Dâu Tây Ấn

Chương 5: Đại hội liên trường


trước tiếp

Nửa đêm trời đổ một cơn mưa nhỏ, buổi sáng, mặt đất còn hơi ẩm ướt.


Đẩy cửa sổ ra, không khí cũng tươi mát hơn bình thường.


 Địch Gia Tĩnh quay đầu, cười cười tỏ vẻ xin lỗi.


Thấy đối phương là Địch Gia Tĩnh, bạn nam sững sờ, sờ sờ vài cái lên mũi, hàm hàm hồ hồ nói: 


Địch Gia Tĩnh là uỷ viên học tập của ban một, thành tích tốt, vẻ ngoài xinh đẹp, còn rất khéo đối xử với mọi người, dịu dàng săn sóc, trong lớp có không ít bạn nam có ấn tượng tốt với cô.


Bên cạnh là bạn học đồng tính nữ ngồi cùng bàn mặt mũi tràn đầy im lặng, ghét bỏ gạt gạt khuỷa tay cậu bạn nam bên cạnh, lại ngẩng đầu hỏi: 


Tối hôm qua Thạch Thấm thức đêm bổ sung bài tập nghỉ đông đến ba giờ sáng, phòng ngủ mười một giờ là tắt đèn cắt điện, cô nàng cứ vậy là hoang phí đèn bàn nhỏ xài pin trong phòng ngủ của bốn người, cố gắng làm cho xong bài tập nghỉ đông.


Buổi sáng lúc Địch Gia Tĩnh ra khỏi cửa, gọi sống gọi chết Thạch Thấm đều không dậy nổi.


Thẩm Tinh Nhược ngược lại vừa gọi là dậy ngay, thế nhưng trước khi cô nàng mở mắt ra, trong chăn lại vang lên một giọng nói rất thanh tỉnh, 


Địch Gia Tĩnh là cán bộ lớp, ngày đầu tiên khai giảng có rất nhiều việc phải làm, thật sự là không có cách nào theo hai cậu ấy lăn qua lăn lại đến nghiêng giường lệch chiếu, đành phải đi sớm hơn một bước.



Bảy giờ hai mươi lăm, mọi người trong lớp lục tục ngo ngoe đến đông đủ.


Nói chuyện phiếm, học thuộc từ đơn, bổ sung bài tập, còn có người ăn vụng điểm tâm, cả phòng học giống như nước sôi phun trào, náo nhiệt đến kịch liệt.


….




Còn có người nhiều chuyện nói: 


Một bạn nữ khác mơ mơ màng màng, 


Bạn nữ nhìn ngó bốn phía, có chút buồn bực, 


Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới.


Bảy giờ ba mươi, Thạch Thấm cùng Thẩm Tinh Nhược giẫm lên tiếng chuông buổi tự học sáng sớm, một trước một sau đi vào lớp.


Lúc Thẩm Tinh Nhược vừa bước vào, trong phòng học còn rất ồn ào.


Không lâu sâu đó, mọi người đều an tĩnh lại —


Vương Hữu Phúc đang cầm ly trà màu đỏ, nhắm chuẩn thời gian mà đứng trước cửa phòng học.


Thẩm Tinh Nhược có hơi ngạc nhiên, cô từng nghĩ rằng dạng chủ nhiệm lớp như Vương Hữu Phúc, sẽ không có chút lực uy hiếp nào.


Trong lớp lập tức vang lên tiếng đọc sách sáng sớm, Trung văn Anh văn hỗn tạp, loáng thoáng còn có thể nghe được có người ở đằng sau bàn về ý nghĩa của sự phát triển nền tảng khoa học và ý nghĩa lịch sử của chiến tranh Trung-Nhật.


Vương Hữu Phúc bày ra vẻ mặt hài lòng, chậm rãi đi đến bên bục giảng, buông ly trà bảo bối của ông xuống – không đúng, một giây sau ông lại cầm nó lên.


 Ông hướng về phía Thẩm Tinh Nhược vẫy vẫy tay, 


Thẩm Tinh Nhược cũng không chần chờ, đi đến bục giảng thấp thấp cúi mình chào mọi người, sau đó quay người hướng trên bảng đen viết ba chữ to, tự nhiên hào sảng nói: “


Yên tĩnh ba giây, dưới lớp vang lên một tràng pháo tay.


Vương Hữu Phúc lại là một mặt hài lòng, nhìn quét vòng dưới lớp, ông chỉ một chỗ trống, 


Thẩm Tinh Nhược gật đầu, đi về chỗ ngồi của cô.


Sau khi ngồi xuống xong, Vương Hữu Phúc hai tay giữ cái ly, bắt đầu giảng đạo theo thông lệ, giảng cho mọi người bài giảng đạo kim chú thứ nhất, 


Ông vừa mới mở đầu, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một giọng nói uể oải, 


Lục Tinh Diên mặc đồng phục, cà lơ phất phơ đứng ở cửa ra vào, người như không xương, đầu lệch qua một bên dựa vào cửa, ba lô thì chỉ đeo một bên vai, trong khuỷu tay còn kẹp lấy trái bóng rổ.


