Tiết lộ về nữ họa sĩ truyện tranh đẹp hơn cả… truyện tranh

Cư dân mạng chuyền tay nhau những bức ảnh của Hạ Đạt và không ngớt lời thán phục vẻ đẹp trong sáng của cô. Tuy nhiên, nữ họa sĩ truyện tranh 29 tuổi người Trung Quốc cho biết đó không phải là điều cô mong muốn, thậm chí cô còn thấy xấu hổ.

Hạ Đạt hiện là một trong những ngôi sao trẻ sáng giá nhất của  giới sáng tác truyện tranh Trung Quốc và là một người say mê manga của Nhật Bản từ nhỏ. Hạ Đạt hy vọng sẽ được đánh giá cao ở nước ngoài nhờ phong cách cứng cáp và những chủ đề nghiêm túc. Tuy nhiên, thay vào đó, Hạ Đạt lại nhận được lại hàng ngàn người hâm mộ gồm những chàng trai say mê những bức ảnh của cô trong bộ đồng phục nữ sinh.

Những bức hình chụp nữ họa sĩ truyện tranh 29 tuổi Hạ Đạt không hề trang điểm và khoác lên mình bộ đồng phục học sinh đã ngay lập tức khuấy động giới hâm mộ truyện tranh Nhật Bản, nơi mà các cô gái trẻ yêu thích phong cách Lolita đang trở nên phổ biến. Họ miêu tả Hạ Đạt đẹp như chính những nhân vật trẻ con của cô vậy. Những bức hình của Hạ Đạt được lan truyền với tốc độ chóng mặt trên mạng Internet tại Nhật Bản kể từ lúc được tung lên vào tháng 3 và cô được mệnh danh là “Họa sĩ trẻ đáng yêu nhất của Trung Quốc”.

Một đồng nghiệp của Hạ Đạt cho biết “Một nhiếp ảnh gia bạn của Hạ Đạt đã chụp những bức ảnh này để cho vui cách đây một năm và đưa chúng lên blog. Say đó, biên tập viên của một game online đã chọn chúng và chỉnh sửa các bức ảnh để thành chiến dịch quảng bá cho game này”.

“Studio của chúng tôi đã nói chuyện với họ và yêu cầu ngừng việc này. Nhưng khi những tác phẩm của Hạ Đạt bắt đầu được xuất bản trên các tạp chí Nhật Bản thì mọi người muốn biết Hạ Đạt trông như thế nào. Một vài người tìm thấy những bức ảnh này trên mạng và phát tán chúng, bắt đầu ở Nhật và giờ là quay lại các diễn đàn Trung Quốc”.

Hạ Đạt mê truyện tranh khi còn một nữ sinh. Tác phẩm đầu tay của cô “Chengzhang” (Growing Up – Lớn lên), được in trên tạp chí phổ biến Hoạt hình Bắc Kinh khi cô còn là học sinh trung học. Khi đang học thiết kế tại một trường đại học ở tỉnh Hồ Nam, một tác phẩm khác của Hạ Đạt mang tên “Câu chuyện tháng tư” cũng đã được phát hành ở Bắc Kinh.

Vì những thành công đó và tình yêu dành cho truyện tranh, Hạ Đạt đã từ chối một công việc đầy triển vọng ở thị trấn quê nhà Hồ Nam sau khi tốt nghiệp và chuyển đến Bắc Kinh rồi trở thành một họa sĩ truyện tranh chuyên nghiệp. Cô trở thành thành viên của một nhóm họa sĩ trẻ và gia nhập studio truyện tranh Summerzoo.

Những tác phẩm của Hạ Đạt được in trên tạp chí Hoạt hình Bắc Kinh càng thu hút thêm nhiều người hâm mộ, đặt biệt là tác phẩm “Những ngôi sao trung du”. Một tác phẩm khác của Hạ Đạt, “Lặng lẽ tuyết rơi” đã được dựng thành phim truyền hình.

Sau khi Hạ Đạt cùng studio Summerzoo chuyển tới Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang năm 2006, sự nghiệp của cô tiến đến đỉnh cao mới với bộ truyện tranh “Confucius Didn’t Say”, câu chuyện về một cô bé 9 tuổi chuyển lên núi sống cùng bố mẹ. Những bức vẽ hiện lên từ quan điểm của một đứa trẻ, minh họa vẻ đẹp vô hình của thế giới. Tác phẩm đã đoạt giải thưởng Rồng Vàng vào năm 2008, giải thưởng dành cho những tài năng trẻ của Trung Quốc.

Giám khảo của cuộc thi bao gồm Shigeki Yukio, tổng biên tập của một trong những nhà xuất bản lớn nhất tại Nhật Bản và Matsui Eimoto, một người vẽ tranh biếm họa nổi tiếng. Họ đã giới thiệu tác phẩm này cho Ultra Jump, một trong những tạp chí truyện tranh lớn nhất Nhật Bản và nó được xuất bản vào tháng 2 năm 2009. Bộ truyện tranh “Confucius Didn’t Say” của Hạ Đạt trở thành tác phẩm truyện tranh đầu tiên của Trung Quốc được xuất bản trên thị trường Nhật.

Bất chấp thành công này, những bức ảnh của cô gái trong bộ đồng phục nữ sinh mới là “bệ phóng” thực sự đưa Hạ Đạt đến với sự nổi tiếng. Yao Feila, một họa sĩ Trung Quốc, người giúp sức xuất bản “Confucius Didn’t Say” trong một cuộc phỏng vấn với tờ Shenzhen Economic Daily cho biết họ không có kế hoạch phát tán những bức ảnh này, nhưng nếu nó giúp bộ truyện của Hạ Đạt thu hút một lượng khán giả lớn hơn thì đó là một món quà.

