Chồng Của Tôi Rất Nhiều Tiền

Chương 24


trước tiếp

Editor: _14thfebruary


Nói không cảm động, là giả.


Bắc Bắc bất kể như thế nào cũng không nghĩ đến, Chu Thịnh sẽ vì cô mà làm những việc này.


Cô ngẩn người nhìn người đàn ông trước mắt, không hiểu sao cảm thấy Chu Thịnh bây giờ khác với Chu Thịnh mà cô biết.


Chu Thịnh bây giờ, làm cô cảm thấy rất cảm động.


Chu Thịnh cười nhẹ, rũ mắt nhìn cô: "Bắc Bắc, không cần thấy cảm động."


Bắc Bắc ngẩn người, mới cười hỏi: "Anh làm điều này cho em, không hy vọng em cảm động sao?"


Chu Thịnh lắc đầu: "Anh muốn em thích, nhưng không phải vì thích mà cảm động." Chu Thịnh biết rõ hơn Bắc Bắc, điều anh muốn không phải là làm cô cảm động mà thích anh, nếu chỉ đơn giản như vậy, Chu Thịnh đã làm những điều khiến cô có thể cảm động hơn.


"Không cần cảm động, em cứ làm việc em muốn, chuyện tiếp theo, anh sẽ giúp em giải quyết."


Bắc Bắc ngẩn ra, cong cong khóe môi, hạ đôi mắt xuống, che đi những suy nghĩ mơ hồ: "Vâng."


Chu Thịnh nhẹ giọng nói: "Bắc Bắc."


"Hả?"


"Đóng phim thật tốt."


Bắc Bắc bật cười, liếc mắt nhìn anh: "Lỡ như em đóng phim không tốt thì sao?"


"Vậy cũng không sao." Chu Thịnh nhướng mày: "Anh sẽ đầu tư cho em."


"Nếu như tốn nhiều tiền thì sao?"


"Không sao." Chu Thịnh vô cùng lớn giọng nói: "Anh cái gì cũng không có, chỉ có cái là nhiều tiền."


Bắc Bắc: "....." Đúng là người có tiền.


Hai người tiếp tục nói chuyện, chủ đề này coi như bỏ qua, mà Bắc Bắc, cũng vui vẻ chấp nhận cách nói của anh.


Ở nhà hai ngày, buổi chiều hôm sau, Chu Thịnh đưa Bắc Bắc ra sân bay, đi đến đoàn làm phim.


Địa điểm đóng phim là Hoành Điếm, Bắc Bắc nghe tên này có chút buồn cười.


Kiếp trước, cô cũng thường xuyên đóng phim ở nơi gọi là trung tâm điện ảnh Hoành Điếm. Có vẻ như rất nhiều nơi, chỉ cần diễn cổ trang, đều đến Hoành Điếm để quay, mà cái tên này vẫn luôn không thay đổi.


Cô nghĩ, cũng không biết nơi đó có giống như nơi mà cô đã từng đóng phim không.


Bắc Bắc đối với nơi sắp đến, vô cùng tò mò.


Từ thành phố H đến Hoành Điếm, đi máy bay rất nhanh, hai tiếng sau Bắc Bắc liền tới nơi.


Sau khi xuống máy bay, các nhân viên trong studio của Mã Viễn đã đưa Bắc Bắc đến khách sạn.


Buổi sáng hôm nay, đã tiến hành nghi thức khởi động máy, Bắc Bắc không có tham gia, cũng may cô chỉ là một nhân vật phụ, đối với việc tham gia hay không cũng không quan trọng, phóng viên và fans hâm mộ cũng chỉ chú ý đến nam nữ chính.


Bộ phim điện ảnh của Mã Viễn, nam chính là Lê Tiêu, nữ chính là Triệu Manh Manh, nghe nói là có người đứng sau.


Bắc Bắc trên đường đi, nghe ngóng được không ít chuyện, cô vốn dĩ có chút nhiều chuyện, nghe đến khúc sau, liền nhanh chóng chia sẻ tin tức này với Tiểu Ngư, mà Tiểu Ngư, cũng hóa thân thành thám tử, cho cô không ít tin tức.


