Chồng Của Tôi Rất Nhiều Tiền

Chương 18


trước tiếp

Editor: _14thfebruary


Trong phòng bếp, Bắc Bắc nhìn vào tủ lạnh.


Nhìn hết một vòng, cũng không tìm được đồ gì có thể nấu.


Cô nhíu mày nhìn Chu Thịnh, suy nghĩ giây lát nói: "Chu Thịnh, trong nhà không có đồ ăn."


Chu Thịnh bật cười, duỗi tay đem cô ôm vào trong ngực, hôn lên khóe môi cô nói: "Ừ, vậy chúng ta gọi cơm hộp đi."


Bắc Bắc lắc đầu, kiên trì suy nghĩ muốn làm cơm cho anh ăn: "Bây giờ chúng ta gọi cơm hộp, ăn xong em với anh đi siêu thị, buổi tối em nấu cho anh, có được không?"


Chu Thịnh đối với suy nghĩ kiên trì của cô, không đành lòng đánh gãy, chỉ có thể đáp ứng: "Được được, ăn cơm xong chúng ta liền đi siêu thị."


Bắc Bắc ừ một tiếng: "Quá tốt rồi."


Đã lâu rồi cô chưa đi siêu thị.


Sau khi gọi đồ ăn bên ngoài, Bắc Bắc cũng chỉ ăn vài miếng, còn Chu Thịnh anh ăn rất nhiều, ăn xong hai người nghỉ ngơi một chút liền xuất phát đi siêu thị.


Thời điểm buổi chiều, siêu thị cũng không có nhiều người, vì vậy Bắc Bắc cùng Chu Thịnh đi dạo rất thoải mái.


"Bắc Bắc, ăn cái này không?"


Bắc Bắc nhìn Chu Thịnh cầm chocolate, chần chừ hai giây mới gật đầu: "Có."


Chu Thịnh lấy mấy hộp, siêu thị bọn họ tới là siêu thị nhập khẩu, siêu thị này rất tốt, không quá ồn ào, cũng không gặp nhiều người, cho nên Bắc Bắc cùng Chu Thịnh tương đối an toàn.


Cho dù có người nhận ra Chu Thịnh, hay gặp phải phóng viên, Chu Thịnh cũng sẽ giải quyết tốt nên điểm này Bắc Bắc không cần quá lo lắng.


Đi dạo một lúc, Bắc Bắc mua đủ đồ cần mua hai người liền về nhà.


Vừa đến nhà, Bắc Bắc liền hí ha hí hửng chui vào phòng bếp.


Chu Thịnh dựa vào tường, nhìn vẻ mặt hưng phấn của cô, có chút nghi ngờ: "Bắc Bắc, em thật sự có thể nấu cơm?"


Bắc Bắc ừ ừ hai tiếng: "Có thể."


Chu Thịnh có chút lo lắng: "Nếu không thể nấu cũng không sao, anh có thể học, không thì chúng ta sẽ đi ăn ở bên ngoài."


Nghe vậy, Bắc Bắc nhìn anh bật cười, đem người từ phòng bếp đẩy ra bên ngoài: "Chu Thịnh."


"Hửm?"


Bắc Bắc nghiêm túc nhìn anh, nói: "Em thật sự có thể nấu cơm, anh không được đến phòng bếp quấy rầy em."


Chu Thịnh: "...Thật sự?" Anh nhướng mày nhìn Bắc Bắc, vẫn là không yên tâm.


Bắc Bắc bất dắc dĩ, xoa xoa ấn đường nhìn Chu Thịnh nói: "Anh cho em làm thử một lần, nếu em không nấu được, đến lúc đó chúng ta gọi cơm hộp, có được không?"


Chu Thịnh suy nghĩ giây lát, cảm thấy có thể được.


Anh không muốn làm trái ý của Bắc Bắc, nhưng đối với tài nghệ nấu nướng của cô, anh cũng không ôm hy vọng quá nhiều.


"Được, vậy em làm đi, anh đến thư phòng xử lý chút việc, cần giúp gì thì gọi anh."


Bắc Bắc vội vàng đáp lời: "Đựơc được được anh mau đi đi."


Nhìn bộ dáng sốt ruột của cô, làm Chu Thịnh dở khóc dở cười, anh rũ mắt nhìn Bắc Bắc, duỗi tay nhéo nhéo mặt cô, mỉm cười hỏi: "Như vậy liền muốn anh đi?"


Bắc Bắc a một tiếng: "Anh đi rồi em mới có thể yên tâm nấu cơm."


Chu Thịnh cong cong môi: "Được rồi, anh đi đây."


"Ừ."


Nhìn Chu Thịnh đi vào thư phòng, Bắc Bắc mới xoay người vào phòng bếp tiếp tục bận rộn.


Kiếp trước cô nấu ăn rất giỏi, mà nguyên chủ Bắc Bắc đối với việc này không hiểu lắm, cho nên Bắc Bắc không thể biểu hiện quá rõ ràng, mấy ngày nay sống cùng Chu Thịnh, anh chưa cảm thấy cô có gì khác thường, nên Bắc Bắc càng không thể để lộ thêm về khả năng nấu ăn.