Tuy nhiên, sự nổi tiếng theo kiểu ấy khiến Hạ Đạt cảm thấy xấu hổ và thậm chí là tức giận. “Tôi luôn mơ ước về việc sáng tác được những tác phẩm hay như một nghệ sĩ và tôi  đã cố gắng rất nhiều vì điều đó. Tôi dành hơn 10 tiếng một ngày để vẽ và các bạn không thể tưởng tượng được đã không biết bao nhiêu lần các tác phẩm của tôi bị các nhà xuất bản từ chối và bao nhiêu lần tôi phải nếm trải sự thất bại. Thế mà bây giờ tôi lại nổi tiếng không phải bởi tác phẩm của tôi mà lại vì vẻ bề ngoài. Tôi thực sự cảm thấy xấu hổ”, Hạ Đạt chia sẻ.

Trên blog của Hạ  Đạt, cô nhấn mạnh “Những bức ảnh đó chỉ  chụp cho vui, không phải là những tấm hình mang tính quảng bá. Tôi cầu xin tất cả các bạn ngừng phát tán chúng và đừng gọi tôi là “Cô gái trẻ  xinh đẹp”, điều đó chỉ khiến tôi cảm thấy xấu hổ”.

“Không ai cố tình làm điều này. Nhưng nó thực sự gây ra cho tôi nhiều rắc rối. Tôi cảm ơn những ai đã khen tôi đẹp. Nhưng tôi hy vọng mọi người chú ý nhiều hơn đến các tác phẩm của tôi, thể hiện sự tôn trọng hơn với tôi và cho tôi một chút yên lặng để làm công việc của mình”.

Hạ Đạt hy vọng tác phẩm mới của cô “Godzilla không nói” sẽ giành được sự chú ý của độc giả vì chất lượng của nó chứ không phải vì vẻ bề ngoài của cô. “Tác phẩm này sẽ được ra mắt vào tháng 4. Đó là cuốn tự truyện từ khi tôi 14 tuổi. Tôi muốn chia sẻ với tất cả các cô gái quãng thời gian cô đơn và đẹp đẽ này mà chúng ta đều có khi chúng ta còn trẻ”.

Theo Global Times

Câu chuyện logo và sách tụt giá

hooi

Thử hỏi điều gì khiến hàng trăm lượt bạn đọc đến với hội sách mà quên cả cái nắng tháng ba đổ lửa? Nhiều bạn đọc cho rằng: vì ở đó đông vui, có nhiều sách và nhiều sách hạ giá, hạ giá, đại hạ giá!

“Thế lực” của phát hành

Nhìn qua mặt bằng 481 gian hàng trong hội sách, sẽ thấy ngay “cơ ngơi” và “thế lực” của nhà phát hành có vai trò quan trọng như thế nào đến đời sống thị trường sách. Có ba cổng để đi vào công viên thì mặt tiền hai cổng quan trọng nhất (phía đường Hai Bà Trưng và Võ Thị Sáu) được “nhuộm đỏ” bằng những gian hàng rộng, thoáng như những cánh tay vươn dài của “đại gia đình” Fahasa. Quy mô tiếp đến, như mọi năm, có thể thấy là công ty Phương Nam Books, Văn Lang với nội thất khá bắt mắt.

Trong khi đó, 18 nhà xuất bản (NXB) tham gia hội sách với một hình ảnh “khiêm tốn” đến lạ lùng – trừ NXB Trẻ. Thậm chí, như NXB Tri Thức, nơi đã cho ra đời những đầu sách quan trọng, giá trị, kỹ lưỡng có tác động đến đời sống học thuật thời gian gần đây thì lại không có tên trong sơ đồ hướng dẫn chỉ vì đăng ký tham gia muộn. Lần tìm mãi, mới biết, “nhà Tri Thức” đăng ký được một gian chín mét vuông nằm ở một “xóm” khá “hẻo lánh” để trưng bày vài đầu sách mới. Để tiết kiệm chi phí tổ chức gian hàng, NXB này phải huy động ba nhân sự văn phòng kinh doanh “ra tay” trang trí và trực ở gian hàng. Chính thức ký lại hợp đồng liên kết phát hành với hệ thống nhà sách Phương Nam (sáng 16.3) là việc quan trọng bậc nhất trong hội sách này mà ông giám đốc NXB Tri Thức phải làm vì trên thực tế, đơn vị ông đã làm được những đầu sách học thuật giá trị nhưng sức lan toả phát hành còn… chập chờn!

Tại gian hàng của công ty Bách Việt, năm nay, để tiết kiệm chi phí, ông giám đốc và cô trưởng phòng tiếp thị trực tiếp đứng quầy. “Hội sách thể hiện rõ nhất sức mạnh phát hành. Việc làm chủ phát hành tốt có vẻ như đang quan trọng hơn làm chủ những đầu sách tốt” – giám đốc Bách Việt, ông Lê Thanh Huy vừa thối tiền cho khách, vừa trò chuyện.

Giám đốc Bách Việt cũng cho rằng, việc công ty ông cùng một số đơn vị sách từ Hà Nội khăn gói vào Sài Gòn xuất hiện ở hội sách này có lẽ chủ yếu vì mục tiêu đầu tư cho thương hiệu, không kỳ vọng lấy lại vốn trong mấy ngày hội sách.

