Chồng Của Tôi Rất Nhiều Tiền

Chương 29


trước tiếp

Editor: _14thfebruary


Phòng nghỉ của Mã Viễn ở tầng một, mặc dù chỉ là một phòng ở bên cạnh, nhưng vì cuối hành lang là nhà vệ sinh, nên bên ngoài thường xuyên có âm thanh của người đi lại.


Bắc Bắc cùng Chu Thịnh hôn nhau, không hiểu sao có chút lo lắng, nghe những âm thanh sột soạt bên ngoài truyền đến, ngón tay cô nắm chặt áo Chu Thịnh.


Có chút lo lắng và sợ hãi.


Cô sợ có người đột ngột đi vào thì phải làm sao bây giờ, cô cũng lo lắng.... Cửa không khóa, bỗng nhiên cửa bị đẩy ra thì làm sao đây.


Chu Thịnh cảm nhận được sợ lo lắng của cô, có chút bất đắc dĩ, hôn hôn khóe miệng Bắc Bắc, trêu chọc cô: "Bắc Bắc, em lo lắng cái gì?"


Bắc Bắc lắc đầu, cô chỉ tay vào cửa: "Lúc nãy anh không khóa cửa, lỡ như có người vào được thì sao?"


Chu Thịnh nhướng mày, cong cong môi, cố ý nói: "Vậy bây giờ anh đi khóa cửa."


"Đừng." Bắc Bắc vội vàng giữ chặt anh, nhìn Chu Thịnh lắc đầu: "Không được khóa."


Nếu khóa cửa, mấy người bên ngoài không phải sẽ biết được bọn họ đang làm cái gì bên trong sao, cho dù Bắc Bắc và Chu Thịnh không làm gì, nhưng chỉ cần khóa cửa, cô cũng có thể biết được được suy nghĩ của mấy người bên ngoài.


Lá gan của Bắc Bắc không nhỏ, chẳng qua chuyện này làm cô có chút sợ hãi.


Chu Thịnh dở khóc dở cười nhìn cô: "Vậy bây giờ khóa hay không khóa?"


Bắc Bắc nghẹn nghẹn, trừng mắt nhìn anh: "Không khóa."


Cô suy nghĩ, thấp giọng nói: "Ngồi xuống đi." Cô cũng sẽ không lo lắng nếu như bọn họ không làm những chuyện thân mật này.


Nghe vậy, Chu Thịnh cười nhạo liếc Bắc Bắc, nhìn thấu suy nghĩ của cô, chẳng qua bây giờ Chu Thịnh đang vui, nên cũng tùy ý cô.


"Được."


Hai người ngồi trong phòng nghỉ, lúc này Bắc Bắc mới nghiêm túc nhìn Chu Thịnh, hỏi: "Anh đến đây làm gì."


"Nhớ em, nên đến đây."


Bắc Bắc: ".... Vậy tại sao buổi sáng anh không nói với em?"


Rõ ràng có rất nhiều thời gian, cũng có cơ hội để nói không phải sao.


Chu Thịnh cười, vươn tay nắm cằm Bắc Bắc, nói: "Muốn cho em một bất ngờ."


Bắc Bắc: "...." Trong lòng cô không ngừng phỉ nhổ, bất ngờ thì không có, ngược lại khiếp sợ nhiều hơn.


Chu Thịnh bật cười, chạm vào khuôn mặt mềm mại của cô, cảm thấy rất tốt, không muốn rời đi.


"Lúc nãy treo trên dây thép, có sợ không?"


"Không sợ." Bắc Bắc nhìn anh: "Rất vui nha, đây là lần đầu tiên em treo trên dây thép."


Chu Thịnh: "....." Nhìn khuôn mặt vui vẻ của cô, một câu "chúng ta không cần diễn nữa" tới bên miệng, như thế nào cũng không nói ra được.


Anh mỉm cười: "Vui vẻ là được rồi."


Bắc Bắc ừ ừ hai tiếng, nhìn anh: "Vậy buổi chiều anh phải đi sao?"


