Những kho tàng bị quên lãng ở Timbuktu

Một chuyên gia đang trùng tu tác phẩm viết tay của Timbuktu bị tổn hại

Trong một thành phố hẻo lánh ở Mali, các học giả đang chạy đua để cứu vãn những tư liệu lịch sử và văn hóa của châu Phi đang bị hủy hoại.

Bước qua một cửa thấp dẫn vào ngôi nhà nhỏ, Fida Ag Mohammed ngồi bên một cái bàn, trước mặt ông ta là một chồng sách. Những cuốn sách được bao bìa bằng da dê hoặc da cừu, bên trong là hàng trăm trang giấy đã ố vàng điền những dòng chữ chép tay nắn nót bằng tiếng Ả Rập. Đó là những tài liệu của tổ tiên ông Mohammed cách đây hàng mấy thế kỷ. Ông nói: “Một trong các cụ tổ của tôi từ thế kỷ 12 đã bắt đầu xây dựng thư viện gia đình. Có rất nhiều bộ sưu tập như thế này”.

Sưu tập lại các tác phẩm

Những bộ sưu tập đó được cất giấu trong thư viện đặt tại những phòng nhỏ hay chôn trong cát sa mạc để bảo quản. Timbuktu, một thành phố hẻo lánh của Mali nằm góc tây nam sa mạc Sahara, nơi hiện còn tồn tại những quyển sách có niên đại từ TK 14 và 16, giai đoạn này thành phố là một trung tâm thương mại và văn hóa thịnh vượng của Tây Phi. Nhưng hiện nay, các học giả đang lo ngại khoảng 50.000 tác phẩm cổ thư của Timbuktu đang bị phân hủy hoặc bán cho những nhà sưu tập nước ngoài. Hiện tại các tổ chức phương Tây và châu Phi đang chạy đua để cứu hộ, bảo quản chúng khỏi sự tàn phá của khí hậu, bụi và thời gian. Hàng triệu đôla đã được chi ra để bảo tồn và liệt kê những tác phẩm này.

Một số cổ thư được chuyển thành dạng số hóa

Một viện bảo tàng mới được xây dựng và hoàn tất hồi tháng 4, dự kiến sẽ mở cửa vào tháng 11 để giới thiệu những văn bản cổ vô giá này. Những tác phẩm văn hóa của Timbuktu rất phong phú, bao gồm lịch sử châu Phi và châu Âu, tín ngưỡng, toán học, y học và luật pháp. Có những quyển sách viết chi tiết về thiên văn, cách điều trị các bệnh sốt rét và kể cả trị liệu triệu chứng tiền hành kinh nữa. Những người tị nạn tòa án dị giáo ở Tây Ban Nha hồi TK 15 đã đến châu Phi, mang theo các thư viện cùng với họ, và từ đó họ bắt đầu trước tác thêm và mua các tư liệu.
Một nửa trong số những tác phẩm này còn nguyên vẹn. Một số còn được mạ nhũ vàng và nhũ đỏ, một số khác có bản đồ minh họa. Nhưng có nhiều tác phẩm giá trị đã phân hủy, giấy bị giòn và bìa hư hỏng. Dân địa phương nói rằng con số những người sưu tập tự do đã tăng lên thấy rõ trong năm ngoái. Nhận thức được đây là những kho báu quý giá có nhu cầu cấp thiết cần được lưu trữ, bảo quản. Có một số trong 32 thư viện gia đình ở Timbuktu đã nhận được tài trợ nước ngoài từ các học viện như Quỹ tài trợ Ford hay các chính phủ như Tây Ban Nha, Na Uy và Dubai.

