Trích : Marketing du kích trong 30 ngày

Có bao giờ bạn tự hỏi rằng tại sao bạn lại không thu hút được tất cả khách hàng mình cần?

Trong nhiều trường hợp, lý do là bởi vì bạn không thể quyết định được nên bắt đầu tiến hành marketing từ đâu cũng như không chắc chắn về cách phối hợp các phương pháp khác nhau để lập bản chiến lược marketing hoàn chỉnh, hay bạn không thể duy trì được sự tập trung và động cơ thúc đẩy bạn làm việc.

Bạn có khả năng thực hiện rất nhiều điều cần thiết đối với một chiến lược marketing nhưng câu hỏi thực sự đặt ra ở đây là dù vậy, bạn có thể lập kế hoạch hiệu quả không?

Cuốn sách này trả lời cho câu hỏi trên và câu trả lời là “Có”. Lý do ư? Đó là bởi vì đến lúc này trong tay bạn có một cuốn sách mà dần dần, từng bước từng bước nó sẽ giúp bạn biến những ước mơ trở thành sự thật. Từ trước tới nay, có rất nhiều cuốn sách viết về marketing du kích. Và nội dung chủ yếu của cuốn sách này là hành động.

Hành động chính là nội dung của toàn bộ triết lý marketing du kích.

Nhưng bạn nên bắt đầu từ đâu? Câu trả lời là từ việc thiết lập một chuỗi các công việc đơn giản nhưng hiệu quả và được thực hiện thống nhất, có thể giúp bạn đối phó lại với những thách thức của marketing và bán hàng hiện đại. Marketing du kích trong 30 ngày sẽ giúp bạn làm được điều đó.

Khi tiếp cận với marketing, mắt xích thường bị bỏ qua chính là khâu thực hiện hiệu quả. Có nhiều doanh nghiệp đầu tư quá nhiều thời gian để tới được ví trị đệm cho một vị trí khác. Phương châm của Nike là ví dụ hoàn hảo nhất cho cách nghĩ này: “Just do it” (Hãy hành động ngay).

Thu hút và giữ khách hàng là kết quả của một chiến lược marketing hiệu quả. Nó là chìa khóa giúp công việc kinh doanh của bạn tồn tại, phát triển và thành công. Lúc này, bạn đã sẵn sàng bắt đầu cuộc hành trình kéo dài 30 ngày.

Marketing du kích trong 30 ngày có thể giúp ích gì cho bạn? Nó chỉ cho bạn điểm bắt đầu của chiến lược marketing. Nó đưa ra các kiến thức thấu đáo về những công cụ và phương pháp cần thiết để thành công.

Marketing du kích trong 30 ngày còn mang đến những lời khuyên, lời chỉ dẫn đơn giản, dễ hiểu giúp chiến lược marketing của bạn phát triển lên một tầm cao mới.

Bạn sẽ thấy marketing rất dễ kiểm soát khi được hướng dẫn từng bước một. Chúng ta thấy rằng một số người cần động cơ thúc đẩy bắt đầu thực hiện marketing trong khi các nhà marketing ngày nay lại cần một biện pháp giữ động lực marketing của họ trên một tầm cao mới.

Marketing trong 30 ngày tập hợp các ý tưởng marketing du kích đã được áp dụng thành công trong thực tế. Tất cả mọi người đều có thể sử dụng các ý tưởng này để tăng lợi nhuận cho chính mình.

Bạn có thể trông chờ vào điều gì khi cuộc hành trình trong 30 ngày kết thúc? Kế hoạch marketing của bạn sẽ hoàn toàn ăn khớp với nhau và bạn không nhất thiết phải đọc Marketing du kích trong 30 ngày? Hệ thống đơn giản, dễ hiểu này có thể giúp bất kỳ ai từ không có kiến thức marketing sang có kiến thức uyên thâm.

Không nhất thiết bạn phải là một chuyên gia mới có thể hiểu được cuốn sách này. Các khái niệm, các vấn đề cốt yếu về marketing du kích được viết rất rõ ràng, đơn giản, tiện theo dõi.

Jay Levinson và Al Lautenslager đã trích dẫn từ nhiều cuốn sách marketing du kích và đặt tất cả trong một kế hoạch từng bước có thể giúp bất kỳ ai có niềm đam mê và long tận tụy đạt được thành công khi thu lợi nhuận.

Nếu có thể, bạn nên dành ra hơn một ngày cho mỗi vấn đề chính của từng chương trong cuốn sách này. Mục đích của cuốn sách vỡ lòng này là xây dựng một chương trình hành động giúp bạn có thể thực hành dễ dàng nhất. Xem xét hiện tại và cải tiến liên tục là hai chiến lược du kích bao trùm cuốn sách, chúng sẽ giúp bạn trong suốt 30 ngày của cuộc hành trình.

