Công Lược Tra Nam

Chương 12: Thế thân (11)


trước tiếp

" Dung Tự!"


Cả người Giang Thừa Minh hoàn hảo vô khuyết đứng phía sau cách cô không xa, nhìn về phía Dung Tự đang chật vật, trên mặt biểu tình phức tạp không che dấu.


Anh thừa nhận, anh quả thật bị hoảng sợ rồi, anh cho rằng tình cảm anh đối với Dung Tự cũng giống tình cảm cô đối với anh, nhưng ai ngờ.....


Dung Tự như vậy đánh sâu vào trong lòng anh, trong lúc này chân tay luống cuống.


Mà lúc Dung Tự quay đầu lại, một giọt nước mắt rơi xuống, cả người ngốc lăng, nhìn nah không chớp mắt.


Theo bản năng cô bước về trước hai bước sau đó chạy nhanh nhào vào trong ngực anh, đầu tiên là nắm lấy góc áo anh, sau đó không quan tâm tất cả mà ôm lấy anh, cả khuông mặt vùi trong ngực Giang Thừa Minh, khiến anh không thể nhìn thấy vẻ mặt cô, cũng không có nói gì, cả người im lặng mà ôm anh, cảm giác thân mình cô run rẩy Giang Thừa Minh ôm chặt lấy cô.


" Dung Tự...."


Một lúc lâu Giang Thừa Minh mới tìm lại giọng nói, vừa nói anh liền cảm giác cổ họng khô khốc, nhưng anh không để ý, dịu dàng ôm lấy vai cô: " Anh không sao, anh không có việc gì, đừng sợ đừng sợ...."


Cảm nhận Giang Thừa Minh an ủi, thân mình Dung Tự luôn run rẩy dần an ổn xuống, nhưng không có ý định buông tay, trước sau đều ôm chặt lấy anh.


" A Thành...."


Thấy vậy Giang Thừa Minh quay đầu ý bảo tài xế, đối phương thu ồi vẻ mặt kinh ngạc, lập tức mở cửa xe.


Giang Thừa Minh ôm Dung Tự vào trong, nói địa chỉ khách sạn khác, bắt đầu trấn an Dung Tự.


An ủi, an ủi, anh cảm giác bàn tay nắm chặt góc áo anh của Dung Tự buông lỏng xuống, cúi đầu liền thấy gương mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt của Dung Tự chưa khô đã nặng nề ngủ.


Không trách cô, vừa xuống máy bay lại trải qua vui sướng kinh hách cực lớn, mệt mà ngủ là chuyện bình thường.


Giang Thừa Minh cười cười, cúi đầu hôn trán Dung Tự, liền cầm lấy áo khoác anh vứt một bên nhẹ nhàng đắp lên người cô, một tay ôm cô vào trong lòng, ngẩng đầu bảo tài xế A Thành lái xe chậm chút.


Thấy biểu hiện của sếp nhà mình, A Thành biết sếp cảm động, ngay cả cậu, lúc đó cũng bị hành động của Dung tiểu thư làm hoảng sợ rồi, ngày thường trông cô dịu dàng ngoan ngoãn, ai ngờ nói đến sự an toàn của ông chủ lại dũng cảm như vậy, lửa cháy lớn như vậy, ngay cả cậu cũng phải suy nghĩ, Dung tiểu thư nghĩ cũng không nghĩ liền muốn xông vào, khiến cậu bội phục.


Nếu cậu là ông chủ, lúc này nhất định cũng ôm Dung tiểu thư vào lòng như bảo bối!


Thật ra Lâm tiểu thư đã mất tích lâu vậy, ông chủ cũng nên tìm bạn gái mới, Dung tiểu thư rất tốt mà.


Đến khách sạn mới, Giang Thừa Minh không đánh thức Dung Tự mà ôm cô vào, bảo A Thành thuê phòng sau đó nhẹ nhàng ôm cô vào đặt lên giường, đắp chăn cho cô, ngồi bên mép giường nhìn cô rất lâu, liền chính anh cũng không rõ mình nghĩ gì.


Duỗi tay nhẹ nhàng xoa tóc Dung Tự, Giang Thừa Minh mỉm cười, đứng dậy đi đến bên bàn, lúc trước hắn đã bảo cấp dưới đem máy tính cùng tư liệu mang đến, nhân lúc Dung Tự đang ngủ làm xong công việc hôm nay.


Cũng không biết bao lâu, Giang Thừa Minh mới khép lại notebook, dang ra hai tay, nhìn về phía cửa sổ, trời đã tối, các bóng điện đã bật.


