Công Lược Tra Nam

Chương 16: Thế thân (15)


trước tiếp

Nhìn tư thế Dung Tự đi không quay đầu, thẳng tiến không lùi, Tần Dịch nhíu mày, bởi vì đây không phải thái độ của người phụ nữ tâm cơ thâm trầm khi bị vạch trần, cô ta lại xác định cậu không đi nói bất kỳ điều gì cho Giang Thừa Minh càng đúng hơn.


Liền khẳng định cậu sẽ vì Lâm Dĩ Nhu mà trở nên ích kỷ giấu diếm tất cả?


Tự tin đến từ đâu?


Tần Dịch cười nhạo một tiếng, ấn chân ga, quay đầu về hướng bệnh viện.


mà trở lại chào hỏi Giang quản gia, Dung Tự nhìn xe Tần Dịch, cười khẽ một tiếng.


Mà bên kia Tần Dịch nhanh chóng đến bệnh viện, cậu thật sự lo lắng thân thể Dĩ Nhu, không biết bây giờ cô ở chung với Giang Thừa Minh như thế nào? Lúc trước không phải do cô cầu xin, cậu cũng muốn quay về đón người phụ nữ tâm cơ Dung Tự kia.


Sợ Giang Thừa Minh vừa đưa mình đến bệnh viện sẽ vứt bỏ bản thân chạy đi tìm Dung Tự cho nên Dĩ Nhu đi trước một bước tìm được cậu, cầu xin cậu đi đón Dung Tự, vừa lúc cậu cũng có việc hỏi đối phương cho nên mới đồng ý.


Nhưng ai biết cậu đối mặt với người phụ nữ khó giải quyết như vậy, da mặt dày, tâm cơ sâu, không thể nhìn thấu là cảm giác cô mang lại cho cậu, không chỉ có như vậy, đem hai anh em nhà họ Giang làm trò đùa, tên Giang Thừa Diệc kia biết cô ta là bạn gái của anh trai, tư thế hận không thể vì cô ta mà đi tìm chết, không thể không nói, đẳng cấp người phụ nữ kia quá cao, Dĩ Nhu lương thiện ngây thơ làm sao có thể là đối thủ?


Cũng không biết bây giờ Giang Thừa Minh với Dĩ Nhu như nào rồi?


Nếu anh ta khiến Dĩ Nhu đau lòng cậu tuyệt đối không buông tha........


Nghĩ như vậy, Tần Dịch đi đến cửa phòng bệnh, bỗng nhiên dừng chân.


Sau đó cậu nhanh chóng tránh sang một bên, giây phút đó đau đớn lan tỏa, đau đớn nhắc nhở cậu, hình ảnh khoét tim vừa rồi không phải ảo giác của bản thân, mà là sự thật.


Cô gái cậu yêu thương nhất, đang ở trong ngực người đàn ông khác, hạnh phúc hôn anh ta.


Trên mặt cô ửng hồng, trong mắt si mê nói rõ cho cậu biết, đối phương không phải bị ép buộc, mà cam tâm tình nguyện, thậm chí là say mê hưởng thụ.


Lúc trước Giang Thừa Diệc xuất hiện cậu còn có thể an ủi bản thân hắn ta chỉ là vai hề nhảy nhót, cho dù như thế nào, Dĩ Nhu sẽ không coi trọng người đàn ông như vậy, liền cho bọn họ tiếp xúc nhiều, kết quả cuối cùng đều không có tiến triển, đây là tự tin của cậu.


Nhưng mà Giang Thừa Minh vừa xuất hiện, Dĩ Nhu thay đổi không giống cô, bắt đầu là thất thố, bây giờ không che dấu tình yêu, hung hăng đánh mặt cậu, trong nháy mắt đánh nát tất cả tự tin.


Giang Thừa Diệc với Giang Thừa Minh khác nhau, anh ta có bảy năm bên Dĩ Nhu không thể vượt qua được, thậm chí bây giờ cậu cũng không biết Dung Tự lấy đâu ra tự tin, theo sự điều tra, cô ta từ quen biết đến làm bạn gái Giang Thừa Minh chẳng qua chỉ có 20 ngày mà thôi, vậy mà cô ta lại nắm chắc như vậy.


Tần Dịch suy sụp mà cười, quay đầu nhìn phòng bệnh, hai ngừoi vẫn hôn môi như cũ, trên gương mặt hồn nhiên của Dĩ Nhu là nụ cười hạnh phúc cậu chưa bao giờ thấy, cho dù ở bên Giang Thừa Diệc cô cũng chưa từng lộ ra vẻ mặt như vậy.