Nhiều gia đình vẫn tiếp tục truyền cổ thư lại cho con cháu

Nhiều gia đình vẫn tiếp tục truyền cổ thư lại cho con cháu

Muốn bảo quản các tác phẩm không dễ. Một trận lũ đã san bằng một ngôi nhà ở làng Ber hồi tháng 10 năm ngoái, phá hủy hơn 700 quyển sách cổ. Chưa kể những tác hại do mối mọt, mặc dù người ta đã dùng tro để chống mối. Nhưng mối đe dọa thực sự lại bắt nguồn từ con người, từ cả bên ngoài lẫn bên trong. Thông thường các cổ thư của gia đình được giao cho những người trẻ tuổi chăm sóc và bảo quản. Số người trẻ còn biết đọc các văn tự cổ ngày nay không nhiều. Đa số những người trẻ đang chạy theo các trào lưu sống hiện đại và mau thay đổi, những người này không còn quan tâm tới tư liệu cổ của tổ tiên họ nữa. Và khi họ đã muốn bán các cổ thư thì không gì có thể ngăn cản được. Hơn nữa, luật pháp Mali không ngăn cấm quyền mang các cổ thư ra khỏi đất nước. Đơn giản có nhiều người dân địa phương do cần tiền đã bán đi các cổ thư với giá rẻ mạt, khoảng 200USD.
Năm 1979, ông Zouber, một cố vấn tổng thống, đã mua được 25 quyển cổ thư Timbuktu từ con gái của một nhà cựu ngoại giao người Pháp từng làm việc ở Mali. Zouber đã theo cô ta tới Cannes, ngả giá 25.000USD và mua được toàn bộ số sách, ông cho biết trị giá của số sách này hiện đã lên tới gấp 10 lần số tiền đó.

V.K (Theo Time)

Anh chàng “thất học” mở thư viện miễn phí cho người nghèo

Chỉ học hết lớp 4, từng theo đoàn mãi võ đi khắp nơi nhưng Trần Xuân Chín vẫn không nguôi sở thích đọc sách. Sau mấy chục năm bôn ba trong cuộc đời, giờ cuộc sống đã khá giả, anh quyết định mở một thư viện sách miễn phí cho người nghèo. Những cuốn sách đó là tài sản của anh, được sưu tầm gìn giữ từ hơn 30 năm nay.

Ảnh minh họa

Vợ con anh Trần Xuân Chín

Men theo con đê nhỏ  vào thôn Thị, xã Đồng Mai, Hà Đông, Hà Nội, chúng tôi tìm đến nhà anh Trần Xuân Chín. Lúc chúng tôi đến, anh đang sắp xếp những cuốn sách mới tìm mua được cho đúng chủ đề để người đọc có thể dễ tìm hơn. Anh bảo chúng tôi đến không hẹn trước mà vẫn gặp được anh là rất may mắn bởi cứ có thời gian là anh lại đi khắp nơi để tìm những cuốn sách mới, giá trị. Trước tiên là để thỏa mãn cơn “nghiền sách”, sau đó là anh cũng muốn không chỉ mình mà những người yêu sách trong thôn, trong xã cũng có thể đọc được.

Từ tuổi thơ trắc trở…

Đã rất nhiều năm trôi qua, anh Chín vẫn còn nhớ như in những tháng ngày thơ ấu, lúc đó nhà anh còn giàu có nổi tiếng trong làng ngoài xã. Thế rồi sau 1 trận bom, mọi thứ của cải, gia tài đều tiêu tan. Cả nhà anh gồm bố, mẹ và 9 người con phải ở trong căn gác bếp chật chội, tù túng. Từ một cậu ấm con nhà giàu, anh lại phải mò cua, bắt ốc, chặt củi như bao đứa trẻ thôn Thị khác. Thế nhưng anh bảo, trong cái rủi cũng có cái may. Bao nhiêu của cải tiêu tan, nhưng những cuốn sách vì được để ở chỗ khác nên vẫn còn nguyên cả. Vốn đã ham đọc sách từ bé cho nên với Chín, đó là gia tài quý báu nhất.

Năm Chín học hết lớp 4, nhà nghèo, lại đông người nên anh đành phải nghỉ học. Quyết tâm không được học cũng không thua chúng bạn. Chính vì thế Trần Xuân Chín đã tìm đến những cuốn sách bởi vì với Chín, sách là tri thức. Thế là sau mỗi một ngày đi làm về, anh lại lôi sách ra đọc. Sách ở nhà đọc hết thì anh mượn sách của bạn bè, của thầy cô giáo cũ.

