã làm được”. Vào tháng 9 năm 1997, Bộ giao thông Đài Loan đã gật đầu để Tổ hợp của Nita Ing thực hiện dự án với mức giá bỏ thầu 13,9 tỷ USD, thấp hơn 1,8 tỷ USD so với mức giá bỏ thầu CDC. “Tất cả sức mạnh của chúng tôi không thể so sánh được với cô ta”, Tsai Ming-chung, CEO của tập đoàn Fubon Financial, khi được hỏi tại sao ông bổ nhiệm Nita Ing vào vị trí nữ chủ tịch Taiwan High-Speed Rail Corp.

Nhưng cuộc chơi thực sự mới chỉ bắt đầu. “Sự việc không quá khó khăn cho đến khi chúng tôi thực sự giành thắng lợi”, Nita Ing nói, “Đó là lúc CDC tố cáo chúng tôi có một số hành vi phạm pháp trong cuộc đấu thầu. Những thách thức lớn đã phát sinh”. Ing và các đối tác nhận thấy đối thủ của họ không dễ chơi chút nào. Liu Tai-ying, chủ tịch CDC, một thành viên cấp cao của đảng KMT và là một người bạn thân của tổng thống Đài Loan lúc đó là Lee Teng-hui. Liu đe doạ đến khoản vay 10 tỷ USD từ các ngân hàng của High-Speed Rail Corp. Liu cũng khởi động một cuộc chiến trên báo chí và truyền hình khi công bố với các tờ báo rằng: “Tôi nghi ngờ liệu liên doanh của Nita Ing có thể làm tốt công việc hay không?”.

Các đối tác nam giới của Nita Ing muốn có muốn cuộc phản công thực sự, nhưng Nita Ing đã lựa chọn một giải pháp mềm mỏng hơn. Khi Liu chế nhạo trên truyền hình rằng Tổ hợp xây dựng của Nita Ing chỉ là “năm đứa trẻ chơi với một chiếc ôtô lớn”, Nita Ing đã đáp trả một cách hóm hỉnh: “Vâng, tôi là một đứa trẻ. Tôi còn trẻ. Nhưng tuổi trẻ bao giờ cũng tốt hơn tuổi già”. Sự khéo léo của bà đã làm lệch hướng các đợt tấn công của Liu và cuối cùng đã giành thắng lợi với sự đồng tình của người dân Đài Loan cùng niềm tin của các ngân hàng. Tháng 7 năm 1999, Bộ giao thông Đài Loan đã chính thức ký vào bản Hợp đồng đầu tư với Taiwan High-Speed Rail Corp. “Không có sự lãnh đạo của cô, dự án sẽ không thể đi xa”, Daniel Tsai, giám đốc Fubon Insurance cho biết, “Nếu bất cứ ai trong số những người đàn ông như chúng tôi làm chủ tịch, có lẽ chúng tôi đã phải khăn gói ra đi từ sớm”

Trong cơn sóng gió tiếp theo, Nita Ing phải chèo lái con tàu Taiwan High-Speed Rail Corp vượt qua hết khó khăn này đến khó khăn khác. Tổ hợp xây dựng của bà lúc đầu đặt ra kế hoạch sử dụng công nghệ từ châu Âu, cụ thể là từ tập đoàn Siemens của Đức và Alstom của Pháp. Nhưng với giá thầu thấp, Nita Ing buộc phải yêu cầu các đối tác châu Âu giảm giá. Sau khi những đối tác này đã từ chối, Ing đành chuyển sang hợp tác với hãng Mitsubishi, Nhật Bản, tập đoàn đứng đằng sau cuộc chạy đua của CDC, mặc dù biết rằng với động thái này mình sẽ phải hứng chịu búa rìu dư luận. Quả thật, ngày lập tức, phương tiện truyền thông Đài Loan cho rằng bà làm như vậy để thoả lòng KMT, khi mà chủ tịch Lee của KMT, người thừa hưởng nền giáo dục của Nhật Bản, tuyên bố việc sẽ sang Nhật sinh sống lúc về hưu. Một số đối tác đã giận dữ và đổ lỗi cho quyết định này là hành vi chính trị. Ing phủ nhận điều này. “Chỉ đơn thuần từ những lý do kinh tế buộc chúng tôi phải đến với Mitsubishi”, Nita Ing quả quyết.

Nhưng dù lý do thực sự có là gì đi nữa thì quyết định này đã cho thấy Ing có thể xoay chuyển tình hình và đàm phán vì mục đích tốt nhất cho Taiwan High-Speed Rail Corp. “Cô là người phụ nữ và phải đối mặt với nhiều vấn đề chính trị. Việc này không dễ dàng chút nào”, Evelyn Hsu, giám đốc tạp chí Business Weekly tại Đài Loan cho biết.

Và với chiến thắng “thần kỳ” này, Nita Ing xứng đáng được mọi người trong giới kinh doanh khâm phục. Đây là phần thưởng lớn nhất trong sự nghiệp của bà. “Rất nhiều người trong chúng tôi nhìn nhận chiến thắng của Ing như một cuộc cách mạng thực sự”, Hsu cho biết, “Cô ấy được xem là một nữ anh hùng trong giới kinh doanh”.

Ảnh hưởng trong giới chính trị

Sau những thành công trong kinh doanh, có lẽ sự nghiệp của Nita Ing đã rẽ sang hướng khác khi cuối thập niên 90 nếu bà nhận lời mời đồng tranh cử của Chen Shui-bian, ứng cử viên tranh chức tổng thống Đài Loan trong cuộc bầu cử năm 2000 và sau đó ông giành thắng lợi để trở thành tổng thống.

Vào mùa hè năm 1999, vị chủ tịch tương lai của Đài Loan đã hỏi ý kiến xem Ing có đồng ý là người đồng tranh cử với ông không. “Chính trị không phải là nghề của tôi. Nó là một cuộc chơi mà một khi bạn có nó thì sẽ không còn đường thoát, đặc biệt là tại Đài Loan. Tôi không thích quyền lực, nhiệm vụ của tôi là giúp Đài Loan thoát khỏi những chính sách kinh tế nghèo nàn khi đó với một nhà lãnh đạo mới”, Nita Ing nói. Đương nhiên Chen Shui-bian đã có những nghiên cứu kỹ lưỡng khi đưa ra đề nghị của mình. Việc này xảy ra trước khi Chen giành thắng lợi trong cuộc bầu cử vào tháng 3 năm 2000 đã phá vỡ quãng thời gian dài cầm quyền 5 năm của dòng họ Kuomintang (KMT).

