Chồng Của Tôi Rất Nhiều Tiền

Chương 25


trước tiếp

Editor: _14thfebruary


Bắc Bắc sửng sốt, nghe giọng nói dở khóc dở cười của Chu Thịnh truyền đến.


Cô nhịn cười, an ủi Chu Thịnh: "Không có đâu, vợ của anh không có thích anh ấy."


Chu Thịnh hừ một tiếng, vô cùng ngạo kiều


: "Anh không tin, nghệ sĩ nam lúc trước em rất thích chính là cậu ta." Đây cũng là lý do trước đây Chu Thịnh ghen, anh cũng mới biết không lâu, lúc trước Bắc Bắc có thích một nghệ sĩ nam, người đó là Lê Tiêu."


Mà Bắc Bắc, đã gặp qua Lê Tiêu hai lần, lần này còn đóng phim chung, nháy mắt Chu Thịnh cảm thấy nguy cơ đang đến, vội vàng điều tra Lê Tiêu từ đầu đến cuối.


Sau khi biết được người này chưa từng có bất kỳ scandal gì, Chu Thịnh cảm thấy nguy cơ càng cao hơn.


Bắc Bắc không kìm chế được nụ cười của mình, vội vàng an ủi Chu Thịnh: "Em thật sự không thích Lê Tiêu, cùng lắm chỉ là hâm mộ."


Chu Thịnh hừ một tiếng: "Còn hâm mộ, anh rất ghen tị."


Bắc Bắc: "....." Bắc Bắc một câu cũng không muốn an ủi anh, sao cô lại thích một người đàn ông ngạo kiều như vậy chứ.


Cuối cùng, Bắc Bắc thấy mệt mỏi, mà Chu Thịnh còn trong trạng thái ngạo kiều. Cô suy nghĩ, giả bộ tức giận hỏi Chu Thịnh: "Chu Thịnh, nếu anh còn nói những lời như vậy, em liền cúp điện thoại."


Chu Thịnh dừng chút, vội vàng nói: "Được được, chúng ta không nói đến chuyện đó nữa, nói về em đi."


Bắc Bắc: "Ngoan lắm."


Chu Thịnh cười hỏi: "Ở đó cảm thấy thế nào? Có quen không?"


Bắc Bắc trả lời: "Cũng không tệ lắm, em khá quen rồi, Mã Viễn đối với em rất tốt."


Nghe vậy, Chu Thịnh ừ một tiếng: "Nếu có gì không phù hợp, nhớ nói với anh đầu tiên."


"Em biết rồi."


Hai người nói chuyện hồi lâu, mới cúp điện thoại.


Sau khi cúp điện thoại, Bắc Bắc bắt đầu sấy tóc, thoa mỹ phẩm dưỡng da liền leo lên giường nằm.


Hôm nay đi rất nhiều nơi, bây giờ đối với cô mà nói, giường là nơi thoải mái nhất.


Cửa sổ của khác sạn rất lớn, Mã Viễn đối với các diễn viên rất hào phóng, những người mới như Bắc Bắc, cũng có một phòng riêng, hơn nữa cũng không nhỏ, rất tốt.


Bắc Bắc ngước mắt, nhìn ánh sáng xuyên qua tấm màn mỏng, tạo ra một quầng sáng, lúc đèn phòng tắt, làm tăng thêm độ sáng cho phòng.


Bắc Bắc nhìn lên trần nhà, có chút xúc động.


Sau khi đến đây, lần đầu tiên cô có cảm giác chân thật đến vậy.


Mấy thứ này, lúc trước chưa từng có, mà hiện tại ở trong đoàn phim, cô mới cảm nhận được, Bắc Bắc có chút bất đắc dĩ, lúc trước cô dây dưa với công việc này gần mười năm, thật là một duyên phận đặc biệt.


Màn đêm dần buông xuống, Bắc Bắc suy nghĩ, ngủ lúc nào không hay.


Những gì trong quá khứ, cứ để nó trôi qua.


Hiện tại của cô chỉ mới bắt đầu.


- -


Trong phòng làm việc đèn điện sáng trưng, Tào Nhất Minh mang tài liệu ra ra vào vào, đưa cho Chu Thịnh ký, báo cáo tiến độ mới nhất cho anh. Đến 10 giờ tối, công việc mới hoành thành.


Hắn nhìn Chu Thịnh tăng ca, có chút bất đắc dĩ: "Chu Tổng, nếu không tôi gọi đồ ăn cho ngài nhé?"