Thế rồi năm Chín 11 tuổi, làng Chín có phong trào học võ. Nhận thấy việc học võ rất là cần thiết, trước mắt là để rèn luyện sức khỏe, sau là để có thể đánh giặc cứu nước mỗi khi đất nước lâm nguy. Thế là cứ mỗi chiều, Chín lại đi bộ 5 cây số đến nhà cụ Ba Minh, một võ sư trong vùng để “tầm sư học đạo”. May cho Chín, không chỉ giỏi võ, cụ Ba Minh còn là người tinh thông cả cầm, kì, thi, họa. Với lòng ham học từ nhỏ, Chín đã quyết tâm theo thầy học cho bằng hết. Trước sự chân thành cũng như ý chí ham học hỏi của Chín mà cụ Ba Minh đã truyền dạy cho Chín tất cả các ngón nghề của mình.

Sau khi đã lĩnh hội đầy đủ các bí kíp của thầy Ba Minh, Trần Xuân Chín quyết tâm vào Nam để xây dựng sự nghiệp. Năm đó anh Chín mới chỉ mới 17 tuổi.

Một mình lặn lội khắp nơi và gia nhập đoàn mãi võ để sống qua ngày. Lang thang trong đoàn mãi võ suốt 4 năm ròng, một lần đoàn tới Bình Định, Chín tách đoàn đi thăm thú rồi bị lạc và mắc phải một trận ốm bất ngờ quật ngã anh ngay trong đêm mưa gió. Thật may, Chín đã được một gia đình làm nghề mộc ở đất võ Bình Định cứu sống. Chủ nhà là 1 nghệ nhân làm mộc. Cám cảnh cho thân phận của Chín, lại thấy Chín có vẻ thật thà, tháo vát nên ông đã nhận Chín vào làm tại xưởng gỗ của mình và nhiệt tình chỉ dạy cho Chín nghề mộc và khắc gỗ.

Thấm thoắt cũng nhiều năm trôi qua. Một ngày giá lạnh năm 1990, nỗi nhớ cha mẹ già và quê hương chợt ùa về trong Chín. Thế là anh quyết định hồi hương và xin thầy được mang theo tất cả những cuốn sách mình đã sưu tầm được trong những năm tháng lưu lạc và 1 số sách về nghề chạm khắc gỗ mà thầy tặng anh từ hồi đầu.

Ảnh minh họa

Trần Xuân Chín bên những quyển sách cũ có từ hàng chục năm trước

Và 30 năm tìm sách mở thư viện cho người nghèo

Về nhà, với vốn nghề học được, Chín mở 1 cửa hàng chuyên sản xuất và chạm khắc gỗ, hằng ngày chuyên tâm sản xuất và phụng dưỡng cha mẹ già.

Có một điều mà Chín vẫn không thể giải thích được là tại sao trên đất Bắc với nhiều làng nghề gỗ truyền thống như thế mà đồ gỗ của anh vẫn là sự lựa chọn hàng đầu của rất nhiều khách hàng. Ăn nên làm ra, rồi xuất khẩu sản phẩm sang nhiều nước trên thế giới và cuộc sống của gia đình anh cứ khá giả dần lên.

Mặc dù đã thành đạt nhưng theo như  anh Chín tâm sự, dù lúc bần hàn nhất hay những lúc ăn nên làm ra thì thói quen đọc sách của anh vẫn cố hữu, không thay đổi được. Lúc này, số đầu sách mà anh sở hữu đã lên đến hàng ngàn cuốn và khi đã có điều kiện kinh tế, số sách của Chín lại tặng lên mỗi ngày. Bất cứ nơi nào mà anh nghe phong thanh rằng ở đó có sách quý thì Chín lại lặn lội đến tìm và hỏi mua bằng được. Mỗi khi có dịp sang nước ngoài thì thứ duy nhất mà anh thích mang về cũng là sách.