Chỉ nhìn thoáng qua, Giang Thừa Minh liền quay đầu nhìn về vị trí giường, lại phát hiện Dung Tự không biết đã tỉnh từ bao giờ, chỉ là nửa khuôn mặt đều chôn ở trong chăn màu trắng, chỉ lộ ra một đôi mắt ở bên ngoài, không chớp mắt nhìn hắn.


Có thể là động tác quay đầu của Giang Thừa Minh quá nhanh, bất ngờ không kịp đề phòng, Dung Tự bị ảnh nhìn thấy, muốn tránh lại không còn kịp rồi, cuối cùng đành phải mở to hai mắt nhìn Giang Thừa Minh.


Nhìn nhau hồi lâu Giang Thừa Minh mới bỗng nhiên cười một tiếng, dùng tay ấn bóng đèn sáng lên: " Tỉnh? Ngủ no chưa? Ngủ đến bây giờ vẫn chưa ăn cái gì, em có đói bụng không?"


Nghe vậy Dung Tự vẫn nhìn chăm chú vào anh rồi lắc đầu, khàn khàn mà nói: " Không đói bụng......."


" Chui mãi ở bên trong không buồn chán à?" Giang Thừa Minh cười cười, duỗi tay đem chăn cuốn trên người cô xuống, lại không cẩn thận chạm vào môi cô, cảm xúc mềm mại ấm áp khiến tay Giang Thừa Minh rụt lại.


Mặt Dung Tự cũng đỏ lên, ánh mắt trốn tránh.


Nhìn thấy Dung Tự xấu hổ, trong lòng Giang Thừa Minh hơi động, liền nhớ đến lúc trước cô vì anh mà quên cả bản thân, ma xui quỷ khiến, vậy mà cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi cô.


Dung Tự khẩn tưởng nhắm lại hai mắt, lại không nghĩ đối phương chỉ nhẹ nhàng chạm qua, liền tiến gần tai cô thì thầm.


" Làm bạn gái anh nhé...."


Nghe vậy Dung Tự ngạc nhiên mở to mắt, trong giây phút ấy cô thấy rõ tình cảm trong mắt Giang Thừa Minh, rõ ràng như vậy, khiến người ta không thể bỏ qua được.


" Anh là nghiêm túc sao?"


" Tất nhiên! Anh đã suy nghĩ rõ ràng......."


Đúng vậy, trong lúc làm việc, anh không chỉ một lần thất thần, tự hỏi vẫn đề này, tuy rằng thời gian anh ở bên Dung Tự không lâu, nhưng anh thật sự đã động lòng, anh thích cô, tình cảm này đến nhanh chóng mãnh liệt, khiến anh không kịp đề phòng, khả năng có một phần do gương mặt giống Dĩ Nhu này, nhưng anh hiểu rõ, người trước mặt anh là Dung Tự, chỉ là Dung Tự.


Có thể nói từ nhỏ đến lớn, anh cũng chưa từng mất lý trí như vậy. Lúc trước ở bên canh Lâm Dĩ Nhu một thời gian dài, anh cảm thấy đối phương phù hợp với hình tượng người vợ anh mong muốn, mới đến bên nhau, tình cảm càng ngày càng nhiều. Mà Dung Tự, tình cảm với cô là xúc động cùng khó thể khống chế.


Nhưng chính loại tình cảm này khiến anh say mê.


Vì vậy Giang Thừa Minh lại hôn lên môi Dung Tự một cái: " Cho nên đáp án của em là gì?"


" A?..... Em........."


" Không thích?"


" Không phải!"


" Không phải vậy chính là thích, cho nên em cũng nguyện ý đúng không?"


Giang Thừa Minh chạm nhẹ vào chóp mũi Dung Tự.


" ừm....."


Mặt Dung Tự ửng hồng, vươn tay ôm lấy cổ Giang Thừa Minh mà gật đầu.


Vào ban đêm, tuy hai người ngủ chung một giường nhưng Giang Thừa Minh cũng không làm chuyện gì, chỉ đơn giản ôm cô ngủ.


Chỉ riêng điểm này, Dung Tự biết đối phương là thật lòng, độ hảo cảm 90 cũng không là giả, lúc trước Giang Thừa Minh ngồi làm việc, độ hảo cảm không ngừng lên xuống, Dung Tự vẫn luôn nhìn bóng dáng anh, chú ý độ hảo cảm, biết đối phương quay đầu, một giây kia, độ hảo cảm dừng ở 90 không di chuyển.


Cô liền biết anh có quyết định!


Trong bóng tối, Dung Tự mỉm cười, chui vào trong ngực Giang Thừa Minh ngủ.


Mà ở bên kia, bị Lâm dĩ Nhu dính lấy một tháng, Giang Thừa Diệc lúc này mới có thời gian đọc tin tức của Dung Tự với Giang Thừa Minh.