Trong khi đó, tại Chibooks, bà giám đốc Lệ Chi cùng hai nhân viên của mình đang chuẩn bị những món quà khuyến mãi như áo thun, bút kèm theo cho bạn đọc đến mua sách. Bà Chi cũng cho biết, công ty mới chỉ ra 25 đầu sách, nhưng đầu tư 100 triệu cho gian hàng và quà khuyến mãi cũng chỉ mong bạn đọc có hình ảnh của mình!

Năm nay, khối tư nhân tại hội chợ xuất hiện những gương mặt mới như Chibooks, Thái Hà… đồng thời cũng chứng kiến sự điềm đạm của những tên tuổi “từng trải” như Thời Đại, Nhã Nam, Alphabooks…

Cuộc đua hạ giá sách!

Không ai muốn sách đã chở ra hội sách lại phải chuyển ngược về kho, cho nên, việc giảm giá tất nhiên xảy ra vào những ngày cuối. Năm nay, ban tổ chức quy định giảm giá sách 10% vào bốn ngày đầu, theo một số doanh nghiệp tư nhân thì đây là một sự “làm khó”. Nhưng do không có “biện pháp kiểm soát” nên, nói thì nói thế, trên thực tế, cuộc “phá rào” chạy đua giảm giá ở hội sách đã diễn ra từ một đêm trước khai mạc.

Thường xuyên có mặt trước gian hàng của mình như một người quan sát hành vi tiêu dùng, ông Nguyễn Minh Nhựt, giám đốc NXB Trẻ kiêm phó ban tổ chức hội sách cho rằng: “Có thể xem đây là một dịp để các đơn vị làm sách vừa làm thương hiệu vừa tìm hiệu quả doanh thu. Không thể phủ nhận rằng, đây là một cơ hội xuất hàng lớn nhất trong năm. Và cũng là liều thuốc thử thị trường, phản ánh rõ một điều: cùng trên một mặt bằng kinh doanh, truyền thông, thì khả năng cạnh tranh, cơ sở giá trị chất lượng sách của từng đơn vị đáp ứng nhu cầu người mua đến đâu”. Tranh thủ “cơ hội xuất hàng” này, nhiều đầu sách mới được ra mắt với ước mong sẽ trở thành những quả đấm phát hành quan trọng.

Dù vậy, trên thực tế, trước sự lớn mạnh của những “đại gia” trong phát hành, những công ty “thấp cổ bé miệng” hơn tham gia hội sách phải dùng đến biện pháp phá rào chạy đua hạ giá sách để “kích cầu”, kiếm lãi. Trong khi sách tại các gian NXB nước ngoài và nhiều mặt hàng “cơ hội” như văn hoá phẩm, quà lưu niệm, không giảm giá thì sách tại các nhà sách Việt Nam lại “tụt áp” nhanh chóng.

Giám đốc một công ty sách tư nhân cho rằng, hơn cả việc chạy đua hạ giá, nhiều đơn vị xem đây là dịp để “giải quyết sách tồn kho”. Không lạ gì hình ảnh nhiều bà chủ nhoài người trên đống sách hổ lốn, tay trái cầm cọc tiền, tay phải nhấn tới tấp trên bàn phím máy tính để chiết giảm phần trăm trên giá bìa cho khách dưới cái nắng hực xuống từ những tấm bạt nylon, trong một không gian xập xình nhạc hành khúc vọng ra từ những loa phát “trấn áp” của các gian hàng lớn. Thi thoảng những bà tiểu thương sách này lại cho người nhòm ngó sang những gian hàng khác để điều chỉnh giá cả cho phù hợp. Không khí chộn rộn eo sèo chợ búa thượng vàng hạ cám trong hội sách đã xuất hiện ngay từ ngày đầu.

Một cựu giám đốc NXB tên tuổi hiện lui về làm công ty sách tư nhân nói rằng, hội sách đang phô bày hình ảnh một “chợ sách giảm giá”. Trong cái không khí đông vui hoan hỉ vì được mua nhiều sách giá rẻ nơi người đọc có khi lại thấp thoáng nỗi ưu tư ngậm ngùi của những người viết, người làm sách nghiêm túc khi nhìn những cuốn sách “tụt giá không phanh”!

bài và ảnh Nguyễn Vinh



“Harry Potter và Bảo Bối Tử Thần” tiết lộ hình ảnh mới

Trong cuốn sách mới “Harry Potter Film Wizardry”, các bạn có thể xem những hình ảnh lung linh và nóng bỏng nhất về cả loạt phim về Harry Potter, bao gồm cả phần phim “Harry Potter và Bảo Bối Tử Thần”

Fans hâm mộ của seri Harry Potter sẽ không phải tự hỏi về phòng ngủ của Hermione sẽ giống như thế nào nữa, bởi vì họ sẽ có trong tay hình ảnh của căn phòng này trong cuốn sách mang tênHarry Potter Film Wizardry. Trong đó, khán giả không chỉ được thấy Hermione (Emma Watson) đứng trong căn phòng của cô mà còn được nhìn thấy một vài hình ảnh mới trong bộ phim sắp phát hành Harry Potter và Bảo Bối Tử Thần: Phần I.

