Khởi nghiệp thành công

Khởi nghiệp thành công là cuốn sách kinh điển của thể loại này. Sau 20 năm xuất bản, cuốn sách đã giúp cả một thế hệ nhà doanh nghiệp đạt được hiệu quả tối đa trong công việc. Trong lần tái bản thứ sáu này, cuốn sách được cập nhật và có thêm những nét mới.”

Michael Morris, tác giả, trích “Lời nói đầu”

Khởi nghiệp thành công trình bày tất cả những thông tin cần thiết để biến những ý tưởng kinh doanh mới mẻ và thú vị trở thành những doanh nghiệp sinh lợi và phát triển ổn định, đưa bạn qua từng bước quan trọng của quá trình khởi nghiệp một cách rõ ràng và dễ tiếp cận. Những vấn đề chính mà bất kì doanh nghiệp nào cũng phải đối mặt đều được đề cập tới trong cuốn sách này, những khó khăn có thể phát sinh trong kinh doanh được nêu rõ và những lời khuyên thực tiễn được đưa ra cho các chủ đề như:

- Nên khởi nghiệp với loại hình doanh nghiệp nào; - Thương mại điện tử và lập doanh nghiệp nhỏ;
- Lập kế hoạch kinh doanh; - Tìm hiểu luật doanh nghiệp;
- Triển khai các công việc marketing, bán hàng và quảng cáo; - Quản lí hoạt động kinh doanh;
- Kiểm soát những vấn đề tài chính; - Tuyển dụng nhân sự.

Khởi nghiệp thành công sẽ giúp các doanh nhân nắm rõ qui trình để khiến doanh nghiệp thành công, tránh được những sai lầm, tiết kiệm thời gian và tiền bạc.

Một sĩ quan và thư viện ảnh Bác Hồ

Chúng tôi biết ông từ một sự tình cờ khi đi trao quà bão lụt vừa qua tại thị trấn Nam Phước, được anh bạn đồng nghiệp “bật mí”. Ở thị trấn này có một Trung tá Quân đội về hưu, nhưng lại có một đam mê tìm kiếm, sưu tập hình ảnh về Bác Hồ.

Theo những bật mí của anh bạn đồng nghiệp, chúng tôi đến thị trấn Nam Phước, huyện Duy Xuyên, Quảng Nam, hỏi thăm đường tới nhà ông Tráng (Trung tá Quân đội về hưu sưu tập ảnh về Bác Hồ) là ai cũng vui vẻ chỉ ngay, ông Tráng mà sưu tầm ảnh về Bác Hồ đó hả? Ở thị trấn này, ai cũng quý tấm lòng của ông dành cho Bác Hồ.

Năm 1983 về hưu, ông Huỳnh Ngọc Tráng (84 tuổi, trú tại khối phố Long Xuyên 2, thị trấn Nam Phước, huyện Duy Xuyên, Quảng Nam), ngày đêm vẫn miệt mài đọc báo, sưu tầm những tài liệu, tranh ảnh về Bác và ông đóng thành những tập sách, hay những tấm lịch, còn tỉ mỉ ghi lại những ngày mà ông sưu tập được ảnh để mỗi khi có dịp kể lại cho mọi người và con cháu cùng nghe.

Dưới những cơn mưa đầu đông của xứ Quảng, chúng tôi chạy men theo con đường đổ nhựa. Bước vào trong căn nhà của ông, điều làm chúng tôi chú ý nhất chính là bàn thờ Bác lúc nào cũng nghi ngút khói hương. Ông Tráng nói: “Trong nhà, đó là nơi thiêng liêng nhất. Bác như là cha mẹ, tổ tiên của tôi vậy”.

Trong suốt quãng thời gian tham gia chiến đấu, hình ảnh Bác Hồ đối với ông chỉ qua những trang báo và đài phát thanh, nhưng Người luôn đi cùng và đồng hành với ông bất kể những lúc vui buồn, sướng khổ. “Đối với chúng tôi, hình ảnh Bác thiêng liêng lắm. Ai cũng cố gắng có được một tấm hình của Người. Tôi may mắn có được hình của Bác trên các tờ báo và những cuốn sách viết về Bác. Trong những cuộc hành quân và chiến đấu gian khổ, tôi luôn giữ gìn hình ảnh của Bác cẩn thận”.

Tấm lịch mà ông Tráng đã làm về Bác, 12 trang lịch là 12 tấm ảnh Bác Hồ và những câu thơ hay, lời văn của Bác ông đều đưa vào lịch. Ảnh: An Khang.

Ông kể: Nói thật, lúc đầu không dễ xin vì họ có biết mình xin làm gì, có khi họ còn cho là mình xin về cân ký cho mấy bà nhôm nhựa nên họ không cho, nhưng tôi vẫn cứ xin. Hôm nay không được, ngày mai lại đến xin nữa. Có khi phải giải thích cho người ta biết mục đích của mình. Khi đó họ tin nên mới cho.

Thỉnh thoảng, dành dụm được chút tiền, tôi ra tỉnh tìm mua báo cũ, lục tìm tài liệu, hễ thấy ở đâu có ảnh, có tài liệu về Bác là tôi tìm đến, xin cho bằng được mới thôi. Còn nhà ai có ảnh Bác, xin không được, tôi mượn ra in và sang ra. Cứ mỗi dịp sinh nhật Bác, trong nhà tôi lại có thêm một số tài liệu, hình ảnh Bác. Có tài liệu, hình ảnh rồi, tôi phân loại theo từng mốc như Bác khi nhỏ, Bác khi đi tìm đường cứu nước, Bác ở nước ngoài, Bác ở Việt Bắc…”.