Tuy nhiên, bà đã cho thấy ảnh hưởng của mình khi bà tuyên bố sẽ ủng hộ cuộc tranh cử của ứng cử viên Đảng dân chủ cấp tiến Chen Shuibian. Bà thường xuyên mời Chen tới tham quan Continental Engineering và giúp đỡ về mặt tài chính. Và rồi, khi Chen công bố Danh sách những cố vấn chính sách quốc gia vào thời gian cuối cuộc tranh cử, Ing đã nổi lên như một nhân vật chủ chốt nhất, mặc dù bà là người trẻ nhất và cũng là người phụ nữ duy nhất. Giữa những người đồng nghiệp có ảnh hưởng như Chang Yung-fa, 70 tuổi, chủ tịch tập đoàn Evergreen; Shi Wen-lung, 73 tuổi, chủ tịch tập đoàn nhựa Chi Meis và Stan Shih, 55 tuổi, chủ tịch tập đoàn máy tính Acer, Nita Ing luôn chứng tỏ sự quyết đoán và vị thế của mình.

Mục đích duy nhất của Nita Ing khi tham gia hỗ trợ cuộc tranh cử là tạo dựng một Đài Loan mới phát triển hơn. Sau chiến thắng của Chen, nhóm tư vấn của ông đã thành lập một chính phủ mới. Nhưng Ing từ đó đến nay vẫn ở ngoài cuộc chơi chính trị và chỉ được biết đến với tư cách là một nữ tỷ phú có quan hệ gần gũi với tổng thống Chen. “Tôi ủng hộ Chen và cầu chúc cho ông ta những gì tốt đẹp nhất”, bà nói, “Tôi không lợi dụng chính trị để phục vụ các hoạt động kinh doanh của mình. Nếu ông ta làm một điều gì đó điên rồ, tôi sẽ sẵn sàng ủng hộ người muốn lật đổ ông ấy”.

Không tham gia vào chính trị, ngoài thời gian trong công việc, Ing đã hướng đến những hoạt động từ thiện tại Tổ chức từ thiện Hua Ran chuyên nuôi dưỡng những trẻ em nghèo từ khắp nơi trên thế giới do bà thành lập.

Và ngày nay, làm việc trong văn phòng đơn giản và trang nhã của mình tại Continental Engineering, Nita Ing vẫn tiếp tục ước mơ của mình về một Đài Loan mới. Mặc dù sức ép từ nhiều phía đã dịu bớt nhưng vẫn còn rất nhiều thách thức chờ đợi Nita Ing trong một ngành công nghiệp đầy gian khó như xây dựng. Bạn bè cho rằng nguyên nhân giúp Nita Ing thành công trong một môi trường kinh doanh đầy căng thẳng như vậy là nhờ khả năng ngồi thiền hàng ngày của bà. Còn các trợ lý lại giải thích rằng đó là nhờ sự tập trung trong công việc. “Bà luôn tập trung và không bao giờ cáu giận với nhân viên bởi bà chỉ cần duy nhất nheo lông mày một cái là bạn có thể cảm thấy sức nóng”, một trợ lý của Ing nói. Quả thật, trong con người Nita Ing, bà tập trung đến các công việc kinh doanh hơn là chiếc ghế quyền lực, đúng như Hsu đã nói: “Nếu muốn, Nita Ing đã có được chiếc ghế này”.

Nguồn:AsianWeek và AsiaINC

Nita Ing – Bà hoàng kinh doanh của Châu Á (P1)

Mọi người biết đến bà như một nữ doanh nhân thành đạt nhất thế giới, người mà trong tay đang sở hữu dự án đầu tư lớn nhất thế giới với tổng trị giá lên đến 15 tỷ USD. Đó chính là Nita Ing, chủ tịch Tổ hợp xây dựng Taiwan High Speed Rail Corp và công ty xây dựng Continental Engineering.

Hiện Nita Ing là người giám sát chính công trình đường xe lửa cao tốc nối hai thành phố lớn nhất của Đài Loan là Đài Bắc và Cao Hùng trị giá 15 tỷ USD mà liên doanh Taiwan High Speed Rail Corp đã trúng thầu trong một tranh đua đầy khó khăn. Trong suốt chặng đường của mình, Nita Ing có được sự hỗ trợ khá lớn từ cha cũng như những thành viên khác trong gia đình. “Không dễ dàng gì khi là người chịu trách nhiệm chính cho một dự án đầu tư lớn nhất thế giới. Tuy nhiên, cha tôi và anh chị em trong gia đình luôn động viên tôi vượt qua khó khăn này”, Ing tâm sự.

Tính cách Mỹ trong một người Trung Quốc hiện đại

Trong một hình dung nào đó, Nita Ing là biểu tượng của một thế hệ Đài Loan mới, những con người trẻ tuổi nhưng đã được tiếp thu nền giáo dục tân tiến của Mỹ, một thế giới giàu có nhưng làm việc chăm chỉ, duy tâm chính trị nhưng rất thực dụng, tự tin và luôn có “tâm hồn” kinh doanh. Sinh ra và lớn lên tại Đài Loan trong một gia đình gốc Trung Quốc lục địa, ở Nita Ing có sự pha trộn giữ một Trung Quốc hiện đại và những giá trị Mỹ luôn quyết tâm đi theo con đường của mình.

Nita Ing vốn là con nhà nòi trong ngành xây dựng. Năm 1944, ở Trung Quốc, cha cô đã lập ra công ty xây dựng Continental, nhận thi công sửa chữa các toà nhà bị tàn phá trong chiến tranh. Năm 1947, ông đưa gia đình đến Đài Loan làm ăn sinh sống. Cha cô, Chihou Ing, chuyển từ Trung Quốc lục địa sang Đài Loan vào năm 1949. Khi con nhỏ, Nita Ing hoàn toàn không có dự định trở thành một nhà thầu xây dựng hay một nhân vật có ảnh hưởng chính trị. Là đứa con gái út, cha và chị bà đến hơn bà 8 tuổi, Nita Ing có cá tính khá mạnh mẽ. Mọi người nhớ lại lúc Ing tròn 13 tuổi, cha mẹ quyết định gửi bà sang Mỹ du học. Không đồng ý, Ing đã tự giam mình trong phòng và vẽ nhiều bức tranh lên tường. Điều này khiến việc đi học bị trì hoãn trong một thời gian. Sau đó, khi sang Mỹ du học tại trường trung học Massachusetts và New Jersey, mặc dù với phát âm chưa chuẩn nhưng bà tỏ ra rất ấn tượng trong các buổi thuyết trình. Ba năm sau, Nita Ing thôi học và trở lại Đài Loan theo học trường nghệ thuật Praying Mantis. Vào năm 1970, Nita Ing quay trở lại Mỹ học tại trường Đại học California, Los Angeles, chuyên ngành kinh doanh. Thần tượng của Nita Ing lúc đó là nhà cách mạng người Cuba, Che Guevara và ngôi sao nhạc rock Jim Morrison. Từ cuộc sống và ý tưởng của họ, bà bắt đầu có những quan điểm cho riêng mình và muốn tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn.