Phát hành vào ngày 19.10 tới tại Mỹ, cuốn sách sẽ đem đến cho khán giả tạo hình trang phục màu đỏ Hermione mặc cho đám cưới cũng như cái túi xách nhỏ màu hồng tím có đính cườm của cô. Ngoài ra, cuốn sách còn giới thiệu rất nhiều những tạo hình và những hình ảnh trong các bộ phimHarry Potter trước, chẳng hạn như những hình ảnh tạo hình đã được xử lý của các diễn viên trong suốt những năm đóng Harry Potter và một bản sao của trường Hogwarts. Cùng thưởng lãm những bức ảnh siêu hot này và click vào từng hình để có được size khổng lồ nghen:

Một số trang trong cuốn sách đã được giới thiệu đến fans hâm mộ qua trang Leaky Cauldron, trong đó có các những hình ảnh chưaa bao giờ được công bố gồm các bản vẽ tạo hình của ngân hàng Gringots, Yule Ball Ticket, các trận Quidditch và bức thư của Umbridge gửi tới McGonagall.

Harper Collins miêu tả: ”Harry Potter Film Wizardry là cuốn sách đầu tiên nghiên cứu sâu vào thế giới hấp dẫn đầy mê hoặc và vô cùng thành công của bộ phim Harry Potter. Nó đang được phát triển bởi đội ngũ sáng tạo đứng đằng sau seri phim nổi tiếng và chắc chắn sẽ đem đến cho khán giả những cái nhìn mới với từng bộ phim Harry Potter.”

Nhà xuất bản cũng đề cập rằng trong cuốn sách bao gồm cả những bài phỏng vấn các diễn viênDaniel Radcliffe, Emma Watson, Rupert Grint và Alan Rickman. Nó cũng có trong tay những bài phỏng vấn độc quyền về những câu chuyện hậu trường từ David Heyman, nhà sản xuất của tất cả 7 phần phim, từ đạo diễn của từng bộ phim cho tới giám đốc nghệ thuật Stuart Craig.

Harry Potter và Bảo bối Tử thần, cuốn sách thứ 7 và là cuốn sách cuối cùng của seri Harry Potter, sẽ được thực hiện thành hai phim, Harry Potter và Bảo bối Tử thần: Phần I và Harry Potter và Bảo bối Tử thần: Phần II. Cả 2 phần phim đều sẽ được chuyển thành định dạng 3-D dù không dùng máy quay 3-D chuyên dụng khi ghi hình.

Poster fanmade cho Harry Potter và Bảo Bối Tử Thần.

Phần I sẽ ra mắt tại Mỹ và Anh vào ngày 19.11.2010, còn Phần II được dự kiến phát hành vào ngày 15.07.2011.

Giải trí lành mạnh

Mấy năm trở lại đây, hầu như mọi hiệu sách ở Việt Nam đều được tổ chức theo lối hiện đại, hấp dẫn, nhiều cuốn sách bìa sặc sỡ với hình ảnh giật gân hoặc hình những cô gái ăn mặc hở hang, luôn đập vào mắt người xem.

Ðáng tiếc là về cơ bản, sự hào nhoáng ấy lại không biểu thị cho sự thăng hoa của văn hóa đọc (như báo chí đã bàn bạc, phân tích khá nhiều về sự xuống cấp của lĩnh vực này), mà phản ánh sự “lên ngôi” của loại tác phẩm được gọi chung là “văn học giải trí”. Thực tế cho thấy, một số cuốn sách được coi là thuộc loại giải trí bán khá chạy, thậm chí sách viết rất “sến” vẫn có người mua. Tình trạng này làm cho một số tác phẩm không nằm trong phạm vi “giải trí” trở nên ế ẩm, rồi thi thoảng trong đời sống văn học lại xuất hiện một hai cuốn sách bị dư luận kịch liệt phản đối, chủ yếu vì trong đó mang nội dung khiêu dâm, hay đôi khi tác phẩm trở nên ăn khách do sự quan tâm nhiều khi là bất thường của báo chí vô tình đã khơi gợi sự tò mò của công chúng.

Ngày trước, trong nhà có một tủ sách là niềm tự hào của nhiều gia đình và đọc sách trở thành nhu cầu, là hành vi giải trí  có văn hóa của nhiều người, cho nên có cuốn sách làm say mê các thế hệ là chuyện bình thường. Còn thời nay, đến nhà nào có tủ sách, còn có người hỏi: “Ðọc nhiều thế mà không đau đầu à?”. Và để không “đau đầu”, có người tìm đến sách giải trí, không phải suy nghĩ nhiều, lại nhiều chi tiết giật gân, đọc một tý là xong. Nếu tri thức của xã hội đã đạt tới trình độ cao, đó là một cách để giải tỏa thời gian rỗi. Còn không, đó là kìm hãm sự phát triển của trí tuệ, không tạo ra động lực giúp con người suy nghĩ, trau dồi tri thức giúp vào sự hoàn thiện.