Có lẽ... đối với Dĩ Nhu, Giang Thừa Minh mới là một nửa thật sự, chỉ có thể ở bên anh ta, cô mới vui vẻ, có lẽ........


Dù sao Dung Tự kia cũng là người có tâm cơ, Giang Thừa Minh ở bên cô ta cũng vì gương mặt, bây giờ Dĩ Nhu trở lại, chỉ cần mình vạch trần bộ mặt ghê tởm của cô ta, như vậy Dĩ Nhu sẽ yên tâm ở bên Giang Thừa Minh, vĩnh viễn hạnh phúc vui vẻ.


Tần Dịch nắm túi văn kiện trong tay, bước chân nhúc nhích.


" A, Tôi không biết nên nói anh ngốc thật vẫn là rất ngốc? Theo tôi được biết, anh cũng có tình cảm đối với Lâm Dĩ Nhu không phải sao? Liền vui vẻ đem chị ấy đến bên Giang thừa Minh? tôi còn chưa bao giờ gặp anh người vĩ đại như anh!"


" Tôi không có cảnh giới cao của ngài, tôi chỉ muốn mãi mãi ở bên người mình yêu, hắn không vui vẻ tôi sẽ nghĩ cách khiến hắn vui vẻ, mà không phải từ lúc đầu chưa đánh đã lui!"


Vào lúc này lời nói của Dung Tự như ruồi bọ chán ghét vo ve bên tai cậu, một lần lại một lần.


Mà chờ cậu đuổi được những ruồi bọ chán ghét đó, lại phát hiện mình đã quay về trên xe, túi văn kiện bị ném vào một góc.


Tần Dịch giật mình, cậu cũng không có làm theo lời nói thuyết phục trong lòng, đi tố cáo tình hình thực tế cho Giang Thừa Minh với Dĩ Nhu, mà lại là né tránh, còn muốn giấu túi văn kiện đi.


Cậu làm sao vậy?


Tần Dịch ngồi bên trong xe, đập mạnh vào tay lái.


Tiếng còi xe ô tô vang lên.


Ma nữ Dung Tự này!


Trong lòng cậu ta mắng thầm sau đó dẫm chân ga từ trong gara để xe xông ra ngoài.


Bình tĩnh cho một buổi tối, Dung Tự cũng không thấy Giang Thừa Minh đến chất vấn, trong nháy mắt ngồi dậy, huýt sáo trong lòng.


Tần Dịch chưa nói a~


Cô đã bảo mà, trên đời này lấy đâu ra người tuyệt đối vô tư? Trừ khi ra ngoài không mang óc!


Con người đều ích kỷ, từ trước đến nay đều vậy.


Nghĩ đến đây, ánh mắt Dung Tự lạnh lùng, sau đó lại mỉm cười.


Chờ cô mặc xong quần áo, chuẩn bị đi xuống tầng, lại không ngờ vừa mở cửa ra, liền thấy Giang Thừa Diệc hai mắt đỏ bừng đứng ở ngoài cửa phòng cô, đúng là âm hồn không tan.


“Dung Tự anh nghĩ chúng ta cần nói chuyện rõ ràng……”


Nghe vậy, Dung Tự ngẩng đầu nhìn hắn một cái, lúc đang chuẩn bị từ bên cạnh hắn chen qua.


“Chẳng lẽ em không muốn biết tình huống hiện tại của em trai à?”


Một câu gần như uy hiếp thành công khiến Dung Tự dừng chân.


“Cho nên đến cuối cùng anh muốn làm gì? Giang Thừa Diệc, đôi khi tôi đều không thể hiểu được anh, phía trước tôi toàn tâm toàn ý thích anh, chỉ nghĩ muốn ở bên cạnh anh, anh sỉ nhục tôi, nói tôi kém với Lâm Dĩ Nhu thì không nói, tôi đều không oán không hối hận, thậm chí vẫn luôn cảm ơn anh giúp đỡ tôi tất cả, nghĩ anh có Bạch Nguyệt Quang ở trong lòng cũng không sao cả, tôi có tự tin với bản thân, tin tưởng rằng có một ngày anh sẽ yêu tôi...."


Mỗi một lời nói của mỗi Dung Tự như con dao hung hăng đâm vào trong lòng Giang Thừa Diệc, khiến hắn mỗi lần nghe một chữ, sắc mặt lại trắng bệch một phần, nhìn vô cùng đáng sợ.