Chín có những cuốn sách cực quý về kinh tế, tài chính của Mỹ, của Châu Âu, những pho sử, những bộ triết học, tam tự kinh của Trung Quốc, Ấn Độ. “Ở đây tôi có những cuốn sách mà không một thư viện nào có được.”- anh Chín tự hào. Anh cũng đang sở hữu bộ “Đại Việt sử ký toàn thư” từ thời Lý Trần được viết bằng tay (thời điểm năm 1991 trị giá 64 triệu đồng), bộ sách Minh Mạng đi săn trị giá 15 triệu đồng… và rất nhiều sách phương Tây mà trị giá phải được tính bằng đô la khi ai muốn sở hữu.

Mặc dù mang tiếng ở đất Hà Đông nhưng mấy năm trước đây, xã Đồng Mai của anh còn rất nghèo, người dân còn phải chạy ăn từng bữa. Nhận thấy đói ăn thì có thể khắc phục được chứ “đói chữ” thì sẽ rất là khổ, nhất là trong tương lai, vì thế Chín đã bàn với vợ mở ra 1 thư viện sách để phục vụ người nghèo, những người không có điều kiện mua sách đọc. Từ đó, dân làng anh đã có nơi để đọc sách, nghiên cứu và bàn luận chuyện thánh hiền…

Thư viện anh chia làm ba tầng, tầng 1 là phòng đọc sách “bình dân”. Hiện có  hơn 3.000 đầu sách phổ thông phục vụ nông dân và thiếu niên trong làng như: Chăm sóc và dạy con toàn tập; Từ điển Bách khoa Sinh học; Đạo làm người và xử thế; Mẹo vặt hàng ngày; 1000 chuyện Cổ tích Việt Nam và Thế giới, chuyện cổ Gờ-Rim, Mật mã Davanci… Tầng 2 là phòng đọc dành cho các cán bộ, sinh viên , người cao tuổi để nghiên cứu với nhiều đầu sách cổ có giá trị, trong đó có cuốn Y Thuật có từ thế kỷ XIII. Và tầng thứ ba dành cho các học giả, các tri thức có thể ngồi tranh luận, phản biện, đối đáp.

Chị Vân, vợ anh Chín trước đây là 1 cán bộ ngân hàng nhưng sau đó đã xin nghỉ để làm thủ thư cho thư viện gia đình. Khi có người đến đọc sách, chị tiếp đón rất ân cần và hướng dẫn nhiệt tình như 1 nhân viên thư viện chuyên nghiệp.

Mở miễn phí và khách có thể mượn về nhà để xem, vậy nên từ nhiều năm nay thư viện sách của anh Chín đã trở thành một điểm đến của không chỉ bà con quanh vùng mà còn là địa chỉ của nhiều khách thập phương trong đó có không ít người là trí thức, thậm chí là quan chức của nhiều ngành mỗi khi cần tìm tài liệu. Trong đó giáo sư Vũ Khiêu từ một người khách đã trở thành một người thân của gia đình anh. Trong nhà anh Chín vẫn treo ngay ngắn hai câu đối mà giáo sư đã tặng: “Bốn vách đồ thư vui đạo nghĩa - Một niềm son sắt vững nhân luân”.

Chia tay anh Chín khi ánh chiều vừa đổ xuống. Anh bảo rằng chúng tôi làm báo thì sẽ được đi nhiều nơi, nếu đến nơi nào có sách quý thì nhớ báo cho anh. Tấm lòng anh là thế, chân chất và thật thà theo kiểu con nhà võ. Anh tâm sự, cho đến bây giờ, khi đã được coi là thành đạt rồi thì những năm tháng tuổi thơ sớm phải thất học lại ùa về. Chính vì thế mà anh cảm nhận được hết sự quan trọng của tri thức và mở thư viện miễn phí cũng chính là cách anh thể hiện ước muốn rằng không có đứa trẻ nào còn phải chịu cảnh thất học như anh nữa.

