Nghề xưa sách cũ

Chứa đựng những tinh hoa và những trải nghiệm quý giá, từ lâu sách đã được xếp vào hạng “danh giá” đối với những người chơi, người sưu tầm, nghiên cứu… Có một chợ sách cũ Sài Gòn đã có từ khoảng 40 năm qua – chợ sách cũ Đặng Thị Nhu…

Xưa sách cũ…


Hiệu sách ông Phạm Văn Cầu chỉ 10m2 nên nhập liệu đầu sách trên vi tính

Thoạt đầu, trước năm 1975 đã hình thành “chợ sách chạy” bán trên những tấm bạt dọc đường Lê Lợi, đoạn từ đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa đến Pasteur. Sau đó mới quần tụ về đường Đặng Thị Nhu – một con phố nhỏ chừng 200m nằm vắt ngang đường Calmette và Ký Con.

Dạo đó từng hai sạp một đóng cặp vào nhau đơn sơ, có mái tôn, chừa lối đi hẹp hai bên hông, mỗi sạp chừng 3 – 4m2. Không như chợ búa thường thấy, chợ sách cũ thật nhẹ nhàng, im ắng, chỉ nghe thấy tiếng lao xao của trang sách lần giở và nhịp gõ của dép guốc tới lui.

Để dồi dào mặt sách mua bán, có hai nguồn chính, khách hàng mang ra bán hay mời về nhà bán cả tủ không chừng, nguồn nữa là đạp xe đến các vựa ve chai lục lọi sách có giá trị, mua lại với giá nhỉnh hơn giá ký lô một chút. Có lần, ông Dũng kể, một bà chủ ở Đa Kao mời về nhà bán tủ sách, bà nói, “tiếc lắm nhưng phải lo cơm gạo chú ơi, không biết rồi đến khi nào tới lượt phải rứt ruột bán luôn cây piano đây”.

“Nghệ thuật” mua sách mão – mua số lượng nhiều “là phải biết cân sách trên bàn tay”, ông Sơn sạp 53 nói. Ví dụ, phân loại sách với các cấp giá trị khác nhau, sách giá trị thấp – năm cuốn một ký chẳng hạn, từ đó đếm cuốn, nhân lên và mua giá cao hơn giá ký lô ve chai một tí; cũng vậy, sách giá trị cao, có thể mua gấp đôi ba lần giá ký lô.

Và nay, sách cũ thành của hiếm

Từ những năm 1985 trở đi chợ sách cũ lại “nhóm” về đường Nguyễn Thị Minh Khai, cho đến nay các hiệu sách cũ ở đây đã dần chuyển đổi sang bán sách mới. Chợ sách cũ lại một lần nữa “trôi dạt” về đường Trần Nhân Tôn, quận 10 với chừng 30 hiệu sách bề thế hơn so với những sạp chợ ở Đặng Thị Nhu của hơn 30 năm về trước. Nguồn sách cũ có tuổi đời năm sáu mươi năm cho đến vài trăm năm cạn kiệt dần.

Hai ông bà Phạm Văn Cầu vẫn bền bỉ với nghiệp sách cũ những gần 40 năm qua trò chuyện: “Mỗi cửa hiệu bán sách cũ thường có gu riêng như một thú chơi, phải đam mê mới theo đến giờ, tôi thì thích sưu tập những gì thuộc về Sài Gòn”. Lân la đi tìm sách cũ đó đây cũng gặp những tác phẩm từ những thế kỷ trước, bìa cũng đã ố vàng, như Tự điển La tinh – Việt, Đại Nam Quốc Âm Tự Vị, những ấn bản báo chí quý hiếm khác Phụ Nữ Tân Văn, Nam Phong tạp chí…

Không riêng gì sách cũ, còn đủ thứ xưa cũ khác như tranh cũ, tranh biếm hoạ cũ, áp phích quảng cáo pin Con Ó, bột giặt Viso, Lave-Larue… ở thập niên 50 của thế kỷ trước. Xưa hơn, có bản vẽ xây dựng trường Pétrus Ký (Lê Hồng Phong), bảo tàng trong sở thú, chợ Bình Tây – khi đó sau lưng chợ là dòng kênh, sinh hoạt trên bến dưới thuyền…Cũng bán cũng buôn nhưng xem ra nghề sách cũ còn là cái thú chơi tao nhã.