Chúng ta coi sách nói chung, sách văn học nói riêng, là “hàng hóa đặc biệt”. Nhưng thực tế lâu nay lại cho thấy, dường như ý niệm “hàng hóa” đang được đề cao, còn ý niệm “đặc biệt” thì bị phai mờ. Ðó là một điều đáng quan ngại. Trong bối cảnh chung ở Việt Nam hiện nay, muốn một cuốn sách đến tay người đọc phải đi qua các công đoạn: tác giả – nhà xuất bản và người liên kết xuất bản – phát hành – người đọc. Mỗi công đoạn có ý nghĩa riêng, song cần lưu ý, điểm xuất phát chính là tác giả. Nếu tác giả có ý thức nghiêm túc trong sáng tạo, không để ngòi bút chạy theo đáp ứng nhu cầu tầm thường, không lấy tiền làm “bản vị” của sáng tác, thì tác phẩm kém chất lượng khó có thể ra đời. Nếu nhà xuất bản và người liên kết vừa quan tâm đến lợi nhuận, vừa quan tâm tới sự phát triển các giá trị chân – thiện – mỹ của người đọc thì tác phẩm kém chất lượng không thể xuất hiện trong đời sống văn học. Nếu người phát hành không sử dụng các “chiêu thức” PR và sử dụng nhà phê bình tung hỏa mù làm rối trí công chúng thì tình trạng “vàng thau lẫn lộn” khó có cơ tồn tại. Giải trí là loại nhu cầu luôn tỷ lệ thuận với sự phát triển của điều kiện sống, của sự gia tăng thời gian rỗi – hai yếu tố đang dần rõ nét trong cuộc sống của chúng ta. Xét từ chức năng, giải trí cũng là một trong các chức năng của nghệ thuật nói chung, của văn học nói riêng. Cho nên, nếu trong văn học có xuất hiện “dòng” sách giải trí cũng là việc bình thường, cần tôn trọng. Ðáng bàn ở chỗ, phải xác định đó là giải trí lành mạnh, lành mạnh ở cả phía người sáng tác lẫn ở phía người cảm thụ. Và để văn học có thể đáp ứng nhu cầu giải trí một cách lành mạnh, cần có sự tham gia của toàn bộ các yếu tố làm nên quá trình từ sáng tác đến người đọc. Không thể nhân danh giải trí để viết – xuất bản – phát hành các cuốn sách thiếu lành mạnh, và trong trường hợp cụ thể, các cơ quan chức năng cần có biện pháp kiên quyết hơn để góp phần làm thanh sạch đời sống văn hóa của xã hội.


“Biểu tượng thất truyền” – Bom tấn mới của Dan Brown

Bán hết veo 1 triệu bản chỉ trong buổi phát hành đầu tiên và đã được xuất bản trên 46 nước, “Biểu tượng thất truyền” của tác giả nổi tiếng Dan Brown sẽ tạo nên cơn sốt cho các độc giả khắp nơi trên thế giới trong cuộc phiêu liêu với nhà biểu tượng học tài năng Robert Langdon.

Từ “Thiên thần và Ác quỷ” đến “Biểu tượng thất truyền”

Được Dan Brown thai nghén trong 5 năm dài, cuốn “Biểu tượng thất truyền” (The Lost Symbol) được báo chí thế giới đánh giá là sự phối kết hoàn hảo giữa hư cấu và thực tế, khoa học và đức tin, mật mã và giải mã.

Ảnh minh họa

Cuốn “Biểu tượng thất truyền” (The Lost Symbol) được Dan Brown thai nghén trong 5 năm dài

Nó còn được ca ngợi là cuộc khám phá những bí mật cổ kim, là chuyến du ngoạn vào chiều sâu suy luận, là cuốn Bách khoa thư về kiến thức và là văn phẩm hấp dẫn vì tính gay cấn điện ảnh.

Sau Vatican, Illuminati trong “Thiên thần và Ác quỷ”, sau hành trình theo chén thánh trong “Mật mã Da Vinci”, Dan Brown sẽ mang đến một khám phá đầy bí ẩn về hội Tam điểm – một hội kín có lịch sử lâu đời.

Nó còn được ca ngợi là cuộc khám phá những bí mật cổ kim, là chuyến du ngoạn vào chiều sâu suy luận, là cuốn Bách khoa thư về kiến thức và là văn phẩm hấp dẫn vì tính gay cấn điện ảnh.

Sau Vatican, Illuminati trong “Thiên thần và Ác quỷ”, sau hành trình theo chén thánh trong “Mật mã Da Vinci”, Dan Brown sẽ mang đến một khám phá đầy bí ẩn về hội Tam điểm – một hội kín có lịch sử lâu đời.

Mở đầu bằng Hội Tam điểm, kết thúc cũng bằng Hội Tam điểm, “Biểu tượng thất truyền” là cuộc chu du vào lòng tổ chức lâu đời, vào đủ mọi mặt từ lịch sử, cơ cấu đến các lễ nghi, tư duy của họ. Từ đầu tới cuối câu truyện, thời gian thực tế chỉ có 12 tiếng và địa điểm thực tế chỉ khoanh vùng ở thủ đô Washington, nhưng không gian và thời gian tiểu thuyết xây dựng trên ký ức và trên hoạt động tinh thần của nhân vật lại bao trùm cả chiều dài lịch sử, triết học, tôn giáo, nghệ thuật, giả kim và lý luận của cả thủ đô và đất nước.

Ảnh minh họa

Bìa cuốn sách được đầu tư khá công phu


Hành trình của “Biểu tượng thất truyền” đến Việt Nam

Những ai đã từng biết tới các tác phẩm của Dan Brown đều biết, sách của ông không hề dễ đọc bởi những kiến thức quá vượt tầm cộng với những tri thức rộng rãi trên mọi lĩnh vực sẽ đánh đố về mặt ngôn ngữ với cả người dịch và độc giả.

Mặc dù vậy, “Biểu tượng thất truyền” cũng là cuốn sách được bạn đọc thế giới mong chờ nhất trong năm 2009 vừa qua khi vừa mới xuất bản, nó đã in liền 6 triệu bản ngay trong lần ấn hành thứ nhất và bán hết 1 triệu bản chỉ trong buổi phát hành đầu tiên.