Hoàng Đức Nhã

Mùa xuân trong thư viện

Dăm bẩy năm lại đây, mưa Xuân ở Hà Nội đang mất dần vị ngọt. Ông độc giả già có nhà lòng ống ở Hàng Bạc đứng trước khuôn viên thư viện lơ đãng nhìn gốc đào phai cằn đánh từ Phú Thọ về trồng đã bảo thế. Phố phường của thủ đô, chỗ nào còn Hà Nội nhất hình như chỉ là cái chỗ thưa người. Một nhận xét giống như thở dài. Liệu đấy có phải là lí do để ông chọn mấy ngày loanh quanh sát tết mà vào thư viện để ngồi đọc. Đám sinh viên trẻ hôm nay gọi thư viện là nhà chứa sách, còn ông lão mọt sách biết hai tử ngữ là Sanskrit và Latin nghe vậy rùng mình. Tiếng Việt bây giờ trắng trợn tối tân quá, bị nghe nhiều tự nhiên bỗng rơm rớm xa xót. Khoảng hai năm trước lúc còn đều đặn vào đây, có lần ở phòng đọc tự chọn ông nhẹ nhàng góp ý cho cặp trẻ ngồi đối diện đang luyện hộ nhau ngoại ngữ là nói khe khẽ, lập tức con bé tóc nâu môi trầm quay sang mắng ông “ơ, cái ông này buồn cười nhỉ”. Nghĩ lại, ông thấy mình cũng giống như cái thư viện ngót nghét trăm tuổi này, cái mùa xuân đang lơ thơ hoa đào này, quả cũng nhiều cái đáng cười.

Tất nhiên sinh viên vào thư viện thì là học, thì là đọc, nhưng phong khí tuyệt nhiên đã khác hẳn ngày xưa. Ngày xưa là cách đây chừng mười lăm năm, hai mươi năm hoặc lâu hơn nữa. Đại loại là lúc Hà Nội có khoảng 30 vạn dân. Thời gian trong thư viện chạy bằng đồng hồ riêng, nó chậm đến mức cứ như là chạy ngược. Vì thế, mùa Xuân nếu có qua thì cũng ở lại đây lâu hơn. Vừa hết rằm tháng Giêng, ngoài kia nhiều nhà đã đem báo tết ra bán cân, còn ở trong thư viện độc giả mới bắt đầu háo hức đọc. Kinh ngạc nhất là nhiều lúc rời trang sách, vô tình ngẩng lên nhìn lại cô thủ thư mà tự thấy bàng hoàng. Mới hôm nào còn trong veo long lanh má đỏ, đưa sách cho độc giả là đau đáu lễ phép đưa hai tay, giờ đây mặt phì phị buồn ngủ uể oải ném quyển sách ra, giọng khàn khàn hao hao như ca sĩ Sao Mai điểm hẹn, cộc lốc nói xẵng “thẻ”.

Chủ đã khác thì khách đương nhiên cũng khác, hầu hết đám đọc sách thời kinh tế thị trường đều nôn nóng sốt ruột. Họ muốn từ cái chữ mà mình vừa đọc phải đem lại một hiệu quả tức thì nào đấy. Có phải thế chăng mà tết ở Hà Nội càng ngày càng co lại ngắn cụt lủn. Hồi khoảng mươi năm trở về trước, đám độc giả thâm niên lẫn lộn cả người nhiều tuổi người ít tuổi, thường chọn chiều muộn hăm tám Chạp là ngày gặp nhau cuối năm và sáng sớm mùng sáu Giêng là buổi quây quần khai bút. Họ dịu dàng bình những bài báo hay những áng thơ đẹp rồi lì xì cho nhau những đoản thi tứ tuyệt. Không hiểu sao rất hiếm các cụ bà nhưng có khá đông nữ sinh, và đấy chính là động lực để cho mấy cụ ông hoặc vài ba trung niên tóc muối tiêu thăng hoa thành đích thực thi sĩ. Thư viện hôm nay tuyệt không thấy một ai mơ màng ngồi đọc thơ nữa, đa phần đều cồn cào ngốn ngấu những loại sách được thời thượng gọi là sách công cụ. “Một nghìn cách làm giàu”. “Làm thế nào để bạn trở thành quyến rũ”. “Quản trị kinh doanh thật là đơn giản”. Hiếm hoi có lần thấy một nàng đọc “Chiến tranh và Hòa bình”. Tò mò xúc động rón rén nhìn trộm vào vở, hóa ra em đang làm luận văn tốt nghiệp về văn học Nga thế kỷ 19. Người đọc trong trắng là người đọc chẳng vì mục đích gì cả. Người Hà Nội cũ kĩ chân chính đều mơ hồ có cái thói quen đọc đấy, chẳng biết khi Hà Nội đã qua nghìn năm tuổi liệu có còn muốn giữ.