Bài và ảnh Nguyễn Tâm

Sách cũ cho trẻ em vùng cao

Với ba cuốn sách thiếu nhi bất kỳ, bạn có thể đổi một túi xách bằng vải. Đây là chương trình “Vì một Việt Nam xanh” do Công ty Canon tổ chức nhằm thu gom sách tặng trẻ em vùng sâu vùng xa. Chương trình vừa được tổ chức ở 10 trường ĐH-CĐ tại Đà Nẵng.

Ba cuốn sách cũ đổi một túi xách vải, vừa giúp học sinh vùng cao vừa bảo vệ môi trường – Ảnh: N.T.Trung

Một nhóm bạn SV ĐH Sư phạm Đà Nẵng cho biết: “Tụi mình có mấy cuốn sách cũ không dùng đến nên đem đổi lấy túi xách, vừa giúp các em vùng cao, vừa có quà tặng mẹ”.

“Sách xưa”, một cách lưu truyền và giáo dục văn hóa

Họ hầu hết là dân làm việc trong các ngành khoa học kỹ thuật, không có với nhau quá nhiều điểm chung, nên lập ra diễn đàn www.sachxua.net để giao lưu, kết bạn, cùng chia sẻ niềm đam mê với sách cổ, sách cũ.

Lần đầu tiên tại Hà Nội, các thành viên diễn đàn đã công bố một phần “kho báu” bí mật của mình trong triển lãm “Nét xuân trên những trang sách xưa” đang diễn ra tại Trung tâm văn hóa ngôn ngữ Đông Tây – Hà Nội.

Sachxua.net, theo như lời tự giới thiệu, là diễn đàn dành cho những người yêu sách, nâng niu trân trọng sách, giúp nhau tìm kiếm những cuốn sách quý và giới thiệu báu vật tinh thần đó tới với tri âm tri kỷ.

Hiện diện tại Hà Nội, các thành viên, những nhà sưu tầm tới từ rất nhiều địa danh của Tổ quốc đã tình nguyện đem tới hơn 100 cuốn sách được dụng công tìm kiếm và giữ kín bấy lâu.

Quyển sách già tuổi đời nhất trong triển lãm, xuất bản năm 1679 được Vũ Hoàng Tuệ “săn lùng” tận bên Pháp: “May mà có người thân bên đó trợ giúp chứ không rất khó kiếm”, chàng trai trẻ nói giọng Sài Gòn. “Tập hợp những du ký và chuyên khảo kỳ thú và hấp dẫn của J. B. Tavernier, hiệp sỹ Nam tước xứ Aubonne” kèm theo cả bản đồ được truyền tay hơn ba thế kỷ qua, giờ đây đến lượt Tuệ là chủ sở hữu, thuộc loại cực hiếm.

Bản “Số đỏ” có bìa do họa sỹ Tô Ngọc Vân trình bày, Nhà xuất bản Minh Đức ấn hành từ năm 1946.

Cuốn “Lịch An Nam thông dụng 6 tỉnh Nam Kỳ” bản in năm Bính Tý 1876 cũng là “gia tài” “độc”, có một không hai mà Nguyễn Phát Hà Giang – một nhà sưu tập trẻ đã nhanh tay mua được. Những cuốn sách như thế này, may ra Thư viện và Trung tâm Lưu trữ Quốc gia còn có, chứ ở ngoài hiếm lắm.

Cầm và lật giở từng trang của cuốn sách mỏng “Trẻ con hát, trẻ con chơi” của học giả Nguyễn Văn Vĩnh, cùng tranh minh họa sóng đôi của họa sỹ Mạnh Quỳnh xuất bản đầu thế kỷ XX mới vỡ lẽ: Thì ra nhiều bài đồng dao các thế hệ tuổi nhỏ vẫn say sưa đọc, và thuộc cả trăm năm nay hóa ra là sáng tác của cụ Vĩnh. “Việt Nam nhân thần giám” của đại thần triều Nguyễn Hoàng Cao Khải do Viễn Đông bác cổ Pháp xuất bản năm 1915, “Đạo đức kinh” của học giả Đào Duy Anh hay “Số đỏ” của nhà văn Vũ Trọng Phụng là những văn bản hy hữu còn lại.