Biết được, Triệu Manh Manh là một nữ ca sĩ, tuy nhiên khả năng diễn xuất của cô ấy cũng được, vì vậy Mã Viễn khá thích, về phần Lê Tiêu, không cần phải nói, anh có rất nhiều người hâm mộ, Mã Viễn mời anh đảm đương vai nam chính, có thể nói mất không ít sức lực.


Từ sân bay đến khách sạn mất hai tiếng, lúc Bắc Bắc đến khách sạn đã là buổi chiều, trợ lý của Mã Viễn dẫn bọn cô vào cửa sau, rồi nhìn về phía Bắc Bắc nói: "Đồng tiểu thư bây giờ muốn đến phim trường xem trước hay là về khách sạn nghỉ ngơi?"


Bắc Bắc sửng sốt: "Bây giờ còn có thể đến phim trường sao?"


Trợ lý gật đầu: "Đạo diễn nói nếu cô muốn đi, có thể đến xem."


Đôi mắt Bắc Bắc sáng lên, vội vàng nói: "Vậy anh chờ tôi một vài phút, tôi đi cất hành lý rồi xuống ngay."


"Được." Trợ lý đỏ mặt nói, "Không vội, tôi dưới lầu chờ cô."


Bắc Bắc bật cười, gật gật đầu đáp lời: "OK."


Cô nhìn trợ lý của Mã Viễn, cảm thấy buồn cười.


Bắc Bắc đem hành lý lên lầu, đi vệ sinh rồi liền xuống lầu, không làm cậu ta chờ lâu.


Hai người xuất phát đến phim trường, khách sạn cách chỗ này rất gần, đi bộ khoảng hai mươi phút, ngồi xe vài phút là tới nơi


Lúc Bắc Bắc xuống xe, cố tình nhìn mấy chữ Hoành Điếm kia, nó giống hệt như trong trí nhớ của cô.


Đi vào bên trong, gặp không ít diễn viên mặc trang phục cổ trang, khóe môi Bắc Bắc cong nhẹ, tâm trạng vui vẻ đi qua.


Vừa đến đoàn phim của Mã Viễn, Bắc Bắc liền nghe được tiếng mắng: "Triệu Manh Manh, cô có thể biểu cảm phong phú hơn cho tôi được không, ánh mắt đừng thất thần như vậy, có phải cô ngủ không đủ giấc!!!"


Tiếng mắng người này, Bắc Bắc nghe thấy, nhịn không được rùng mình.


Trợ lý bên cạnh cười giải thích: "Lúc đạo diễn quay phim, chính là bộ dạng này, cô cố gắng làm quen."


Bắc Bắc: "....." Cái này đúng là cần thời gian để thích nghi, lúc cô nói chuyện cùng Mã Viễn, ông ấy rất ôn hòa, đây là lần đầu cô nghe được âm thanh tức giận của Mã Viễn.


"Đi thôi."


"Ừ."


Hai người tiếp tục đi vào bên trong, vừa đi vào Bắc Bắc liền thấy được hai người mặc trang phục đang đóng phim bên kia, Lê Tiêu cùng Triệu Manh Manh, Lê Tiêu thì Bắc Bắc biết, còn Triệu Manh Manh đây là lần đầu cô nhìn thấy, tuy đã xem qua ảnh chụp, nhưng Bắc Bắc thấy trong ảnh không đẹp bằng người thật.


Triệu Manh Manh lớn lên cũng không tệ, mặt trái xoan, nhìn qua rất dịu dàng.


Cô đứng một bên, cũng không đi qua làm phiền Mã Viễn, im lặng nhìn.


Nhìn một hồi, không tự chủ được mà xuất thần, Bắc Bắc không thể không nói, đối với một diễn viễn giỏi có thể hấp dẫn được người bên ngoài. Trước đó cô đã đọc kịch bản, vì vâỵ biết được đoạn này diễn cái gì, chỉ cần nhìn vô cảnh này, cô đã bị cảm xúc nhập vào, cho đến khi có người gọi tên cô, Bắc Bắc mới phản ứng.