Nhưng trước sau Dung Tự lại không có ý buông tha hắn, ghét nhất loại này, chính mình tra người khác xong còn bày đặt tỏ vẻ mặt ủy khuất lì lợm la liếm, nhìn thấy phiền.


Cô tự nhiên không có ý lưu tình.


“Nhưng sau đó anh đối xử với tôi như thế nào đây? Tôi thích anh như vậy, anh lại vì người phụ nữ khác bảo tôi đi quyến rũ anh trai anh, trèo lên giường anh ấy? Ha Ha, Giang Thừa Diệc tôi cũng là người, tôi cũng có trái tim, không phải rối gỗ, để anh sắp xếp như nào đều không đau, mà bây giờ anh còn gì không hài lòng à? Tôi và anh trai anh đã ở bên nhau, tôi cũng thích anh ấy, bây giờ cô gái anh yêu cũng đã trở về, tất cả đều hoàn mỹ như vậy, đến cuối anh có gì không hài lòng? Nhất định là do tôi không tốt? Phải không?"


“Có phải kiếp trước tôi nợ anh, tôi hạ tiện, cái gì cũng nghe theo anh, vì anh, tất cả tâm kế đều đã dùng đến, bây giờ thỏa mãn yêu cầu của anh, anh còn gì không hài lòng, phải dùng em trai tôi đến uy hiếp? À? Cho dù anh đi tìm gái, ở cùng anh xong lại ngủ cùng anh trai anh, cô ta cũng đòi tiền đấy? Tất cả tiền thuốc mà em trai tôi dùng đều là do tôi bán thân mang về, anh lấy cái gì mà uy hiếp tôi? Hả...."


Hiện tại Dung Tự giống như là đao phủ bức cung tra tấn người, biết Giang Thừa Diệc đau chỗ nào, liền một hai dùng sức đâm vào.


Tốt nhất chọc cho đối phương đau đớn muốn chết, không gây trở ngại đến kế hoạch của cô mới tốt.


“Anh…… Anh…… Anh không có…… Dung Tự…… Anh không có…… Anh thích em như vậy, anh thích em như vậy, anh làm sao bỏ em được? Em cho anh một cơ hội nữa, ở lại bên người anh có được không, anh cầu xin em..."


Nước mắt Giang Thừa Diệc trong nháy mắt liền rơi xuống.


Còn không chờ Dung Tự nói thêm cái gì, thân thể đối phương hướng về phía cô quỳ xuống đất, bắt lấy tay cô, Dung Tự sửng sốt.


“Có phải hay không anh cầu xin em, có phải chỉ cần anh cầu xin em là được? Chúng ta trở lại như trước kia được không? Trở lại thời gian còn ở biệt thự được không? Hả? Dung Tự? Anh biết sai rồi, về sau anh sẽ đối tốt với em, thật mà, anh sẽ đối tốt với em, so với trước kia tốt hơn cả vạn lần được không? Chúng ta coi những việc phát sinh trong thời gian gần đây coi như không có, được không? Anh mang em đi ra nước ngoài, không bao giờ để ý những việc này nữa, anh không cần Dĩ Nhu, em không cần anh trai anh.... Được không? Dung Tự? Hả?"


Dung Tự có thể thấy được hiện tại Giang Thừa Diệc là thật sự có ý hối cải, nếu là đổi thành nguyên chủ ở đây, nói không chừng thật sự có khả năng vứt bỏ những việc không vui trước kia mà lựa chọn ở bên cạnh hắn, cho dù sau này bị người chỉ trỏ, cũng không hối hận.


Chỉ tiếc, hiện tại đứng ở trước mặt Giang Thừa Diệc chính là Dung Tự, có thù tất báo, vừa keo kiệt lòng dạ lại hẹp hòi, hơn nữa là Dung Tự không hề yêu hắn.


Vẻ mặt cô bình tĩnh mà nhìn Giang Thừa Diệc, đem tay mình


Nàng biểu tình bình tĩnh mà nhìn mắt trước mặt Giang Thừa Diệc, một chút liền đem chính mình tay rút ra, cơ hồ đồng thời, nước mắt liền đi theo rớt xuống dưới.


" Đã muộn rồi Giang Thừa Diệc.... Về sau tôi với Thừa Minh mà ở bên nhau, tôi chính là chị dâu của anh. Nếu anh ấy lựa chọn Lâm Dĩ Nhu, tôi với anh chính là người xa lạ. Trừ bỏ hai loại quan hệ này, chúng ta sẽ không có bất kỳ mối quan hệ nào khác.”


Nói xong liền bước vào trong phòng, đóng lại cửa phòng.