Chu Thịnh lắc đầu, cụp mắt nhìn thời gian trên đồng hồ, trầm ngâm một lát, thấp giọng nói: "Không cần, cậu tan làm trước đi, vất vả rồi."


Tào Nhất Minh suy nghĩ, nói: "Chu tổng ngài vẫn muốn tăng ca sao?"


"Ừ, xem lại mất phần tài liệu này." Lời nói không chút để ý, hoàn toàn xem đây là một chuyện rất nhẹ nhàng, nhưng Tào Nhất Minh hiểu rõ, mấy tài liệu trong tay Chu Thịnh, nếu xem nhanh, thêm phần nhận xét, cũng mất một hai tiếng, đến lúc đó, chắc đã rạng sáng.


Mà Chu Thịnh tại sao lại vội như vậy, hắn cũng biết rõ.


Người này, muốn hoành thành nhanh, để đi tìm người ở Hoành Điếm xa xôi kia.


Tào Nhất Minh cười, nhìn về phía Chu Thịnh: "Chu tổng, tôi trở về cũng không làm gì, để tôi tăng ca cùng ngài."


Nghe vậy, Chu Thịnh liếc mắt nhìn hắn, cong cong khóe môi khẽ cười: "Cũng được, đến lúc nào đó sẽ cho cậu nghỉ phép."


Ánh mắt Tào Nhất Minh sáng lên, điềm đạm cười: "Vậy cảm ơn Chu tổng trước."


"Ừ."


Hai người đàn ông ở trong phòng, tiếp tục tăng ca làm việc.


Ánh trăng ngoài cửa sổ, thay đổi vị trí, họ cũng không biết.


Lúc sau, hai người bàn bạc, cuối cùng cũng đem tài liệu trong tay làm xong, nhận xét cũng hoành thành.


Chu Thịnh ngước mắt nhìn về phía Tào Nhất Minh, đề nghị: "Đi thôi, cùng nhau đi ăn khuya."


Tào Nhất Minh cũng không từ chối, hắn cũng rất đói bụng, nhìn thời gian bên ngoài, cũng đã rạng sáng.


Hai người đàn ông từ trong phòng rời đi, ở bên ngoài ăn khuya rồi ai về nhà nấy.


*


Sáng hôm sau.


Hôm qua Bắc Bắc ngủ rất ngon, nên dậy rất sớm.


Rửa mặt xong, cô xuống dưới lầu ăn sáng, rồi đi đến phim trường.


Thời gian còn sớm, cô cũng không lo lắng.


Hôm qua, Mã Viễn nói với Bắc Bắc, tuy buổi sáng cô không có cảnh diễn, nhưng là một người mới, nếu có hứng thú, muốn học thêm nhiều điều, có thời gian thì đến phim trường xem, quan sát các diễn viên đối diễn, cũng tìm cảm giác cho chính mình.


Với chuyện này, Bắc Bắc rất có kinh nghiệm, hôm qua xem cảnh diễn của Triệu Manh Manh và Lê Tiêu, cô nhận ra một đạo lý, cao thủ so chiêu, chính là muốn mình tồn tại, huống chi cô cũng rất thích xem những người khác đóng phim, lúc xem, bản thân có thể học được không ít.


Bắc Bắc cúi đầu đi đến phim trường, buổi sáng gió có chút lớn, mặc trên người áo khoác, Bắc Bắc nhanh chân đến phim trường.


Lúc Bắc Bắc đến phim trường, chỉ có Mã Viễn cùng với một số nhân viên ở đây.


Hai người nhìn nhau, Mã Viễn vô cùng kinh ngạc nhìn cô, có chút khó tin: "Sao cô lại đến sớm vậy?"


Bắc Bắc a một tiếng, mấp máy môi hỏi: "Không phải ông nói, nếu tôi không có việc gì có thể đến đây sao?"


Mã Viễn nghẹn họng, cười giải thích: " 9 giờ mới bắt đầu."


Bắc Bắc: "....." Cô cụp mắt, nhìn thời gian trên đồng hồ, bây giờ mới 8 giờ.


Mã Viễn cười cười, phất phất tay nói: "Tới sớm cũng tốt, ăn sáng chưa?"


"Ăn rồi ạ."


"Vậy được rồi, bây giờ tôi sẽ nói qua một chút cảnh quay chiều nay cho cô biết thêm."