Lúc về hưu ông còn tham gia vào làm Chủ tịch Hội Cựu chiến binh của huyện, làm được một thời gian thì ông nghỉ để nuôi ước mơ “sưu tập ảnh về Bác” cũng từ đó ông say sưa với công việc sưu tầm tư liệu về Bác. Những bài viết, mẩu chuyện hay tài liệu về Bác được ông đọc một cách cẩn thận, ghi chép lại từng tập riêng để cẩn thận trong ngăn bàn của ông làm việc.

Ông nói: “Trước đây, do không có điều kiện mua báo, nhiều khi phải đi bộ sang xã khác để mượn rồi về chép tay, có những đêm thức trắng để viết nhưng chẳng thấy mệt mỏi gì cả, vì đọc viết đến đâu tôi thấy lòng mình sáng ra đến đó”.

Đến nay, ông đã có một bộ sưu tập khá đồ sộ với hơn 10 cuốn sách viết tay, gần 400 tấm hình và nhiều sách về Bác Hồ cùng số lượng lớn các bài viết trên Báo Nhân dân, Quân đội nhân dân, Công an nhân dân… về những vấn đề liên quan đến Hồ Chí Minh; những bài nói chuyện, những chuyến đi, câu chuyện về cuộc đời của Bác và bản Di chúc của Người… ông đều thu thập hết.

Cuốn sách đầu tiên của ông sưu tập là “Bác Hồ với lực lượng vũ trang nhân dân”, đây là cuốn sách ảnh tư liệu nhiều nhất mà ông đã sưu tập mất mười mấy năm. Hiện cuốn sách “Bác Hồ với lực lượng vũ trang nhân dân” có đến 170 tấm ảnh về Bác.

Tập ảnh thứ hai ông sưu tập 8 năm, nhưng mới đóng thành sách vào đầu năm 2009, cuốn sách này chưa hoàn thiện, ông nói cuốn này nhiều gấp đôi cuốn trước, nên cần nhiều ảnh và nhiều tư liệu, hiện cuốn này ông đặt đề là “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” – “Hồ Chí Minh là một bậc Đại Trí, Đại Nhân, Đại Dũng. Hồ Chí Minh là một vị lãnh tụ thiên tài, người thầy vĩ đại của Cách mạng Việt Nam.

Anh hùng giải phóng dân tộc, Doanh nhân văn hóa thế giới”, hai cuốn sách này của ông như một lời tri ân để tưởng nhớ về Bác Hồ, một Trung tá Quân đội về hưu đã làm một việc mà chính bản thân ông cũng không biết mình có làm được không, hay bỏ cuộc giữa chừng – ông Tráng tâm sự. Ngoài sưu tầm sách, ông còn dành thời gian làm lịch về Bác Hồ, để tặng cho các anh em và treo trong nhà.

Gần trọn cuộc đời say mê với công việc sưu tầm tư liệu về Bác Hồ, ông Tráng không bao giờ thấy nhàm chán, trái lại ông thấy vui hơn khi thấy bộ sưu tập của mình dày thêm. Ông Tráng tâm sự: “Tôi hy vọng mình còn đủ sức khỏe để hàng ngày truyền nhiệt huyết cho các bạn trẻ và có nhiều việc làm thiết thực theo lời dạy của Bác”.

Với niềm say mê và kính yêu lãnh tụ của ông, chúng tôi càng cảm phục tinh thần tận tụy của ông. Tiễn chúng tôi ra về, ông có nói: “Nếu một mai tôi mất, tôi sẽ dành hết số ảnh và những cuốn sách và những tư liệu của tôi đã sưu tập về Bác để lại cho các trường học trên địa bàn của tôi sinh ra và lớn lên, còn lại tôi sẽ dành cho thư viện một ít”.

Mới đây, nhân kỷ niệm 40 năm thực hiện di chúc của Bác Hồ, ông đã cho ra đời tập sách “Tình Bác tỏa sáng muôn đời sau” vào ngày 10/10

Con sẽ giàu hơn cha

Việt Nam đang trên đà hội nhập. Chính phủ, Nhà nước, doanh nhân, người dân ai cũng có ý thức hội nhập, cả về tri thức lẫn kinh tế. Là chủ nhân tương lai của đất nước, các bạn trẻ của chúng ta đã làm gì để bắt kịp với xu hướng này của thời đại.

Nhờ hội nhập, thế hệ trẻ ngày nay có cơ hội tiếp cận với những người bạn cùng trang lứa ở nhiều nước trên thế giới. Trong khi phần lớn những người bạn trẻ ở Việt Nam vẫn còn sống phụ thuộc vào bố mẹ, các em tự hình thành lối sống thụ động. Vì thế, những ước mơ, khát vọng muốn khẳng định mình để góp phần chung tay xây dựng đất nước nhiều khi rất khó thực hiện được. Bởi vì có một nguyên nhân căn bản mà các em chưa nhận ra, đó là muốn làm gì lớn lao cho dân tộc, trước hết phải làm được gì cho bản thân. Phải tìm cách khẳng định mình độc lập trong suy nghĩ, trong cuộc sống và quan trọng là trong kinh tế, như các bạn trẻ nước ngoài đã làm được, thì mới hội nhập tốt, đóng góp sức mình cho công chúng.