Sau khi tốt nghiệp vào năm 1978 và trở về Đài Loan, bà đã cảm thấy sốc ghê gớm khi quốc gia nhỏ bé này bị đặt trong tình trạng thiết quân luật. Có thời điểm, Nita Ing cảm thấy không thể sống nổi ở Đài Loan và có kế hoạch rời quốc gia này sang Mỹ sinh sống, nhưng sự phát triển của một nền dân chủ sau đó đã níu kéo bà. Nita Ing tham gia lực lượng chính trị đối lập chống lại tình tạng thiết quân luật, mặc dù vậy, bà không bao giờ quá tích cực tham gia vào chính trị.

Vào cuối thập niên 1990, Nita Ing ly dị chồng, một nhà nhiếp ảnh nổi tiếng, khi đã có hai con gái. Ing đã nuôi dạy chúng với tư cách là một người mẹ độc thân. “Cô tổ chức sinh nhật mà không có chồng bên cạnh cũng như không quan tâm những gì mọi người nghĩ”, Hsu Lu, sáng lập viên Đài phát thanh Voice of Taipei và cũng là một người bạn của Ing cho biết, “Cô được xem là người phụ nữ mạnh mẽ một cách phi thường trong việc phá vỡ những giá trị truyền thống”. Nita Ing luôn bảo vệ mạnh mẽ sự riêng tư của những đứa con gái và cho biết luôn thích thú vai trò làm mẹ. “Ngày nào cũng vậy, tôi đều cố gắng dành thời gian bên cạnh con gái mặc dù thời gian không cho phép với lịch làm việc dày đặc”, Nita Ing nói.

Truyền thuyết mới trong giới kinh doanh Đài Loan

Sau khi tốt nghiệp đại học California, Los Angeles, bà đã vào làm việc cho cha mình tại công ty Continental cũng trong lĩnh vực xây dựng. Sau thời gian đầu đảm nhiệm vị trí trợ lý cho cha, Ing bà trải qua chặng đường dài tại nhiều phòng ban khác nhau trong Continental Engineering. Tại đây, những gì Nita Ing học được không phải là kinh nghiệm kinh doanh mà bà học được cách để yêu thích nó. “Tôi thấy có một sự quan tâm kỳ lạ đến ngành công nghiệp xây dựng”, Ing nói, “Nó có thể đã ăn vào máu thịt tôi”. Điểm thuận lợi cho Nita Ing là các anh chị em của bà đã lựa chọn một cuộc sống bình thường tại Mỹ, anh bà là một nhà khoa học, còn chị là một người nội trợ. Do đó, Nita Ing là người duy nhất có thể kế tục sự nghiệp của cha mình. Vào năm 1987, ở độ tuổi 32, Nita Ing đã chính thức được trao vị trí chủ tịch Continental Engineering từ tay người cha của bà.

Lúc đó Continental Engineering có doanh thu khoảng 200 triệu đôla Đài Loan. Ngày nay, sau hơn 15 năm, Continental đã đạt doanh thu 15 tỷ đôla Đài Loan với 661 triệu đô la Đài Loan lợi nhuận. Việc loại bỏ tham nhũng đối với Ing luôn là ưu tiên hàng đầu. Theo Nita Ing, chỉ khi không còn tham nhũng thì hoạt động kinh doanh mới thực sự ổn định và phát triển. Ing rất quyết tâm thiết lập một hình mẫu công ty minh bạch và lành mạnh và đã từng nói: “Tôi mong chờ một ngày nào đó toàn bộ quốc gia nơi tôi đang sinh sống sẽ không còn tham nhũng và hối lộ. Đây là một chính sách dài hạn cần có sự tham gia của mọi người và cũng sẽ có nhiều vấn đề khó khăn mà chúng ta phải sẵn sàng đối phó”.

Trong lĩnh vực xây dựng, Nita Ing luôn thể hiện rõ bà là một chuyên gia thực thụ. Các công trình của bà đều phản chiếu hai mặt đối lập nhau, đó là sự cân bằng giữa nghệ thuật (thiết kế và kiến trúc) với tính thực dụng (tài chính và thi công). “Các chủ đầu tư không cần tôi về mức độ kỹ thuật nhưng những gì tôi có thể đưa cho họ là những phương sách và mức độ hợp lý trong xây dựng công trình”, Nita Ing nói, “Mọi dự án đều là một thách thức mới đối với tôi”. Với cương vị chủ tịch Continental Engineering, bà đã quản lý và thực hiện rất nhiều dự án lớn như hệ thống tàu điện ngầm Đài Loan, toà nhà thương mại Đài Bắc và đẩy mạnh mở rộng hoạt động của công ty ra thế giới với nhiều vụ đầu tư ở Đông Nam Á, Trung Đông và Mỹ.

Người phụ nữ phía sau thành công của Facebook

Mấy năm gần đây, Sheryl Sandberg đã đóng vai trò quan trọng giúp Facebook trở thành một trong những mạng xã hội được nhiều người biết đến nhất.

Hiện nay, cô và ông chủ trẻ 25 tuổi của mình đang có kế hoạch làm cho Facebook trở thành một trong những trang web dữ liệu sinh lợi nhất thế giới.

Nhìn từ bên ngoài thì đây là một kết hợp kỳ quặc, một phụ nữ 38 tuổi dày dặn kinh nghiệm điều hành và một thanh niên 25 tuổi đời- cực kỳ thông minh, người đã sáng lập ra mạng xã hội phát triển nhất nhưng lại không hề có một khái niệm gì về việc thu lợi nhuận từ nó.

“Cặp đôi” ăn ý

Tháng 3/2008, Sheryl Sandberg lúc đó đang giữ chức vụ Giám đốc điều hành của Công ty Palo Alto (California) và Mark Zuckerberg, người sáng lập ra Facebook, vẫn còn là một cặp không tên tuổi ở Thung lũng Silicon. Nhưng chỉ trong một thời gian ngắn, họ đã chứng tỏ khả năng hòa hợp và bổ sung tuyệt vời cho nhau.

“Nàng”, một chuyên gia về khả năng giao lưu và năng lực hoạt động xã hội mãnh liệt, là giám đốc của vài phòng, ban ở Ngân hàng Thế giới, Bộ Tài chính Mỹ và đã đạt nhiều thành công xuất sắc trong các chương trình AdWord và AdSense của Google.

Còn “chàng”, dở dang chương trình Đại học Harvard, nhà phân tích phần mềm và lý thuyết về kỹ thuật giao tiếp mạng xã hội tương lai.

“Đó không phải là sức mạnh và thống trị. Đó là cơ hội xây dựng nền tảng cho một tổ chức xã hội lớn”, Sandberg nói.