Các thông tin được truyền tải một cách nhanh chóng sẽ giúp bạn đọc dễ dàng, nắm bắt trọn vẹn các nội dung cốt lõi.

Tất cả các bài tập, các ví dụ đều rất hữu dụng và đã được kiểm nghiệm thực tế. Chúng được sắp xếp một cách khoa học, vì thế có thể giúp bạn duy trì sự tập trung. Rồi, bạn sẽ nhận thấy Marketing du kích trong 30 ngày sẽ đồng thời giảm thiểu các nỗ lực vô ích, thiếu hiệu quả.

Trích : Sao chẳng ai chịu hiểu con

“Ngày nào cô bé Smitha 11 tuổi cũng trở về nhà và kể chuyện về bọn con trai cùng lớp với một vẻ căm ghét rõ rệt. Bố mẹ em rất vui và khen ngợi em thật ngoan và nề nếp.

Suchi 14 tuổi đã ghép tên mình với tên một cậu bạn trong sổ tay từ ba tháng nay. Mẹ cô bé biết được điều này, bà rất tức giận và la mắng con gái vì tội yêu đương nhăng nhít mà không tập trung vào học.

Sameet 15 tuổi nhận được nhiều cú điện thoại của bạn gái hơn bạn trai. Bố mẹ cậu phạt cậu vì hay giao du với con gái hơn là con trai. Cả những cô bé đã gọi điện tới cho cậu cũng thường bị mắng. Điều này khiến Sameet rất giận bố mẹ mình.

Smriti 17 tuổi dành rất nhiều thời gian để gửi tin nhắn qua điện thoại di động tới các bạn lớp trên trong trường. Khi bố mẹ cô bé nổi nóng và thu lại điện thoại của em, em lại mượn điện thoại của bạn để nhắn tin suốt đêm.

Shika và Shikar 19 tuổi, là hàng xóm của nhau từ ngày còn bé và đang học cùng trường đại học. Vào ngày Lễ Tình nhân, các em về nhà muộn hơn một tiếng đồng hồ vì ghé vào một quán cà phê. Bố mẹ Shika tát em khi em vừa mới về đến cổng mà không biết rằng những người hàng xóm đang nhìn họ. Shikar cũng không được phép vào nhà vì cậu đã về muộn hơn một tiếng so với quy định. Suốt một tuần liền, Shika và Shikar không được về nhà.

Giai đoạn đầu của tuổi vị thành niên thực sự là giai đoạn của tình bạn cùng phái. Sự hấp dẫn khác phái bắt đầu hình thành ở giai đoạn giữa của tuổi vị thành niên, tức là từ 14 đến 17 tuổi. Ở thời kỳ đầu của giai đoạn này, sự hấp dẫn khác phái được biểu hiện thành mong muốn được dành thời gian ở bên nhau giữa nhóm bạn hoặc giữ liên lạc thường xuyên bằng những phương tiện có thể. Sự hấp dẫn giới tính mới mẻ này khiến trẻ tách khỏi sự lệ thuộc vào bố mẹ, hướng tới sự độc lập và trách nhiệm trong mối quan hệ thương mến và sẻ chia với một người khác giới. Đây chính là động lực để các em dần dần hình thành những mối quan hệ chín chắn với bạn khác giới.

Bố mẹ cần chấp nhận hiện tượng này như một thời kỳ phát triển bình thường về mặt tâm lý-xã hội và là cột mốc đánh dấu sự phát triển bình thường ở bất cứ thanh thiếu niên nào. Các bậc phụ huynh không nên vội vã đi tới những kết luận thiếu thiện ý và trừng phạt các em vì cho đó là những sự nổi loạn thiếu suy nghĩ, những hành vi lén lút và đi chệch ra khỏi truyền thống gia đình.

Sự kìm nén quá mức những cảm xúc đối với người khác có thể dẫn tới cả sự ức chế lẫn sự tự do thái quá – một biểu hiện của khát vọng nổi loạn. Cả hai trạng thái trên đều gây ra những rắc rối trong các mối quan hệ tương lai. Bố mẹ phải tạo sự thoải mái cần thiết cho trẻ vị thành niên bằng cách đừng tỏ ra phán xét và đe dọa để trẻ cảm thấy có thể thoải mái bày tỏ với bố mẹ về nỗi buồn, niềm vui trong những mối quan hệ mà chúng đang nuôi dưỡng. Điều này có thể giúp các em vừa bình tâm tập trung phấn đấu cho sự nghiệp tương lai vừa vui sống một cách lành mạnh.”