Bạn hoàn toàn có thể sở hữu trong tay một doanh nghiệp làm ăn phát đạt, trở thành nhà lãnh đạo tài ba, có trong tay cả trăm cả ngàn nhân viên, hay nói cách khác, bạn hoàn toàn có thể thành đạt, nếu biết tự tin biến ý tưởng của mình thành hiện thực. Bộ sách Teen làm giàu gồm: Trở thành triệu phú tuổi teen, Con giàu hơn cha, và cuốn Triệu phú đôla 14 tuổi… sẽ là những kinh nghiệm bổ ích cho bạn trên con đường lập nghiệp.

Con sẽ giàu hơn cha:

Cuốn sách thú vị này sẽ giúp bạn học cách kiếm tiền, tiêu tiền, tiết kiệm tiện, đầu tư tiền và làm chủ chính mình. Càng bắt đầu sớm, bạn sẽ càng nhanh chóng độc lập tài chính.

Hãy biến việc kiếm tiền thành một trò chơi bạn có thể giành chiến thắng ngay lần đầu tham dự!

Nữ hoàng giấy vụn

Trương Nhân được các tạp chíFobers của Mỹ, Hồ Nhuận của Trung Quốc bình chọn là người phụ nữ giàu nhất TQ với tài sản ước tính hơn 27 tỷ NDT! Trương Nhân là một trong những nữ tỷ phú hiếm hoi làm giàu nhờ đôi tay và trí óc của mình chứ không phải do thừa kế.

Nữ hoàng hộp các tông

Năm 2006, nữ doanh nhân Trương Nhân được tạp chí Hồ Nhuận(chuyên bình chọn và thống kê tài sản các triệu phú, tỷ phú TQ) xếp hạng người phụ nữ giàu nhất TQ. Tổng giá trị trên thị trường của Cty giấy Cửu Long (Nine Dragons Paper) khi đó là 37.5 tỷ NDT, trong đó bà Trương có 70% cổ phần.

Cty Cửu Long hiện nay là nhà sản xuất giấy lớn nhất Trung Quốc. Khi mới thành lập vào năm 1990, Cửu Long không được chú ý nhiều trên thị trường chứng khoán Hồng Kông. Dần dần, cái tên Cửu Long trở nên nổi tiếng với sản phẩm kinh doanh là giấy bìa các tông để gói quà, gói đồ chơi. Năm 2006 được bình chọn là Cty có “thành công ấn tượng” – theo nhận xét của các chuyên gia phân tích chứng khoán Hồng Kông với việc giá trị cổ phiếu tăng lên 500 triệu USD.

Cty có quy mô nhỏ hơn của Trương tại Mỹ – Cty Chung Nam có trụ sở ở Los Angeles, là một trong những Cty giao dịch giấy lớn nhất thế giới, có mối quan hệ chặt chẽ với các xưởng tái chế ở khắp New York, Chicago và California.

Không có Cty ở Mỹ nào gửi quá nhiều nguyên vật liệu đến Trung Quốc trong vô vàn container như Chung Nam. Nó chiếm vị trí đầu bảng trong danh sách các nhà xuất khẩu Mỹ tới Trung Quốc ở năm thứ năm liên tiếp vào năm 2005, theo Piers Global Intelligence – chuyên cung cấp dữ liệu xuất – nhập khẩu.

Giờ đây, khi ngành công nghiệp giấy đang dịch chuyển về Trung Quốc, nơi có nhân công và giá đất rẻ, Trương cùng Cửu Long cam kết bắt kịp các tập đoàn giấy toàn cầu như International Paper, Weyerhauser và Smurfit Stone.

“Mục tiêu của tôi là đưa Cửu Long, trong ba hoặc năm năm trở thành Cty hàng đầu về sản xuất hộp các tông. Mong ước của tôi luôn luôn là nhà lãnh đạo trong một ngành công nghiệp’’, Trương tuyên bố trong một cuộc phỏng vấn ngắn tại Hồng Kông.

Các Cty chi nhánh của bà Trương đứng đầu trong ngành thu gom giấy phế liệu từ Mỹ và châu Âu, rồi chở về Trung Quốc và tái chế chúng thành dạng bìa các tông, sau đó làm thành những chiếc hộp gói đồ chơi, đồ điện tử và đồ gỗ đóng tem “Made in China”, rồi lại lên thuyền xuyên đại dương đến với các khách hàng phương Tây.

Năm 2004, Cửu Long của bà Trương đã xuất sang Mỹ, châu Âu 200.000 thùng các tông theo đúng tiêu chuẩn khắt khe của hai thị trường khó tính này.

Với những thành công ấn tượng trên, người TQ đại lục và Hồng Kông gọi bà là “Nữ hoàng giấy vụn”, “Nữ hoàng hộp các tông”. Cho tới nay, các Cty thuộc sở hữu của bà kinh doanh nhiều mặt hàng khác nhau, nhưng lĩnh vực thành công nhất của bà vẫn là: mua giấy vụn, chế biến, bán ra thị trường trong nước và nước ngoài.

