J.K.Rowling: “Tôi sắp ra sách mới!”

Sau khi đọc hết một vài chương trong Harry Potter: Hòn đá phù thủy, nữ tác giảJ.K.Rowling đã khiến hàng ngàn khán giả nhí của mình bàng hoàng và bất ngờ với tuyên bố ngắn gọn việc mình sẽ ra sách mới. Trong buổi đọc sách từ thiện nhân lễ Phục sinh vừa qua của mình ở Nhà Trắng, người tạo nên hiện tượng Harry Potter đã tiết lộ những thông tin đầu tiên về cuốn sách mới của mình. J.K.Rowling nói: ”Tôi đảm bảo chắc chắc rằng, trong thời gian tới đây, tôi sẽ giới thiệu với các bạn một cuốn sách mới”.

J.K.Rowling đọc sách tại buổi tiệc mừng Lễ phục sinh ở Nhà Trắng

Cô cũng không loại trừ khả năng sẽ sáng tác một cuốn tiểu thuyết với cùng chủ đề như Harry Potter nữa. Kể từ thời điểm bộ sách chính thức khép lại với Bảo bối tử thần,  tác giảJ.K.Rowling chỉ chính thức giới thiệu một tập truyện ngắn duy nhất Những chuyện kể của Beedle – người hát rong như một “phụ trương” cho bộ sách đã quá đình đám của mình. Không ít fan hâm mộ của cô vẫn luôn tò mò và chờ đợi những dự án tiếp theo của nữ văn sĩ danh tiếng và giàu có nhất thế giới này.

Sau Harry Potter và Bảo bối tử thần, J.K.Rowling chưa cho ra bộ sách mới nào

Xuất hiện sau một thời gian dài “im hơi lặng tiếng” và chỉ tham gia các hoạt động từ thiện, tuyên bố này của Rowling khiến không ít người tò mò tự hỏi liệu cô có quá mạo hiểm khi định tiếp tục theo đuổi thể loại fantasy và đề tài phù thủy?! Tuy nhiên, J.K.Rowling vẫn tỏ ra khá tự tin và không hề coi thành công của Harry Potter là sức ép với các tác phẩm tiếp theo của mình. Hãy cùng chờ đợi xem nhà văn người Anh này sẽ còn gây ra những cơn địa chấn nào!

Tiết lộ về nữ họa sĩ truyện tranh đẹp hơn cả… truyện tranh

Cư dân mạng chuyền tay nhau những bức ảnh của Hạ Đạt và không ngớt lời thán phục vẻ đẹp trong sáng của cô. Tuy nhiên, nữ họa sĩ truyện tranh 29 tuổi người Trung Quốc cho biết đó không phải là điều cô mong muốn, thậm chí cô còn thấy xấu hổ.

Hạ Đạt hiện là một trong những ngôi sao trẻ sáng giá nhất của  giới sáng tác truyện tranh Trung Quốc và là một người say mê manga của Nhật Bản từ nhỏ. Hạ Đạt hy vọng sẽ được đánh giá cao ở nước ngoài nhờ phong cách cứng cáp và những chủ đề nghiêm túc. Tuy nhiên, thay vào đó, Hạ Đạt lại nhận được lại hàng ngàn người hâm mộ gồm những chàng trai say mê những bức ảnh của cô trong bộ đồng phục nữ sinh.

Những bức hình chụp nữ họa sĩ truyện tranh 29 tuổi Hạ Đạt không hề trang điểm và khoác lên mình bộ đồng phục học sinh đã ngay lập tức khuấy động giới hâm mộ truyện tranh Nhật Bản, nơi mà các cô gái trẻ yêu thích phong cách Lolita đang trở nên phổ biến. Họ miêu tả Hạ Đạt đẹp như chính những nhân vật trẻ con của cô vậy. Những bức hình của Hạ Đạt được lan truyền với tốc độ chóng mặt trên mạng Internet tại Nhật Bản kể từ lúc được tung lên vào tháng 3 và cô được mệnh danh là “Họa sĩ trẻ đáng yêu nhất của Trung Quốc”.

Một đồng nghiệp của Hạ Đạt cho biết “Một nhiếp ảnh gia bạn của Hạ Đạt đã chụp những bức ảnh này để cho vui cách đây một năm và đưa chúng lên blog. Say đó, biên tập viên của một game online đã chọn chúng và chỉnh sửa các bức ảnh để thành chiến dịch quảng bá cho game này”.