“Cô ấy giải quyết vấn đề về lợi nhuận và các công việc về quảng cáo, còn tôi tập trung vào các sản phẩm và kỹ thuật chiến lược”, Zuckerberg nói.

Họ cùng nhau vạch kế hoạch nghiêm túc để “vắt sữa” những thành viên của Facebook – ước tính khoảng 250 triệu USD từ các chương trình quảng cáo. Phương pháp của Facebook là tạo nên mạng lưới quảng cáo hoặc hoạt động môi giới quảng cáo cho hãng xuất bản điện tử khác bằng kỹ thuật số của báo chí truyền thống và cả cách mạo hiểm hiện nay như trang web chuyên về những chuyện tầm phào Gawker.

Trong chuyện này, Facebook thu hút lượng khách hàng bằng cách thuyết phục các thành viên từ bỏ trang web khác và bán cơ hội được sử dụng thông tin cho nhà quảng cáo, chuyển đổi lợi tức. Một cách nữa là kinh doanh các sản phẩm cực rẻ (micropayment business) – để trở thành nhà bán lẻ cho iTunes, chuyên bán những sản phẩm, dịch vụ và khoảng 350 trò chơi điện tử với giá cực rẻ.

Hiệu quả thương mại của kỹ thuật số thường không nhiều, kể cả những trang web lớn, ngoại trừ Google. Liệu Facebook có thể thay đổi được điều này không?

Có thể nói, Facebook thu hút được rất nhiều thành viên nhưng lợi tức thu được từ nó thì lại không nhiều lắm. Khi Sandberg bắt đầu làm việc với Facebook, trang web này đã trị giá khoảng 15 tỷ USD (trong đó Microsoft đã đầu tư vào 240 triệu USD) nhưng đang trên đà mất khoảng 150 triệu trong tổng số 350 triệu USD doanh thu.

Trung bình mỗi thành viên bỏ ra khỏang 20 phút hàng ngày trên Facebook, trao đổi tên, nghề nghiệp, cơ sở học vấn, hình ảnh, nói chuyện về những mối quan hệ xã hội của mình, cách sử dụng thời gian, thảo luận về những bộ phim, sách báo và nhà hàng ăn uống mình ưa thích.

Những thông tin đó thực sự là tấm hộ chiếu đi đến triệu triệu tâm hồn – và ví tiền. Tuy Facebook đang cố gắng rất nhiều để thu hút các nhà quảng cáo đầu tư vào, nó vẫn chưa có kế hoạch bán các dữ liệu.

Hiện nay Facebook đã có nhiều hợp đồng quảng cáo từ các doanh nghiệp nhỏ, có hợp đồng với Microsoft để bán những quảng cáo nhỏ qua mạng và những hợp đồng quảng cáo trọn gói của các thương hiệu lớn.

Zuckerberg biết là mình đang ngồi trên vị trí vàng, nhưng cũng biết rằng nếu bán thông tin cá nhân không khéo léo sẽ làm tổn thương các thành viên vì họ cho rằng những bí mật đời tư bị xâm phạm.

Vào tháng 9/2006, Facebook bị than phiền vì các thành viên cho rằng thông tin cá nhân bị xâm phạm quá nhiều sau khi Facebook cho phép hai trang web News Feed và Mini Feed cập nhật thông tin, kết quả là Zuckerberg phải xin lỗi các thành viên và tạo chương trình mới cho phép các thành viên có thể kiểm soát lý lịch của mình.

Một năm sau Facebook liên kết với Beacon, từ đó Beacon tự động gửi những quảng cáo cho các thành viên của Facebook khi mua hàng trên mạng, bao gồm Amazon, Travelocity và Ebay. Kết quả là khoảng trên 50 ngàn thành viên Facebook phản đối chương trình này. Lại thêm một lần Facebook xin lỗi và sửa sai.

“Nàng” khẳng định tầm quan trọng

Đây là thời điểm Sandberg nhảy vào cuộc, cố gắng tìm ra phương pháp mới giúp cho cuộc mua bán nhạy cảm này có thể chấp nhận được, ít nhất là về hình thức bên ngoài.

Cô và Zuckerberg cùng nhau làm việc cật lực để tạo ra nhiều hệ thống giúp cho các thành viên có thể kiểm soát thông tin cá nhân của mình trên mạng, từ đó mỗi thành viên có thể cho phép và không cho phép những người nào xem lý lịch của mình.

Dự kiến trước được những trận chiến có thể sẽ xảy ra trong tương lai, Sandberg thuê một người từng làm luật sư và bào chữa cho Công đoàn Dân quyền Mỹ làm đại diện cho Facebook.

Sandberg đã có một thời gian dài làm việc trong môi trường chính trị phức tạp, sếp cũ của Sandberg, Eric Schmitdt, Giám đốc điều hành Google, nói như vậy về cô.

Vào năm học cuối ở Đại học Harvard, cô đã viết bài luận án kinh tế với đề tài “Thống kê sự liên hệ giữa ngược đãi trong nội bộ gia đình và không cân bằng về tài sản giữa hai vợ chồng”. Sau khi tốt nghiệp với tấm bằng MBA và làm cố vấn một thời gian ngắn cho Công ty McKinsey & Co, Sandberg vào làm Chánh văn phòng, Phòng hành chính cho chính quyền Clinton.

Tại đây cô có nhiều sáng kiến để giúp Bộ Tài chính Mỹ đối phó với với tình trạng náo loạn sau khi Nga và một số nước châu Á gặp khủng hoảng, đấu tranh để khấu trừ nợ nần cho các nước đang phát triển.

Schmidt gặp Sandberg khi cô đang còn làm việc cho Bộ Tài chính. Sau khi Nhà trắng thay đổi cơ cấu nhân sự, cô chuyển vào làm cho Google và gọi điện thoại cho Schmidt, Schmidt nhớ lại: “Tôi nói, cô là một người đầy khả năng, cô nên vào làm việc với chúng tôi” và Schmidt đã nhận Sandberg vào làm khi trong đầu chưa hề có bất cứ một khái niệm nào về vị trí sẽ bổ nhiệm cho Sandberg.

Sau đó Schmidt chuyển Sandberg đến phòng của Omid Kordestani, cựu giám đốc bán hàng. Sandberg đã thuyết phục Kordestani rằng cô sẽ đảm đương công việc thiết kế công nghệ và kiểm soát quảng cáo trên internet của bộ phận kinh doanh.

Schmidt nhìn thấy được giá trị của Sandberg: Khả năng thiên phú của Sandberg là tìm ra người có tài kinh doanh bẩm sinh, có khả năng sáng tạo những kiểu kinh doanh mới lạ trên internet. Dưới thời Sandberg, phòng kinh doanh của Google từ 4 người tăng lên 4,000 người, chiếm 2/3 tổng số doanh thu hàng năm (hiện nay đạt khoảng 14 tỷ USD).