Giấy vụn là khu rừng đẻ ra tiền

“Không giống một số nữ tỷ phú giàu có nhờ tài sản thừa kế, Trương Nhân làm nên sự nghiệp nhờ cá tính sôi nổi, tầm nhìn xa trông rộng”, tạp chí Tài chính TQ bình luận về nữ tỷ phú này.

Bà sinh trưởng ở tỉnh Hắc Long Giang, phía đông bắc TQ. Là chị cả của bảy người em, từ bé bà đã sớm bộc lộ khả năng quán xuyến và tự lập. Năm 1984, Trương Nhân, lúc đó 27 tuổi, từ bỏ công việc với mức lương rất cao ở quê nhà, chỉ mang theo 30.000 nhân dân tệ (3.800 USD) sang Hong Kong lập nghiệp.

Bà Trương cho biết sự nghiệp “biến giấy cũ thành tiền” của mình sẽ chẳng có được như ngày hôm nay nếu số phận không run rủi cho bà gặp được vị giám đốc của một nhà máy chế tạo giấy mà bây giờ bà gọi là sư phụ. Bà nói: “Ban đầu tôi không muốn làm nghề này. Nhưng sư phụ cho rằng giấy lộn thì bằng với rừng, tự bản thân nó có khả năng tái sinh, từ đời này sang đời khác. Đó là nguồn sinh ra lợi nhuận rất lớn!’’.

Là chị cả trong gia đình có tám người con ở tỉnh Hắc Long Giang – giáp biên giới với Nga, từ nhỏ Trương đã rèn cho mình tính quán xuyến. Trong thời kỳ Cách mạng văn hoá, cha bà bị bỏ tù. Khi thời kỳ này kết thúc năm 1976, cha bà được tự do. Lúc này, Trương Nhân đã là một kế toán viên.

Vào đầu những năm 80, khi kinh tế Trung Quốc có những đổi thay lớn, bà chuyển đến Thâm Quyến, một trong những khu vực đầu tiên của đại lục được phép tiếp nhận vốn nước ngoài để phát triển. Tại đây, bà làm việc trong một Cty giao dịch giấy liên doanh giữa nước ngoài và Trung Quốc.

Năm 1985, bà lập Cty tại Hồng Kông, cộng sự của Trương Nhân những năm 80 nhớ lại, bà thường quan sát tỉ mỉ việc làm của công nhân: “Khi công nhân yêu cầu tăng lương, bà sẽ đáp ứng nếu có thể. Nhưng khi họ phạm lỗi, bà phê bình rất gay gắt. Bà có sự phân biệt rõ ràng giữa thưởng và phạt’’.

Bí quyết thành công của Trương Nhân là luôn đặt chất lượng lên hàng đầu. Bà kiên quyết không trộn nước vào bột giấy. Bà đã gặp không ít rắc rối do lối làm ăn lương thiện của mình vì đụng chạm đến lợi ích của nhiều người trong ngành. Bà từng nhận nhiều cuộc điện thoại đe dọa của giới xã hội đen. Nhưng bà không sợ, cũng không rút lui. Sôi nổi trong công việc, nhưng khi lại hiếm khi tiếp xúc với giới truyền thông, và trong những lần hiếm hoi đó, bà luôn nói rất ngắn, rất ít.

Kể về khó khăn của mình khi tiếp xúc thương trường, đồng nghiệp nam giới, bị xã hội đen dọa “xin tí tiết”, bà cho biết: “Tôi là con gái một quân nhân nên tôi đề cao ý thức kỷ luật, tự giác. Tôi chẳng thấy khó khăn gì khi tiếp xúc với nam giới, đơn giản là họ luôn tôn trọng tôi!”.

Làm giàu, ai bảo không khó?

Thế giới có biết bao tỷ phú chật vật với con đường khởi nghiệp, thất bại ê chề và có lúc trắng tay. Nhiều doanh nhân không có đêm ngon giấc, và có lúc họ gần như phát điên. Như vậy, ai bảo làm giàu là không khó?

Nguyễn Mạnh Hùng, Chủ tịch HĐQT kiêm Giám đốc Thái Hà Books

Tôi trăn trở nhiều khi viết bài này. Ngay chỉ cái tên thôi cũng làm tôi suy nghĩ nhiều. Nên đặt là “Làm giàu rất khó” hay “Làm giàu không hề dễ”. Đặt thế nào để toát lên ý mình định nói, để tránh hiểu lầm. Tôi viết bài này bởi đã được nghe nhiều người nói, thuyết giảng rằng – làm giàu không khó.

Nếu coi ý kiến “làm giàu không khó” là lời khích lệ, là sự động viên, là cách để những người muốn làm giàu không bị nhụt chí thì tôi hoàn toàn đồng ý. Cần khuyến khích, cổ vũ các bạn trẻ và những ai chưa giàu có làm giàu một cách chính đáng. Còn chuyện để trở nên giàu có, thực sự giàu có, giàu có bằng chính trí tuệ, công sức của mình thì tôi thấy không hề dễ. Thậm chí là khó.