“Studio của chúng tôi đã nói chuyện với họ và yêu cầu ngừng việc này. Nhưng khi những tác phẩm của Hạ Đạt bắt đầu được xuất bản trên các tạp chí Nhật Bản thì mọi người muốn biết Hạ Đạt trông như thế nào. Một vài người tìm thấy những bức ảnh này trên mạng và phát tán chúng, bắt đầu ở Nhật và giờ là quay lại các diễn đàn Trung Quốc”.

Hạ Đạt mê truyện tranh khi còn một nữ sinh. Tác phẩm đầu tay của cô “Chengzhang” (Growing Up – Lớn lên), được in trên tạp chí phổ biến Hoạt hình Bắc Kinh khi cô còn là học sinh trung học. Khi đang học thiết kế tại một trường đại học ở tỉnh Hồ Nam, một tác phẩm khác của Hạ Đạt mang tên “Câu chuyện tháng tư” cũng đã được phát hành ở Bắc Kinh.

Vì những thành công đó và tình yêu dành cho truyện tranh, Hạ Đạt đã từ chối một công việc đầy triển vọng ở thị trấn quê nhà Hồ Nam sau khi tốt nghiệp và chuyển đến Bắc Kinh rồi trở thành một họa sĩ truyện tranh chuyên nghiệp. Cô trở thành thành viên của một nhóm họa sĩ trẻ và gia nhập studio truyện tranh Summerzoo.

Những tác phẩm của Hạ Đạt được in trên tạp chí Hoạt hình Bắc Kinh càng thu hút thêm nhiều người hâm mộ, đặt biệt là tác phẩm “Những ngôi sao trung du”. Một tác phẩm khác của Hạ Đạt, “Lặng lẽ tuyết rơi” đã được dựng thành phim truyền hình.

Sau khi Hạ Đạt cùng studio Summerzoo chuyển tới Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang năm 2006, sự nghiệp của cô tiến đến đỉnh cao mới với bộ truyện tranh “Confucius Didn’t Say”, câu chuyện về một cô bé 9 tuổi chuyển lên núi sống cùng bố mẹ. Những bức vẽ hiện lên từ quan điểm của một đứa trẻ, minh họa vẻ đẹp vô hình của thế giới. Tác phẩm đã đoạt giải thưởng Rồng Vàng vào năm 2008, giải thưởng dành cho những tài năng trẻ của Trung Quốc.

Giám khảo của cuộc thi bao gồm Shigeki Yukio, tổng biên tập của một trong những nhà xuất bản lớn nhất tại Nhật Bản và Matsui Eimoto, một người vẽ tranh biếm họa nổi tiếng. Họ đã giới thiệu tác phẩm này cho Ultra Jump, một trong những tạp chí truyện tranh lớn nhất Nhật Bản và nó được xuất bản vào tháng 2 năm 2009. Bộ truyện tranh “Confucius Didn’t Say” của Hạ Đạt trở thành tác phẩm truyện tranh đầu tiên của Trung Quốc được xuất bản trên thị trường Nhật.

Bất chấp thành công này, những bức ảnh của cô gái trong bộ đồng phục nữ sinh mới là “bệ phóng” thực sự đưa Hạ Đạt đến với sự nổi tiếng. Yao Feila, một họa sĩ Trung Quốc, người giúp sức xuất bản “Confucius Didn’t Say” trong một cuộc phỏng vấn với tờ Shenzhen Economic Daily cho biết họ không có kế hoạch phát tán những bức ảnh này, nhưng nếu nó giúp bộ truyện của Hạ Đạt thu hút một lượng khán giả lớn hơn thì đó là một món quà.

Tuy nhiên, sự nổi tiếng theo kiểu ấy khiến Hạ Đạt cảm thấy xấu hổ và thậm chí là tức giận. “Tôi luôn mơ ước về việc sáng tác được những tác phẩm hay như một nghệ sĩ và tôi  đã cố gắng rất nhiều vì điều đó. Tôi dành hơn 10 tiếng một ngày để vẽ và các bạn không thể tưởng tượng được đã không biết bao nhiêu lần các tác phẩm của tôi bị các nhà xuất bản từ chối và bao nhiêu lần tôi phải nếm trải sự thất bại. Thế mà bây giờ tôi lại nổi tiếng không phải bởi tác phẩm của tôi mà lại vì vẻ bề ngoài. Tôi thực sự cảm thấy xấu hổ”, Hạ Đạt chia sẻ.

Trên blog của Hạ  Đạt, cô nhấn mạnh “Những bức ảnh đó chỉ  chụp cho vui, không phải là những tấm hình mang tính quảng bá. Tôi cầu xin tất cả các bạn ngừng phát tán chúng và đừng gọi tôi là “Cô gái trẻ  xinh đẹp”, điều đó chỉ khiến tôi cảm thấy xấu hổ”.

