Gặp Phải Ma Tu, Thần Đều Khóc

Chương 28: Cố Chi Chi


trước tiếp

Cố Tây Châu đem chuyện đã xảy ra nói một lần, hắn vốn tưởng rằng lần này nguyên chủ có thể cho hắn một điểm phản hồi, không nghĩ rằng nguyên chủ vẫn là giống như trước kia một tiếng cũng không chi, Cố Tây Châu tức giận a, đối với không khí nói hồi lâu.


Hắn vừa uống thuốc vừa nói: "Công việc cảnh sát này tôi nghĩ không được, cậu xem tôi ba ngày thì hai ngày bị thương, quá thảm, so với thời gian tôi làm ma tu còn thảm hơn!"


"..."


"Cái kia... Nếu không tôi vẫn là từ chức đi?"


"..."


"Cậu không nói lời nào tôi coi như cậu đồng ý rồi!"


"..."


"Cậu nếu là có ý kiến thì cứ nói."


"..."


Như trước không ai để ý đến hắn, Cố Tây Châu không có nóng nảy, "Nếu không... cậu chi một tiếng?"


"..."


Ngày mùa hè trời hửng sáng rất sớm, Cố Tây Châu mới vừa tỉnh lại, mơ hồ thấy đầu giường đặt một tấm giấy ghi nhớ -- "Không cho phép từ chức!"


Cố Tây Châu bĩu môi trực tiếp đem tờ giấy vứt bỏ, hắn đi lấy nước, trên máy uống nước cũng dán "Không cho phép từ chức", toàn bộ trong nhà đều dán đầy giấy ghi nhớ các màu, mặt trên đều là chữ viết ngay ngắn, bút phong sắc bén.


Cố Tây Châu hoảng mắt thấy phòng khách dán một tường đều là giấy ghi nhớ, nhức đầu hết sức, kỳ thật hôm qua hắn chỉ là tùy tiện nói một chút...


Đang suy nghĩ, Cố Tây Châu thấy ở cửa có mảnh giấy ghi nhớ màu vàng viết vài chữ: "Hôm qua tôi có nói chuyện, chỉ là cậu không nghe được, cái đồ gà ốm nhà cậu, còn không biết xấu hổ nói mình là ma tu, ngay cả một con quỷ cũng không nhìn thấy."


So sánh với mấy tấm giấy ghi nhớ viết "Không cho phép từ chức", mấy chữ viết này ngay ngắn, vừa nhìn liền biết được viết một cách chậm rãi, chữ cuối cùng còn mang theo một chữ -- chi ~


Ma tu bị quỷ khinh bỉ, ma tu nghĩ muốn trở mặt: "Chi, chi cái gì mà chi! Sau này liền gọi cậu là Cố Chi Chi luôn."


"..."


Cố Tây Châu ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, mỗi ngày đều bị Cố Chi Chi tức giận đến mức hoài nghi nhân sinh, khi một chiếc xe Volkswagen chạy đến tiểu khu nhà Cố Tây Châu, Cố Tây Châu đã sớm đi xuống lâu chờ.


Vương Ngạo thừa dịp tan tầm tiện đường qua xem Cố Tây Châu, trước kiểm tra thương thế của Cố Tây Châu, sau đó lại hỏi vài câu.


"Mấy ngày hôm trước nói đi đón cháu, kết quả vấn đề phía sau mấy tên buôn lậu các cháu bắt được kia rất nghiêm trọng, phía trên tỉnh đang điều động lực lượng cảnh sát, cháu bên này nếu như đã nghỉ ngơi tốt liền theo trở lại đi, lần này là một cái cơ hội."


"Được, cảm ơn Vương cục, cháu đã khá lên không sai biệt lắm, ngày mai cháu sẽ về đơn vị." Cố Tây Châu vừa nói xong, đột nhiên từ trong phòng của mình truyền ra một tiếng khóc kinh thiên động địa.


Hắn và Vương Ngạo liếc nhau, hết sức ăn ý không có phát ra âm thanh, nhẹ tay nhẹ chân đẩy ra cửa phòng ngủ.


Bên trong gian phòng, một gã đàn ông mặc đồ đen đang ngã nằm trên đất, hai tay ôm đầu, khóc hô: "Em sai rồi, anh quỷ, anh tha cho em đi, em không biết anh quỷ ở đây a, nếu như biết cho em một trăm lá gan em cũng không dám đến!"


"Anh tha cho em có được hay không, ô ô ô, anh em! Em xin thề cả đời này em cũng không bao giờ dám trộm đồ nữa!"


"Ô ô ô, anh cứ coi em như cái rắm, thả đi!"


