Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới

Chương 1: Người bị nâng đi về phía trước


trước tiếp

Edit & Dịch: Emily Ton.

Cố Tích Cửu (顾惜玖) phát hiện một vấn đề rất quan trọng tại thời điểm tỉnh lại. Cô hoàn toàn không còn nhận ra môi trường xung quanh mình!


Màn lụa phất phới, mái cong đấu củng cổ kính, hành lang quanh co......


Cô nhìn xuyên qua khoảng trống dọc theo hành lang quanh co, có một mặt trăng hình lưỡi liềm phát sáng trên bầu trời bao la, bao bọc bởi rất nhiều ngôi sao lộng lẫy, mà chính cô thì đang nằm ngang và bị người nâng đi về phía trước.


Cô có chút phát ngốc, không nhịn được cử động một chút, sau đó phát hiện một vấn đề khủng khiếp hơn———— cô đang trần truồng!


Trên người cô chỉ bọc một lớp chăn mỏng, được bọc kín mít từ đầu đến chân, chỉ lộ một đôi mắt ở bên ngoài.


Đôi mắt lạnh lùng của cô dừng lại trên người hai tên đại hán đang nâng mình.


Cả hai đều rất mạnh mẽ, cơ bắp rắn chắc, trang điểm võ sĩ cổ trang, tuy rằng đang nâng người nhưng đi đường lại lặng yên không tiếng động, vừa nhìn liền biết là người có võ công. Hơn nữa, võ công không thấp.


Cố Tích Cửu căng thẳng nắm chặt tay trong chăn!


Cô là sát thủ hàng đầu ở thời hiện đại, lãnh khốc tàn nhẫn, tung hoành trên thế giới, nhưng không ngờ lại gặp phải người mà mình tín nhiệm nhất ám toán. Người kia tên là Long Tích, đã từng là huấn luyện viên của cô, cũng là bác sỹ. Cô không tin bất luận kẻ nào, chỉ tin tưởng duy nhất anh, thậm chí thích anh, muốn gả cho anh.


Nhưng không nghĩ rằng anh sẽ ám toán cô, một ly mê dược khiến cô hôn mê choáng váng, sau đó muốn phẫu thuật lấy trái tim cô để đổi cho vị hôn thê bị bệnh của anh.....


Cũng không nghĩ rằng trên đường đi đổi tim thì cô tỉnh lại....


Ở trên bàn phẫu thuật, cô tự mình giết bác sỹ phẫu thuật Long Tích, cũng đâm xuyên qua trái tim của mình......


Cô vốn dĩ đã chết, không nghĩ tới không đi tìm Diêm Vương gia uống trà, lại đi tới nơi này mà không thể hiểu được.


.....


Edit & Dịch: Emily Ton....

Lúc này cô tự nhiên sẽ không nghĩ tới mình đang tham gia quay phim.


Cô xuyên qua!


Xuyên qua đến trên thân thể người này, bị người bọc lại giống như cái bánh chưng và dường như đang được nâng đi về một tòa đại điện rất xa hoa.


Cả hai người đều bước đi cực kỳ nhanh, cơ hồ trong chớp mắt đã tới trước cửa điện rồi. Cửa điện âm trầm mở rộng ra hai bên......


"A...... A...... Cứu mạng...... Cứu mạng...... A, a, không cần......" Tiếng kêu thảm thiết thống khổ của nữ tử nháy mắt truyền tới, gọi suy nghĩ của Cố Tích Cửu tung bay trở về. Ánh mắt cô nhanh chóng đảo qua, hơi ngưng lại!


Cách bài trí bên trong đại điện tự nhiên xa hoa lộng lẫy, vô luận là bàn ghế gỗ tử đàn, hay là bình phong hoa điểu đồi mồi, đều biểu hiện hai chữ—— quý tộc!


Mà nội thất xa hoa nhất có thể thấy được, chính là một giường siêu lớn. Trên giường lớn, mành màn rũ xuống, phía trên có hai thân ảnh trắng bóng đang dây dưa bên nhau......


Nam nhân phía trên có diện mạo tuấn mỹ, khoảng 27-28 tuổi, trên đầu dùng một cây trâm ngọc màu xanh lục kẹp lấy mái tóc dài, tóc rối tung trên vai, cơ bắp mờ nhạt nhưng rất tuyệt. Động tác lúc lên lúc xuống rất cường thế hữu lực, khóe môi hắn hơi nhấp, cong nhẹ một nụ cười lãnh khốc, được xem như một chút mát mẻ của nam nhân.


Phía dưới chính là một nữ hài non nớt, tuổi rất nhỏ lại lạ mắt, mi thanh mục tú, biểu tình không giống như nam tử kia mang vẻ mặt hưởng thụ. Sắc mặt của tiểu nữ hài trắng bệch, miệng nhỏ khẽ nhếch, giọng nói đã khàn,


ô ô

nghẹn ngào. Mồ hôi lạnh đã khiến tóc nàng ướt đẫm, hiển nhiên đã thống khổ tới cực điểm rồi.


Sắc mặt Cố Tích Cửu hơi đổi!


Hỗn đản này, x mạnh cây non a! Hắn là ai?


Hai đại hán nâng Cố Tích Cửu tiến vào. Tuy nhiên, không hề quấy rầy hứng thú của nam tử kia, động tác của hắn càng nhanh càng mạnh hơn!


Tiểu nữ hài rốt cuộc không chịu đựng được, sau khi kêu lên vài tiếng, đôi mắt vừa lật, đầu ngã một bên, bất động.


"Mất hứng!" Nam tử kia nguyền rủa một tiếng, thân mình vừa lật, rơi xuống từ trên người nữ hài, thuận thế một chân, đá nữ hài xuống giường giống như đá rác.


Nữ hài không nhúc nhích, khuôn mặt nhỏ đã chuyển sang màu vàng sáp, khóe môi có máu chảy xuống. Cũng không biết là còn sống hay là đã chết.


"Cái này thật là vô dụng, nâng đến bãi tha ma cho chó ăn!" Trong giọng nói của nam tử tràn đầy sự bất mãn phẫn uất.


~~~


Lời người dịch (cóp đi cùng): Trên mạng hiện tại đang lưu hành 1 bản tương tự. Nếu muốn cóp ra khỏi watt thì làm ơn cóp mới, nếu bị thay thế bản cũ giống như "Tuyệt Thế Thần Y" truyện sẽ bị drop/stop, hoặc sẽ nhảy cóc từ chương 1000 trở về sau. Hy vọng các bạn hãy đọc mới để có cách nhìn mới về truyện! ~~~

trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.