"Ừ, phải về công ty."


Nghe vậy, Bắc Bắc nhíu mày nhìn anh: "Vậy mà anh còn... đến đây."


Chu Thịnh nhìn chằm chằm Bắc Bắc cười, cũng không giải thích.


Vì sao đến đây, chính Chu Thịnh cũng không rõ, nhưng điều duy nhất anh biết, đó là muốn được gặp cô, thuận tiện tìm hiểu một chút, tại sao Bắc Bắc lại yêu thích nghề này.


Lúc trước, Chu thị cũng đã từng đầu tư rất nhiều bộ phim điện ảnh, chẳng qua nhưng chuyện đó, Chu Thịnh chưa từng hỏi đến, không quan tâm, cũng hoàn toàn không để ý, chỉ cần báo cáo lại là được.


Nhưng lần này, sở dĩ đến đây, là bởi vì Bắc Bắc.


Anh muốn hiểu nhiều hơn, về vợ của anh. Cho nên anh mới bớt thời gian để đến đây.


Bắc Bắc ngước mắt, đối diện ánh mắt của Chu Thịnh, chỉ nhìn một cái rồi nhanh chóng dời đi.


Cô thở dài, thấp giọng nói: "Có phải rất mệt không?"


"Không có." Chu Thịnh duỗi tay vuốt mái tóc tóc mềm mại của cô, vừa mới tháo tóc giả ra, nên bây giờ tóc cô có chút lộn xộn.


"Đi ra ngoài ăn cơm trưa, ăn xong anh mới đi."


Bắc Bắc a một tiếng, "Anh muốn ở đây ăn cơm trưa?"


Chu Thịnh bật cười, cong môi trêu cô: "Không được sao?"


"Không phải...." Bắc Bắc nghẹn nghẹn, bất dắc dĩ nói: "Tất nhiên là được."


Chỉ là Mã Viễn, ông ấy không quá thích tiếp xúc nhiều với nhà đầu tư.


*


Hai người một trước một sau đi ra, vừa ra ngoài Bắc Bắc tranh thủ đi toilet một tí, lúc ra cô nhìn thấy có mấy nhân viên mặc quần áo xa lạ, đang mang đồ xuống xe.


Bắc Bắc chưa nhìn rõ là cái gì, đã nghe thấy những âm thanh trong đoàn phim.


"A a a a a Chu tổng mời chúng ta ăn lẩu."


"Trời ơi, chỉ có trời mới biết tôi muốn ăn lẩu đến nhường nào."


"Mẹ ơi, con yêu Chu tổng, cảm ơn Chu tổng đã giải quyết vấn đề này, tôi ăn cơm hộp của đoàn phim đến phát ngán rồi."


"A a a a a a a tôi rất thích."


Triệu Manh Manh nhìn thấy Bắc Bắc đứng đó không xa, lớn tiếng kêu: "Bắc Bắc mau đến đây, trưa nay chúng ta sẽ ăn lẩu."


Bắc Bắc: "...." Cô còn chưa trả lời, liền nghe thấy người đại diện đứng bên cạnh Triệu Manh Manh gõ gõ đầu cô ấy, nghiến răng nghiến lợi nhắc nhở: "Em chỉ có thể ăn rau!"


Triệu Manh Manh: "Hả? Không phải chứ?"


Người đại diện hừ lạnh: "Mấy ngày này, em đã tăng 1.5kg."


Chớp mắt, cả người Manh Manh đều mất hứng.


"Nhưng em rất muốn ăn." Cô còn muốn vùng vẫy một chút, nhưng khi đối diện với ánh mắt của người đại diện, nháy mắt Triệu Manh Manh liền im lặng.


Bắc Bắc nhìn, bật cười: "Em kéo chị đi."


Cô kéo Triệu Manh Manh đến bên cạnh mình: "Đi một chút, hai chúng ta ăn rau cũng không có việc."


Triệu Manh Manh tủi thân nhìn cô: "Chị có việc nha."