Mở cửa cho cuộc mạo hiểm mới, tháng 12/2007, Sandberg gặp Zuckerberg, lúc đó đang kiếm người cho vị trí giám đốc điều hành của Facebook. Cô đã hỏi rất nhiều về những hoài bão của công ty, và bị cuốn hút bởi sáng kiến “bức tranh giao tiếp xã hội trên mạng” với những bạn bè, người quen biết và công ty.

Nếu Facebook có thể sử dụng sức mạnh của máy tính để giúp mọi người đến gần nhau hơn, thì nó sẽ trở thành trang chủ của tất cả các cư dân trên toàn cầu, mạch chủ của quảng cáo.

Sandberg ủy nhiệm một số giám đốc điều hành của mình, bao gồm cả Daniel Rose, một “cựu binh” của Amazon và phó chủ tịch chịu trách nhiệm gửi những chương trình của Facebook cho các nhà quảng cáo, mở rộng các cách mua bán dữ liệu trên trang web. Việc kinh doanh giữa các website là “miếng bánh ngon” khi mục đích của nó là tìm kiếm lợi nhuận. “nó thực sự là cơ hội làm cho thị trường trở nên sôi động và hấp dẫn”, Rose nói.

Có thể nói, bàn tay của Sandberg vươn tới bất kỳ chỗ nào có thể ra tiền. Một năm trước Facebook khánh thành một chương trình đặt ngay trang chủ, mời mọc thành viên tham gia các trò chơi, xem video, lấy phiếu giảm giá hoặc tham gia vào danh sách với tư cách là người hâm mộ. Hãng bánh pizza Papa John’s đã mua một chương trình, và kết quả là khoảng 130.000 người đã hâm mộ hãng bánh pizza này.

Với Adidas, người của Sandberg giúp công ty này có một trang quảng cáo trên Facebook và thực sự hấp dẫn các thành viên bằng đoạn video với sự góp mặt của danh thủ David Beckham.

Với cách thức truyền thống, Twists có kế hoạch giúp Facebook từ 400 – 500 triệu USD cho quảng cáo trong năm nay, giúp cho công ty có đủ tiền để chi trả cho những khoản tiền “vương vãi” bên ngoài. Năm ngoái số tiền này là khoảng 300 triệu USD.

Cuối tháng 5 vừa qua, các nhà đầu tư từ xứ bạch dương Digital Sky Technologies đã đầu tư thêm 200 triệu USD, giúp Facebook nghĩ tới một tương lai xa hơn.

Sandberg rất nhanh thuyết phục các thành viên rằng chính họ, chứ không phải Facebook, kiểm soát thông tin cá nhân, cô nói: “Chúng tôi không bao giờ chia sẻ thông tin của các bạn cho các nhà quảng cáo, nhưng chúng tôi có thể giúp các bạn dễ dàng chia sẻ thông tin của mình với họ”.

Công ty rất thận trọng về việc sử dụng các thuật ngữ trên trang web và trong văn phòng. Theo đó, các thành viên Facebook không tiết lộ thông tin cá nhân của mình mà là họ “chia sẻ” các thông tin này.

Trước khi thực sự giới thiệu trang website “Connect”, Facebook đề nghị các thành viên hãy thông qua hai hoặc ba phần về các bản cam kết đồng ý chia sẻ thông tin cá nhân của mình cho các thành viên khác. Chờ dịp thích hợp, Facebook sẽ hỏi các thành viên đồng ý tiếp nhận những quảng cáo về các chủ đề họ ưa thích. Ai có thể từ chối?

Facebook tiết lộ cho các thành viên về các thông tin cá nhân của họ sẽ được sử dụng thế nào và làm gì. Tháng 7/2009, để giúp các thành viên tự tin hơn trong việc tiết lộ thông tin bản thân, Facebook tạo nên một hệ thống giúp cho các thành viên có thể tự tạo nên từng nhóm để tham gia, chẳng hạn nhóm các bệnh nhân, nhóm “nghiện” mua sắm, nhóm thích phim ảnh …

Matt Mickiewicz Nhà Sáng Lập SitePoint

Trong giới thiết kế web và lập trình web không ai không biết đến sitepoint, nhưng ít ai biết đến người đứng sau sitepoint, đó là Matt Mickiewicz.Chúng ta tìm hiểu về hành trình sáng lập ra sitepoint và lời tâm sự của Matt Mickiewicz.

Mười năm trước, khi chỉ mới 15 tuổi, Matt Mickiewicz cùng với Mark Harbottle sáng lập trangweb chuyên nghiệp và  trụ sở tại Melbourne. Hai người đã phát triển nó thành một công ty làm ăn phát đạt với lợi nhuận thu về hàng năm  hàng triệu đôla mà không cần có một nhà tài trợ nào.

Khởi đầu đã có lãi

Từ lúc khởi đầu, công ty làm ăn có lời mỗi tháng và họ tích cực mở rộng sang lĩnh vực in ấn và tạo thương hiệu cho các web chuyên nghiệp. Cách đây không lâu, tháng 8/2008, Matt phát triển SitePoint thành 99designs, công ty hàng đầu trên thị trường thiết kế mạng và cứ 30 phút lại xuất hiện một đồ hoạ mới trên mạng.

Matt bắt đầu Webmaster-Resources.com, tiền thân của SitePoint vào năm 1998. Từ sở thích cá nhân, trang web của Matt đã nhanh chóng được yêu thích. Không lâu sau đó, anh nhận được những lời đề nghị trả tiền. Lúc đó, anh phải tự quyết định hoặc thu tiền hoặc tìm một đối tác kinh doanh để tiếp tục phát triển.

Chỉ vài tháng sau khi Webmaster-Resources.com ra đời những bài báo đặc biệt về mạng đã xuất hiện trên Thời Báo Los Angeles (LA Times), Nước Mỹ Ngày Nay (US Today), Thời Báo Washington (The Washington Times) và cả trang trên tạp chí  WINDOWS.

Nhưng rất không may, khi tờ WINDOWS Magazine có bài viết về trang web của Matt đã xóa dấu gạch ngang trên tên của trang web, một dấu hiệu xấu cho biết cái tên đó không tồn tại lâu.

Chỉ đầu tư khi nhìn thấy tiềm năng

Trong lúc đó, Mark đã nhập cuộc cùng Matt để tìm ra một giải pháp tốt hơn vào cuối năm 1999. Cái tên SitePoint được lấy  cảm hứng từ bản yết thị dành cho Microsoft’s CarPoint mà Mark Harbottle, cộng sự kinh doanh của Matt đã  nhìn thấy khi lái xe tại Melbourne.

Họ cho ra đời SitePoint vào tháng 3/2000 và mở văn phòng tại Melbourne vào mùa hè năm đó. SitePoint là một công ty truyền thông online và nhà cung cấp thông tin phát triển nhanh nhắm vào thị trường web chuyên nghiệp, đặc biệt là chuyên viên thiết kế mạng.