Bắc Bắc đáp lời: "Được."


Có một đạo diễn như Mã Viễn, có thể nói rất may mắn.


Lúc Mã Viễn làm việc, so với ngày thường nghiêm túc hơn rất nhiều, nhưng cũng rất cẩn thận.


Nói thật, trước kia Bắc Bắc tiếp xúc không ít đạo diễn, nhưng rất ít người có thể làm được như Mã Viễn, đối với một người mới như cô, có thể kiên nhẫn như vậy, Bắc Bắc không hiểu, ông ấy không thấy phiền chán khi phải giải thích với cô à.


Một cảnh quay, sau khi nói xong, Bắc Bắc cũng hiểu được chút ít.


"Có hiểu không?"


Bắc Bắc cười gật đầu: "Hiểu ạ."


Mã Viễn ừ một tiếng, nhìn cô hỏi: "Có xem qua kịch bản chưa?"


"Xem ba lần rồi ạ."


Nghe vậy, Mã Viễn có chút kinh ngạc: "Chỉ xem cảnh của mình hay là toàn bộ?"


Bắc Bắc nói: "Tôi đã đọc hết kịch bản ba lần."


"Ừ, không tệ."


Ông nói như vậy, bởi có rất nhiều diễn viên chỉ đọc kịch bản một lần, sau đó học thuộc cảnh diễn của mình, kỳ thật làm vậy không tốt lắm, kịch bản nói lên sự phát triển của toàn bộ câu chuyện, nếu có thể đem kịch bản xem từ đầu đến cuối hơn hai lần, tìm hiểu mối quan hệ giữa các nhân vật trong phim, khi đối mặt với những người cần phản ứng, các diễn viên có thể thể hiện tốt hơn.


Mã Viễn đối với Bắc Bắc, càng ngày càng hài lòng.


Ông tin chắc, ánh mắt của mình không sai, tìm được một người thích hợp, nghiêm túc học tập chăm chỉ.


Nghĩ nghĩ, Mã Viễn liếc mắt nhìn cô: "Tôi có thể hỏi cô một vấn đề không?"


Bắc Bắc ngẩn người, cười nói: "Đạo diễn hỏi đi."


Mã Viễn suy nghĩ, nhìn Bắc Bắc hỏi: "Cô và Chu tổng của Chu thị, là mối quan hệ gì?" Nói xong, Mã Viễn nhanh chóng nói: "Có chút đường đột, nếu không muốn nói thì thôi vậy."


Sau khi nghe xong, Bắc Bắc nhoẻn miệng cười nhìn Mã Viễn, nhẹ giọng nói: "Đạo diễn, cái này đúng là không thể trả lời ông."


Mã Viễn: "......"


Nhìn vẻ mặt của Mã Viễn, Bắc Bắc cười nói thêm: "Bất quá tôi có thể nói một chút, tôi cùng Chu Thịnh không phải loại quan hệ như ông nghĩ."


Mã viễn nghẹn họng, trừng mắt nhìn Bắc Bắc nói: "Tôi nghĩ quan hệ gì? Cô biết tôi nghĩ như thế nào sao?"


Bắc Bắc bị mắng, chớp chớp mắt hỏi: "Chẳng lẽ không phải cảm thấy tôi là tình nhân của anh ấy sao?"


Nghe cô nói vậy, Mã Viễn hừ lạnh nhìn Bắc Bắc, vẻ mặt ghét bỏ: "Tất nhiên không phải, nếu cô thật là oanh oanh yến yến của Chu Thịnh, tôi đã không chọn cô đóng phim."


Bắc Bắc: "......"


Cô vẫn không nên nói mình là vợ của Chu Thịnh, Bắc Bắc không biết, nếu Mã Viễn biết được thân phận của cô, có phải sẽ đuổi cô ra khỏi đoàn phim không.


Cuộc nói chuyện của hai người, cứ như vậy kết thúc.


Đúng lúc Triệu Manh Manh tới phim trường, chưa nhìn thấy người, nhưng Bắc Bắc đã nghe được giọng nói của cô ấy từ bên ngoài truyền vào.


"Đạo diễn sớm."


"Bắc Bắc sớm."


Bắc Bắc cười gật đầu: "Chị Manh Manh."


Tối hôm qua, Triệu Manh Manh đối với việc Bắc Bắc gọi cô ấy là Triệu Manh Manh vô cùng tức giận, nói cô phải gọi là chị Manh Manh, về sau cô ấy sẽ che chở Bắc Bắc.