Vương Hữu Phúc nhìn cậu một cái, cũng không biết là đang định giáo huấn cậu hay định làm gì, ông còn chưa kịp mở miệng, điện thoại đã vang lên trước một bước —


Hiển thị cuộc gọi là Tổ tưởng tổ giáo viên.


Vương Hữu Phúc không lo được Lục Tinh Diên, vừa ấn nút nghe vừa đi bộ nhanh ra ngoài.


Lục Tinh Diên cũng hoàn toàn không có ý định chờ Vương Hữu Phúc về tiếp tục xử cậu, trực tiếp đi vào, cho đến khi đi ngang qua chỗ ngồi của Thẩm Tinh Nhược, bước chân cậu thoáng khựng lại.


Thẩm Tinh Nhược để ý, quả bóng của cậu rất mới, không dính một hạt bụi nào.


Không phải là quả tối hôm qua.


Đúng lúc này, Lục Tinh Diên bỗng nhiên buông quả bóng ra, rất tuỳ hứng vỗ lên vỗ xuống trên mặt đất.


Quả bóng kia đập lên mặt đất, âm thanh vang vọng, có vẻ bực bội, lại có vẻ không.


Thẩm Tinh Nhược mặt không đổi sắc, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lục Tinh Diên.


Lục Tinh Diên cũng không nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm cô, nhìn được vài giây, đột nhiên giật giật khoé môi một cách khó hiểu, sau đó tiếp tục đi ra hàng phía sau.


Thẩm Tinh Nhược hiểu được ánh mắt của cậu ta là “Cậu đợi đấy.”



Chỗ ngồi hai người cách một lối đi nhỏ, Thẩm Tinh Nhược ngồi Tổ hai hàng thứ năm, Lục Tinh Diên ngồi Tổ một hàng thứ bảy, cách cũng không quá xa.


Lúc Lục Tinh Diên ngẩng đầu nhìn về phía trước, luôn có thể liếc thấy bóng lưng của Thẩm Tinh Nhược.


Sau khi Vương Hữu Phúc trở về, ánh mắt hình về phía cuối lớp đảo một vòng, tìm thấy Lục Tinh Diên, nói: 


Lục Tinh Diên cũng không có cãi lại, 


 một tiếng.


Vương Hữu Phúc lại quay trở lại câu chuyện trước đó, tiếp lục lảm nhảm lải nhải.


Nghe được một nửa, Lục Tinh Diên không kiềm chế được mà ngáp một cái.


 Lý Thừa Phàm ngồi cùng bàn thấp giọng hỏi.


Cũng không trách được Lý Thừa Phàm nghĩ được như vậy, hiện giờ đám con gái đọc nhiều tiểu thuyết, đều có tư duy sáng tạo cái mới, biết rõ đưa thư tình đưa chocolate đã không còn là một loại pháo hoa trên bầu trời đêm nữa rồi.


Học kỳ trước, Lục Tinh Diên hiếm hoi lắm mới đi nhà ăn một lần, liền bị một bạn nữ bên khoa tự nhiên dội cho bát canh nóng hôi hổi.


Có lần còn có một đàn em học lớp mười tuổi trẻ tài cao lá gan cũng lớn, chạy tới Lục Tinh Diên biểu diễn màn tổng tài bá đạo, còn nhón chân lên muốn cưỡng hôn cậu, ai biết được người không đủ cao, bị Lục Tinh Diên xách ra ngoài như xách gà con.


Lý Thừa Phàm: 


 Lục Tinh Diên xoay bút trong tay, tầm mắt lơ đãng hướng về phía Thẩm Tinh Nhược.


Thấy Lục Tinh Diên không đáp lại, Lý Thừa Phàm cũng không thèm để ý, ngay sau đó lại nói đến chủ đề mới, 


Cậu ta lặng lẽ chỉ người cho Lục Tinh Diên, hai chữ “Xinh đẹp” còn đặc biệt nhấn mạnh.


Không chỉ có Lý Thừa Phàm, dưới lớp cũng có không ít bạn học nhỏ giọng bàn tán về Thẩm Tinh Nhược, khoé mắt liếc qua cũng không nhịn được mà liếc về phía cô ấy.


Thẩm Tinh Nhược giống như không có cảm giác, vừa nghe Vương Hữu Phúc giảng đạo, vừa đọc sách.


Bên Hối Trạch ôn thi đại học, đề văn là tự soạn, cho nên sách văn của ba lớp so với phiên bản của Minh Lễ không giống nhau.


Cô còn chưa kịp đi lấy sách mới, trước khi đi học Thạch Thấm có cho mượn, đúng lúc này đang so sánh hai bên.


Đúng tám giờ, tiếng chuông vang lên, tiết tự học buổi sáng kết thúc.