Tại thị trường Việt Nam, ông Vũ Việt Dũng – Giám đốc Công ty CP Truyền thông IPM – đơn vị mua bản quyền cuốn sách cũng cho biết, đợt đầu ấn hành cuốn sách này sẽ là 5.000 bản. Và con số này sẽ còn cao hơn nữa khi lượng khách đặt hàng đã gần hết số sách ấn hành lần đầu.

Chia sẻ với VnMedia, Giám đốc IPM chia sẻ, để mua bản quyền cuốn sách trong sự cạnh tranh của nhiều đơn vị mua bản quyền lớn tại Việt Nam không quá khó. Nhưng IPM phải đưa ra những điều kiện ưu tiên để họ đồng ý bán bản quyền. Trước tiên là thuyết phục được đơn vị đại diện của Dan Brown về kế hoạch xuất bản để họ thấy khả năng thành công tại thị trường Việt Nam. Bên cạnh đó, phải chứng minh được cách tổ chức làm việc, dịch, xuất bản và tốc độ xuất bản sớm nhất so với các nước khác.

Đồng thời, IPM cũng phải cam kết số lượng phát hành tại Việt Nam lớn gấp nhiều lần nhiều so với thông lệ xuất bản sách ở Việt Nam, khoảng trên 1 vạn bản và trả tiền bản quyền trên giá bìa là 10%.

Mặc dù bị hạn định về thời gian xuất bản sớm khi ký cam kết với bên đại diện của Dan Brown, nhưng ông Dũng cũng khẳng định, “Biểu tượng thất truyền” được đặt lên hàng đầu về chất lượng dịch thuật, hiệu đính cũng như xuất bản. IPM có 6 tháng để sản xuất bao gồm cả công tác dịch thuật.

Đại diện cho đơn vị mua bản quyền cho biết, mặc dù không đạt tinh xảo về chất lượng như bìa cuốn sách sản xuất tại Châu Âu nhưng IPM cũng đầu tư kỹ lưỡng cho khoản này với mục đích hạn chế việc sách lậu có thể phát hành ồ ạt khi cuốn sách chính thức ra mắt.

Với những hiệu ứng có được từ hai cuốn tiểu thuyết nổi tiếng “Thiên thần và Ác quỷ”, “Mật mã Da Vinci”, IPM hy vọng “Biểu tượng thất truyền” khởi động ban đầu bằng 5.000 bản và có thể đạt tới con số 4 vạn bản. “Nếu không chịu sức ép từ sách in lậu, tôi nghĩ “Biểu tượng thất truyền” có thể đạt tới 10 vạn bản, tạo nên kỷ lục lớn và dấu ấn trong hoạt động xuất bản của Việt Nam trong năm nay” – ông Vũ Việt Dũng chia sẻ.

Những kẻ phá hoại ngầm đã làm tan rã Đông Đức

Ngày 12/2/2010 tại Berlin đã xuất bản (lần đầu tiên ở Đức) tập hồi ký  “Những ghi chép ở Moabit” của cố lãnh đạo CHDC Đức cũ Erich Honecker (1912-1994) với lời đề tựa của người bạn đời chung thuỷ Margot. Sách dày 256 trang, do Nhà xuất bản Ost phát hành với giá 14,95 euro.

Ông Honecker từng là Bí thư Thứ nhất Đảng Thống nhất Xã hội chủ nghĩa Đức trong suốt hai mươi năm, cho tới ngày 18/10/1989, không lâu trước khi Đông Đức bị sáp nhập vào Tây Đức sau khi bức tường Berlin bị phá vỡ.

Trung kiên một người chiến sĩ

Ông Erich Honecker sinh ngày 25/8/1912 tại Neunkirchen (nay là Saarland) trong gia đình một người thợ mỏ. Sau khi tốt nghiệp trung học, ông vào làm việc trong lĩnh vực nông nghiệp. Năm 1926, ông đã gia nhập Liên đoàn Cộng sản Thanh niên Đức (KJVD). Trong những năm 1930-1931, Honecker học ở Moskva (Liên Xô) trong Trường Quốc tế Lênin trực thuộc Quốc tế Cộng sản. Năm 1931, ông trở về Đức hoạt động chính trị.  Năm 1935, hai năm sau khi lực lượng phát xít lên cầm quyền ở Đức, ông bị chúng bắt giữ cho tới hết chiến tranh thế giới thứ hai. Sau khi Đảng Thống nhất Xã hội chủ nghĩa Đức được thành lập năm 1946 trên cơ sở liên kết Đảng Cộng sản Đức và những người Xã hội – Dân chủ, Honecker được bầu vào Ban chấp hành Trung ương của Đảng. Từ năm 1949, ông là đại biểu Quốc hội CHDC Đức. Năm 1949, Honecker trở thành Bí thư Đảng phụ trách vấn đề thanh niên.