Nhìn theo hướng âm thanh phát ra.


Mã Viễn cười nhẹ: "Bắc Bắc, đến đây."


Mã Viễn vừa nói ra, mọi người trong đoàn phim nháy mắt đều quay lại nhìn.


Hôm nay Bắc Bắc mặc đồ tương đối đơn giản, quần jean ống loe và áo khoác dệt kim màu trắng, rất là giản dị, nhưng khiến người cô cao lên không ít, phối cùng một đôi giày học sinh, làm mắt mọi người đều tỏa sáng.


Triệu Manh Manh nghe thấy âm thanh, liền nhìn lại, lúc sau thấy Bắc Bắc, liền nói với Mã Viễn: "Đạo diễn, làm sao ông có thể tìm một người còn đẹp hơn tôi đến đoàn phim vậy?"


Mã Viễn nhướng mày, nhìn Triệu Manh Manh cười mắng: "Ai bảo cô đóng phim không tốt, tôi đương nhiên phải kiếm một người còn đẹp hơn cô, đến kích thích cô một chút."


Nghe giọng điệu hai người nói chuyện, nháy mắt Bắc Bắc hiểu rõ.


Mã Viễn và Triệu Manh Manh, chắc là quen nhau, nếu không cũng không nói chuyện với nhau nhẹ nhàng như vậy, mà lời nói vui đùa của Triệu Manh Manh, Bắc Bắc cũng không để ý, có nhiều người pha trò, đối với cô càng tốt.


Rốt cuộc thì chỉ có như vậy, mới có thể vui vẻ hòa hợp.


Bắc Bắc đi đến bên cạnh Mã Viễn, Mã Viễn cười cười, nhìn hai diễn viễn chính, giới thiệu với cô: "Đậy là Triệu Manh Manh, còn kia Lê Tiêu chắc không cần phải giới thiệu."


Bắc Bắc mỉm cười với Triệu Manh Manh gật đầu: "Xin chào, tôi tên Đồng Bắc Bắc."


Triệu Manh Manh hét lên: "Xin chào, xin chào Bắc Bắc."


Cô ấy trêu chọc Bắc Bắc: "Chúng ta rất có duyên, tên đều là điệp từ."


Bắc Bắc bật cười, nhìn khuôn mặt hoạt bát của Triệu Manh Manh cong môi đáp lời: "Cô nói rất đúng."


Triệu Manh Manh nhướng mày, cong môi cười nhạt: "Cô quen Lê ảnh đế hả?"


Bắc Bắc chưa kịp nói, Lê Tiêu liền đáp: "Gặp qua hai lần."


Nghe vậy, Triệu Manh Manh nhướng mày, có chút kinh ngạc nhìn Lê Tiêu, cười: "Không tồi không tồi."


Mã Viễn đứng một bên nhìn, ho nhẹ: "Đúng rồi, Bắc Bắc không có kinh nghiệm diễn xuất, hai người là tiền bối phải chỉ bảo cô ấy cho tốt."


Bắc Bắc: "....."


Triệu Manh Manh bật cười, vội tiếp nhận nhiệm vụ này: "Được thôi, tôi hoàn toàn không có vấn đề gì."


Lê Tiêu cũng cười nói: "Được."


Cứ như vậy, những ngày tiếp theo của Bắc Bắc đã được sắp đặt.


Bởi vì là ngày đầu tiên đóng phim, Mã Viễn cũng không cũng không làm khó hai người, quay xong một cảnh, Triệu Manh Manh và Lê Tiêu kết thúc công việc.


Cả đoàn làm phim đi cùng nhau, cách Hoành Điếm không xa có một nhà hàng, nên cùng nhau ăn bữa cơm. Bữa cơm này Mã Viễn mời khách, chúc mừng ngày khởi động máy, cũng như chúc mừng các diễn viên mới tới.