Tôi có đọc và nghiên cứu về cuộc đời cũng như cách và quá trình làm giàu của nhiều tỷ phú trên thế giới thì thấy rằng phần nhiều họ có xuất phát điểm không thuận lợi. Có nhiều người trong số họ khởi nghiệp khá vất vả. Họ trải qua nhiều thất bại. Họ đồng hành cùng biết bao thử thách. Không ít lần, họ trở thành người trắng tay. Không biết bao đêm, họ mất ngủ. Chẳng biết bao lần, họ gần như phát điên. Họ ngày đêm trăn trở với sự nghiệp, với việc làm giàu của mình. Và họ trở nên giàu có. Họ thật sự trân trọng những đồng tiền họ kiếm được. Họ biết rằng làm giàu là quá khó. Các doanh nhân Việt Nam cũng vậy. Những người giàu Việt Nam cũng rất cực nhọc để làm ra đồng tiền. Và, họ hiểu rằng làm giàu không hề dễ.


Tôi không bao giờ quên những đồng tiền đầu tiên tôi kiếm được khi học lớp 4. Ông bà nội tôi ở quê nuôi lợn. Vào thời đó, người ta dùng phân chuồng để bón ruộng, mà phân chuồng hình thành từ rơm, rạ, cỏ và phân lợn. Sau khi được những chú lợn quần nát để rồi rơm, rạ, cỏ ngấm cùng những gì lợn thải ra trong nửa năm trời người nông dân có phân chuồng để bón ruộng. Một năm cấy 2 vụ lúa, tức một năm cần 2 mẻ phân chuồng.

Tôi đã nhận ra cơ hội này và đã “dành” được “hợp đồng” đầu đời của mình. Tôi đi cắt cỏ bán lại cho chính ông bà nội mình. Mỗi gánh cỏ được một hào. Đống cỏ cao ngất trước cửa chuồng lợn nhà ông bà nội tôi là kết quả của “hợp đồng” đáng nhớ này. Cũng nhờ sức lao động, sự cần cù chăm chỉ và sự “đàm phán” với ông bà nội mà tôi có đến cả chục đôla khi còn bé xíu. Để rủng rỉnh tiền mua bút mực, giấy vở, dụng cụ học tập và sách,… Nhà tôi khi đó nghèo lắm. Nghèo kiết xác – như người làng vẫn nói.

Tôi cũng không quên các năm từ lớp 4 đến lớp 7 mình đi cắt cỏ nuôi trâu và thực hiện “hợp đồng” với ông bà nội cùng “dụng cụ hành nghề” là đôi quang gánh phải buộc lên rất cao. Người tôi quá thấp để có thể sử dụng được đôi quang và chiếc đòn gánh của người lớn! Thời đó người ta chưa làm ra quanh gánh cho trẻ con. Tôi cũng chẳng bao giờ quên được những lần bị gió thổi bay xuống ruộng hay bờ đê bởi mình không đủ sức chống chọi với gió. Nhất là gió của những ngày giông tố bất ngờ.

Và có lẽ ngay khi mới học lớp 7 tôi đã có số tiền vài chục đồng, tương đương với cả vài chục đôla thời bây giờ. Những đồng tiền đã giúp tôi không phải xin tiền cha mẹ. Tôi thậm chí đã biết và có cơ hội trợ giúp cha mẹ mình trong miếng cơm, chén nước mỗi ngày. Cũng từ khi đó đến mãi bây giờ tôi không phải xin tiền bố mẹ nữa.

Một trăm đôla đầu tiên tôi tự mình kiếm được khi học dự bị tiếng Nga (chuẩn bị trở thành sinh viên năm thứ nhất đại học) khi học tại khoa Dự bị trường Đại học Tổng hợp Matxcơva mang tên Lomonosov. Khu ký túc xá chúng tôi ở khi đó là phố Svernhika, số nhà 19. Ngay năm dự bị này tôi đã có cơ hội cầm trên tay, có cơ hội sở hữu thật sự những đồng đôla thật. Câu chuyện là khi đó các bạn sinh viên nước ngoài, nhất là sinh viên da đen bán đôla Mỹ lấy rúp Nga để tiêu (3 rúp một đôla). Những người có nhu cầu mua lại với giá 3,3 rúp lấy 1 đôla. Lãi suất 10%. Quay vòng càng nhanh, lãi càng nhiều. Vốn không phải bỏ ra thì còn gì tốt hơn. Nhưng kiếm những đồng đôla đầu tiên đó cũng không dễ. Tổn hại nơ ron thần kinh. Mất thời gian. Nguy hiểm. Rủi ro. Và tôi biết ngay từ khi đó rằng làm giàu không dễ.

Cùng trong năm dự bị tiếng Nga tại thủ đô của Liên Xô những năm 80 của thế kỷ trước tôi được sở hữu 1.000 đôla đầu tiên. Thời đó đôla Mỹ bị cấm. Người Việt Nam (và cả người dân các nước xã hội chủ nghĩa) không được dùng đôla nói chi đến chuyện sở hữu. Chỉ có người các nước tây Âu, châu Phi, châu Mỹ… mới có quyền có và sử dụng ngoại tệ mạnh. Nếu bị phát hiện sở hữu hay sử dụng ngoại tệ mạnh có nguy cơ bị đuổi về nước.