Trích : Bài giảng cuối cùng – the last lecture


Gia đình Giáo sư Randy Pausch

Lời tựa:

Với lời cảm ơn cha mẹ tôi, những người đã tạo ra điều kiện để tôi mơ ước, và với hy vọng cho những mơ ước mà các con tôi sẽ có.

Tôi có vấn đền về “kỹ thuật”

Trong khi hầu hết những phần khác của cơ thể hoàn toàn khỏe mạnh, gan tôi lại có 10 khối u và tôi chỉ có vài tháng để sống.

Tôi kết hôn với người phụ nữa lý tưởng của tôi, và là cha của 3 đứa con nhỏ. Đáng lẽ tôi phải sầu não cho thân phận của mình, nhưng như vậy sẽ chẳng mang lại điều tốt lành nào cho vợ con, hoặc tôi.

Vây, nên sử dụng khoảng thời gian ít ỏi này như thế nào đây?

Hiển nhiên là tôi nên sống và chăm sóc cho gia đình mình.Trong khi vẫn còn sức lực, tôi sẽ dành mọi thời gian cho vợ con, làm những điều thiết thực nhất để họ bước vào cuộc sống thiếu vắng tôi được dễ dàng hơn.

Phần ít hiển nhiên hơn là làm thế nào để dạy các con tôi những gì mà đáng ra có thể dạy chúng trong 20 năm tới. Các con tôi quá nhỏ để có thể cùng trao đổi với tôi. Tất cả các bậc cha mẹ đều muốn dạy con biết phân biệt cái đúng cái sai, dạy những gì ta nghĩ là quan trọng, và dạy chúng biết hành sử như thế nào trước những thách thức do cuộc sống mang tới. Chúng ta cũng muốn con cái biết một vài câu chuyện từ cuộc đời của chúng ta, đó thường là cách để dạy chúng lèo lái cuộc đời mình. Mong muốn làm điều đó đã đưa tôi đến việc thực hiện “bài giảng cuối cùng” tại Đại học Carnegie Mellon. (Trường Đại học tổng hợp ở Pittsburgh bang Pennsylvania, với những chương trình nổi tiếng về nghệ thuật)

Giáo sư Randy Pausch và con trai

Những bài giảng này bao giờ cũng được ghi hình. Tôi biết mình đã làm gì vào hôm đó. Dưới mẹo đọc một bài giảng hàn lâm, tôi đã thử đưa mình vào một chiếc lọ, để một ngày nào đó, chiếc lọ sẽ trôi dạt về bãi biển, đến với các con tôi. Nếu là họa sĩ tôi sẽ vẽ tranh cho các con. Nếu là nhạc sĩ, tôi đã sáng tác nhạc. Nhưng tôi lại là thầy giáo. Vậy nên tôi giảng bài.

Tôi nói đến niềm vui của cuộc sống, rằng tôi yêu cuộc sống như thế nào, ngay cả khi cuộc sống của chính tôi chỉ còn rất ngắn. Tôi nói về sự trung thực, sự toàn vẹn, sự biết ơn, và những thứ khác mà tôi trân trọng. Và tôi đã rất cố gắng để những điều tôi nói không trở thành buồn chán.

Cuốn sách này là một cách giúp tôi tiếp tục những gì tôi bắt đầu trên bục giảng. Bởi thời gian là hết sức eo hẹp, và tôi muốn dành nhiều nhất như có thể cho các con tôi, nên tôi đã nhờ Jeffrey Zaslow giúp đỡ. Hàng ngày, tôi đạp xe quanh khu tôi ở để tập luyện. Trong 53 lần đạp xe như vậy, tôi đã chuyện trò với Jeff qua điện thoại di động. Jeff đã dành rất nhiều giờ để chuyển những câu chuyện của tôi – có thể gọi là 53 “bài giảng” – thành cuốn sách này.


Giáo sư Randy Pausch trên bục giảng

Không gì có thể thay thế được việc có cha mẹ sống bên cạnh. Nhưng đâu phải lúc nào ta cũng có được giải pháp hoàn hảo, vậy cần cố làm điều tốt nhất có thể với những tài nguyên hạn hẹp. Cả bài giảng lẫn cuốn sách này là nỗ lực của tôi để thực hiện chính điều đó.

Lời tựa cho cuốn sách: “Bài giảng cuối cùng” – The last lecture (New York times bestseller

Randy Pausch
Giáo sư Đại học Carnegie Mellon.
Ghi bởi Jeffrey Zaslow.