SitePoint có tới 479,701 người đặt mua tin, một con số khổng lồ. Công ty đăng ký bốn loại thư tin điện tử khác biệt nhau. Ba loại cứ hai tuần ra một lần, và tập trung vào ba chủ đề: thiết kế, đồ hoạ hoặc kinh doanh. Chủ đề thứ tư được thảo luận trên các diễn đàn trên mạng. Có năm, nguồn thu nhập chính của công ty là quảng cáo và hoạt động tài trợ, sản phẩm online và bán lẻ có chất lượng, phần mềm, thuê bao video và lập danh sách rao vặt trên báo.

Matt tham gia các diễn đàn và thảo luận liên quan tới việc bán hàng online, tiếp thị và phát triển mạng. Anh đã phê bình những website và trả lời mỗi thư điện tín nhận được. Anh đã cố gắng giúp tất cả mọi người khi có thể.

Trong những ngày khởi đầu, Matt cùng đối tác không bao giờ bỏ phí một đồng thu nhập. Từ khi họ được xem là chuyên gia trong lĩnh vực Phát triển mạng họ được các công ty ở Melbourne mời thiết kế. Họ chỉ thuê người khi họ có thu nhập và không bao giờ nhận những dự án lớn trước khi họ sẵn sàng.

Lời khuyên của Matt cho những người muốn tiếp bước anh: bán một sản phẩm hoặc một dịch vụ thiết yếu mà Google không thể sao lại và chào hàng tự do trong suốt cả 12 tháng. Tìm sản phẩm và dịch vụ mà bạn có thể nhìn thấy lợi nhuận và thành công, thậm chí chỉ là 0,5 phần trăm bạn hàng tiềm năng của bạn biết về sự tồn tại của bạn.

Việc mua  bán các website tại các hội thảo đã trở thành một thị trường đặc trưng kể từ khi 99designs ra đời.

99designs, công ty mới toanh của Matt là một thị trường cạnh tranh thiết kế lớn nhất cho thiết kế đồ họa. 99designs kết nối bạn hàng tìm kiếm công việc thiết kế cho khách hàng như làm logo, thẻ danh thiếp, các website và một loạt những cơ sở đồ hoạ khác, không có những mạo hiểm thông thường và những khó khăn rắc rối liên quan tới việc thuê một nhà thiết kế tự do hoặc một hãng thiết kế.

Matt và Mark không bao giờ lao vào những ý tưởng, mà chỉ đầu tư khi nhận thấy tiềm năng của chúng.

Tiểu Sử:

- Matt – người sáng lập SitePoint, 99designs và Flippa

- Anh sống ở Vancouver, Canada.

- Matt Mickiewicz đã viết 41 bài báo cho SitePoint được

bạn đọc xếp hạng với điểm trung bình là 7.9

- Matt đã viết tới 37 blog.


Câu chuyện về bà chủ hãng mỹ phẩm Bésame

Trong bài viết này, chúng tôi xin giới thiệu tới bạn đọc câu chuyện về Gabriela Hernandez, một doanh nhân đã đặt cả trái tim và tâm hồn mình vào mọi công việc trong công ty do chính mình gây dựng nên, từ việc xây dựng thương hiệu, đóng gói cho đến việc lựa chọn các nhà cung cấp phù hợp.

Lai lịch: Một sử gia nghệ thuật thành công và nhà thiết kế đồ họa, Gabriela Hernandez Waist- cùng với chồng đồng sáng lập tập đoàn Alma Group, một đại lý chuyên về thiết kế tại Los Angeles. Sau đó Hernandez rời bỏ Alma Group và đầu tư 1 triệu đô la tiền vốn riêng sáng lập và điều hành công việc kinh doanh mỹ phẩm. Hernandez đã biến hãng kinh doanh của mình trở nên nổi tiếng nhờ thiết kế độc đáo tinh xảo và khéo léo.

Công ty: Khai trương năm 2004, thoạt tiên Bésame Cosmetics bán hàng qua trang web nhưng hiện nay hàng hóa của hãng đang bày bán tại những cửa hàng bách hóa nổi tiếng như Printemps tại Paris, và Holt Renfrew tại Vancouver, cũng như trong rất nhiều cửa hàng bán lẻ khác.

Bán hàng: Bésame Cosmetics, đóng tại Glendale, Calif., với khoảng 40,000 đô la doanh thu bán hàng trong năm đầu tiên và lên kế hoạch đạt doanh thu 1.2 triệu đô la trong năm 2007.

Câu chuyện của Gabriela Hernandez

Hoạt động trong lĩnh vực sáng tạo chiếm phần lớn thời gian trong cuộc sống của tôi, vì vậy suy nghĩ để tạo ra cái gì đó: Một bức tranh, một tác phẩm điêu khắc, một bức ảnh-với tôi chưa bao giờ là một thử thách quá khó. Điều mà tôi muốn thực hiện là thông qua việc sử dụng những kỹ năng mà tôi học được trong 20 năm lao động miệt mài để cố gắng tạo ra một nhãn hiệu sống mãi với thời gian

Ý tưởng về việc chế tác các sản phẩm làm đẹp đến với tôi sau khi tôi có dịp làm việc với một số dự án thương hiệu cho các nhà sản xuất trong ngành mỹ phẩm. Tôi may mắn là người sở hữu nhiều thứ độc đáo thừa hưởng từ thời ông bà tôi, và suy nghĩ muốn biến những thứ đáng yêu đó thành các tác phẩm nghệ thuật làm tôi không thể cưỡng lại được. Tất nhiên, thị trường bị bão hòa với các nhãn hiệu mỹ phẩm, nhưng tôi chưa bao giờ thấy Bésame là một đối thủ trực tiếp tới bất kỳ nhãn hiệu cụ thể nào trên thị trường bởi vì sản phẩm của chúng tôi có mục tiêu riêng cũng như dễ dàng phân biệt được với các nhãn hiệu khác.

Không bị lẫn trong đám đông

Tôi muốn xây dựng một công ty có trái tim và một linh hồn mà mọi người có thể cảm nhận được thông qua những sản phẩm của chúng tôi. Điều này sẽ ảnh hưởng đến phụ nữ theo một cách tích cực. Sản phẩm phải được lưu lại trong tâm trí những người sử dụng và được cộng đồng nhắc tới với sự trìu mến và cảm giác thân thuộc.

Làm cách nào để tạo ra một nhãn hiệu không bị lẫn trong một thị trường đông đúc? Tạo ra một nhãn hiệu cũng giống như việc sinh ra một người hoàn hảo đáp ứng các yêu cầu do mình đặt ra. “Con người” này có cá tính, có đạo đức, có tính khí và có một vẻ ngoài vật chất. Khi tạo ra Bésame, tôi đã truyền vào nhãn hiệu một cá tính rõ ràng, trong mọi chi tiết, và khách hàng có thể cảm nhận được điều này.