Tiểu thuyết “Số đỏ” bản in năm 1946 có bìa do đích thân họa sỹ Tô Ngọc Vân trình bày. Đây là bản đặc biệt số 27 dành riêng cho họa sỹ Lương Xuân Nhị và được coi như văn bản “Số đỏ” xưa nhất tìm được đến thời điểm này.

Chủ nhân của hầu hết các cuốn sách được trưng bày, các nhà sưu tập là thành viên của diễn đàn sachxua.net phần lớn còn trẻ, lứa 8X, 7X. Họ đến với con đường sưu tầm sách bằng nhiều cách. Kỹ sư Hoàng Minh, dân Hà Nội tốt nghiệp Đại học Bách khoa, sinh sống tại TP HCM, một trong những người khởi xướng triển lãm có trong tay những bộ sưu tập khá bài bản. Hoàng Minh sưu tầm sách và cùng với đó, góp nhặt được rất nhiều tư liệu phi văn bản liên quan đến các tác giả, tác phẩm – những người muôn năm cũ

Bản “Số đỏ” có bìa do họa sỹ Tô Ngọc Vân trình bày, Nhà xuất bản Minh Đức ấn hành từ năm 1946.

Cấp tập mang sách đến triển lãm trưng bày, rồi lại cấp tập bay sang Trung Quốc tiếp tục khóa học, lưu học sinh Nguyễn Phát Hà Giang lại đang bối rối vì chưa tìm ra cách nào hữu hiệu nhất bảo quản những cuốn sách đã tồn tại trăm năm có lẻ.

Giang bảo, anh chỉ biết cho vào tủ có thuốc chống ẩm và cố tránh tối đa mối mọt để hạn chế ít nhiều sự rách nát, xuống cấp. Những người ham mê sách và nhất là những bạn đọc trẻ có thể vào sachxua.net để tìm hiểu về diễn đàn và đọc những cuốn sách quý. Sưu tầm, giới thiệu sách, một cách lưu giữ, giáo dục văn hóa rất đáng làm.

Thế giới bí ẩn của sách cũ Sài Gòn

Phải những ngưòi thật yêu sách lắm mới có thể hiểu được giá trị của những cuốn sách cũ nát đến nhuờng này.

 

Click the image to open in full size.

Tôi còn nhớ lần đầu tiên một mình theo tàu lửa vào Sài Gòn là vào cuối những năm 70 của thế kỷ trước. Một trong những động lực thôi thúc tôi thực hiện chuyến độc hành ấy chính là lời đồn đại của những người có dịp ghé qua Sài Gòn những năm đầu sau giải phóng.

Không chỉ tủ lạnh, xe máy, những thứ mà ở miền Bắc hồi ấy rất thiếu, một trong những nguồn cơn hấp dẫn tôi nhất chính là câu chuyện về một chợ sách cũ của Sài Gòn. Bởi vậy nên vào Sài Gòn hôm trước, hôm sau, theo lời chỉ dẫn của người anh họ, tôi nhao ra ngay chợ Bến Thành.

Từ cổng chợ đi chếch sang phía bên kia bùng binh, qua đường Calmette một đoạn ngắn tới phố nhỏ nằm ngang, bất chợt thấy mình lạc vào một thiên đường sách cũ. Chợ sách Đặng Thị Nhu.

Trên suốt dọc con phố hẹp, những quầy sách chia thành từng ô san sát nhau. Trong mỗi ô, người chủ hàng ngồi lọt giữa những chồng sách cao lút đầu người. Sách còn treo lủng lẳng trên các lối đi. Đấy mới chỉ là cái bề nổi của chợ sách.

Bộ nhớ của mấy người bán sách mới thật đáng khâm phục. Chỉ cần nói tên sách hay tên tác giả, người chủ hàng chạy đi đâu đó và dăm phút sau đã quay lại với cuốn sách mà bạn cần! Bạn sẽ dễ dàng có được cái cảm giác sung sướng khi tìm được một cuốn sách quý hiếm, một điều không khó khăn lắm ở cái chợ sách cũ Đặng Thị Nhu này.

