Em Gái Nhà Tôi Siêu Cấp Ngọt

Chương 34: Đề tài không thể thảo luận


trước tiếp

Edit: Sơ Thuần
Beta: Sơ Nặc
______________

_


Giá trị nhan sắc của “Cha con” này liên tục tăng lên, còn có người chuyên môn trực tiếp tag Weibo chính chủ Mục thị vào, để cho bọn họ tới nhận người.


Bộ phận xã giao Mục thị vừa thấy, mẹ con ơi, thật là giống!


Trợ lý Trần nhìn tin tức không còn gì để nói: Giống cái gì mà giống, chính là thật đó!


Đùi vàng nhà mình mà không nhận ra, nên lau lại mắt kính một lần nữa đi!


Nói Boss có con, hắn sao lại không biết?


Chức trợ lí thân cận nhất của hắn có phải quá thừa thải hay không?


Mặc kệ chân tướng sự tình là gì, hắn lại tò mò và nghi hoặc như thế, nên xã giao vẫn đến xã giao, nếu thật là con gái Boss, làm tiểu tiểu thư Mục thị, bại lộ trước mặt người khác cũng không phải là chuyện gì tốt.


Có đệ nhất trợ lý bên cạnh Mục tổng lên tiếng, chuyện này rất nhanh chóng được giải quyết, tốc độ cực nhanh so với đội xã giao trong giới giải trí nổi danh còn nhanh hơn, nhưng vẫn để lại tai hoạ ngầm không thể biết trước.


Lúc này hai anh em Mục Vân Xuyên và Y Y, còn không biết bọn họ bị đồn là “Cha con”.


Hai người còn trầm mê ở Tiên Ngư Quán không thể thoát ra được.


Chính xác mà nói nói, người không thể thoát ra được chính là Y Y.


Mục Vân Xuyên đã quen với việc chỉ no bảy phần, sớm đã buông đũa xuống, ở một bên giúp em gái lọc xương cá ra một bên, biến thành người toàn tâm toàn ý lọc xương cá, chỉ vì muốn đút tiểu tham ăn nào đó.


Y Y chỉ lo đem chọn thịt cá ngon vào trong miệng ăn, chẳng những không cần chính mình chọn, còn có người dâng tận miệng, trừ bỏ ăn, cô còn phụ trách lắc lắc chân ngắn nhỏ treo ở giữa không trung, cực kỳ tiêu dao sung sướng.


“Đại ca, lần sau……”


Y Y đột nhiên dừng lại, chiếc đũa trong tay phát ra một tiếng rất nhỏ hư hư thực thực đánh gãy thanh âm, trên mặt không có biểu tình gì, nhưng sắc mặt lại ẩn ẩn trắng bệch, cánh môi hồng nhạt cũng ở dần dần phai màu, tay nhỏ của cô nắm chiếc đũa đang run rẩy, biên độ tuy nhỏ nhưng chỉ cần nhìn kỹ là có thể phát hiện.


Mục Vân Xuyên cúi đầu chọn xương cá, cũng không thấy một màn như vậy, chỉ là có chút tò mò, tiểu gia hỏa sao lại nói nửa câu liền không nói tiếp.


Hắn ngẩng đầu, trong mắt lộ ra một chút nghi hoặc.


Y Y bỗng dưng nhấp cánh môi thiếu huyết sắc, buông chiếc đũa nhảy xuống ghế, xoay người chạy về phương hướng nào đó.


Một loạt động tác liền mạch lưu loát.


“Đại ca, em đi toilet, anh ở đây chờ em nhé.”


Giọng nói thanh thúy vang lên sau gáy cùng ai đó nhanh chóng biến mất ở trước mắt Mục Vân Xuyên.


Chờ ở đây?


Nghĩ kỹ tất nhiên là không thể.


Hắn sao có thể yên tâm để tiểu gia hỏa một mình chạy loạn, mặc dù phương hướng không sai, toilet đúng là ở bên kia, cũng không có nghĩa hắn sẽ yên tâm, rốt cuộc chỉ là đứa bé mới mấy tuổi, mặc kệ đi nơi nào làm cái gì đều hẳn là phải có người lớn đi cùng coi chừng.


Mục Vân Xuyên buông chiếc đũa xuống, đi theo.


Y Y chạy vào toilet, tự nhốt mình vào nhà vệ sinh, cho đến khi đau đớn qua đi, mới đi ra, sau đó dùng nước ấm xoa bóp khuôn mặt, làm lơ ánh mắt kinh ngạc của người khác, ở toilet nhảy nhót.


Nỗ lực có hiệu quả, ít nhất trên khuôn mặt nhỏ một lần nữa có huyết sắc, không tái nhợt giống lúc trước.


Vừa ra khỏi toilet, Y Y liền thấy đại ca đang chờ ở bên ngoài.


Người đàn ông cao lớn rắn rỏi, không hề tránh né ánh nhìn của người khác, ánh mắt không xê dịch mà nhìn chằm chằm vào toilet nữ, mày hơi nhíu, trong mắt rõ ràng có lo lắng.


Người thân nha…… Thật không sai đâu.


Trái tim vừa rồi còn đau đớn, khó chịu, hiện giờ như có dòng nước ấm chảy qua.


Y Y nhấp môi mỉm cười, làm hiện ra hai cái lúm đồng tiền ngọt ngào, chạy lộc cộc về phía người đàn ông, như con én nhỏ bay về tổ, không, càng giống như mèo con về ổ.


“Đại ca ~”


Lông mày Mục Vân Xuyên hơi giãn ra, vươn tay ra bế “con mèo nhỏ” nào đó lên.


“Sao lâu như vậy, có phải ăn đến đau bụng hay không?”


Y Y nghiêm mặt: “Đại ca, con gái đi toilet cần thời gian, cũng như vấn đề tuổi tác vậy, đều không thể thảo luận.”


Mục Vân Xuyên sửng sốt, sau đó bật cười.


“Là đại ca không đúng, hi vọng Y Y nữ sĩ không so đo.”


“Em tha thứ cho anh.” Y Y khách khí phất tay.


******


Nói beta chứ tui nhìn sơ qua thôi, nhìn đâu cũng ra đồ thị hàm số TOT, mấy thím thưn tui tui cảm động quớ, iu mấy thím nhìu nhìu <3

trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.