Trừ Bắc Bắc, Triệu Manh Manh và Lê tiêu ra, thì cũng có một số diễn viên đã đến.


Bắc Bắc không quen biết nhiều người, nhưng Triệu Manh Manh rất nhiệt tình, giới thiệu bọn họ với nhau, lúc sau ngồi trên ghế, Triệu Manh Manh ở bên tai Bắc Bắc, không ngừng nói một chút chuyện trong đoàn làm phim.


"Tôi nói cho cô biết, đạo diễn là một người rất hung dữ, đừng thấy bây giờ ông ấy hiền lành, nhưng khi diễn, cả người như người bệnh la hét, mắng người không ngừng, buổi chiều chắc cô cũng nghe được?" Triệu Manh Manh vừa nói liền không dừng được, cô ấy lúc trước cho rằng trong đoàn phim không có ai bằng tuổi mình, nhưng không nghĩ đến, lúc thấy Bắc Bắc cô thấy rất có duyên, cho nên nói không ngừng nghĩ.


Bắc Bắc nghe chỉ cảm thấy buồn cười, kỳ thật cô rất thích tích cách của Triệu Manh Manh, tuy thời gian quen biết không lâu, nhưng cô có thể cảm nhận được, cô ấy rất nhiệt tình, hơn nữa nói rất nhiều, những người nói nhiều rất hợp ở cùng Bắc Bắc, Bắc Bắc nói quá ít, hai người chơi với nhau bù qua bớt lại.


Từ trước đến nay Bắc Bắc cũng muốn có một người bạn nói nhiều như vậy, mới có thể khiến bản thân muốn nói chuyện nhiều hơn.


Đến nỗi Lê Tiêu, ngồi bên cạnh Triệu Manh Manh, nghe được dở khóc dở cười.


"Cô nói lớn tiếng như vậy, không sợ đạo diễn nghe được sao?"


Triệu Manh Manh phất phất tay, không để ý nói: "Sợ cái gì, nghe được thì sao. Đạo diễn cũng biết mình có tật xấu này, chẳng lẽ còn không cho tôi nói?"


Lê Tiêu sờ sờ mũi, có chút bất đắc dĩ: "Cô đừng dạy hư Bắc Bắc."


Nghe vậy, Triệu Manh Manh ai u một tiếng: "Anh thế nào còn gọi thân thiết hơn tôi."


Lê Tiêu: "...."


Bắc Bắc ở một bên khẽ ho: "Không đâu, mọi người đều gọi tôi là Bắc Bắc, rất bình thường."


Triệu Manh Manh tinh ranh nhìn Bắc Bắc chớp chớp mắt, trêu ghẹo: "Bắc Bắc cậu lớn lên rất xinh đẹp nha."


Bắc Bắc cười: "Thật hay giả?"


"Thật nha." Triệu Manh Manh giơ tay nhỏ thề: "Tớ rất ít khen ai lớn lên xinh đẹp, đúng không Lê Tiêu."


Lê Tiêu bưng chén trà, đáp: "Ừ."


Bắc Bắc cong cong môi, bữa cơm này ăn rất vui vẻ, bởi vì có Triệu Manh Manh ở bên, nói rất nhiều, hơn nữa cô ấy cũng quen biết với Mã Viễn, cũng không lo lắng sẽ đắc tội với ông ấy, toàn bộ bữa ăn, Bắc Bắc đều nghe thấy Manh Manh mắng Mã Viễn, không có cách nào dừng lại.


*


Ăn cơm tối xong, từ nhà hàng đi về khách sạn mất mười phút.


Bắc Bắc bị Triệu Manh Manh lôi kéo cùng nhau ra cửa, trước khi ra trợ lý của Triệu Manh Manh vô cùng khẩn trương: "Chị Manh Manh, xin chị đội mũ lên được không, lỡ như bị chụp được thì sao đây."


Triệu Manh Manh tỏ vẻ từ chối: "Không sao, chị cứ vậy mà đi."


Cô bé trợ lý sắp khóc: "Chị Manh Manh, chị cũng chưa trang điểm, lát nữa mà bị chụp, em sẽ bị mắng."