Vương Ngạo sửng sốt, nhìn về phía gã đàn ông quỳ trên mặt đất nước mắt nước mũi lẫn lộn, đũng quần cũng ướt một mảnh, hắn chú ý tới tủ đầu giường và tủ quần áo bị mở ra, lập tức liền rõ ràng đây là một tên trộm.


"Trộm đến tận nhà cảnh sát? Cậu giỏi thật a!" Cố Tây Châu nhìn về phía tên trộm khóc lóc trên mặt đất, khóe miệng giật giật, hắn vốn tưởng rằng đối phương thấy hắn và Vương Ngạo mặc đồng phục cảnh sát nhất định sẽ sợ đến mềm chân, thế nhưng hắn không nghĩ tới tên trộm này nhìn thấy hai bọn họ, vậy mà lại vọt tới tay gắt gao nắm đồng phục cảnh sát của Vương Ngạo, trong miệng hô, "Cảnh sát cứu tôi! Trong phòng có quỷ á!"


"Quỷ?" Vương Ngạo đầy mặt mờ mịt luống cuống mà nhìn về phía gian phòng, trên khuôn mặt nghiêm túc của hắn nhất thời không vui nói, "Đừng ở chỗ này giả thần giả quỷ, đừng nghĩ lừa dối qua được!"


Nói xong Vương Ngạo từ trong túi quần lấy ra một bộ còng tay còng gã đàn ông gầy nhỏ lại, "Đột nhập vào phòng trộm đồ, đi theo tôi."


"Được, được! Mau mang tôi tới cục cảnh sát!" Gã đàn ông gầy nhỏ gắt gao cầm lấy quần áo của Vương Ngạo, cặp mắt kia nhìn Vương Ngạo giống như là nhìn thấy cứu tinh.


Vương Ngạo phá án nhiều năm như vậy, liền chưa thấy qua loại kỳ ba thế này: "..."


Cố Tây Châu: "..."


"Anh cảnh sát, chúng ta đi nhanh đi, trong phòng này thật sự là có quỷ!" Tên trộm vội vàng nói.


Vương Ngạo nhìn thoáng qua thời gian trên đồng hồ đeo tay, trầm giọng nói với Cố Tây Châu: "Được rồi, ngày hôm nay cứ vậy đi, chú thấy cháu cũng khoẻ không sai biệt lắm, sáng mai cháu trước tiên đi bệnh viện bôi thuốc, sau đó lại đến cục cảnh sát."


Cố Tây Châu liền nói: "Vâng, Vương cục."


Tên trộm bên cạnh hai người toàn thân lạnh run, tay bị còng tay khoá lại, khẩn trương mà sợ hãi nhìn bốn phía gian phòng của Cố Tây Châu, cả người phát run, run giọng đối với Vương Ngạo còn đang nói chuyện cầu khẩn nói: "Đồng chí cảnh sát, chúng ta nhanh đi cục cảnh sát đi, tôi sợ..."


"Ô ô ô..."


Vương Ngạo: "..."


Cố Tây Châu: "..."


Cố Tây Châu đem Vương Ngạo và tên trộm vào nhà hắn ăn trộm đưa đến dưới lầu, Vương Ngạo nói với hắn: "Được rồi, cháu đừng đưa nữa, trở về đi."


"Vậy được." Cố Tây Châu vừa mới chuẩn bị đi, đột nhiên tên trộm hô một tiếng.


"Anh cảnh sát, nhà anh thật sự có quỷ, anh tin tôi đi, nó vừa rồi... Vừa rồi còn đánh tôi! Anh vẫn là nên mau chóng chuyển đi đi!"


Vương Ngạo ở một bên nghe vậy, tại chỗ cho tên trộm một cái vỗ đầu, cả giận nói: "Đều là thời đại gì rồi còn phong kiến mê tín, đi, cùng ta đi cục cảnh sát!"


Tên trộm có chút oan ức, hắn không chết tâm mà nói với Vương Ngạo: "Nhà hắn thật sự có một con quỷ, đồ vật trong phòng biết bay!!"


Cố Tây Châu: "..." Anh em à, anh biết quá nhiều rồi đấy.


Về đến nhà, Cố Tây Châu trực tiếp bỏ chìa khóa lại, trở lại trong phòng ngủ, "Tên trộm kia đều bị dọa đến tè ra quần, còn bị Vương Ngạo cho rằng muốn lừa dối vượt qua kiểm tra, lại bị đánh đầu một cái."


"Thực sự quá thảm, Cố Chi Chi, cậu thực sự rất rất giỏi nha."


"..."


"Cậu làm một cảnh sát, lại đem người đều doạ khóc."


"..."


Cố Tây Châu nói: "Cậu đều có thể dọa người, thế nào lại nhất định không nói chuyện với tôi chứ?"


"..."