Nhìn vẻ mặt của cô ấy, nháy mắt Bắc Bắc không biết an ủi như thế nào.


Cũng may Mã Viễn giải cứu kịp thời, kêu tên Bắc Bắc và Triệu Manh Manh: "Hai cô đến đây ăn cơm."


Bắc Bắc: "...." Cô liếc nhìn Chu Thịnh mỉm cười, gật đầu bất dắc dĩ: "Vâng."


Mà Manh Manh, bởi vì không còn bị người đại diện nhìn, phấn khích chạy qua đó.


Người đại diện có chút bất đắc dĩ, nhìn bóng dáng của nghệ sĩ nhà mình, hai lời cũng không dám nói nhiều, bên kia đều là những người có tên tuổi, cô ta không thể trêu vào, chỉ có thể chờ Triệu Manh Manh ăn xong bữa này, nghiêm cấm cô ấy sắp tới không được đụng đến đồ ăn vặt.


Bắc Bắc nhìn người đại diện cười cười, đi qua bên kia.


Lúc cô đến đó, chỉ còn một ghế trống bên cạnh Chu Thịnh, như cố ý để lại cho cô, Mã Viễn mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim chỉ chỉ: "Bắc Bắc cô ngồi đó đi, giới thiệu với cô một chút, bên cạnh là Chu tổng của Chu thị, cũng là nhà đầu tư của bộ phim này, vị này là Ngô tổng....." Mã Viễn là một đạo diễn rất có trách nhiệm, đem Triệu Manh Manh còn có Bắc Bắc, giới thiệu nghiêm túc cho các nhà đầu tư.


Manh Manh đối với mấy người này rất quen thuộc, vì vậy cũng chỉ chào hỏi mà thôi.


Mà Bắc Bắc, chỉ có thể kiên trì, chào hỏi từng người một.


Chu Thịnh cười như không cười nhìn cô, nói câu nhận xét: "Kỹ năng diễn xuất không tệ."


Bắc Bắc: "......." Nếu như anh thấy cô diễn mới có thể khen hay, hôm nay Chu Thịnh đến, cô đã kết thúc công việc rồi mà.


Như hiểu được suy nghĩ của Bắc Bắc, Chu Thịnh bổ sung một câu: "Cùng Mã đạo bên kia xem cô diễn."


Bắc Bắc nghẹn họng, khẽ ho: "Chu tổng quá khen."


"Ừ, lời tôi nói là thật."


Bắc Bắc: "....." Xin anh đừng nói thật.


Mã Viễn ở một bên nhịn cười, nhìn thấy vẻ mặt quẫn bách của cô, ra tay giải cứu: "Ăn cơm đi, cảm ơn Chu tổng đã mời chầu lẩu hôm nay."


Manh Manh cười cười: "Cảm ơn Chu tổng."


"Không có gì."


Nói xong, trong mắt Triệu Manh Manh, không còn các nhà đầu tư và đạo diễn, chỉ có các loại thịt bên trong nồi lẩu.


Bởi vì lúc nãy đã đổ nước lẩu vào, nên giờ chỉ cần bật lửa, nhúng các loại đồ ăn xuống, chờ một lát là có thể ăn, vì ăn lẩu ở đoàn phim, nên chỉ có thể như vậy. Mọi người rất thích ăn thịt, nên có rất nhiều, dù sao chính là cho đến lúc ăn không nổi nữa thì thôi.


Triệu Manh Manh rất thích ăn thịt, đây cũng là lý do vì sao người đại diễn của cô ấy luôn hạn chế sức ăn của Triệu Manh Manh, cô ấy thích ăn thịt, càng ăn càng mập.


Tuy Bắc Bắc cũng rất thích ăn thịt, nhưng ăn hoài cũng không mập, điều này rất kỳ diệu.


Bắc Bắc cúi đầu ăn, không quan tâm Chu Thịnh ở bên cạnh, cơm hộp đoàn phim, thật sự là không thể ăn.