Triệu Manh Manh: "......" Rất là ghét bỏ nhìn trợ lý, nhíu mày nói: "Được rồi, chị mang là được."


Bắc Bắc nhìn, cảm thấy buồn cười.


Đội mũ lên, Triệu Manh Manh liền kéo Bắc Bắc đi về khách sạn, vừa đi hai người vừa trò chuyện.


Mã Viễn và các nhân viên công tác khác cũng đang đi, Lê Tiêu và các diễn viên khác thì ngồi xe trở về.


"Đúng rồi, Bắc Bắc?"


"Hả?"


"Tớ chưa nói với cậu, thật ra trong đoàn phim rất vui vẻ."


Bắc Bắc cười, "Tớ cũng thấy vậy." Có người nói với cô, mọi người trong đoàn phim rất vui vẻ và hòa thuận, làm việc chung chắc hẳn rất thoải mái.


Lúc sau cùng Triệu Manh Manh trở về khách sạn, phòng của Bắc Bắc và Triệu Manh Manh cách nhau một lầu, Bắc Bắc ra thang máy trước về phòng.


Vừa đến phòng, Bắc Bắc liền mệt mỏi ngã xuống giường, tuy chưa có làm việc gì, nhưng cũng có chút mệt.


Nửa tháng tiếp theo, Bắc Bắc sẽ ở đây, cho nên nhiệm vụ bây giờ là, Bắc Bắc quét dọn phòng một chút, đem đồ đạc sắp xếp lại cho gọn gàng, cô mới đi tắm rửa.


Mới tắm xong đi ra, Chu Thịnh đã gọi đến.


Bắc Bắc cong cong môi, chạy đến cầm điện thoại.


"Vợ."


Bắc Bắc bật cười, mi mắt cong cong ừ một tiếng: "Làm sao vậy."


Giọng nói Chu Thịnh vô cùng ủy khuất, từ bên kia truyền tới: "Anh nhớ em."


Bắc Bắc cong môi cười, dùng khăn lông lau tóc mình: "Ừ, sau đó thì sao."


Có lúc cô cảm thấy, giọng nói và vẻ mặt của Chu Thịnh không giống một người đàn ông 28 tuổi chút nào, ngược lại giống như một đứa trẻ.


Chu Thịnh dừng chút, nhịn không được hỏi Bắc Bắc: "Phản ứng này của em là gì đây, chẳng lẽ em không nhớ anh sao?"


Bắc Bắc cười nhẹ, trầm ngâm một lúc: "Cũng bình thường, hôm nay em khá bận."


"Bận chuyện gì?" Chu Thịnh cảm thấy thật bi thương, anh giống như là bị vợ mình ghét bỏ.


Bắc Bắc bắt đầu kể cho Chu Thịnh nghe về việc mình làm quen thêm nhiều người ở đoàn phim, buổi tối cùng bọn họ đi ăn cơm. Chu Thịnh nghe xong liền ghen tị: "Buổi tối em cùng Lê Tiêu cùng nhau ăn cơm?"


Bắc Bắc sửng sốt: "Không có, đâu phải chỉ có Lê Tiêu, còn có nhân viên đoàn phim, đạo diễn mà."


Chu Thịnh hừ lạnh một tiếng: "Tốt nhất là cách xa hắn ta một chút."


Bắc Bắc dở khóc dở cười: "Anh với anh ấy có thù oán với nhau sao?"


"Có." Chu Thịnh nghiêm túc trả lời.


Bắc Bắc sửng sốt, cười hỏi: "Thù gì, anh nói xem?"


Chu Thịnh dừng lại, vô cùng tủi thân nói: "Mối thù cướp vợ."


Bắc Bắc sửng sốt, chớp chớp đôi mắt: "A?"


"Mối thù cướp vợ" là cái quỷ gì???


Giọng nói tủi thân của Chu Thịnh vang lên: "Vợ của anh trước kia quá thích cậu ta."


Hết chương 24.



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.