1.000 đôla lúc đó tương đương với quãng 3.000 rúp là con số rất rất lớn đối với những ai chuẩn bị là sinh viên năm thứ nhất. Mà nó cũng là rất lớn đối với tất cả mọi người vì học bổng một tháng chỉ có 80 rúp, một chiếc bàn là chỉ có 7 rúp, một dây may xo để làm bếp điện chỉ có 25 xu, 1 cốc nước có ga chỉ là 1-3 xu mà thôi. Tiền giá trị vô cùng. Nhất là khi dùng tiền đó mua thuốc tây, mua đồ điện, áo bay gửi về Việt Nam.

Từ mốc 1.000 đôla lên mốc 10.000 đôla là cả một câu chuyện


Kiếm tiền và làm giàu ai đó tưởng dễ nhưng không hẳn như vậy. Người kinh doanh phải tính toán và lo đủ thứ. Phải tính được các rủi ro. Phải tự lên kế hoạch kinh doanh chi tiết. Phải có tư duy tổng thể. Phải quản lý được tiền. Phải quay vòng đồng tiền nhanh nhất. Mà thời đó có ai trong chúng tôi được học về quản trị kinh doanh, về bán hàng, về kiếm tiền đâu. Bao cấp mà. Nhất là lũ sinh viên ngu ngơ từ vùng quê nghèo xuất ngoại chúng tôi.

Một kỷ niệm không bao giờ quên trong cuộc đời là tôi đã phải chứng kiến nỗi buồn tê tái: Mất 17.000 đôla trong khi tổng tài sản chỉ có 13.000. Tôi đã hầu như mất trí nhớ. Tôi đã hầu như phát điên. Tôi đã thất vọng và cảm thấy chán nản vô cùng. Tôi thấy cô đơn và bất lực. Và khi đó, tôi mới thấu hiểu ý nghĩa của 2 từ thiêng liêng này. Cô đơn và bất lực. Số tiền mất mát quá lớn. Lớn quá mức tưởng tượng của một cậu bé thời đó.

Một bài học cũng rút ra từ đó trong tôi rằng tư duy làm giàu là quan trọng nhất. Muốn giàu thì phải có tư duy làm giàu. Nếu có tư duy làm giàu rồi thì dù có mất trắng tay cũng bắt đầu lại từ đầu và làm giàu lại một cách nhanh chóng hơn và không quá đỗi khó khăn. Tư duy làm giàu là mấu chốt, là bắt đầu của mọi bắt đầu. Sau này có cơ hội đi Mỹ, đi Anh, đi Australia, đi Nhật,… tôi có mua mua được nhiều sách dạy làm giàu bằng đủ các thứ tiếng. Tôi đã đọc ngấu nghiến để học, để hiểu, để biết cách làm giàu một cách bài bản. Tôi cũng đã may mắn mua được cuốn “Think and grow rich” của Napoleon Hill. Ở đó tôi tìm thấy nhiều điểm giống tư duy của tôi ngày xưa. Cuốn sách trở thành cẩm nang, sách gối đầu giường của tôi ngay từ khi mua được. Đi đâu cũng thường mang theo. Để đọc. Để ngẫm. Để ứng dụng. (Và may mắn thay chúng tôi đã mua được bản quyền cuốn này và xuất bản ra tiếng Việt với cái tên “Think and grow rich – 13 nguyên tắc nghĩ giàu làm giàu”). Cuốn sách đã mang lại lợi lộc lớn cho rất nhiều doanh nhân, rất nhiều bạn bè tôi, rất người muốn và đang làm giàu (như chị Trang, giám đốc John Robert Powers, như anh Steve Gandy phó chủ tịch tập đoàn Metso…)

Cái mốc có 100.000 đôla rất đáng nhớ

Tôi không bao giờ quên rằng mình đã để nguyên cọc tiền còn nguyên đai nguyên kiện, nguyên serie, còn bọc nguyên trong bao ny lông trong suốt để ngắm. Tôi đã ngắm rất lâu. Tôi đã ngủ cùng cọc tiền nguyên đai này suốt một đêm và trải qua những phút giây sung sướng hiếm có. Sau này khi có nhiều tiền hơn, những cảm giác ngất ngây khi sở hữu và ngắm những đồng tiền không còn nữa. Hay nói đúng hơn là không thể bằng một phần của cái ngày đáng nhớ này.

Tôi nhớ rằng đã không biết bao nhiêu lần mình bị đói khi đang sở hữu một đống tiền. Đói vì nhiều khách hàng đến mua hàng. Mà toàn những lô hàng lớn, những hợp đồng “ngon”. Mình thì không muốn từ chối. Không muốn mất khách. Họ đến lấy hàng đúng vào lúc ăn trưa, ăn tối. Nhiều ngày đứt bữa. Nhiều hôm nhai cơm như nhai rơm, nhai trấu. Còn cảm giác gì nữa đâu.

Tôi không thể quên rằng đã bao lần nằm đói ở sân bay. Tiền có bao nhiêu đã mua hết hàng. Chỉ tính toán để có đủ tiền đi taxi, tiền thuê bốc vác. Nhưng máy bay chậm vì sương mù, vì tuyết rơi nhiều, vì sự cố kỹ thuật, vì trăm nghìn nguyên nhân khác. Biết vậy nhưng lần khác vẫn đói, vẫn không còn tiền để ăn – tham quá. Người kinh doanh luôn dùng tối đa số tiền, huy động tối đa tài chính để kiếm tiền, để xoay vòng. Để giàu nhanh. Để thật nhanh.


