Độc Phi Ở Trên, Tà Vương Ở Dưới

Chương 8: Thật là muốn đen ăn đen*


trước tiếp

*Đen ăn đen (

黑吃黑


: hēi chī hēi): chỉ hành động không đúng luật như dùng vũ lực, ép buộc, các biện pháp cưỡng bức để đàn áp người kia. (to do the dirty on another villain)

Hiện tại nàng không có nội lực, vẫn nên thấp điệu một chút, không nên trêu chọc đạo tặc làm gì. Nàng quyết định trước hết tìm cách quay về tướng quân phủ......


Nếu nàng đoán không sai, phỏng chừng sáng sớm ngày mai sẽ có một hồi trò hay để xem ở phủ đệ tướng quân.


Nàng cần phải trở về trước khi trời sáng!


Nàng rũ mắt nhìn tay nhỏ của mình vài lần, mỉm cười.


Cho đến giờ phút này, nàng mới có một loại cảm giác chân thật.


Nếu ông trời đã cho nàng trọng sinh trên khối thân thể này, vậy nàng sẽ tiếp tục sống sót thật tốt! Hết thảy quá khứ đều đã là dĩ vãng như mây khói, có thể vứt ra sau đầu!


Nàng tùy tay gom lại đầu tóc ướt đẫm, lại liếc liếc mắt nhìn pho tượng chạm ngọc một cái. Nàng nhận ra đôi môi của tượng chạm ngọc có màu hồng nhạt rất là hoàn mỹ, gợi lên một độ cong nhẹ nhàng, cười như không cười, nhìn lên nó khiến người rất muốn nhẹ nhàng hôn lên một hôn......


Cố Tích Cửu không nhịn được liền cúi người hôn lên đôi môi lạnh lẽo của pho tượng chạm ngọc, trên môi của tượng chạm ngọc cư nhiên có một mùi hương nhàn nhạt rất kỳ dị, mùi hương rất nhẹ, như có như không, nhưng lại thấm nhập khắp trong người, mùi cực kỳ thoải mái.


Cố Tích Cửu vốn nghĩ chỉ hôn một cái rồi đi. Tuy nhiên, bị mùi hương này mê hoặc, nhịn không được nên tiếp tục dán lên đó thêm một hồi. Một lát sau mới lưu luyến dời khỏi môi.


Đây rốt cuộc là ngọc gì? Nhìn tính chất có vẻ giống như ngọc bích màu trắng, nhưng dường như còn tinh tế hơn nhiều so với ngọc bích, cư nhiên còn có một mùi hương thơm như vậy.


Kỳ trân! Dị bảo! Thật là muốn


đen ăn đen

*, khiêng nó về tướng quân phủ.


Đáng tiếc, thân thể nhỏ bé của nàng hiện giờ muốn mang cái này quả là quá khó khăn, hơn nữa cũng quá dễ nhìn thấy.


Quên đi, sau này có cơ hội rồi hẵng nói!.

Nàng không muốn trì hoãn thêm, nhanh chóng đi ra phía bên ngoài.


Đi đến nơi mà nàng đã ngã xuống, ở trong lòng yên lặng tính toán khoảng cách một chút, lại lần nữa thi triển thuật pháp Thuấn Di......


Thuật Thuấn Di là kết quả của việc luyện tập của nàng ở trong thế giới hiện đại, không nghĩ tới thời điểm khi hồn xuyên qua đến trên thân thể này, cư nhiên vẫn có thể sử dụng nó. Tuy rằng uy lực đã suy giảm đáng kể, nhưng Cố Tích Cửu vẫn có cảm giác rất thỏa mãn.


Căn cứ vào ký ức của nguyên chủ, nàng nhận ra rằng thời đại này không phải là thời kỳ lịch sử mà nàng từng biết.


Mảnh đại lục này tên là đại lục Tinh Nguyệt (星月大陆), được chia thành ba nước: Phi Tinh Quốc (飞星国), Hạo Nguyệt Quốc (皓月国), Triều Dương Quốc (朝阳国), với thế chân vạc ba chân.


Trên đại lục này, mọi người đều ưa chuộng võ thuật, thường tu luyện năm nguyên tố linh lực. Trong tu luyện linh lực, quan trọng nhất chính là linh căn trong cơ thể. Toàn bộ mỗi người trên đại lục cơ hồ đều có linh căn, chỉ khác nhau là mạnh hay yếu mà thôi. Linh căn càng mạnh, tu luyện tự nhiên cũng càng là làm ít công to, trực tiếp ảnh hưởng đến linh lực cao hay thấp đạt được trong cơ thể sau khi tu luyện.


Người có linh lực càng cao sẽ trở thành cường giả thế giới này và có được sự tôn trọng đến từ người dân.


Đương nhiên, trên đời này linh căn yếu nhược vẫn chiếm đại đa số, những người này cho dù cần cù khổ luyện cả đời, nhiều nhất có thể tu đến linh lực cấp 2, trở thành võ sĩ hộ viện và không có tiền đồ lớn.


Mà Cố Tích Cửu linh căn yếu nhược cũng không có, căn bản là không thể tu luyện linh lực, cực phẩm phế vật cực hiếm.


Trở thành chê cười của tướng quân phủ, không nhận được sự công nhận từ phụ thân, một đích tiểu thư đáng thương trở thành nơi trút giận và bị mọi người khinh nhục......


Tuy nhiên, đó đều đã là quá khứ, thân thể này Cố Tích Cửu đã tiếp nhận từ nàng ấy, nàng sẽ thay nguyên chủ giành lại hết thảy những gì nàng ấy xứng đáng!


Không có linh lực không quan trọng, nàng đã dò xét qua căn cốt thân thể này, là hạt giống tốt để tu luyện nội lực. Nàng chỉ cần dựa theo phương pháp của mình mà tu luyện, không đầy ba năm, là có thể tu luyện đến trình độ kiếp trước của nàng, nàng vẫn có thể tiêu sái như Nhậm Ngã Hành* ở trong thế giới này.


*Nhậm Ngã Hành (

任我行


): là giáo chủ Nhật Nguyệt thần giáo trong truyện "Tiếu ngạo giang hồ"; Ngoài ra tên "Ngã Hành" có nghĩa là "làm theo ý mình".

trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.