"Rất đói bụng?" Âm thanh của Chu Thịnh bất ngờ vang bên tai.


Bắc Bắc sửng sốt, ngước mắt nhìn lên, mấy người khác đều đang chăm chú ăn cơm, không ai chú ý đến bọn họ ở bên này.


"Dạ, cơm đoàn phim rất khó ăn."


Chu Thịnh bật cười, cong cong môi: "Rất muốn ăn lẩu sao?"


"Rất muốn." Mắt Bắc Bắc cong cong nhìn anh: "Cảm ơn."


Nhớ một lần Chu Thịnh muốn mời cô ăn lẩu, cô nhớ rất rõ và Chu Thịnh cũng vậy, có lẽ hôm nay ăn lẩu, bởi vì anh nhớ đến cuộc nói chuyện của hai người.


Sau lần ăn lẩu không thành kia, bây giờ Chu Thịnh đã bù đắp lại cho cô.


Mặc dù ở đoàn phim ăn cơm cùng mọi người, nhưng Bắc Bắc cảm thấy rất vui vẻ và hạnh phúc.


Sau khi ăn xong một bữa thỏa mãn, Chu Thịnh và một số nhà đầu tư khác chào tạm biệt Mã Viễn rồi rời đi, trước khi đi, Bắc Bắc còn thấy Chu Thịnh ra hiệu cho mình, cô cong môi mỉm cười gật đầu.


Chu Thịnh đi rồi, Manh Manh mới chống cằm lên vai Bắc Bắc, xoa xoa cái bụng căng tròn cuả mình: "Chị quyết định rồi."


"Hả?"


"Về sau sẽ không nghĩ ngờ Chu tổng có thích đàn ông không nữa?"


Bắc Bắc sửng sốt, kinh nạc nhìn cô ấy: "Chẳng lẽ chị...." Cô có chút lo lắng, không biết có phải vừa nãy lúc ăn cơm, Manh Manh đã nhìn ra quan hệ của cô và Chu Thịnh.


Cô còn chưa nói xong, Manh Manh liền kiên định nói: "Chỉ bằng việc hôm nay Chu tổng mời chị ăn lẩu, chị tuyệt đối sẽ không nói xấu anh ấy nữa."


Bắc Bắc: ".......Chỉ vì cái này???? Một nồi lẩu có thể mua chuộc được chị?"


Manh Manh trợn mắt nhìn cô, vẻ mặt kiên định: "Nồi lẩu đó rất tốt được chưa."


Bắc Bắc: "Được được được, rất được."


Manh Manh xoa xoa cái bụng tròn tròn của mình: "Bắc Bắc."


"Hả?"


"Lát nữa chị sẽ đến phòng của em nghỉ ngơi."


Bắc Bắc ngẩn ra, quay đầu nhìn cô ấy: "Làm sao vậy?"


Manh Manh thở dài nói: "Chị cảm thấy lát nữa người đại diện sẽ đến tìm chị nói chuyện, lúc nãy chị ăn nhiều như vậy."


Bắc Bắc nghẹn họng, bật cười trêu cô ấy: "Vậy sao lúc chị ăn không nghĩ đến chuyện này?"


Manh Manh nhướng mày: "Có nghĩ đến, chẳng qua chị thấy đồ ăn liền nhịn không được."


Bắc Bắc: "Chị lợi hại."


Cô thực sự rất khâm phục sức ăn của Manh Manh, chỉ trong một thời gian ngắn như vậy, cô ấy ăn hết vài đĩa thịt bò, và cũng rất nhiều thức ăn khác như thịt viên. Cô ấy thật sự ăn rất nhiều, cũng không trách người đại diện lại lo lắng.


Manh Manh hừ một tiếng, "Chị rất đói, em không biết treo dây thép tốn rất nhiều sức lực sao?"


Bắc Bắc ghét bỏ liếc mắt nhìn cô ấy: "Chị đừng quên, em cũng treo dây thép."


"Ai u, buổi chiều chị còn phải diễn."


"Em... cũng vậy."


Manh Manh: "............."