Trong những năm 1950-1958, ông là Ủy viên dự khuyết Bộ Chính trị Đảng Thống nhất Xã hội chủ nghĩa Đức và từ năm 1958, trở thành Ủy viên chính thức Bộ Chính trị. Trong những năm 1955-1956, Honecker học ở Moskva tại Trường Đảng Cao cấp trực thuộc BCH TW Đảng Cộng sản Liên Xô. Từ năm 1971, Honecker là Chủ tịch Hội đồng Quốc phòng CHDC Đức. Tháng 5/1971, ông được bầu làm Bí thư Thứ nhất Đảng Thống nhất Xã hội chủ nghĩa Đức. Tới tháng 10-1976, Honecker trở thành Chủ tịch Hội đồng Nhà nước, nguyên thủ quốc gia CHDC Đức…

Tháng 10/1989, do những tác động tiêu cực từ công cuộc cải tổ (Perestroika) do Mikhail Gorbachev tiến hành ở Liên Xô, ông Honecker, ở tuổi 77, đã buộc rời khỏi vị trí lãnh đạo  Đảng Thống nhất Xã hội chủ nghĩa Đức và sau đó, rời khỏi mọi chức vụ lãnh đạo quốc gia khác. Thay thế ông là ông Egon Krenz, người vì quá “theo đuôi” chính sách cải tổ của ông Mikhail Gorbachev bên Moskva nên rốt cuộc đã làm tan rã Đông Đức…

Cuối năm 1990, sau khi hai nước Đức sáp nhập làm một, ông Honecker đã phải trải qua khá nhiều đọa đầy bất công. Thậm chí có lúc ông đã bị tống giam vào nhà tù Moabit ở Tây Berlin. Và ông đã phải ở đây 169 ngày, từ tháng 7/1992 tới tháng 1/1993. Những truy đuổi dã man ở nước Đức mới rốt cuộc đã buộc ông Honecker cùng vợ phải sang Chile cư trú chính trị.

Cũng từ năm 1989, khi bị giam cầm ở Tây Berlin, ông Honecker đã bắt tay vào viết cuốn hồi ký “Những ghi chép ở Moabit”. Cuốn hồi ký này từng được phát hành ngày 27-5-1994. Và sau đó hai ngày (29/5/1994), ông Honecker đã từ trần ở La Reina (Chile) vì bệnh ung thư gan….

Sự thật đắng lòng

Phải tới 16 năm sau khi được xuất bản ở Chile, cuốn hồi ký của ông Honecker mới được chính thức phát hành ở Đức vào đầu năm 2010 này. Trong lời tựa bản in đầu tiên ở Đức vừa được phát hành, phu nhân của cố lãnh đạo Honecker, bà Margot, đã cố gắng lý giải rõ hơn vai trò của chồng bà trong những sự kiện dẫn tới tan vỡ nước CHDC Đức. Bà nhấn mạnh: “Có  lẽ tôi không phải là người duy nhất vui mừng vì ông Erich Honecker nhờ việc xuất bản “Những ghi chép ở Moabit” lại được nói lời của mình”.

Bà Margot, 26 năm từng là Bộ trưởng Bộ Giáo dục CHDC Đức, cho tới hôm nay vẫn tin tưởng rằng, CHDC Đức dưới sự lãnh đạo của Đảng Thống nhất Xã hội chủ nghĩa Đức đã là một nhà nước pháp quyền. “Bi kịch là ở chỗ chiến dịch đầu độc mà các thế lực đối lập khởi xướng chống lại Đảng đã được một số phần tử hùa theo và họ đã tiến hành chúng chống lại các đồng chí của chính mình”.

Cũng theo lời bà Margot, một số cựu đồng chí của ông Honecker đã đổ vấy cho ông trách nhiệm cá nhân về những kế hoạch sử dụng lực lượng quân sự trong việc làm yên những đoàn biểu tình của dân chúng vào đầu tháng 10/1989 ở Leipzig…

Bà Margot từ năm 1994 sống tại vùng ngoại ô thủ đô Santiago của Chile. Trong nhiều năm liền, bà từ chối trả lời phỏng vấn cho báo chí Đức. Chỉ sau khi cuốn “Những ghi chép ở Moabit” được in lần đầu tiên tại Berlin, bà mới cho công bố bài tựa của mình cho  tập hồi ký này của chồng bà.

Khi tập “Những ghi chép ở Moabit” được phát hành lần đầu, nhà xuất bản đã ghi thêm vào câu “ý kiến của tác giả là chủ quan”. Tất nhiên, cách diễn giải các sự kiện trong cuốn sách này chủ yếu dựa vào những cảm xúc cá nhân nhưng sau hai thập niên, nhiều điều trong tập hồi ký của ông Honecker có thể được đánh giá một cách khách quan hơn trước. Theo bà Margot, quan điểm của ông Honecker “luôn rõ ràng và rành mạch. Tôi nghĩ rằng giờ đây đang có ngày càng nhiều người công nhận lẽ phải của những đánh giá khi trước của ông vì hiểu rằng họ đã không lường được hết những hậu quả từ sự tan rã của Liên Xô”.

Bà Margot viết: “Trước lễ đón năm mới 1989 đã không có ai hình dung được là, sẽ có những sự bất ngờ và bi thảm nào sẽ tới với thế giới trong năm đó. Khi ấy các nhà lãnh đạo quốc gia thường có thói quen gửi cho nhau các lời chúc  mừng  hòa bình và phồn vinh cho các dân tộc. Theo truyền thống chúng tôi đã đón năm mới, đến với Liên Xô, vào lúc 22 giờ với một nhóm ít những bạn bè thân thuộc bằng sự chạm ly vang dội. Và vào giữa nửa đêm, chúng tôi mới đón năm mới theo kiểu Đức. Những lời chúc tụng ấm áp nhất đã bay đi từ sông Elbe tới bờ Thái Bình Dương và ngược lại. Những lời chúc một tương lai hòa bình đối với toàn bộ hệ thống xã hội chủ nghĩa thế giới mà theo chúng tôi, dù có “Perestroika” và “Glasnost” vẫn sẽ duy trì được ảnh hưởng tới các tiến trình toàn cầu. Ít nhất, khi đó chúng tôi cũng đã cảm thấy thế…

Tuy nhiên, bóng ma của những thay đổi trong tương lai đã ám ảnh Đông Đức ngay từ khi đó. Quá nhiều vấn đề tồn tại ở CHDC Đức lúc ấy. Thí dụ như việc đình trệ hàng hóa cấp cho các cửa hàng… Nhưng thực ra, như các cuộc kiểm tra cho thấy, tại các kho tàng vẫn có quá nhiều thịt. Không hề có nguyên do nào để không đưa thịt tới các nơi cần thiết cho việc bán lẻ. Hoàn toàn rõ ràng đấy chỉ là sự phá hoại ngầm…”.