“Cuộc sống dài ngắn cùng là  điều quan trọng, nhưng có bao nhiêu điều bạn muốn mà chưa thực hiện được? đừng quan tâm bao giờ bạn rời khỏi cuộc sống, hãy quan tâm khi nào bạn bắt đầu thực hiện những điêu mình mơ ước”

Trích : 4 Khuôn mặt nơi công sở – People Styles at Work

Sự thành đạt trong công việc và hạnh phúc trong cuộc sống phụ thuộc rất nhiều vào khả năng hòa đồng với người xung quanh. tuy nhiên, việc có được quan hệ tốt đẹp với những người bạn tiếp xúc như đồng nghiệp, khách hàng, nhà phân phối, giám đốc, bạn bè, hàng xóm, người quen…lại không dễ dàng. Dù vậy vẫn có những người tạo ra và duy trì các quan hệ này tốt hơn những người khác.

Tuy thế, họ vẫn gặp những rắc rối con người nảy sinh trong cuộc sống. Do đó cách tốt nhất để mọi người có thể nâng cao tính hiệu quả trong công việc và hưởng thụ cuộc sống một cách đầy đủ hơn là tìm những phương pháp thích hợp để cải thiện mối quan hệ với người khác.

Sự khác biệt của con người dẫn đến những vấn đề của con người.

sự khác biệt của con ngườii là nguyên nhân chính dẫn đến sự bất đồng. Ví dụ, cộ bạn Michelle của chúng tôi làm mọi việc “nhanh như tên bắn”. Cô đi nhanh, nói nhanh và quyết định nhanh chóng. Cô luôn kết thúc công việc vội vàng. Buồn cười thay, Michelle thường phải làm việc chung với anh bạn John vốn tính cẩn thận. Anh đi chậm, nói chậm và quyết định chậm.Anh thường chậm trễ trong khâu kết thúc công việc. Mặc dù sự khác biệt này không có gì quá to tát nhưng nếu sử lý không khéo nó sẽ làm hỏng mối quan hệ công việc của Michelle và John.

Hẳn bạn không còn nghi ngờ về chuyện làm thế nào những khác biệt này phá hỏng mối quan hệ của bạn, cản trở công việc công việc của bạn hay gây ra sự căng thẳng không cần thiết trong cuộc sống. của bạn.

Thật may mắn là những khác biệt đó có thể được sử lí một cách ổn thỏa, nhờ thế mà các mối quan hệ trong công việc được cải thiện, năng xuất lao động tăng và cuộc sống của chúng ta thêm sinh động và phong phú. Bạn có thể biến những khác biệt này thành lợi thế chứ không để chúng cản trở bạn. Mặc dù cuốn sách này tập trung vào việc cải thiện mỗi quan hệ trong công việc nhưng những định nghĩa này có thể được áp dụng trong mối quan hệ với tất cả mọi người, với bất kỳ ai.

“Chiến tranh vốn không phải là vấn đề bên ngoài mà là vấn đề bên trong lòng người”

Trích : Trí tuệ đám đông – James Surowiecki

Google xuất hiện vào năm 1998 vào thời điểm mà Yahoo dường như đang kiểm soát công việc kinh doanh tìm kiếm trên mạng – và nếu không phải Yahoo thì Altavista và Lycos có vẻ chắc chắn là người chiếm vị trí này. Chỉ trong vài năm, Google đã trở thành công cụ tìm kiếm ngầm định của bất cứ ai thường xuyên sử dụng Internet. Thành quả của Google vô tình là sự khôn ngoan mang tính tập thể của những người sử dụng mạng ở khắp mọi nơi, vì thắng lợi của nó là một trong những trường hợp rõ ràng nhất trong lịch sử một công ty chiến thắng đơn giản bằng cách cho ra sản phẩm tốt hơn.

Nhưng như vậy chưa phải là cái chính. Yếu tố quan trọng khiến Google có khả năng nhanh chóng tìm thấy ngay trang web cần tìm là do nó được xây dựng dựa trên trí tuệ đám đông. Google giữ độc quyền công nghệ của nó nhưng cốt lõi của hệ thống Google là thuật toán PageRank, thuật toán này đầu tiên được các nhà sáng lập công ty là Sergey Brin và Larry Page đưa ra trong thuyết trình huyền thoại năm 1996. PageRank là một thuật toán – đơn giản có thể hiểu là một phép toán – cho phép tất cả các trang web trên Internet quyết định trang nào liên quan nhiều nhất đến thông tin tìm kiếm cụ thể. Và đây chính là cách Google thực hiện

PageRank lợi dụng tính dân chủ đặc biệt trên mạng bằng cách sử dụng cấu trúc liên kết rộng của nó làm công cụ tổ chức. Về bản chất, Google biểu thị liên kết từ trang này A sang trang B như một phiếu bầu của trang A cho trang B. Google đánh giá tầm quan trọng của một trang theo số phiếu bầu nó nhận được. Nhưng Google xem xét một khối lượng rất lớn phiếu bầu, hoặc các liên kết, phân tích trang đã bỏ phiếu bầu. Những phiếu bầu do chính những trang quan trọng có sức nặng hơn và giúp tìm ra những trang quan trọng khác.

