Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới

Chương 35: Hắn thực sự bị cự tuyệt!


trước tiếp

Cố Tích Cửu đứng ở phía trước cửa sổ mỉm cười mơ hồ. Sau đó, tự mình cầm lên một trái cây màu đỏ trước bàn: "Loại quả này hương vị không tồi, ta có thể ăn nó là được, hà tất cần phải truy vấn về nguồn gốc xuất xứ của nó? Ngươi nói có đúng hay không, Bát điện hạ?"


Trong một khoảnh khắc Dung Triệt cứng lại, lời này của Cố Tích Cửu rõ ràng là có ý không muốn người truy vấn về lai lịch thân phận mình. Trên Giang hồ, cũng có rất nhiều người hành tẩu đều không muốn người khác biết về thân phận mình......


Hắn lại liếc mắt nhìn Cố Tích Cửu một cái, nàng đứng ở nơi đó, tuy rằng cái đầu lùn lùn, giống như một đứa trẻ, dung mạo cũng không có gì đáng chú ý, nhưng rất bình tĩnh, có một loại khí khái giống như một vực sâu có thể nhiếp người. Cả người giống như một thanh kiếm tuyệt thế nổi danh được giấu ở trong vỏ kiếm, nhìn như bình thường nhưng lại mang theo sắc nhọn khiến người khiếp sợ, khiến người không dám khinh thường.


Dung Triệt mỉm cười: "Tiểu huynh đệ nói rất đúng! Là Dung mỗ đường đột. Bất quá Dung mỗ rất muốn kết giao bằng hữu với ngươi, không biết có được vinh hạnh này hay không?"


Cố Tích Cửu bưng lên một chén trà, thực sự dứt khoát cự tuyệt: "Không thể!"


"A?" Dung Triệt choáng váng.


Bị cự tuyệt! Hắn thực sự đã bị cự tuyệt!


Hắn nhìn qua có vẻ tươi cười dễ chịu, nhưng không thân cận với mọi người, cũng không dễ dàng kết giao cùng người. Hôm nay, hắn khó có được một hồi tâm huyết dâng trào, muốn chủ động, nhưng thực sự đã bị cự tuyệt!


Dung Triệt tức giận một lúc, không nhịn được giơ tay sờ sờ cái mũi, đang rất buồn bực nhưng rồi lại có chút buồn cười, còn có chút mới lạ: "Vì sao? Tiểu huynh đệ cảm thấy bổn Vương không xứng trở thành bằng hữu với ngươi?"


Giọng nói của Cố Tích Cửu nhàn nhạt: "Bằng hữu là bằng hành động, không phải chỉ bằng lời nói. Bằng hữu nhấn mạnh ở sự đối xử chân thành, cùng sống cùng chết! Ta và Vương gia bất quá chỉ vừa mới quen biết nhau, ta cũng không hiểu biết về Vương gia, làm sao Vương gia hiểu biết về ta? Hai người không hề quen thuộc nói một câu chúng ta hãy là bằng hữu thì chính là bằng hữu hay sao? Thậm chí nếu ta đáp ứng với Vương gia, vậy đó bất quá cũng chỉ là xã giao hời hợt mà thôi. Không thật sự được coi là bằng hữu."


Dung Triệt: "......" Luận điệu này cũng thật là mới lạ, nhưng không sai một từ! Thật sự rất sắc bén!


Hắn vốn chỉ có chút tò mò đối với nàng, muốn hiểu nhiều hơn một chút, cho nên mới nói ra như vậy, thời điểm khi đang nói ra lời nói kia, hắn thậm chí có hạ thấp tôn quý của mình.


Nhưng hiện tại nghe thấy Cố Tích Cửu vừa nói như thế, lại có một sự kính trọng đối với nàng.


Hắn nổi lên ý niệm kết giao chân chính, trong đôi mắt có một sự quyết tâm nhất định: "Tiểu huynh đệ nói rất đúng, bất quá bổn Vương tin rằng sau này chúng ta sẽ trở thành bằng hữu!"


Cố Tích Cửu nhẹ nhàng cười cười, không nói gì.


Trong thế giới sát thủ hắc ám không có bằng hữu. Nếu có cũng chỉ là khách hàng, người bị giết và người quen biết xã giao......


Nàng đã từng xem một người trở thành bằng hữu chân chính, có thể vượt qua nước sôi lửa bỏng vì hắn, thậm chí còn muốn gả cho hắn, kết quả là bị người nọ hung hăng đâm một đao! Mộng tỉnh hồn tiêu......


Thân ảnh Long Tích chợt loé qua ở trong đầu, khóe môi nàng nhợt nhạt nhếch lên, bưng chén trà trên bàn uống một hơi cạn sạch.


Sát thủ Cố Tích Cửu đã chết, một đời này nàng muốn hoàn toàn sống vì chính bản thân mình, sẽ không để bất luận kẻ nào trở thành gánh nặng trong lòng nàng --


Nàng trầm ngâm dựa vào tay vịn, phía dưới lại có chút động tĩnh, dường như lại có quý nhân tới. Nàng nhìn xuống phía dưới, đôi mắt nhíu lại!


Ba người mới tiến vào chính là một nam hai nữ.


Ba vị này Cố Tích Cửu đều biết, đúng là vị hôn phu tiện nghi Dung Ngôn của nàng cùng với hai tỷ muội Cố Thiên Tình và Cố Thiên Y.


Sự kết hợp của tuấn nam mỹ nữ luôn luôn sáng mắt, ba người này vừa tiến đến lập tức hấp dẫn hơn phân nửa ánh mắt của mọi người.


Dung Ngôn thuộc loại gà cỏ bỗng nhiên biến thành phượng hoàng, mấy ngày nay đều rất nổi bật, an vị ở lầu một có hơn phân nửa là đại quan và quý nhân đều quen biết hắn, tất cả đều đứng dậy sôi nổi hàn huyên cùng hắn.


Trên khuôn mặt tuấn tú của Dung Ngôn hình như vốn có chút âm thầm lo lắng, giờ phút này được mọi người nịnh bợ hàn huyên, mặt mày hắn cũng giãn mở ra, có vài phần đắc ý như gió mùa xuân. Tỷ muội Cố thị một trái một phải đi theo bên người hắn, cũng cảm thấy rất vinh dự.



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.