Không nói nữa.


Cô ấy trừng mắt nhìn Bắc Bắc, nghiêm túc nói: "Nhanh, đỡ chị đến phòng của em nghỉ ngơi, hôm nay chị sẽ ở với em."


Bắc Bắc dở khóc dở cười nhìn cô ấy chơi xấu, đỡ cánh tay của Manh Manh liên tục nói: "Được được được, đi phòng của em, ít nhất giúp chị trốn được buổi trưa hôm nay."


"Cảm ơn."


"Không có gì, dù sao tránh được mùng một, cũng không trốn được mười lăm


."


Manh Manh: "....."


Không sao, đối với cô, tránh được "mùng một" rồi tính tiếp.


*


Sau cuộc ghé thăm kia, đoàn phim lại yên tĩnh.


Đạo diễn tiếp tục quay phim, chỉ có Lê Tiêu, sau khi Chu Thịnh rời đi, mới biết có nhà đầu tư đến.


Buổi sáng hôm đó, Lê Tiêu có đến đoàn phim, chẳng qua có việc gấp nên phải rời đi, nên không gặp được các nhà đầu tư.


Bắc Bắc nghiêm túc suy nghĩ, hên là không gặp, nếu mà gặp được, cô lo lắng bình dấm chua Chu Thịnh kia sẽ ghen.


Sau khi Chu Thịnh rời đi, Bắc Bắc gọi điện cho anh, mỗi ngày hai người đều gọi cho nhau trên WeChat.


Có đôi khi Bắc Bắc bận, không khỏi quên gọi cho Chu Thịnh, cũng may Chu Thịnh cũng không quá chú ý đến điều này, buổi tối anh sẽ chủ động gọi cho Bắc Bắc.


Thời gian trôi không nhanh cũng không chậm, vào mấy ngày trước khi bộ phim của cô đóng máy, trường học của cô lại có chuyện xảy ra, làm các bạn học hoảng loạn.


Nghe nói là có một học sinh năm bốn, không chịu được áp lực đã nhảy lầu.


Tối đó, các nhóm trên WeChat của Bắc Bắc nổ tung. Trong ký túc xá hay ở lớp mọi người đều nói về chuyện này.


Sau khi quay xong, Bắc Bắc nhận được điện thoại của Tiểu Ngư mới biết được.


"A?" Đáy mắt Bắc Bắc không nén được sự kinh ngạc: "Vậy người đó đâu, không cứu được sao?"


Tiểu Ngư xúc động nói: "Đúng vậy, nghe nói là chết ngay tại chỗ." Tiểu Ngư dừng một chút, rồi lại nói: "Bắc Bắc, tớ nói với cậu, nếu như cậu gặp phải chuyện gì cứ nói với tụi tớ, ngàn vạn lần cũng đừng nghĩ quẩn trong lòng."


Bắc Bắc dở khóc dở cười, đối với lời khuyên của Tiểu Ngư, cô cười trả lời: "Yên tâm đi, tớ biết rồi."


"Ừ ừ, dù sao cũng đừng để trong lòng, tớ nghe nói là người đàn chị này bị áp lực gấp đôi, nên mới thành ra như vậy."


"Hả? Cái gì áp lực gấp đôi?"


Tiểu Ngư thở dài, giải thích cho cô: "Áp lực tốt nghiệp này, tìm việc làm, còn có không lâu trước đây, chị ấy cùng với bạn trai vừa mới chia tay nhau."


Nghe vậy, Bắc Bắc có chút khó hiểu: "Chỉ bởi những điều này?"


Nhưng khi hỏi xong, cô lại cảm thấy bình thường, nguyên chủ lúc trước, cũng vì phải gả cho Chu Thịnh mà cắt cổ tay tự tử. Bắc Bắc nghĩ, có chút đau đầu, cuộc sống này quá mong manh, đôi khi có người mệt mỏi với những điều này.


Nói chuyện với Tiểu Ngư một hồi, sau khi cúp điện thoại, tối đó Bắc Bắc không ngủ được.