Nhưng khốn khổ cho cái thằng tôi, một thân một mình vào đất Sài Gòn hoa lệ, nào có rủng rỉnh tiền bạc trong túi. Bởi vậy tôi chỉ có thể mê mải đi từ đầu tới cuối chợ sách cũ, thèm thuồng ngắm nhìn những gáy sách cũ sờn theo thời gian, rồi cuối cùng cắn răng bỏ những đồng bạc eo hẹp ra để mua cuốn… Kinh Thánh, một ấn phẩm còn khá hiếm ở miền Bắc lúc bấy giờ. Cái ấn tượng về chợ sách cũ Sài Gòn ấy, tôi chẳng dễ gì quên được.

Những năm sau này, khi vào Sài Gòn, tôi cảm thấy hụt hẫng khi chợ sách Đặng Thị Nhu đã biến mất, trả lại cho thành phố một con đường vắng hoe, buồn bã. Nhưng khi đã mê sách như một người tinh si thì Sài Gòn bây giờ vẫn còn những hiệu sách cũ đủ để mời gọi tôi trở lại. Dãy phố có nhiều quán bán sách cũ nhất ở Sài Gòn hiện nay là Trần Huy Liệu. Nhưng để tìm được một cuốn sách ưng ý ở dãy phố này, bạn sẽ phải mất rất nhiều công sức do lẽ sách cũ ở đây chủ yếu là nguồn trôi nổi, chủ hàng mua từ người bán dạo, những người túng tiền mang sách đi bán… Nói cách khác, đây là một chợ sách tương đối bình dân, ít khi tìm được những cuốn sách quý hiếm.

Nơi tôi bao giờ cũng lui tới mỗi khi có dịp ghé Sài Gòn là dãy cửa hàng sách cũ trên đường Nguyễn Thị Minh Khai, Q.3, chỗ gần đối diện với Bệnh viện Từ Dũ. Khoảng mươi cửa hàng liền kề nhau. Nhiều chủ hàng ở đây làm đúng kiểu những người mua bán sách cũ “thứ thiệt” vẫn làm: tới tận nhà mua sách từ các tủ sách gia đình. Bởi vậy mà sách khá đa dạng, phong phú.

Nếu gặp may, bạn vẫn có thể mua được những cuốn sách quý hiếm như một tác phẩm của Trương Vĩnh Ký, Huỳnh Tịnh Của hay những ấn bản báo chí vô cùng hiếm, tưởng đã thất truyền từ lâu mà người chơi sách thèm thuồng: Nam Phong, Phụ nữ tân văn, Đông Dương tạp chí… Đôi khi, lọt ra đây có cả những ấn bản trong các tủ sách đã trở thành huyền thoại như sách của ông Nguyễn Ngọc Thơ, Vương Hồng Sển hay tủ sách của cụ Hoàng Xuân Việt, một trí thức Sài Gòn cũ…

Sài Gòn có nhiều hiệu sách cũ nên cũng có nhiều “cao thủ” chơi sách cổ nức võ lâm. Lang thang nhiều ở những chợ sách cũ Sài Gòn, tôi có cơ duyên được gặp gỡ, làm quen với một vài cao thủ. Ông Tuấn “sách”, nhà ở Trần Huy Liệu, một kho từ điển sống mà dân chơi sách muốn tham khảo hoặc lùng tìm những cuốn sách quý không thể không đến “thỉnh thị”. Anh Gia – Điện Biên Phủ, anh Đức – Kỳ Thư đường Võ Văn Tần, anh Cầu “béo” – Minh Ngọc trên đường Nguyễn Thị Minh Khai…

Tiếp xúc với họ, tôi biết có một Sài Gòn xưa cũ qua những trang sách ố màu thời gian, một thế giới của những người vẫn nuôi lòng đam mê với sách bất chấp những dâu bể và đời sống tất tả mưu sinh. Những người như thế, cùng với các quán sách cũ, là những dấu xưa Sài Gòn.

Yên Ba
Báo Người lao động