Tuy rằng suy nghĩ này có chút không đúng, nhưng cô cũng không có cách nào khác, loại chuyện hoán đổi linh hồn này, nếu cô nói cho Chu Thịnh, Chu Thịnh chưa chắc đã tin, cho nên cứ như vậy trước đã.


Bắc Bắc vẫn tin rằng mình có thể sống tốt ở kiếp này, mặc dù cô cũng rất muốn biết, có phải trước kia Chu Thịnh thích Bắc Bắc hay không, nhưng theo như trí nhớ hiện tại, lúc trước Bắc Bắc thật sự không có quen biết Chu Thịnh.


Cho nên nếu nói thích, Bắc Bắc không hiểu Chu Thịnh thích mình cái gì.


Cho dù là Bắc Bắc lúc trước, hay là cô hiện tại.


Nếu là Bắc Bắc lúc trước, vì sao lại thích cô, rõ ràng là không có tiếp xúc, còn nếu thích cô hiện tại, cô tự nhận mình không có ma lực gì, làm sao có thể nhanh như vậy làm cho "Ông trùm tài chính" thích mình.


Cho nên chuyện này, Bắc Bắc cũng chỉ có thể để khi khác hỏi lại.


Mà hiện tại, cô chỉ muốn cùng Chu Thịnh sinh hoạt vui vẻ cùng nhau, vậy là đủ rồi.


*


Đèn điện sáng trưng, Chu Thịnh đối mặt với bàn ăn đầy kinh ngạc.


Quay đầu còn thấy Bắc Bắc đang mặc tạp dề, đáy mắt anh kinh ngạc vô cùng rõ ràng, "Thật sự là em làm?" Chu Thịnh kinh nhạc đến mức không nói được, thanh âm có chút run rẩy, hoàn toàn là bộ dáng khó tin.


Bắc bắc mỉm cười gật đầu: "Đúng vậy, em tra cách làm trên Baidu, trước tiên anh ăn thử xem như thế nào?"


Chu Thịnh bừng tỉnh, lúc này chỉ ngây ngốc nhìn, ngây ngốc gật đầu: "Được." Anh cầm đũa lên, bắt đầu thưởng thức.


Bắc Bắc nhìn anh với ánh mắt mong chờ, âm thầm cầu nguyện: "Hy vọng hương vị đừng quá ngon."


Cô cũng không nghĩ là sẽ bị nhìn ra cái gì.


Chu Thịnh tinh tế thưởng thức đồ ăn cô làm, hài lòng gật đầu: "Rất ngon."


Bắc Bắc sửng sốt, kinh ngạc nhìn anh: "Thật hay giả?" Cô nói, vội vàng cầm đũa lên, chính mình cũng gắp một miếng, ăn vào trong miệng, Bắc Bắc liền biết.


"Không ngon mà." Cô nhíu mày nhìn về phía Chu Thịnh, hương vị món ăn rất là nhạt nhẽo, chỉ có thể xem như là chín, không tính là ngon.


Chu Thịnh cười cười, nhướng mày nhìn cô: "Bắc Bắc."


"Hả?"


Chu Thịnh nghiêm túc nói: "Chỉ cần là em làm, bất luận hương vị thế nào, đối với anh mà nói đều rất ngon." Dù gì trước đây hương vị của đồ ăn, Chu Thịnh cũng chưa bao giờ để ý.


Đây là lần đầu tiên Chu Thịnh được ăn đồ Bắc Bắc nấu, cũng là lần đầu tiên anh cảm nhận được Bắc Bắc đối với mình rất dặc biệt.


Bắc Bắc bật cười, đối diện với ánh mắt của Chu Thịnh, cô giật mình vài giây, mỉm cười trêu đùa bản thân mình: "Em cũng thấy không tệ, đây là lần đầu em làm, hy vọng lần sau sẽ tốt hơn một chút."


"Được được, lần đầu tiên đã ngon như thế này, có thiên phú."


Bắc Bắc gật gật đầu đáp: "Em cũng thấy mình có thiên phú."


Cơm tối ăn rất là vui vẻ, tuy rằng Bắc Bắc nấu không phải là ngon, nhưng Chu Thịnh vô cùng cổ vũ đem toàn bộ ăn sạch sẽ.


Bắc Bắc nhìn, có chút dở khóc dở cười: "Anh đừng ăn quá no.""


"Ừ, đồ ăn em nấu cũng không thể lãng phí."


Bắc Bắc bật cười, mắt cong cong nhìn Chu Thịnh, mỉm cười nói: "Vậy nếu lần sau em làm nhiều hơn một chút, có phải anh cũng đem toàn bộ ăn hết hay không?"


Chu Thịnh cong cong khóe môi, ngước mắt nhìn Bắc Bắc nói: "Ừ."


Bắc Bắc: "......."


Ăn xong cơm tối, Chu Thịnh rất tự giác đảm nhận nhiệm vụ rửa chén, đi đến phòng bếp nghiên cứu cách rửa chén.


Mà Bắc Bắc, đứng một bên chỉ huy.


Đây là lần đầu hai cùng nhau làm, khiến cho bọn họ cảm thấy, quan hệ của hai người ngày càng gần lại một bước.


Hết chương 18.



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.