Những người có tính cách như cô sẽ không coi thường cuộc sống, đối với Bắc Bắc, dù cuộc sống có khó khăn, mệt mỏi đến đâu, cũng không thể đùa giỡn với nó.


Cô thà sống khó khăn, cố gắng để thay đổi, cũng sẽ không chọn cách tự tử này. Nghĩ rồi, Bắc Bắc theo bản năng chạm vào cổ tay, nơi đó, còn có một vết sẹo, tuy không quá rõ ràng, nhưng nhìn kỹ vẫn có thể nhìn thấy.


Ban ngày, Bắc Bắc sẽ đeo đồ trang sức để che đi, cho dù không mang, cô cũng sẽ không quên bôi lên chỗ đó bao nhiêu kem che khuyết điểm.


Cô không muốn cho người khác biết, cũng không muốn làm người khác phải hỏi.


Đối với Bắc Bắc mà nói, đó là một đoạn quá khứ.


Khẽ thở dài, cả ngày hôm nay không gọi điện cho Chu Thịnh, nên giờ anh gửi yêu cầu trò chuyện video với cô.


Bắc Bắc nhìn thấy, tâm trạng không tốt, liền từ chối.


Hiện tại cô không muốn Chu Thịnh nhìn thấy vẻ mặt suy sụp của cô.


Tiếp tục gọi, Bắc Bắc tiếp tục từ chối.


Lặp đi đi lặp lại rất nhiều lần, lúc sau Chu Thịnh đổi thành gọi bình thường, lúc này Bắc Bắc mới nghe máy.


"Alo." Giọng nói yếu ớt.


Chu Thịnh mấp máy môi, giọng điệu lo lắng: "Vợ, vì sao không đồng ý gọi video."


Bắc Bắc khẽ ho, "Trên trán em nổi mụn, không muốn anh nhìn thấy."


Nghe vậy, Chu Thịnh cười nhẹ: "Không sao, anh không để ý."


"Em để ý nha." Bắc Bắc hừ một tiếng: "Đúng rồi, hôm nay anh không bận việc sao?"


"Một chút." Chu Thịnh thấp giọng nói: "Vợ ơi."


"Hả?" Bắc Bắc bất ngờ một chút, theo bản năng hỏi lại: "Làm sao vậy?"


Chu Thịnh mỉm cười nói: "Trong lòng anh em đẹp nhất."


Bắc Bắc: "........" Cô bật cười, có chút dở khóc dở cười.


"Được được, em biết rồi." Bắc Bắc bỏ qua chuyện này, nói với Chu Thịnh chuyện khác.


"Ba mẹ còn hỏi chuyện của em không?"


"Ừ, đôi khi sẽ hỏi."


Bắc Bắc a một tiếng, có chút hối hận: "Mấy ngày nữa em đóng máy, đến lúc đó chúng ta về nhà thăm ba mẹ."


"Được, không vội." Chu Thịnh nói qua chuyện khác, hỏi Bắc Bắc chuyện hôm nay ở đoàn phim.


Nghe giọng nói bình thường của cô, Chu Thịnh nhìn chằm chằm các tin tức hiện trên máy tính, vẫn tốt, Bắc Bắc không bị ảnh hưởng.


Hai người nói chuyện hơn nửa tiếng, Bắc Bắc bắt đầu cảm thấy buồn ngủ, Chu Thịnh nghe thấy, vội vàng kêu cô đi ngủ.


Bắc Bắc cũng không khách sáo, chúc anh ngủ ngon, liền cúp điện thoại.


Mới cúp điện thoại, di động của cô rung lên không ngừng.


Cô chần chừ một lúc, lấy điện thoại qua nhìn, tất cả đều là của Manh Manh.


Triệu Manh Manh gửi mười mấy tin nhắn, trong đó đều là dấu chấm than chiếm hết một nửa.


Bắc Bắc nhìn, nhướng mày trả lời cô ấy.


Cô có chút không vui.


Hết chương 29.



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.