Như vậy trong 0,12 giây đó, những gid Google thực hiện là đề nghị từng trang trên mạng bỏ phiếu cho trang có chứa thông tin phù hợp nhất và trang nào nhận được số phiếu cao nhất sẽ xuất hiện đầu tiên trong danh sách. Và như chúng ta đã thấy, thời gian và, lại một lần nữa, sự đánh giá của số đông về các trang là hoàn hảo.

“Khi có một kế hoạch bạn nên chia sẻ nó với nhiều người và những người không liên quan đến bạn hay kế hoạch của bạn luôn có những góp ý bổ ích”

Trích : Trong chớp mắt – Malcom Gladwell

Theo tôi suy đoán thì nhiều người trong số các bạn đều có chung một ấn tượng về Tom Hanks. Nếu tôi hỏi các bạn Hanks là người như thế nào, các bạn sẽ trả lời rằng anh ấy là người đứng đắn, đáng tin cậy, nhạy cảm, hài hước và có óc thực tế. Nhưng các bạn chẳng biết gì về Hanks cả. Các bạn không phải là bạn bè của Hanks. Các bạn chỉ nhìn thấy anh ấy trên phim ảnh trong đủ các típ nhân vật khác nhau. Tuy nhiên, từ những lát cắt mỏng của kinh nghiệm này bạn đã rút ra được kinh nghiệm về anh ấy, và ấn tượng đó đã tác động sâu sắc tới cách mà bạn trải nghiệm các bộ phim của Hanks.

“Mọi người nói không thể hình dung được Hanks vào vai một nhà du hành vũ trụ”. Grazer nói về quyết định mời Hanks thử vai trong bộ phim ăn khách Apollo 13 “Tôi không biết Tom Hanks có thể là một nhà du hành vũ trụ hay không nhưng tôi đã nhận ra khả năng này vì đây là một bộ phim nói về con tàu vũ trụ đang trong tình trạng nguy kịch. Và ai là người mà cả thế giới chờ đợi quay chở về nhất? Ai là người mà cả nước Mỹ muốn cứu sống?

Câu trả lời đó chính là Tom Hanks, chúng ta không muốn nhìn thấy anh ấy chết, chúng ta quá yêu mến anh ấy.

Nói về tác giả :

Trong chớp mắt đã đưa Malcom Gladwell lên vị trí của những tác giả viết luận hấp dẫn nhất trong lĩnh vực giao thoa giữa khoa học và văn hóa - Báo Onion A.V. Club

Là nhà nghiên cứu, Gladwell không khám phá ra nhiều vùng đất mới lạ. Nhưng tài năng của ông nằm ở chỗ ông đã phát triển, nhân rộng nghiên cứu của các nhà nghiên cứu khác.Ông là một người kể chuyện thông thái, người hiểu thấu đáo và kết hợp tài tình công trình của các nhà nghiên cứu tâm lý, nghiên cứu thị trường và các nhà tội phạm học trong tác phẩm của mình. -Báo USA today.

Malcom Gladwell


Trích: Quân Vương – Machiavelli

Niccolò Machiaavelli gửi Đức Ông Loenzo de Medici

Phàm lệ, để chiếm được cảm tình của bậc quân vương, người ta phải tự  tiến cử mình bằng những thứ họ cho là đắt giá nhất những món quà được xem là sẽ hài lòng quân vương nhất. Bởi vậy, các quân vương thường được tặng ngựa quý, vũ khí, châu báu và những tặng phẩm tương xứng với địa vị cao quý của họ.

Nay, với mong muốn tự tiến cử mình lên Đức Ông, và để thể hiện lòng tận tụy, tôi lại chẳng tìm thấy trong gia sản của mình vật gì đáng giá hơn là sự hiểu biết về sự nghiệp của những vĩ nhân mà tôi đúc rút từ kinh nghiệm đời xưa. Sau thời gian dài trăn trở, tôi xin gửi gắm những điều đó vào cuốn sách nhỏ bé này để dâng tặng lên Đức Ông với tất cả tấm lòng.

Tôi chắc là với địa vị của ngài thì tác phẩm này không có mấy giá trị nhưng với lòng bao dung, ngài hẳn sẽ nhận nó, vì tôi không có món quà nào đáng giá hơn để dâng tặng ngoại trừ  các phương tiện, để trong một thời gian ngắn, ngài có thể nắm bắt được những vấn đề mà trong nhiều năm với nhiều nỗi vất vả và hiểm nguy, tôi mới có thể hiểu và đánh giá được giá trị của chúng. Tôi không viết tác phẩm này với những câu văn cầu kỳ, những từ ngữ hào nhoáng hay với bất kỳ một thủ pháp nào mà các  nhà văn thường sử dụng để trình bày và làm phong phú của tư liệu và sự nghiêm túc của nội dung.