Thật lâu sau, mới khẽ thở dài một tiếng.


Cô xem như làm việc tốt sao? Về sau ít nhất Giang Thừa Diệc sẽ thành thục hơn, thật sự yêu một cô gái khác, hẳn là cũng hiểu được cái gì gọi quý trọng.


Mà người kia không phải là cô, vĩnh viễn cũng không có khả năng là cô được.


Dung Tự nhướng mày, tâm tình bình phục xong, liền lại lần nữa ngồi trở lại trên giường, lấy ra điện thoại của mình, trực tiếp liền gọi vào điện thoại Giang Thừa Minh.


Lại không nghĩ vừa vang lên một tiếng, liền lập tức bị người ta treo……


Treo?


Dung Tự có chút buồn cười mà lắc lắc đầu, Giang Thừa Minh chắc chắn không treo điện thoại cô, Tần Dịch cũng không nhàm chán như vậy, hộ sĩ hoặc là bác sĩ khả năng cũng rất nhỏ, như vậy cũng chỉ dư lại……


“Dĩ Nhu! Làm sao vậy?”


Giang Thừa Minh bưng đồ ăn trở về, nhìn Lâm Dĩ Nhu lo lắng cầm điện thoại của mình, liền hỏi một câu.


“A? A! Không…… Không có gì……”


Lâm Dĩ Nhu vội vàng đưa điện thoại di động sang một bên, đem tay có phần run rẩy để ra sau lưng: " Đây là cơm trưa anh vừa mua cho em à? Nhìn qua trông thật ngon..."


" Ừ..."


Giang Thừa Minh cười gật gật đầu, đôi mắt không tự giác mà liếc tới điện thoại để một bên.


Anh mất tích lâu như vậy, vẫn luôn không có gọi điện cho Dung Tự, anh lại còn bảo Dung Tự chờ anh, cô ngốc tính tình bướng bỉnh kia, tôi hôm qua không biết có ngủ được hay không.


Nhận thấy ánh mắt Giang Thừa Minh trong lòng Lâm Dĩ Nhu đau xót, ngay cả hương vị đồ ăn trong miệng đều chua xót.


Cô cùng Giang Thừa Minh ở bên nhau, từ lúc bắt đầu đó là cô chủ động, ngay cả tỏ tình cũng là cô mở miệng trước. Từ cao trung ( trung học phổ thông) cô liền bắt đầu yêu thầm Giang Thừa Minh, chỉ tiếc khi đó cô có chút béo, thành tích học lại không tốt.


Ước chừng yêu thầm anh ba năm, ba năm ấy cô như sống trong địa ngục, trừ bỏ giảm béo chính là học tập, cuối cùng mới may mắn thì đậu cùng trường đại học với Giang Thừa Minh, lại giả vờ tình cờ gặp được đối phương không biết bao nhiêu lần mới khiến anh chú ý đến mình.


Đoạn tình cảm này trước nay cô yêu hèn mọn, lần cuối cùng cãi nhau cũng chẳng qua nói về lý tưởng thiết kế, càng nhiều vẫn là do cô không tự tin mà thử, lại không ngờ hoàn cảnh tạo ra ngoài ý muốn, lần nữa quay về về chính là cảnh còn người mất.


Vừa mới là cô treo điện thoại Dung Tự.


Cô dựa vào cái gì mà không thể tắt điện thoại của cô ta, cô cố gắng lâu như vậy, yêu người đàn ông này lâu như vậy, dựa vào một lần ngoài ý muốn mà phải chắp hai tay đưa anh cho người khác, cô không cam tâm!


Tuy rằng cô gái kia hiện tại là bạn gái Thừa Minh, nhưng ba năm trước đây cô vẫn là vị hôn thê của anh đâu!


Nếu thật sự so sánh, không chắc chắn ai sẽ thua ai!


Lâm Dĩ Nhu cắn chặt răng.


Ở phía bên kia Dung Tự nếm lại nồi canh vừa hầm xong, gật gật đầu, mặc quần áo bình thường, đi ra ngoài.


Giang Thừa Diệc đã sớm đã không thấy, hỏi lão quản gia trong nhà ai cũng không biết hắn đi nơi nào? Hy vọng tên tiểu tử kia không phải bị cô đả kích đến mức không gượng dậy được là tốt rồi……


Nghĩ như vậy, Dung Tự ra cửa, lúc gần tới bệnh viện, lại gọi điện cho Giang Thừa Minh.


Tiếng chuông điện thoại vang lên, Giang Thừa Minh với Lâm Dĩ Nhu giật mình.