Người có tiền, sở hữu nhiều tiền nhưng phải chịu rét cắt da cắt thịt. Phải chịu cái nóng như thiêu như đốt. Phải chịu muỗi cắn, ong châm. Phải “ngấm” mồ hôi đầm đìa như tắm. Người có nhiều tiền nhưng nhiều khi cũng chẳng được hưởng thụ, được sướng, được làm người giàu.

Mỗi đồng tiền kiếm ra là những giọt mồ hôi. Những giọt mồ hôi không chỉ thấm trên quần, trên áo, trên tóc, trên da mà ngấm vào từng đồng tiền. Mồ hôi ngấm vào khi ta nhận, khi ta đếm. Mỗi đồng tiền kiếm ra là chứa đựng những nơ ron thần kinh bị hao tổn, những suy nghĩ và tính toán, những phương án và biện pháp. Nhiều khi người doanh nhân có tâm trạng hơn cả ngồi trên đống lửa. Nhiều khi doanh nhân gần như điên khùng, nhiều khi tưởng chừng không thể vượt qua. Nhất là khi khủng hoảng.

Mỗi đồng tiền kiếm ra là những vất vả, gian nan, những cực nhọc khó tưởng tượng. Bao đêm không ngủ. Bao sáng thức giấc khi cả thế giới đang ngủ ngon. Bao nhiêu ngày không nhìn thấy ánh mặt trời. Bao đêm thức chỉ nghe thấy tiếng tíc tắc của đồng hồ.

Bao doanh nhân chúng ta ăn trưa chỉ là cái bánh mỳ kẹp, là bát phở nguội, là đĩa cơm bình dân. Ngồi ăn ngay tại bàn làm việc. Bao doanh nhân phải ngủ gục trên bàn. Nhiều doanh nhân, tôi biết, qua đêm tại cơ quan. Chuyện nửa đêm mò về nhà khi cả nhà đã ngủ say là chuyện thường. Cá biệt, có những trường hợp cha con cả tuần không gặp nhau: cha về thì con đã ngủ. Con đi học sáng thì cha chưa tỉnh giấc.

Tôi viết bài này trong lúc đang triển khai chương trình “15 phút tư duy” giai đoạn 2 tại các trường đại học trên cả nước. Tôi muốn các em sinh viên thay đổi tư duy. Cần có tư duy đúng trong mọi phương diện, trên mọi lĩnh vực. Tư duy làm giàu. Tư duy thành công. Tư duy quản lý mới. Tư duy học và hành. Tư duy khởi nghiệp. Tư duy đọc sách siêu tốc…. Các trường đại học tại HN và TP HCM đã tổ chức và tôi đến để mong muốn giúp các em thay đổi tư duy. Ngay sáng nay là chương trình tư duy sáng tạo tại Đại học FPT TP HCM.

Từ hàng chục chương trình này, với hàng nghìn bạn sinh viên tham gia tôi nhận thấy rằng, các bạn trẻ ngày nay khát khao làm giàu. Quyết tâm làm giàu của thế hệ trẻ thật là mạnh mẽ. Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng các em sẽ thành công. Trong quá trình giảng dạy, thuyết giảng hay trao đổi, tôi nhận thấy sinh viên Việt Nam chúng ta nắm kiến thức kinh doanh cơ bản khá tốt. Các em rất thông minh, nhanh nhẹn, có nhiều ý tưởng. Tuy nhiên, các em đang thiếu thực tế thương trường, ít va chạm. Các em chưa thật sự có những người “thầy” có kinh nghiệm và trải nghiệm. Hơn nữa có lẽ các em chưa có tư duy làm giàu thật sự đúng, khát khao làm giàu chân chính chưa thật sự mạnh. Tôi muốn các em học được nhiều hơn nữa từ những người đi trước: từ thành công và thất bại. Để các em rút ngắn thời gian, giảm bớt vấp ngã và trở nên giàu có nhanh hơn và bền vững. Tôi muốn các em hiểu rằng làm giàu không dễ nhưng hoàn toàn có thể. Muốn giàu có phải có tư duy của một người giàu. Muốn trở thành triệu phú phải có tư duy của triệu phú.

Làm giàu không dễ. Tuy nhiên làm giàu cũng là trách nhiệm của mỗi chúng ta. Cần phải làm giàu để giúp mình, giúp gia đình mình, giúp quê hương mình và giúp đất nước mình. Đất nước Việt Nam chúng ta sẽ trở nên giàu có khi có rất nhiều, rất nhiều doanh nhân, rất nhiều, rất nhiều người giàu.

Absurdistan, Cộng hoà phi lý

Ngay ở tựa, cuốn sách đã mang vẻ bỡn cợt, khiêu khích, nên như một lẽ tất yếu, nó sẽ dẫn người đọc vào những “nghịch lý” của nhân vật chính Misha.

Có thể tóm tắt, Cộng hoà phi lý kể về cuộc đời của Misha, con trai của người giàu thứ 1.238 ở Nga. Đây là cuộc đời “không phương hướng” của một chàng trai con nhà giàu, chỉ có mục tiêu duy nhất: được sống ở nước Mỹ. Và những diễn tiến xung quanh ước mơ này của Misha, với biệt danh Bố Ăn Vặt, đã bộc lộ ra nhiều vấn đề, tất nhiên là gây cười, nhưng dường như quan trọng hơn, người ta thấy được mặt trái của những thứ liên quan: phân biệt chủng tộc, xung đột tôn giáo, xung đột văn hoá, hiện thực các nước hậu Xô Viết… Và cả những toan tính của các quốc gia “tên tuổi lớn” của thế giới cho những cuộc chiến nhân danh tự do, dân chủ.