Tôi cũng không muốn người ta coi cuốn sách này là sư phụ khi một người ở địa vị thấp kém dám luận bàn và chỉnh lý nên cai trị của những bậc quân vương. Bởi vì, cũng như  những họa sĩ vẽ tranh phong cảnh, người ta phải đứng ở một vị trí thấp hơn nơi bình nguyên để nắm bắt hồn của những ngọn núi để ngắm bình nguyên. Cũng vậy thôi, hiểu dân không ai bằng bậc quân vương và hiểu được bản chất của quân vương chính là các thần dân.

Cầu xin Đức Ông hãy đón nhận món quà nhỏ nay đúng với bản chất của nó. Nếu ngài để tâm một chút thôi, ngài sẽ thấy ở đó những mong ước tận đáy tim tôi và có thể ngài sẽ tìm thấy cơ hội lớn lao trong tầm tay ngài. Và nếu Đức Ông, từ địa vị tồn quý của mình, có một lúc nào đó nhìn xuống dân chúng, ngài sẽ thấy sự bất công mà số phận buộc tôi phải gánh chịu.

Trích : Đàn Ông Giấu Phụ Nữ Điều Gì Trong Kinh Doanh – CHRISTOPHER V. FLETT

Đàn ông yêu danh hiệu của họ. CEO, chủ tịch công ty, chủ tịch hội đồng quản trị là những danh hiệu chúng tôi rất quan tâm, chúng làm nổi bật chúng tôi trong công ty của mình cũng như trên thị trường. Đối với đàn ông, danh hiệu đại diện cho giá trị của họ trong xã hội. Chủ tịch công ty quan trọng hơn phó chủ tịch, phó chủ tịch lại quan trọng hơn giám đốc, giám đốc quan trọng hơn người quản lý, người quản lý quan trọng hơn người giám sát và người giám sát quan trọng hơn nhân viên. Điều buồn cười trong kinh doanh là nếu thiếu nhân viên thì những chức vụ còn lại chẳng có ý nghĩa gì. Nếu không có ai làm công việc của nhân viên thì công ty là vô giá trị. Mặc dù vậy, chúng tôi vẫn yêu danh hiệu của mình.

Tôi biết có những người bạn đã rời các chức vụ cũ để đổi lấy những chức vụ mới với một danh hiệu tốt hơn dù thu nhập ở đó có thể ít hơn một chút. Vâng, tôi biết những người đàn ông đã rời bỏ công việc tại các công ty có uy tín, nơi họ là “giám đốc phụ trách thông tin” với mức lương 100.000 đôla một năm để trở thành phó chủ tịch của một công ty vừa mới khởi nghiệp, nơi họ chỉ nhận được 80.000 đôla một năm. Danh hiệu cho phép chúng tôi lừa phỉnh mọi người về số tiền mình kiếm được, đặc biệt trong trường hợp số tiền đó không phải là con số chúng tôi cảm thấy tự hào. Là CEO ở công ty của chính bạn sẽ có trọng lượng nhiều hơn là làm quản lý bộ phận của một công ty. Nếu chúng ta phơi bày mọi thứ ra ánh sáng, có thể mức lương của vị CEO đó chỉ bằng một nửa của viên quản lý bộ phận, nhưng trong cách nghĩ của mọi người, một CEO luôn kiếm được nhiều tiền hơn so với một người quản lý.

Dĩ nhiên là trong mỗi bậc của trật tự đẳng cấp sẽ có những dấu hiệu khác biệt để chia nhỏ nó ra hơn nữa, ví dụ như có phó chủ tịch cấp thấp, phó chủ tịch cấp cao, tổng giám đốc, giám đốc điều hành, giám đốc hành chính. Mỗi vị trí lại được chia nhỏ hơn nữa, ví dụ như phó chủ tịch bộ phận marketing ở Canada, ở khu vực châu Mỹ hay toàn cầu. Như bạn thấy đấy, chúng tôi yêu các danh hiệu của mình biết bao, mặc dù danh hiệu càng cao thì sức ép lên bản thân càng lớn nhưng chúng tôi luôn cảm thấy hạnh phúc khi được thỏa mãn Cái Tôi của mình với các danh hiệu. Bên cạnh việc khoe với những người mình quen biết về số tiền chúng tôi làm được, đàn ông cần những danh hiệu này vì hai lý do: (1) Để nắm bắt các thang bậc quyền lực và (2) để chúng tôi có thứ gì đó mà vươn tới.