Hóa ra trong khoảng thời gian này, Giang Thừa Minh thường xuyên mang một cô gái xuất hiện, điều này còn chưa tính, đáng chú ý chính là gương mặt của cô gái này được miêu tả giống như gương mặt của Lâm Dĩ Nhu, trái tim của Giang Thừa Diệc rơi vào động băng.


Gương mặt của người phụ nữ kia giống hệt Dĩ Nhu.


Trừ bỏ Dung Tự, hắn không nghĩ ra bên người Giang thừa Minh sẽ còn ai có gương mặt giống Dĩ Nhu nữa.


Dung Tự thành công, cô thành công đi đến bên cạnh Giang Thừa Minh, thậm chí có khả năng tiến vào trái tim anh ta, lấy được ảnh chụp trên giường càng dễ dàng, cô thành công, cho dù bây giờ Dĩ Nhu nhớ lại, cũng vì khúc mắc này mà không thể ở bên anh ta, cho nên đây là cơ hội của hắn.


Hắn không phải nên vui vẻ ư? Không phải nên cao hứng sao? Bây giờ chỉ cần hắn cố gắng, khả năng sẽ có được Dĩ Nhu, nếu cô ấy sợ lời đồn đại, hắn có thể mang Dĩ Nhu ra nước ngoài định cư, đúng vậy, hắn đều suy tính rõ ràng....


Chỉ là sao trong lòng hắn lại thấy trống rỗng như vậy, hình như cũng không nghe thấy được tiếng tim đập?


Ngược lại bên tai là lời khóc của Dung Tự, từng câu nói kể tội hắn, liên tục vang lên.


" em chính là không khống chế được.... em không khống chế được lòng mình. Biết rõ ràng vị trí của chị Dĩ Nhu trong lòng anh nhưng vẫn không biết tự lượng sức mình mà muốn khiêu chiến"


" Em không đi, không có khả năng, em sẽ không làm như vậy, em sẽ không, em không đồng ý..... Giang Thừa Diệc, anh đồ khốn này!"


" Giang Thừa Diệc, có phải một ngày không sỉ nhục tôi anh sẽ không chịu được đúng không? Không phải do tôi yêu anh, anh thích thôi sao, vì sao nhất định bắt tôi chịu những sỉ nhục này?"


..........


Một câu lại một câu, còn có gương mặt Dung Tự khóc thút thít khiến trong lòng Giang Thừa Diệc hoảng hốt, hắn cảm thấy có lẽ mình làm sai một việc, khả băng sẽ đánh mất bảo bối.


Chính là lúc này hắn nhớ đến hồi nhỏ hay thích đoạt trò chơi với anh trai, món đồ chơi hắn thích nhất là con gấu bông nhỏ, thích đến nỗi mỗi ngày đều muốn ôm nó đi ngủ.


Nhưng có một ngày hắn nhìn thấy mô hình máy bay trong tay anh trai, thấy anh ta chơi vui vẻ như vậy, giá trị lại quý, nghĩ rằng mô hình đó chơi vui, liền khăng khăng một mực đòi đổi gấu bông lấy mô hình, anh trai không đồng ý liền khóc rống lên, bất kỳ ai dỗ đều không nín, đến lúc ngất đi, tỉnh lại thấy mô hình bên cạnh mà gấu bông đã không thấy có lẽ đi phòng anh trai hắn.


Đáng tiếc có được mô hình hắn lại phát hiện mình không hề thích món đồ chơi này, nhìn thì đẹp hóa ra cũng chỉ như vậy, chỉ chơi một ngày liền cảm thấy nhàm chán, hắn cảm thấy mình vẫn là thích nhất gấu bông nhỏ, không ôm nó, ngay cả ngủ đều khó khăn.


Nhưng chờ đến lúc hắn tìm anh trai yêu cầu đổi lại, gấu bông cũng bị trai vứt đi, đã mấy ngày, ai cũng không tìm lại được, thậm chí hắn đem giả mô hình máy bay cho anh ta, nhưng anh ta cũng không cần,


từ đó hắn không chơi bất kỳ món đồ chơi nào nữa, mà hắn vĩnh viễn cũng không tìm thấy gấu bông nhỏ của mình.


Hắn nghĩ, mình tựa như khi còn nhỏ như vậy, cảm thấy hối hận……


Giang Thừa Diệc nhìn căn phòng đen như mực, trong đầu nhớ lại kỷ niệm lúc trước hắn cùng Dung Tự ở đây từng chút từng chút.


Dung Tự……


Editor: Đang tính 1 tuần 1 chương, tháng 4 chương mà có 240 chương, vậy mất mấy năm thì xong?



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.