" Anh đi nghe điện thoại...."


Chỉ nói như vậy, Giang Thừa Minh liền cầm điện thoại bước ra bên ngoài.


“Tiểu Tự, em tới bệnh viện à? Ở chỗ nào? Dưới tầng? Được rồi, em ở đấy chờ anh, anh lập tức tới đón em…… Đừng chạy linh tinh nhớ chưa?”


Lâm Dĩ Nhu mặc quần áo bệnh viện đứng ở cửa nhìn Giang Thừa Minh không nói với mình một câu đã chạy xuống tầng, nước mắt không tiếng động rơi xuống.


Không giống nhau, anh đối với hai người căn bản là là không giống nhau!


Cô hỏi Tần Dịch, Thừa Minh cùng Dung Tự kia ở bên nhau mới hơn hai mươi ngày, anh cùng cô ở bên nhau chính là sự đã bảy năm a, dựa vào cái gì a? Dựa vào cái gì, bảy năm của cô không bằng hai mươi ngày của họ đâu? Chẳng lẽ chuyện tình cảm chính là không nói đạo lý như vậy sao?


Nghĩ nghĩ, cô lau khô nước mắt, vội vàng đuổi theo.


" Sao em lại đến đây?"


Giang Thừa Minh thấy Dung Tự chờ ở trong đại sảnh, trong lòng vui mừng thậm chí có một loại cảm giác kiềm chế không được.


“Thừa Minh!”


Dung Tự lập tức liền vọt đi lên, vui vẻ trên mặt căn bản không áp chế được.


Thấy Giang Thừa Minh hỏi như vậy, liền lập tức giơ giơ hộp canh lên.


“Em mang đồ ăn đến cho mọi người…… Em nói cho anh biết, đây là mẹ Lan dạy em đâu! Em biết nhất định tối qua anh ngủ không tốt, cho nên cũng làm cho anh bát canh... Chị Dĩ Nhu, em nghe Thừa Diệc nói trái tim chị ấy không được tốt, cho nên nấu cho chị bát canh tim heo, ăn gì bổ đấy!"


Trên mặt Dung Tự tràn đầy khoe khoảng, tay vừa dơ lên, Giang Thừa Minh liền thấy vết bỏng màu đỏ trên mu bàn ray: " Vết thương này là sao?"


" Em...Do em ngốc... Anh màu nếm thử xem, em nấu đã lâu!"


Nói xong liền muốn mở nắp hộp ra cho Giang Thừa Minh nếm


" Ở đây đông người không tiện, chúng ta đi lên đi..."


" Em... Em không lên đâu, nếu không anh mang lên đi? Anh không sao cả, canh tim heo nên uống khi còn nóng, anh mang lên đi. Em... Em có việc phải đi trước!"


“Làm sao vậy?”


Nghe vậy, Dung Tự nhẹ nhàng than một tiếng, “Anh có phải bị ngốc không a? Em đi lên cũng không thích hợp a? Em là bạn gái hiện tại của anh, chị Dĩ Nhu là vị hôn thê trước kia, trái tim chị ấy không tốt, em lại keo kiệt lòng dạ không rộng lớn, còn……”


“Nào có ai nói mình như vậy?”


“Em liền nói, em nói, em chính là như vậy, em đặc biệt keo kiệt, em keo kiệt về đến nhà, cho nên chị ấy khỏe anh liền nhanh chóng về nhà có được không?”


Nói như vậy, đầu Dung Tự đập vào vai Giang Thừa Minh: " Tối hôm qua em ngủ không ngon, em sợ em lo lắng hai người nối lại tình xưa, anh.... Anh sẽ không...."


Cô hoảng sợ mà ngẩng đầu lên.


Nghe Dung Tự nói như vậy, trong lòng Giang Thừa Minh nhớ lại nụ hôn hôm qua, trong lòng chột dạ: " Sẽ không, em đừng lo lắng, bạn gái bây giờ của anh là em, cũng chỉ là em, sẽ không nối lại tình xưa, cũng sẽ không có ai khác!"


“Thừa Minh……”


Đúng lúc này, giọng nói Lâm Dĩ Nhu không thể tin tưởng bỗng nhiên xuất hiện phía sau lưng họ, sắc mặt trắng bệch thân mình lung lay sắp đổ, mắt thấy chuẩn bị ngất.


Editor: Tra nữ gặp tra nam, kết quả không phải nói. Tội nghiệp mấy anh quá, mà ngược tra quá sướng, 🤧🤧🤧



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.