Từ các kiểu dáng thiết kế của những hộp đựng đến mùi của sản phẩm cho tới việc không ngừng sáng tạo mẫu mã, tất cả là một phần trong một quá trình đồng bộ, thêm vào đó là sự khác biệt. Các khách hàng sẽ biết chúng tôi là ai, chúng tôi đại diện cho cái gì, và thậm chí họ còn nói cho chúng tôi biết họ muốn chúng tôi làm ra những sản phẩm nào. Khách hàng luôn vui vẻ hợp tác với tôi tại các cuộc họp mặt khách hàng và nói những điều họ thích hay không thích về những sản phẩm của chúng tôi.

Nhãn hiệu có cá tính

Nhãn hiệu có cá tính riêng là một trong những điểm khác biệt chủ yếu và quan trọng để nhãn hiệu đọng lại trong tâm trí khách hàng. Tư cách đạo đức của công ty cũng là một thành phần chính yếu khác góp phần tạo nên thành công cho một nhãn hiệu. Khách hàng phải biết chỗ đứng của công ty trong các vấn đề mà họ coi là quan trọng. “Giúp đỡ” khách hàng để họ cảm thấy hài lòng về sự lựa chọn của mình là một cách rất hay góp phần vun trồng mối quan hệ với khách hàng.

Tôi chọn cho Bésame một phong cách nữ tính, một cá tính lãng mạn, thanh lịch và độc đáo. Bésame mang trong mình những giá trị thời trang cổ điển, những giá trị tin cậy và đã được kiểm chứng qua thời gian.

Tính nhất quán là chìa khóa

Để xác định cách thức dùng để truyền đạt tính độc đáo cho nhãn hiệu của mình, tôi đã phải quan sát toàn cảnh những nhãn hiệu khác cùng loại mặt hàng trên thị trường. Tôi đã nhìn thấy một biển những hộp nhựa đen với những biểu tượng khác nhau được đóng dấu lên trên những bề mặt kém hấp dẫn đó. Tôi quyết định làm Bésame trở nên độc nhất vô nhị nhờ công nghệ đúc khuôn và sử dụng nhiều kim loại hơn trong việc làm bao bì. Chính những thiết kế rất riêng đó đã làm các sản phẩm của chúng tôi rất khác biệt và nổi bật.

Trong việc sử dụng đồ họa, tính nhất quán là chìa khóa. Những màu sắc, những kết cấu và kích cỡ tất cả đều góp phần tạo ra một hình ảnh đáng nhớ cho khách hàng, và chính điều này là điểm đầu tiên tạo ra nét riêng cho thương hiệu. Màu sắc là một trong những đặc điểm quan trọng nhất của bao bì. Nó thường được dùng làm phương tiện đem lại sự nổi bật cho nhãn hiệu trong hàng loạt các sản phẩm cùng loại nằm chen chúc trên giá bán.

Tôi chọn màu gạch đỏ và màu kem mát mẻ vì màu đỏ đại diện cho cảm xúc mạnh mẽ và sự thanh lịch của vua chúa, trong khi đó màu kem cân bằng sức mạnh của màu đỏ làm cho nó đỡ chói gắt. Mô típ hoa được chúng tôi sử dụng trong mỗi sản phẩm. Mô típ này hiện diện trên các danh thiếp và nó làmcho nhãn hiệu của chúng tôi được xác định rõ ràng trong bất kỳ môi trường bán lẻ nào.

Người thiết kế giúp tôi xây dựng một hệ thống mẫu mã đóng gói nhất quán cũng như tạo lập hệ thống bán lẻ và xây dựng trang web. Một nhãn hiệu mới đòi hỏi người ta phải hao công tốn của như nuôi một đứa trẻ sơ sinh.

Những nhà cung cấp cũng là các đối tác

Đây là một việc khó, đặc biệt khi có rất nhiều sự lựa chọn. Chúng tôi đã quyết định dùng công nghệ đúc cho các sản phẩm của mình. Điều  này yêu cầu nhiều thời gian và tốn nhiều nguồn lực hơn, nhưng nó lại tạo nên ý nghĩa cho nhãn hiệu của chúng tôi, bởi vì chúng là một phần trong toàn bộ nhãn hiệu. Chúng tôi không đi theo sau những khuynh hướng, chúng tôi lựa chọn việc sản xuất những sản phẩm không theo mùa và hữu ích quanh năm đối với đa số phụ nữ. Chúng tôi không muốn đi theo chu kỳ hàng hóa theo mùa cứ ba tháng một lần lại bị gián đoạn.

Việc tuân thủ chiến lược được vạch sẵn dẫn đến việc phải tìm được các nhà cung cấp có thể nhìn thấy được nhãn hiệu của chúng tôi khác biệt ở đâu. Những đối tác – nhà cung cấp này cần coi trọng công việc, những thiết kế, tầm nhìn của chúng tôi và đồng hành cùng chúng tôi.

Nhiều phương thức của các nhà cung cấp được giới thiệu đã không phù hợp với tầm nhìn của chúng tôi về nhãn hiệu. Chúng tôi đã buộc phải từ chối những đề nghị không phù hợp.

Thật là khó khi cùng một lúc từ chối nhiều các cửa hàng muốn bán sản phẩm của chúng tôi nhưng lại không cùng chung tầm nhìn. Công việc của người phát triển nhãn hiệu là một trong số những nhiệm vụ thử thách nhất mà tôi từng đảm nhiệm. Bésame là một nhãn hiệu mới trong thị trường xa xỉ, với ý định chiếm giữ một không gian mà trước đây dành cho những tên tuổi lớn về chăm sóc sắc đẹp, việc này đã thử thách mối quan hệ của chúng tôi với những nhà bán lẻ.

Yêu công việc 24/7

Nhiều người đã từng hỏi liệu tôi có những kỳ nghỉ hay có lúc nào đó tạm ngừng không nghĩ về công việc hay không, và câu trả lời của tôi là “không”. Tôi thực sự yêu công việc của mình và nó đã trở nên một phần con người tôi. Đó là định mệnh của bạn, nếu bạn muốn trở thành một doanh nhân. Bạn sẽ luôn luôn bị thôi thúc muốn vươn tới thành tựu tiếp theo và không bao giờ thỏa mãn. Điều hành một công ty và xây dựng một nhãn hiệu không hề dễ dàng, nhưng đối với tôi, đó là việc đáng làm nhất mà tôi đã từng thực hiện.
Nguồn: Bwportal

Brenda C. Barnes đến với thành công từ một “mớ hỗn độn”

Liên tiếp xuất hiện trong Bảng danh sách 100 người phụ nữ quyền lực nhất thế giới do Forbes bình chọn từ năm 2004 cho tới nay, Brenda C.Barnes có mặt trong lĩnh vực kinh doanh, marketing.