“Không ai cố tình làm điều này. Nhưng nó thực sự gây ra cho tôi nhiều rắc rối. Tôi cảm ơn những ai đã khen tôi đẹp. Nhưng tôi hy vọng mọi người chú ý nhiều hơn đến các tác phẩm của tôi, thể hiện sự tôn trọng hơn với tôi và cho tôi một chút yên lặng để làm công việc của mình”.

Hạ Đạt hy vọng tác phẩm mới của cô “Godzilla không nói” sẽ giành được sự chú ý của độc giả vì chất lượng của nó chứ không phải vì vẻ bề ngoài của cô. “Tác phẩm này sẽ được ra mắt vào tháng 4. Đó là cuốn tự truyện từ khi tôi 14 tuổi. Tôi muốn chia sẻ với tất cả các cô gái quãng thời gian cô đơn và đẹp đẽ này mà chúng ta đều có khi chúng ta còn trẻ”.

Theo Global Times

Cà phê hàng hành

Tuyển tập truyện ngắn chọn lọc Cà phê Hàng Hành,  là món quà xứng đáng gửi tới bạn đọc, như sự chắt lọc một quá trình, với tính văn chương sắc nét, sôi động của một mảng sáng tác nhiều ấn tượng trong văn xuôi tiếng Việt năm qua.

Trong không gian chủ yếu của lối trần thuật hiện thực, hướng tới các thể tài thời cuộc, tâm lý đời sống, tình yêu, và bắt đầu chạm tới cái bất ổn trong tâm thức, các nhà văn đã tiếp tục khắc họa đồng thời cái vừa bộn bề vừa chi li của hiện thực, nhưng quan trọng hơn, là cái mới mẻ trong diện mạo sáng tác của mình.

Những phía khuất hơn, xa hơn của hiện thực địa lý cũng như tâm lý, những góc nhìn một thời còn được xem là cấm kỵ… nay phần nào đã được đồng hiện tương xứng trong thứ ánh sáng khoan dung, vì con người, mà chỉ có trải qua thời gian và nhiều mất mát, lắng vào những chứng nghiệm văn hóa, người ta mới đạt được.

Nguyễn Huy Thiệp mới hơn, ở chỗ ông cập nhật nhiều thông tin cụ thể hơn trong giọng điệu nhuần nhuyễn của một thứ cảm hứng đời sống đang lệch khỏi quỹ đạo bình ổn. Khối u ( Trần Đức Tiến ) tiêu biểu cho loạt truyện ngắn gần đây của ông, lướt nhẹ như không vào cái huyền ảo, thông qua đối lập giữa cái bợt bạt rỗng tuếch của đời thường với cái phi lý kỳ lạ, để bắt đầu chạm tới tâm thức bất an trong đời sống hiện đại của con người. Thần nữ đi chân không ( Trần Thùy Mai ) giấu một thông điệp xã hội và suy cảm thân phận chặt chẽ đến từng tiểu tiết trong một ngụ ngôn cảm động, trau chuốt.

“Phát hiện của năm” là những cá tính văn chương mới mẻ: cái trực diện, sòng phẳng, sôi nổi, và đặc biệt là tinh thần dân chủ, độ lượng của Mc Ammond Nguyen Thi Tu khi phản tỉnh về đạo đức cũng như tình cảm của con người trong Lông ngỗng trắng. Triết lý con người u uẩn, mà tươi ròng qua những chi tiết vẫn còn ánh lên sắc máu, ánh thép, mùi ruộng vườn cháy ngút của những cuộc chiến tranh đau thương mà dân tộc vừa trải qua, nhìn từ cả hai phía, trong Buồn vui mấy lần của Nguyễn Đặng Mừng. Thụy Anh còn “mực tím” nhưng da diết và khoát đạt trong bộc lộ dòng cảm xúc, suy tưởng với Vĩnh biệt Lusia.

Những sáng tác này là sự cố gắng cảm động để ghi lại một cách chân thực hơn, chân thực nhất có thể với cảm xúc, não trạng, những trôi dạt, vẫy vùng hay lắng lại… của tâm trí trong một thứ hiện thực văn chương xa rộng hơn cái mắt thấy hay cái được cho thấy.

Và cũng có thể hiểu rằng, như vậy là mỗi người viết có truyện ngắn tới tay bạn đọc hôm nay, đều đang lặng lẽ lên đường…

Giải trí lành mạnh

Mấy năm trở lại đây, hầu như mọi hiệu sách ở Việt Nam đều được tổ chức theo lối hiện đại, hấp dẫn, nhiều cuốn sách bìa sặc sỡ với hình ảnh giật gân hoặc hình những cô gái ăn mặc hở hang, luôn đập vào mắt người xem.