Tên của cuốn tiểu thuyết, Absurdistan, là một ẩn ngữ ám chỉ những sự phi lý diễn ra ở khu vực quyền lực công của một số quốc gia thuộc Liên bang Xô Viết trước đây. Bố của Misha, Boris Vainberg, là một “ông trùm” ở Nga; nhờ những lộn xộn thời hậu Xô Viết mà kiếm bộn tiền. Và tất nhiên, cái chết theo kiểu mafia Nga, cũng là điều tất yếu. Vốn gốc Do Thái và rất sùng đạo, nên dù Misha đã 18 tuổi, vẫn bị gã ép cắt bao quy đầu. Và đó chính là nguyên nhân tước đi sự tự tin của một người đàn ông ở Misha. Sống trên núi tiền, Misha “ngập ngụa” trong rượu, gái điếm… và với giấc mơ, cuộc sống Mỹ. Nhưng, chính người cha hết lòng yêu thương anh, đã tước đoạt giấc mơ ấy khi ra tay giết chết một doanh nhân Mỹ. Trong khi Misha đang bị mắc kẹt tại Absurdistan, vì một cuộc chiến sắc tộc vô lý – trớ trêu thay, Misha lại được chính con gái của thủ lĩnh nhóm gây chiến yêu thương. Misha quyết định “bỏ trốn” cùng cô gái. Cuộc trốn chạy bất thành. Misha được những người Do Thái che giấu. Và trong khi đang ở một ngôi làng tồi tàn để tìm cách vượt qua biên giới của “Cộng hoà phi lý” Absurdistan, gã có một quyết định sáng suốt và mạnh mẽ, có lẽ là duy nhất của đời mình: bỏ cô con gái của vị thủ lĩnh lại để trốn đến Mỹ.

Nhiều người cho rằng: dạng tiểu thuyết châm biếm ít có yếu tố hiện thực và giả dụ, nếu có, đó cũng là hiện thực được nhìn một cách “sai lệch” bởi lăng kính của nhà văn. Tất nhiên, văn học là sáng tạo. Để viết một cuốn sách chỉ nhằm gây cười thì có lẽ, nhà văn Mỹ gốc Nga Gary Shteyngart không được đón nhận nồng nhiệt đến vậy. Ở đây, ông bóc trần lớp vỏ của hiện thực để đi vào những sự thật lớn hơn nhiều: hiện thực các nước hậu Xô Viết, thực chất của các cuộc xung đột tôn giáo, văn hoá, sắc tộc… và cả lối sống của một bộ phận xã hội luôn mơ giấc mơ Mỹ.

Câu hỏi được nêu ra: Tại sao Misha, cả cuộc đời mình, vẫn chỉ có một mục đích duy nhất là cầm trên tay tấm hộ chiếu của nước Mỹ? Liệu tác giả có quá cường điệu chăng? Liệu đó có phải là tâm nguyện của rất nhiều công dân thuộc các quốc gia thuộc Liên bang Xô Viết cũ?… Độc giả, nếu đọc kỹ sẽ nhận ra phần nào sự thật được hé lộ qua cuốn tiểu thuyết có hình thức là một cuốn sách “gây cười”.

Lê Tân(Phạm Viêm Phương dịch, NXB Văn học, 2009)

Tự truyện Andrew Carnegie

Andrew Carnegie là một nhà đại tư bản của nước Mỹ nhưng cũng là một trong những người bác ái, đóng góp tài sản, tiền bạc cho sự phát triển của cộng đồng, của quê hương và nhân loại.
Sinh năm 1835 ở Xcốt-len, Carnegie đã cùng với gia đình chuyển tới Mỹ. Khi trưởng thành, ở Pittsburgh, ông làm nhân viên điện báo và nhân viên thư ký trong ngành đường sắt và tiếp tục thăng tiến trong công ty đường sắt Pennsylvania. Khi Cuộc Nội chiến nổ ra, ông được giao nhiệm vụ đảm nhiệm hệ thống đường sắt và điện báo của chính phủ Mỹ và ông đã làm xuất sắc công việc này. Ông là người theo Đảng Cộng hoà và là người phản đối chế độ nô lệ. Ngoài khả năng làm việc chăm chỉ, xuất sắc và cách đối xử tốt với mọi người, Carnegie còn có rất tài giỏi trong việc xác định nghề nghiệp. Hệ thống đường sắt của Mỹ phát triển nhanh và ông nói: “Việc sản xuất như của chúng tôi khó có thể phát triển để đáp ứng kịp nhu cầu của người dân Mỹ. Nhờ vậy, ông bắt đầu trở nên giàu có và sau khi bán nhà máy sắt thép lớn nhất nước Mỹ, ông trở thành người giàu có nhất thế giới. Ông về nghỉ hưu trong lâu đài Skibo yêu thích ở Xcốt-len và qua đời tại Lenox, Massachusetts vào năm 1919. Continue reading