Đặc biệt với thương hiệu Sara Lee, thương hiệu đang hiện diện ở 200 nước trên khắp các châu lục, bà đã khẳng định được tên tuổi của mình.

Brenda C. Barnes hiện đang là chủ tịch kiêm giám đốc điều hành (CEO) của Sara Lee Corporation. Trước đó, bà đã là một thành viên của Ban giám đốc của Sara Lee kể từ khi gia nhập và chính thức được bổ nhiệm vào vị trí này kể từ tháng 10 năm 2005.

Tốt nghiệp cử nhân kinh tế của Trường đại học Augustana vào năm 1975, mơ ước của bà là được làm việc trong lĩnh vực kinh doanh, marketing. Có thể nói, trước khi đến với Sara Lee, chính Barnes cũng không ngờ rằng sau 22 năm gắn bó mình sẽ rời khỏi Tập đoàn Pepsi-Cola, cái nôi nuôi dưỡng tri thức về kinh doanh, marketing, quản lý… cho bà.

Sau khi làm quản lý kinh doanh cho Wilson Sporting Goods vào năm 1976, và Phó chủ tịch phụ trách marketing cho Frito-Lay vào năm 1981, Barnes trở thành một trong những thành viên của nhóm marketing cho công ty mẹ PepsiCo vào năm 1984. Sau đó, đến năm 1993, bà trở thành chủ tịch của một chi nhánh của Pepsi-Cola ở khu vực Nam và Tây Mỹ. Hai năm sau, bà được đề cử giữ chức giám đốc quản lý của PepsiCo khu vực Bắc Mỹ.

Cuối cùng, đến năm 1996, bà giữ chức giám đốc điều hành của PepsiCo khu vực Bắc Mỹ. Trong thời gian làm việc cho PepsiCo, bà nổi tiếng là người theo trường phải “cắt giảm và củng cố danh mục đầu tư” trong hoạt động kinh doanh và marketing.

Công việc đang trên đà thăng tiến, bà đột ngột thông báo từ chức vào năm 1997. Sự ra đi đột ngột này đã trở thành tâm điểm của dư luận trên toàn nước Mỹ. Nhiều người đã phỏng đoán rằng mối quan hệ giữa bà với công ty bị sứt mẻ và bà cảm thấy việc ra đi tại điểm này là hợp lý nhất hay công ty quyết định sa thải bà… Cuối cùng, bà lên tiếng đưa ra “mật mã” giải thích cho lý do ra đi của mình chính là bà muốn dành nhiều thời gian hơn cho gia đình.

Nhưng niềm đam mê và yêu thích kinh doanh đã kéo bà trở lại với công việc. Chỉ 3 năm sau đó, cuối năm 1999, bà là Chủ tịch lâm thời và là một trong những thành viên điều hành chính của Starwood Hotels & Resorts. Song công việc quản lý, điều hành khách sạn dường như không đem đến cho bà mảnh đất để vẫy vùng cho những gì tích lũy được trong suốt thời gian làm công việc marketing, quản lý kinh doanh. Bà tiếp tục tìm kiếm những cơ hội mới trong vai trò điều hành kinh doanh ở nhiều tập đoàn lớn như Avon Products, New York Times, LucasFilm…

Chỉ đến năm 2004, khi Barnes bước chân gia nhập vào tập đoàn Sara Lee thì “sức mạnh” trong người phụ nữ này mới thực sự bùng phát khi kể từ đó đến nay, bà liên tục lọt vào top những người phụ nữ quyền lực nhất thế giới do độc giả của Forbes bình chọn.

Nhưng thời điểm bà gia nhập Sara Lee thì cũng là thời điểm mà “một mớ hỗn độn” trong kinh doanh đang chờ đợi bà phía trước. Sự thua lỗ của nhiều công ty, hoạt động tài chính không hiệu quả, phân phối gặp khó khăn… Sự thực là, khi bà nhận lời về với Sara Lee, nhiều người còn tự hỏi không hiểu Brenda Bernes sẽ xoay sở ra sao với những khó khăn này hay lý do gì đã mời gọi được Brenda Bernes về Sara Lee… Phải chăng điều này lại chính là cơ hội để Brenda Bernes phát huy được triết lý “cắt giảm và củng cố danh mục đầu tư” của mình?

Quả thực, Brenda Barnes được thừa kế một công ty hỗn độn khi trở thành Giám đốc điều hành của tập đoàn này vào năm 2004. Vì vậy, công việc cải tổ, tái thiết để Sara Lee gượng dậy được bà đặt lên hàng đầu. Song việc thực hiện kế hoạch theo ý đồ của mình trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.

Bà bắt đầu bằng việc cải tổ phân chia 4 kênh kinh doanh của hãng theo hướng tập trung hơn, bao gồm kênh kinh doanh thịt, kênh kinh doanh cà phê với 2 thương hiệu chính Hills Bros và Chock full o’Nuts, kênh bán hàng mỹ phẩm và các sản phẩm gia dụng. Theo đó, bà xác định nguồn kinh phí để cải tổ kinh doanh theo 4 kênh này lên tới 4,5 tỉ USD trong đó 1,1 tỉ USD dành cho chuỗi công ty con đang hoạt động tại thị trường châu Âu.

Sự tập trung này được bà thực hiện bằng việc sắp xếp lại bộ máy quản lý
. Bernes nhận thấy có quá nhiều “đầu bếp” trong căn bếp của Sara Lee. Điều này ám chỉ rằng, có quá nhiều cấp quản lý điều hành ở tập đoàn. Đây chính là cách quản lý bất hợp lý, không khoa học và dư thừa. Vì vậy, vấn đề này phải được thay đổi nếu muốn Sara Lee sống dậy.

Với việc duy trì và theo đuổi những mục tiêu thấp trong dài hạn,
Brenda Bernes dường như biết rõ mình nên làm những gì và phải làm những gì để không quá sức đối với hoàn cảnh của Sara Lee.

Mỗi ngày, Sara Lee lại thu hút hàng triệu người tiêu dùng và khách hàng trên toàn thế giới. Công ty có một trong những danh mục hàng đầu thế giới được ưa chuộng với các thực phẩm và đồ uống sáng tạo và đáng tin cậy, đồ dùng gia đình và thương hiệu chăm sóc cơ thể, bao gồm Ambi Pur, Ball Park, Douwe Egberts, Hillshire Farm, Jimmy Dean, Kiwi, Sanex, Sara Lee và Senseo.

Những thương hiệu này tạo ra nhiều hơn 13 tỉ USD doanh thu thuần hàng năm trên khắp các mạng lưới bán hàng với cộng đồng 44.000 nhân viên trên toàn thế giới.