Mùa Xuân trong thư viện rất rêu phong Thăng Long. Phòng đọc mênh mông đã vắng những sinh viên ngoại tỉnh, chỉ còn thu lu vài ba cụ già, và tự nhiên nó sẽ sáng bừng nếu như có một chàng trai hay một thiếu nữ nào đấy lãng mạn ngồi đọc. Bọn họ chắc là nhà ở quanh Tràng Thi, Tràng Tiền ăn mặc tao nhã sạch sẽ. Từ tốn mơ mộng họ lật sách. Cái chầm chậm của những trang chữ làm tiết xuân trinh bạch tần ngần chẳng dám trôi. Và không cần tinh tế lắm cũng thấy được màu của tết, mùi của tết. Đấy là cái màu nóng ấm của hồng đào phảng phất tinh hoa từ những người Tràng An muôn năm cũ. Đấy là cái mùi của nhè nhẹ lá gội đầu Hương Nhu có từ thủa các bà các cô Hà thành còn chưa biết cắt tóc ngắn dùng dầu gội lờ lợ mùi mỹ phẩm, nó thanh và thơm đến vô cùng. Cô bé thủ thư nhìn đồng hồ đã thấy quá giờ và bỗng khác thường lệ, cô không bấm chuông giục. Mùa Xuân đã làm người Hà Nội trở về với thong thả thanh lịch.

Thư viện sẽ hết tết khi cái siêu thị đối diện đông người trở lại. Người ta hớt hải vét hàng khuyến mại, tranh nhau đem xe gửi vào khuôn viên của nhà chứa sách. Cả tòa biệt thự cũ chợt nhiên nhợt nhạt mất đi trầm lắng cổ kính. Rồi nó sẽ giống như mọi phố phường của Hà Nội đời thường hôm nay, chỉ toàn những ồn ào vội vã.

Đổi sách cũ lấy túi thân thiện môi trường

Canon, hãng chuyên cung cấp các giải pháp hình ảnh, hôm 4-3 vừa công bố chương trình đổi sách cũ lấy túi thân thiện môi trường nhằm góp phần bảo vệ môi trường và xây dựng thư viện sách cho các trường học tại Việt Nam.

Ông Nguyễn Văn Khoa, chủ tịch Hội Bảo vệ Môi Trường TPHCM đang đổi túi thân thiện cho sinh viên Đại học KHXH&NV TPHCM. Ảnh: Thu Hiền

Theo đó, bắt đầu từ ngày 4-3, học sinh, sinh viên tại các trường cấp 3 và đại học tại Hà Nội, TPHCM sẽ gom những cuốn sách cũ của mình để đổi lấy túi thân thiện môi trường. Chương trình kéo dài đến hết tháng 5 năm 2010.

Canon hy vọng sẽ thu gom được 30.000 cuốn sách để tặng cho thư viện các trường học.

Ông Mike Asao, trưởng đại diện Canon Singapore tại Việt Nam cho hay, hiện nhiều quốc gia đang ra sức chống lại việc dùng túi ni-lông. Tại Việt Nam, vấn đề này đã bắt đầu được quan tâm khi các tổ chức và cơ quan nhà nước kêu gọi hạn chế dùng túi ni-lông trong thời gian gần đây.

“Với chương trình này, Canon hy vọng nâng cao nhận thức bảo vệ môi trường của cộng đồng, đặc biệt là giới học sinh sinh viên,” ông nói.

Cùng với chương trình đổi sách cũ lấy túi thân thiện và xây dựng thư viện xanh, Canon cũng cho biết đang phối hợp cùng Bộ Tài nguyên và Môi trường để thực hiện dự án “Canon- Vì một Việt Nam xanh”. Dự án này sẽ kéo dài suốt năm 2010 bao gồm cuộc thi ảnh về môi trường, chương trình trồng rừng và giải thưởng về môi trường.