Vương Hữu Phúc rốt cuộc cũng niệm xong kim cô chú, 



 Giọng nói nhẹ nhàng mềm mại.


Thẩm Tinh Nhược nghiêng nghiêng đầu, Nguyễn Văn nhạy cảm bắt ánh mắt của cô, lịch sự mà không lúng túng cười cười, 


Cô nàng mở sách ra, cho Thẩm Tinh Nhược nhìn tên mình.


Thẩm Tinh Nhược gật gật đầu, 


Nguyễn Văn gật đầu như gà con mổ thóc 


 hai tiếng, 


*”Ngắm biển” là một bài thơ gồm bốn ký tự được viết bởi Tào Tháo , một nhà thơ ở cuối triều đại Đông Hán . Bài thơ này là một khung cảnh tuyệt vời của cuộc hành trình của Cao Cao qua biển thiên thạch, với niềm đam mê chủ nghĩa lãng mạn. Biển có đầy đủ cảnh quan ngoạn mục của mặt trời và mặt trăng, mô tả vẻ đẹp hùng vĩ của sông và núi của quê hương. Sự tráng lệ của núi và biển thể hiện tinh thần dám nghĩ dám làm của nhà thơ với tầm nhìn của thế giới. Toàn bộ thơ đơn giản trong ngôn ngữ, giàu trí tưởng tượng, tráng lệ, hoang vắng và bi thảm. (Nguồn: baidu)


**đây là một câu trích trong bài thơ dịch theo nghĩa Hán Việt. Bản dịch tiếng Việt của câu này là “Thiên hà đang tỏa sáng rực rỡ và dường như đã nổi lên từ đại dương rộng lớn này.” (Nguồn: baidu)


Thẩm Tinh Nhược cũng không biết có đúng vậy không, chỉ cong cong khoé môi cười.


Trên bục, Vương Hữu Phúc vừa đi, lớp học lại trở nên náo nhiệt.


Thẩm Tinh Nhược vừa cùng Nguyễn Văn chào hỏi xong xuôi, bạn nam ngồi phía sau liền vỗ vỗ bả vai cô.


Cô quay đầu lại.


Bạn nam có nụ cười ôn hoà, lộ ra hàm răng trắng sáng thẳng tắp, cả người nhìn qua có vẻ sạch sẽ của nắng sớm, nhìn có vẻ quen mắt.


Giọng nói có chút quen tai.


Tên gọi cũng có chút, quen tai.


Hà Tư Việt khó xử cười cười, 


Cậu ta càng nói càng gợi ra nhiều chi tiết khơi dây trí nhớ của cô, 


Thẩm Tinh Nhược rốt cuộc cũng đã nhớ lại, 


Hình như có chút khô khan, cô lại bổ sung thêm một câu, 


Thẩm Tinh Nhược tuyệt đối không thể thừa nhận trí nhớ mình không tốt.


Hà Tư Việt lại cười, 


Cậu ta vừa nói vừa cúi thấp đầu, vuốt vuốt tóc mình.


Xung quanh mọi người đều giả bộ như đang làm chuyện của mình, thật ra đều đang vểnh tai nghe hai người nói chuyện.


Đã nghe được mấy từ trong điểm như là “Đoạt giải Đại biểu xuất sắc nhất,” mọi người có hơi kinh ngạc.


Chuyển đến từ Hối Trạch Nhất Trung, đã từng đoạt giải Đại biểu xuất sắc nhất ở Đại hội liên trường, thì ra vị này còn là một học bá* nha …


*học sinh tiêu biểu, học sinh giỏi toàn diện.


Lục Tinh Diên và Lý Thừa Phàm cũng có nghe lén, có thể là do hai người đều là ví dụ điển hình của phần từ chậm tiến bộ của lớp, nên cũng không biết Đại hội liên trường là cái gi.


Lục Tinh Diên không biết, nhưng cậu sẽ không nói ra, Lý Thừa Phàm thì không giống vậy, bộ dáng bực bội hỏi: 


*ở đây bạn Phàm bị loạn chữ “Đại hội liên trường” là (模联大会) đọc là /mó lián dàhuì/ bạn ấy lại tưởng là “Đại hội người mẫu liên trường” là (模特联盟大会) đọc là / Mótè liánméng dàhuì/, khác biệt một vài chữ.


Giọng nói vừa đủ lớn vang lên trên nền không gian yên tĩnh, hơi có chút đột ngột.


Hà Tư Việt cùng Thẩm Tinh Nhược đều không hẹn mà cùng nhìn qua.


Lục Tinh Diên cắn răng, mặt không đổi sắc cầm cuốn sách giáo khoa trên bàn, đập xuống đầu Lý Thừa Phàm, 


Lý Thừa Phàm ở thời khắc thế này lại có vẻ vô cùng tò mò, 


Lục Tinh Diên: “…”


Mày con mẹ nó là chán sống rồi.


- Hết Chương 5-



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.