Để hiểu những gì đang diễn ra và tìm cách đối phó với tình hình, lãnh đạo CHDC Đức đã phải tìm cách tham vấn Moskva. Trong hồi ký của mình, ông Honecker kể: “Giữa tháng 6/1989, tôi bay sang Liên Xô. Ngay ngày hôm sau, tại điện Kremli, tôi đã gặp Mikhail Gorbachev, rồi với Eduard Shevarnadze (Bộ trưởng Ngoại giao Liên Xô lúc đó – LC). Ông Gorbachev nhắc nhở rằng, liên minh giữa Liên bang Xôviết và CHDC Đức là một liên minh chiến lược. Tôi hoàn toàn đồng tình với quan điểm này. Tuy nhiên, trong lần gặp đó, ông ấy đã không buồn thảo luận cùng tôi về những vấn đề khác. Có thể vì các cuộc thương thảo giữa Moskva và Bonn (tức chính quyền Tây Đức – LC) lúc ấy đang ở hồi náo nhiệt nhất. Như sau này lộ rõ, lúc ấy hai bên đã đạt được những thỏa thuận cụ thể về việc tiếp diễn tình hình như thế nào. Có thể Gorbachev trong lòng mình ngay lúc ấy đã là một người “dân chủ xã hội”, dẫu rằng  phải sau đó khá lâu ông ta mới thú nhận điều này.”

Cho tới ngày 1/10/1990, Tổng Bí thư Đảng Thống nhất Xã hội chủ nghĩa Đức Honecker trong thực tế đã không tham gia vào việc điều hành đất nước vì ông bị ốm nên phải vào nằm viện tới 3 tháng. Tuy nhiên, quan điểm chính trị của ông vẫn không thay đổi và ông cho rằng, vẫn còn có cơ hội để duy trì sự độc lập của nước CHDC Đức.

Tuy nhiên, trong thời gian này, tâm lý xã hội ở CHDC Đức đã thay đổi rất nhiều theo hướng không có lợi cho Đảng Thống nhất Xã hội chủ nghĩa Đức và chính phủ. Trong những yếu tố bên ngoài tác động vào việc này có việc tổ chức “kỳ nghỉ cuối tuần châu Âu” để mở cửa biên giới giữa Hungarie và Áo. Qua đường biên giới này, các công dân CHDC Đức đã có thể thoải mái sang Tây Đức. Chính quyền Tây Đức đã không tiếc tiền để thúc đẩy phát triển những hiện tượng như thế. Như sau này đã lộ ra, khi đó Bonn đã trả cho Budapest tới 500 triệu mac Tây Đức để chính phủ Hungarie hành động theo hướng góp phần làm bất ổn định Đông Đức. Nhà thờ Phúc Âm cũng đã nhúng tay vào việc này một cách mạnh mẽ để tác động tới tâm lý xã hội.

Ông Honecker kể trong hồi ký của mình: “Quá trình rối lẫn trở nên ngày một rộng khắp hơn. Ngày 9/10/1990, tôi cùng thảo luận tình hình với Egon Krenz (một trong những thủ lĩnh lúc đó của Đảng Thống nhất Xã hội chủ nghĩa Đức – LC). Ông ấy đưa cho tôi xem văn bản đã được Bộ Chính trị chuẩn bị về nhu cầu phải đổi hướng cơ bản chính sách của đảng theo nguyên tắc các cải cách của Gorbachev. Trước phiên họp lần thứ 10 của Bộ Chính trị, Krenz thông báo với tôi rằng ông ấy đã trò chuyện với Gorbachev và lãnh đạo Liên Xô đã đề nghị có một bài phát biểu cứng rắn hơn về sự thay đổi chính sách của Đảng Thống nhất Xã hội chủ nghĩa Đức.

Chỉ sau phiên họp tôi mới hiểu rằng, yêu cầu làm cứng rắn hơn những luận điểm chính trong bài phát biểu đó chứng tỏ: ban lãnh đạo ở Moskva quyết định rũ bỏ toàn bộ các chính sách trước của CHDC Đức và hất bỏ toàn bộ ban lãnh đạo “cũ” của Đảng Thống nhất Xã hội chủ nghĩa Đức. Báo chí phương Tây đã lợi dụng căn bệnh của tôi để đổ vạ rằng tại Đông Đức đang bị trống rỗng quyền lực. Chính vì những xao động trong tâm trạng quần chúng cũng như vì thái độ lưỡng lự của ban lãnh đạo Đảng Thống nhất Xã hội chủ nghĩa Đức nên tình hình đã trở nên “quá mù ra mưa”, dẫn tới sự sụp đổ của CHDC Đức…”.

Rõ ràng là, nếu ban lãnh đạo CHDC Đức lúc đó, do ông Egon  Krenz đứng đầu, không quá “theo đuôi” Moskva thì chưa chắc đã xảy ra một kết cục cay đắng như thế đối với nước CHDC Đức