Bắc Bắc dở khóc dở cười, tuy cô không cần ai che chở, nhưng một tiếng chị Manh Manh này, cô vẫn nên gọi.


Cho nên, cô không mất nhiều thời gian để suy nghĩ, trực tiếp đồng ý, nên mới có một màn như hiện tại.


Hai người kề vai sát cánh đứng trước mặt Mã Viễn, Mã Viễn nhìn thấy, chỉ cảm thấy đau đầu, phất phất tay, ánh mắt vô cùng ghét bỏ nhìn hai người: "Đi trang điểm đi, chuẩn bị đóng phim."


Triệu Manh Manh hừ hai tiếng: "Lê Tiêu còn chưa tới."


Vừa dứt lời, ngoài cửa truyền đến tiếng của Lê Tiêu và nhân viên công tác chào hỏi, Triệu Manh Manh dừng lại, bĩu môi, kéo Bắc Bắc đi đến phòng hóa trang.


Trang điểm thì trang điểm.


Buổi chiều Bắc Bắc mới có cảnh quay, cho nên bây giờ chỉ ở bên cạnh nhìn, thỉnh thoảng Bắc Bắc nhìn khuôn mặt đang trang điểm của Triệu Manh Manh, đưa một vài ý kiến.


Thợ trang điểm Hồ Quán, liên tục khen ngợi: "Bắc Bắc biết thật nhiều nha, chỗ này sửa một chút, hiệu quả tốt hơn nhiều."


Bắc Bắc cười cười: "Cô không chê tôi vướng tay vướng chân là tốt rồi, tôi chỉ là lấy ánh mắt của người ngoài cuộc nhìn xem, cảm thấy như vậy sẽ ổn hơn."


"Tại sao tôi không nhận ra sớm hơn, tôi phải cảm ơn cô vì đã góp ý."


Triệu Manh Manh ngồi ở giữa, hết nhìn trái rồi nhìn phải, nhịn không được nói: "Đừng khen nhau nữa, hai người đều làm rất tốt."


Bắc Bắc bật cười, gật đầu đáp, "Ừ."


Hai người đối diện bật cười, Hồ Quán tiếp tục trang điểm cho Triệu Manh Manh, một lúc sau đã xong.


Bắc Bắc nhìn khuôn mặt tinh xảo, nhịn không được khen cô ấy: "Người đẹp, quần áo cũng đẹp."


Phim cổ trang thường thì quần áo làm rất tỉ mỉ, mặc vào rất giống thần tiên, vô cùng có khí chất.


Suốt buổi sáng, Bắc Bắc đều chìm đắm trong cảnh quay, tuy thời gian buổi sáng không ngắn, nhưng thực tế, có một số cảnh phải quay đi quay lại mấy lần, Mã Viễn rất chú trọng từng chi tiết một, một số cảnh sau khi quay lại đã tốt hơn.


*


Thời gian nghỉ trưa, sau khi Bắc Bắc ăn cơm xong, liền kiếm một cái ghế ngồi xuống, đọc kịch bản.


Buổi chiều cô có cảnh diễn, không lo lắng mới lạ.


Lâu rồi không đóng phim, cô cảm thấy có chút mới lạ, mặc dù nó rất bình thường, nhưng Bắc Bắc mau chóng tìm cho mình tâm trạng tốt nhất.


Thời gian trôi qua, lúc sau liền đến Bắc Bắc quay phim.


Trang điểm xong, thay trang phục, Bắc Bắc liền từ trong phòng bước ra.


Lúc cô bước ra, các nhân viên công tác liền sửng sờ, nhìn chằm chằm Bắc Bắc, miệng há hốc, cảm thán.


Váy dài màu xanh đậm, nhìn rất giống tiểu tiên nữ, hơn nữa khuôn mặt còn trang điểm, khiến Bắc Bắc hai mươi tuổi trông giống một cô gái 15 16 tuổi, tràn đầy sức sống.


Triệu Manh Manh hồi phục tinh thần, nhìn Bắc Bắc liên tục khen ngợi: "Bắc Bắc rất đẹp nha."


Bắc Bắc cười cười, cong cong môi nói: "Không có, chị Manh Manh mới đẹp."


Lê Tiêu đứng một bên, khẽ cười nói: "Không giống nhau."


