Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới

Chương 16: Rốt cuộc tự mình lĩnh giáo


trước tiếp

Cố Tạ Thiên không bao giờ đáp ứng những người đó, bởi vì hắn muốn tìm một cửa hôn nhân thật tốt cho bảo bối tâm can của mình.


Giờ phút này chỉ cần nàng ta mở miệng, Cố Tạ Thiên sẽ lập tức tin, nhìn xem nữ nhi mà mình đắc ý nhất, lại nhìn nhìn Cố Tích Cửu gầy nhỏ bình thường, khuôn mặt trầm xuống: "Lục nha đầu, biện pháp của mẫu thân ngươi tuy rằng có chút cực đoan, nhưng xác thật là vì muốn tốt cho ngươi, ngươi nhìn xem ngươi, đã 13 tuổi rồi, nhưng gầy yếu giống như 10 tuổi! Thật sự cần phải rèn luyện nhiều hơn!"


Cố Tích Cửu cười, một người có thể bất công tới trình độ nào, hiện tại nàng rốt cuộc đã tự mình lĩnh giáo!


Nàng không phải là nguyên chủ mà còn cảm thấy thất vọng thế này, vậy nguyên chủ thì sao? Nếu nguyên chủ còn sống, chỉ sợ sẽ càng thất vọng hơn?!


Nàng không nói gì, mà quay người đi vào phòng. Một lát sau, nàng mang ra một chén cháo loãng có thể chiếu ra bóng người, một đĩa dưa muối đen thui, một cái màn thầu có khả nghi đã bị lên mốc từ lâu, đặt ở trên bệ đá duy nhất trong sân, cười khúc khích nói: "Thì ra Cố phu nhân không giao nha hoàn và vú già cho Tích Cửu là vì muốn tốt cho Tích Cửu, vậy đây là những gì? Những thứ này chính là bữa tối ngày hôm qua, Cố tướng quân nhìn thấy thì có cảm giác như thế nào? Cũng có thể nói là Cố phu nhân vì muốn tốt cho ta?"


Đêm qua, nguyên chủ Cố Tích Cửu đã rất vui mừng, còn chưa kịp ăn cơm chiều đã trộm chạy ra ngoài đi hẹn hò với kẻ gọi là vị phu quân hôn ước, lúc này mới để lại chứng cứ sống động này......


Ba loại đồ ăn được đặt ngay phía dưới mí mắt của mọi người, quả thực giống như là trực tiếp tát cho Cố phu nhân Lãnh Hương Ngọc một cái tát vang dội! Sắc mặt bà ta lúc xanh lúc trắng, thật sự là không tốt lắm......


Đồ ăn như vậy, đừng nói là tiểu thư đích nữ tướng quân phủ, thậm chí ngay cả nha hoàn và vú già cũng sẽ không ăn!


Cố Tạ Thiên thậm chí còn cảm thấy xấu hổ hơn, mặt tối sầm lại, một cặp mắt sắc bén nhìn chằm chằm về phía Lãnh Hương Ngọc, hơi bất mãn: "Hương Ngọc, ngươi sao có thể khắt khe với Tích Cửu như thế? Vô luận như thế nào, nàng vẫn là nữ nhi của Cố mỗ ta!"


Cố phu nhân mặt đỏ tai hồng: "Điều này...... điều này...... lão gia, tiện thiếp không có......"


Cố Thiên Tình mím môi, nói: "Cha bớt giận, mẫu thân không phải là người như vậy, nhất định là do hạ nhân lười biếng, cố ý khinh nhờn muội muội Tích Cửu. Mẫu thân, người tuy rằng luôn quá tử tế, đối đãi với hạ nhân luôn luôn ấm áp, nhưng cũng khó tránh khỏi sẽ khiến một số người lợi dụng, cố ý xuyên tạc rằng mẫu thân muốn bạc đãi muội muội Tích Cửu, điều này rất có thể xảy ra. Mẫu thân liên tiếp bị những điêu nô đó bôi đen, thanh danh rơi xuống thành ngược đãi nữ nhi, cũng khiến cho muội muội Tích Cửu sinh lòng oán hận, tội gì phải chịu khổ như thế?"


Lại liếc mắt nhìn Cố Tích Cửu một cái: "Tích Cửu muội muội, nội vụ trong tướng quân phủ rất phức tạp. Tuy rằng mẫu thân ngày ngày làm lụng vất vả nhưng rốt cuộc cũng chỉ có một đôi tay, khó tránh khỏi có lúc sơ hở, những điêu nô đó nếu ngược đãi ngươi, sao ngươi lại không bẩm báo với mẫu thân? Vô duyên vô cớ bị nhiều khổ sở như thế, trách không được ngươi vẫn luôn sợ hãi, mỗi khi mẫu thân và ta nhìn thấy lại đau lòng, nhưng lại không biết nguyên nhân chân chính......"


Thiên Tình thật là một nhân vật có tài, nói một phen lời nói nhẹ nhàng liền đem toàn bộ trách nhiệm đẩy đến trên người nô tài, chẳng những có thể rửa sạch tội cố ý ngược đãi đích nữ của Lãnh Hương Ngọc, mà còn đổ lỗi cho Cố Tích Cửu không đúng ——


Lãnh Hương Ngọc tự nhiên cũng là kẻ khôn khéo, lập tức nói: "Đều là do bọn điêu nô này, bọn họ cư nhiên dám lừa gạt ta làm ra sự tình bậc này...... Người tới! Hãy đuổi tất cả vú già đã chuẩn bị bữa ăn cho Lục tiểu ra khỏi tướng quân phủ, vĩnh không không mướn họ nữa!"


Sau đó dùng vẻ mặt dịu dàng nói với Cố Tích Cửu: "Tích Cửu, yên tâm, lúc đầu vì nương không biết, hiện tại nếu đã biết, chắc chắn sẽ lấy lại công đạo cho ngươi. Về sau sẽ phái người an bài đồ ăn thỏa đáng, tranh thủ tăng cường bồi dưỡng thân mình gầy còm của ngươi......"



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.