Ðáng tiếc là về cơ bản, sự hào nhoáng ấy lại không biểu thị cho sự thăng hoa của văn hóa đọc (như báo chí đã bàn bạc, phân tích khá nhiều về sự xuống cấp của lĩnh vực này), mà phản ánh sự “lên ngôi” của loại tác phẩm được gọi chung là “văn học giải trí”. Thực tế cho thấy, một số cuốn sách được coi là thuộc loại giải trí bán khá chạy, thậm chí sách viết rất “sến” vẫn có người mua. Tình trạng này làm cho một số tác phẩm không nằm trong phạm vi “giải trí” trở nên ế ẩm, rồi thi thoảng trong đời sống văn học lại xuất hiện một hai cuốn sách bị dư luận kịch liệt phản đối, chủ yếu vì trong đó mang nội dung khiêu dâm, hay đôi khi tác phẩm trở nên ăn khách do sự quan tâm nhiều khi là bất thường của báo chí vô tình đã khơi gợi sự tò mò của công chúng.

Ngày trước, trong nhà có một tủ sách là niềm tự hào của nhiều gia đình và đọc sách trở thành nhu cầu, là hành vi giải trí  có văn hóa của nhiều người, cho nên có cuốn sách làm say mê các thế hệ là chuyện bình thường. Còn thời nay, đến nhà nào có tủ sách, còn có người hỏi: “Ðọc nhiều thế mà không đau đầu à?”. Và để không “đau đầu”, có người tìm đến sách giải trí, không phải suy nghĩ nhiều, lại nhiều chi tiết giật gân, đọc một tý là xong. Nếu tri thức của xã hội đã đạt tới trình độ cao, đó là một cách để giải tỏa thời gian rỗi. Còn không, đó là kìm hãm sự phát triển của trí tuệ, không tạo ra động lực giúp con người suy nghĩ, trau dồi tri thức giúp vào sự hoàn thiện.

Chúng ta coi sách nói chung, sách văn học nói riêng, là “hàng hóa đặc biệt”. Nhưng thực tế lâu nay lại cho thấy, dường như ý niệm “hàng hóa” đang được đề cao, còn ý niệm “đặc biệt” thì bị phai mờ. Ðó là một điều đáng quan ngại. Trong bối cảnh chung ở Việt Nam hiện nay, muốn một cuốn sách đến tay người đọc phải đi qua các công đoạn: tác giả – nhà xuất bản và người liên kết xuất bản – phát hành – người đọc. Mỗi công đoạn có ý nghĩa riêng, song cần lưu ý, điểm xuất phát chính là tác giả. Nếu tác giả có ý thức nghiêm túc trong sáng tạo, không để ngòi bút chạy theo đáp ứng nhu cầu tầm thường, không lấy tiền làm “bản vị” của sáng tác, thì tác phẩm kém chất lượng khó có thể ra đời. Nếu nhà xuất bản và người liên kết vừa quan tâm đến lợi nhuận, vừa quan tâm tới sự phát triển các giá trị chân – thiện – mỹ của người đọc thì tác phẩm kém chất lượng không thể xuất hiện trong đời sống văn học. Nếu người phát hành không sử dụng các “chiêu thức” PR và sử dụng nhà phê bình tung hỏa mù làm rối trí công chúng thì tình trạng “vàng thau lẫn lộn” khó có cơ tồn tại. Giải trí là loại nhu cầu luôn tỷ lệ thuận với sự phát triển của điều kiện sống, của sự gia tăng thời gian rỗi – hai yếu tố đang dần rõ nét trong cuộc sống của chúng ta. Xét từ chức năng, giải trí cũng là một trong các chức năng của nghệ thuật nói chung, của văn học nói riêng. Cho nên, nếu trong văn học có xuất hiện “dòng” sách giải trí cũng là việc bình thường, cần tôn trọng. Ðáng bàn ở chỗ, phải xác định đó là giải trí lành mạnh, lành mạnh ở cả phía người sáng tác lẫn ở phía người cảm thụ. Và để văn học có thể đáp ứng nhu cầu giải trí một cách lành mạnh, cần có sự tham gia của toàn bộ các yếu tố làm nên quá trình từ sáng tác đến người đọc. Không thể nhân danh giải trí để viết – xuất bản – phát hành các cuốn sách thiếu lành mạnh, và trong trường hợp cụ thể, các cơ quan chức năng cần có biện pháp kiên quyết hơn để góp phần làm thanh sạch đời sống văn hóa của xã hội.