Những người khác gật đầu, quả thật không giống nhau, hai người tính cách, khuôn mặt khác nhau, chỉ có một điểm giống nhau, là lớn lên rất xinh đẹp.


Mã Viễn nhìn qua, đôi mắt sáng lên, có chút kinh hỉ, tuy lúc đầu nhìn trúng Bắc Bắc, ông cảm thấy Bắc Bắc thích hợp với nhân vật này, nhưng cho đến khi, cô mặc trang phục bước ra, Mã Viễn mới thấy, cô thật sự rất phù hợp, nếu đổi là người khác, chắc sẽ không có hiệu quả này.


"Đến đây, nếu đã thay trang phục rồi, chúng ta cùng chụp một tấm hình."


Bắc Bắc: "....."


Triệu Manh Manh đứng một bên cười: "Đạo diễn, ông xem quần áo này may rất đẹp phải không!"


Mã Viễn cũng không phủ nhận, gật đầu nói: "Quả thật không tồi, Bắc Bắc chụp hình xong, đến đây quay phim."


Cả buổi chiều, Bắc Bắc chụp ảnh, còn cùng Triệu Manh Manh diễn với nhau, mới trôi qua.


Mã Viễn đối với cô, càng nhìn càng hài lòng.


"Bắc Bắc, cô lại đây một chút."


"Vâng."


Mã Viễn nhìn người đứng trước mặt, có chút khó mở miệng: "Tôi hỏi cô một chuyện."


Bắc Bắc dở khóc dở cười đáp: "Được, đạo diễn mời ngài nói."


"Trước kia cô thật sự chưa từng diễn qua?"


Nghe vậy, Bắc Bắc ngẩn ra, cúi đầu nhìn Mã Viễn hỏi: "Đạo diễn cảm thấy sao?"


Mã Viễn suy nghĩ, rồi lắc lắc đầu, quả thật ông không biết, vừa rồi một cảnh kia, Bắc Bắc tìm cảm giác của máy quay hoàn toàn không giống như một người mới, mặc dù ông có nói qua, nhưng vẫn quá mức thuần thục.


Về phần Triệu Manh Manh, cô ấy là một người cũng có kỹ thuật, nhưng mà một cảnh kia, thiếu chút nữa bị Bắc Bắc áp đảo.


Điểm này người khác không nhìn thấy được, nhưng là một đạo diễn, ông biết rất rõ.


Bắc Bắc khẽ cười, cong cong môi nói: "Tôi trước đây chưa từng diễn xuất, chỉ là hồi sáng nhìn bọn họ, học tập một chút."


Mã Viễn gật gật đầu, vỗ vai cô, khen ngợi: "Không tệ, không tệ."


Bắc Bắc cười, "Cảm ơn đạo diễn."


Mã Viễn ừ một tiếng: "Đi thay quần áo đi, ở đây không có chuyện gì nữa."


"Vâng."


Bắc Bắc không chần chờ, đi đến phòng trang điểm thay đồ, vừa đi ra đã bị Triệu Manh Manh kéo qua một bên, hai người nhìn nhau, Triệu Manh Manh nói: "Sao em lại nhìn chị như vậy?"


Bắc Bắc ngập ngừng, không biết lúc nãy Triệu Manh Manh có để ý chuyện vừa rồi không.


"Lúc đóng phim...." Còn chưa nói xong, đã bị Triệu Manh Manh cắt ngang: "Chuyện gì, em muốn nói lúc diễn áp đảo chị sao?"


Bắc Bắc mấp máy môi gật đầu.


Triệu Manh Manh cười: "Nhân vật này của em, cũng cần phải áp đảo chị, đừng lo lắng, chị không ngại." Đối với điều này, là một diễn viên Triệu Manh Manh vô cùng rõ ràng.


Cô nhìn Bắc Bắc, khen: "Nhưng mà chị không thể không nói, em diễn rất tốt, cùng em diễn rất thích."


Bắc Bắc: "....." Nhìn một Triệu Manh Manh vô tâm không tim không phổi, cô thật không biết nên khóc hay cười.


"Đúng rồi, buổi tối chị không có cảnh quay, chúng ta cùng nhau đi ra ngoài chơi đi."


"Đi đâu?"


"Đi ăn thịt nướng BBQ có được không?"


Bắc Bắc: "....Đi."


Cô nghĩ đến thịt nướng, nhớ nó vô cùng.


Hết chương 25.



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.