Nếu không có các danh hiệu, chúng tôi có thể phấn đấu kiếm nhiều tiền hơn nhưng mọi người có thể không biết về điều đó. Người đàn ông với một danh hiệu cao cấp nên kiếm được nhiều tiền hơn người có danh hiệu thấp hơn (dù điều đó không phải luôn luôn xảy ra).

Phần lớn đàn ông sẽ không thú nhận điều đó, nhưng chúng tôi yêu các danh hiệu. Tuy nhiên, dường như khi chúng tôi bước chân vào hàng ngũ của những người chiến thắng thì danh hiệu không còn có ý nghĩa quan trọng nữa. Khi mới khởi nghiệp, tôi không thể trì hoãn giây phút nào để nói với mọi người rằng tôi là CEO của Think Tank. Bây giờ, khi mọi người hỏi tôi làm gì thì tôi chỉ trả lời là tôi làm việc cho Think Tank. Dường như chúng tôi chỉ sẵn sàng hạ bớt tầm quan trọng của danh hiệu mình đang có khi nhận thức được rằng nó thực sự không còn nhiều ý nghĩa nữa. Dường như các chủ doanh nghiệp nhanh chóng vượt qua vấn đề danh hiệu hơn các đồng nghiệp của chúng tôi – những người làm việc trong các công ty không thuộc sở hữu của họ.”

Trích : Người khổng lồ bé nhỏ – Bo Burlingham

Khi tiến hành lựa chọn một số cộng ty sẵn có, tôi chọn những công ty mà tôi nghĩ sẽ cung cấp cho tôi tri thức sâu rộng nhất về vấn đề mà tôi muốn viết. Một mặt, tôi đang tìm kiếm sự đa dạng về quy mô, thời gian hoạt động, vị trí và loại hình doanh ngiệp; mặt khách, tôi cũng tìm kiếm những công ty lãnh đạo bởi người biết tạo sự  tự  do. Họ có được sự tự do vì họ giữ vững tính cá nhân trong kinh doanh và điều hành công ty trong phạm vi nhỏ cũng như hạn trế tăng trưởng. Đây mới là thành công thực sự. Khi công ty của bạn đặt tốc độ tăng trưởng tối đa hoặc huy động được nguồn vốn lớn từ bên ngoài hay khi tiến hành cổ phần hóa, bạn có rất ít tự do. Trên cương vị đứng đầu công ty nhà nước và công ty liên doanh, bạn chịu trách nhiệm trước các cổ đông và luôn hướng tới lợi ích của họ. Với cương vị lãnh đạo một công ty tăng trưởng nhanh, bạn là một nô lệ của kinh doanh vì đồi hỏi của kinh doanh là vô tận. Vì khi đó, bạn liên tục phải thuê nhân công, bán sản phẩm, đào tọa, đàm phán , điều hành, nịnh nọt, xoa dịu, cảnh báo, kêu gọi, thuyết phục….

Trong khi kinh nghiệm có thể làm bạn hưng phấn bạn có ít thời gian dành cho những mối quan tâm khác, lại càng ít thời gian để nghĩ về điều bạn thực sự muốn làm cho công việc và cuốc sống của bạn. Những ai lựa chọn cách kinh doanh của riêng mình, quản lý công ty trong quy mô hẹp và đặt mục tiêu khác trên cả phát triển doanh nghiệp sẽ nhận lại được hai điều: quyền điều hành và thời gian. Sự kết hợp giữa tự do và bình đẳng hay chính xác hơn, cơ hội cho tự do. Tôi muốn tìm những người sử dụng nó một cách sáng tạo nhất.

Cuối cùng tôi chọn được 14 doanh nghiệp tiêu biểu nhất. Nhỏ nhất là Selima INc, một công ty thiết kế và tạo mẫu thời trang chỉ có hai nhân viên bên bờ biển Miami. Công ty đã hoạt động được 60 năm. Lớn nhất là tập đoàn O.C Tanner Co., một công ty ở thành phố salt lake đã có 79 tuổi với khoảng 200 nhân công và doanh thu hàng năm đạt 350 triệu đô la. Công ty này giúp khách hàng xây dựng chương trình ghi nhận thành tích cá nhân xuất sắc và đặt cơ cấu giải thưởng cho chương trình này. Đồng thời công ty còn sản xuất các huy chương vàng, bạc, đồng cho thế vận hội mùa đông 2002. Mười bốn doanh nghiệp khác:

  • Công ty bia Anchor, thành phố San Francisco, tiền thân là nhà máy bia Mỹ.
  • Tập đoàn CitiStorage Inc, Brooklin, bang New York, doanh nghiệp kinh doanh đĩa hát tư  nhân đầu tiên ở Mỹ.
  • Tập đoàn Clif Bar, ở Berkeley, bàn Canifornia, nhà sản xuất thanh tăng lực có nguồn gốc từ năng lượng tự nhiên và hữu cơ, và thực phẩm giàu dinh dưỡng hàng đầu.
  • ECCo, Boise, bang Idaho, nhà sản xuất hàng đầu về còi báo động và đèn báo hiệu vàng  hổ phách cho các phương tiện lưu thông.
  • Hammerhead Production, thành phố Studio, bang California, nhà cung cấp kỹ xảo vi tính cho nghành công nghiệp phim ảnh.
  • Tập đoàn O.C Tanner Co., thành phố Salt Lake,bang Utah, cung cấp dịch vụ giải thưởng ghi nhận nhân công xuất sắc.
  • Reell Precision Manufacturing, thành phố St. Paul, bang Minnesota chuyên thiết kế và sản xuất sản phẩm điều khiển chuyển động, ví dụ như bản lề của laptop.
  • Rhythm và Hues Studios, thành phố Los Angeles, hoạt hình nhân vật vi tính và hiệu ứng thị giác, đã giành giải của Viện Hàn Lâm cho tác phẩm Babe.
  • Hãng sản xuất băng đĩa nổi tiếng Rightnous Bbe Records, Buffalo, bang New York sáng lập bởi ca sĩ kiêm nhạc sĩ Ani DiFranco.
  • Tập đoàn Selima, Miami Beach bang Flodia, chuyên thiết kế và tạo mẫu cho khách hàng chuyên biệt.
  • Tập đoàn Goltz, chicago, bang Illinois, bao gồm Artist’s Frame Service, có lẽ là doanh nghiệp tư nhân nổi tiếng nhất.
  • Tập đoàn Union Square Hospitallity, thành phố New York bang New York, công ty kinh doanh nhà cửa ông chủ danh tiếng Danny Meyer.
  • Tập đoàn xây dựng W.L Bulter, thành phố Redwoo, bang Clifornia, thành phố Redwoo, bang California, chuyên thầu các dự  án kinh tế lớn.
  • Zingerman’s Community of Businesses, Ann Aror, bang Michigan, bao gồm Zingerman’s Delientessen nổi tiếng thế giới và bẩy công ty thực phẩm khác.

Công ty non trẻ nhất là Hammerhead Productions, thành lập năm 1994, công ty lâu đời nhất là O.C Tunner, thành lập năm 1927

Nhật ký ông bố tương lai – Fabrice Florent

Xong, nó đã cử động. Đấy là cách đây mười phút, thế mà giờ tôi vẫn sững sờ. Với Nàng, đây cũng là lần đầu tiên. Điều làm tôi chết sững là tôi đặt tay lên bụng Nàng và cảm thấy một cú đạp nhẹ vào lòng bàn tay. Tôi không bình tĩnh lại được. Rõ ràng ấn tượng hơn siêu âm. Tôi thiên về xúc giác mà. Tôi cần được chạm vào. Liên hệ đầu tiên với đứa con tương lai của tôi. Aaaaa. Chết sững. Ôi cảm giác!

Nàng rất tuyệt. Rất giản dị. Nàng có thể dùng tay độc chiếm bụng mình để cảm nhận điều tôi cảm thấy. Nhưng không. Tôi đặt tay lên bụng Nàng rất tự nhiên. Và Nàng để tôi làm thế. “Oài, anh sẽ không thấy gì đâu”, Nàng nói ngây thơ. Tôi có cảm thấy một chút. Sau đó, tôi ngây ngô tự kết tội mình đã không để Nàng đặt tay Nàng lên bụng. “Đừng lo, trong ngày, lúc nào em thích em cũng có thể sờ tay lên bụng được mà.” À đúng, rõ là thế.

Đứa bé đã động đậy rồi. Giờ chúng ta có thể giao tiếp qua đạp chân. “Nếu con thích bộ Xbox 360 hơn PS3, đạp hai đạp…” hoặc những điều trí tuệ hơn, kiểu: ”Nếu con nghĩ Chirac sẽ ra ứng cử lại năm 2007, đạp một cú. Nếu con nghĩ ông ta sẽ về hưu, đạp hai cú” hoặc còn nữa: “Nếu con thích đồ của Zara hơn của H&M, thì đạp một cú” (ai biết được, nhỡ là một con bé thì sao… Mà nói đến con gái là nói đến quần áo mà. Đừng có phạt tôi vì tội bắt đầu phân biệt giới tính nhé. Tôi không biết tôi nói gì đâu…:-)).

Đứa con yêu quý của tôi. Nó cử động.

Nó cử động. Tôi rất thích giây phút này.