"... Tại sao cậu không để ý tới tôi, nếu không... Cậu "Chi" một tiếng đi."


"..."


Cố Tây Châu lầm bầm nửa ngày, đối phương dường như rốt cuộc không thể nhịn được nữa, Cố Tây Châu thấy nhìn thấy một cây bút đặt ở trên bàn sách bắt đầu viết --


Không được gọi Cố Chi Chi!


Tôi không để ý tới cậu là bởi vì cái tên gà ốm ma tu cậu không nghe được!


Cái đồ gà ốm cậu.


Cố Tây Châu: "..."


Cố Tây Châu liền nói: "Cố Chi Chi, cậu kỳ thật cơ bản là không thể rời khỏi cái phòng này đi?"


"..."


Cố Tây Châu: "Cậu uy hiếp nói là sẽ theo tôi, đều là lừa tôi đi."


"..."


Cố Tây Châu vỗ vỗ tro bụi trên người, ngồi ở trên mép giường thản nhiên nói: "Rốt cuộc cậu đã xảy ra chuyện gì? Ở thế giới linh dị đã chết, tôi nghe Tư Dư, a, chính là Tư Diêu Tinh nói, bản thân phải hoàn toàn tử vong mới đúng."


"..."


Cố Tây Châu thấy đối phương lại bắt đầu giả chết, "Được rồi, ngày mai tôi sẽ dọn ra ngoài."


Lần này Cố Tây Châu nghe thấy được thanh âm cái ghế đụng vào bàn đọc sách, rõ ràng đồng chí Cố Chi Chi vô cùng xao động.


Hai bên giằng co nửa ngày, Cố Tây Châu suy đoán nguyên chủ có lẽ đang nhìn chằm chằm hắn, đáng tiếc hắn không nhìn thấy, một lát sau, bút trên mặt bàn chậm rãi viết -- không được dọn đi!


Cố Tây Châu nhìn tờ giấy, liền nói: "Vậy cậu nói cho tôi biết, tại sao cậu triệu hồi tôi?"


Mảnh giấy viết:...


Cố Tây Châu thấy cây bút kia vẫn do dự, lông mày anh tuấn của hắn nhíu nhíu: "Cậu không nói, tôi liền dọn đi."


Tờ giấy:...


"Tôi thực sự sẽ dọn đi!" Cố Tây Châu giả ý nói, hắn thậm chí còn thu dọn đồ vật lên, thế nhưng nội dung trên tờ giấy từ đầu đến cuối chưa hề đổi mới, hắn dùng tay tóm không khí một cái, không có gì cả.


Cố Tây Châu cảm thán, quả nhiên hắn không gặp được linh hồn của Cố Chi Chi.


Rời khỏi phòng ở, Cố Tây Châu tùy tiện tìm một cái khách sạn ở cả đêm không về nhà, hắn liền muốn nhìn Cố Chi Chi có thật là có thể bình tĩnh như vậy hay không, sáng sớm hắn không có lái xe mà là bắt taxi đến cục cảnh sát.


Sáng sớm, Vương Ngạo liền mở họp đem chuyện gần nhất muốn điều động lực lượng cảnh sát nói một lần, trên máy chiếu hình bên trong phòng họp lục tục hiện lên ảnh chụp của mấy tên buôn lậu --


"Tiền Hoành Lượng, 49 tuổi, 1m78, người thôn Nam Mộc huyện Thai Sơn, thuộc vùng đặc biệt nghèo khó, lấy lý do làm nông mang một lượng lớn nam tính tuổi còn trẻ trong thôn ra ngoài, thực tế sau khi rời thôn chủ yếu làm lừa bán dân cư các loại hành vi trái pháp luật phạm tội phạm pháp, lần này điều động lực lượng cảnh sát đầu tiên là lùng bắt Tiền Hoành Lượng làm chủ và năm tên đào phạm tập đoàn phạm tội, thứ hai là giải cứu phụ nữ và trẻ em bị bắt tới trong sơn thôn nghèo khó xung quanh huyện Thai Sơn."


"Địa khu này thuộc về vùng đặc biệt nghèo khó, giao thông không thuận tiện, đại bộ phận nam giới trong thôn mua nữ giới bị lừa gạt..." Thanh âm của Vương Ngạo có hơi khản, "Theo điều tra sơ bộ của chúng tôi... Trong huyện Thai Sơn đại bộ phận gia đình trong thôn trang đều có tình huống phụ nữ bị buôn bán, cho nên lần hành động này có thể sẽ rất khó khăn, hy vọng các cậu đều chuẩn bị toàn bộ, sáng sớm ngày mai ở cửa cục cảnh sát tập hợp, được rồi, tan họp."


Sau hội nghị Phương Chấp nhìn thấy Cố Tây Châu, vèo một cái liền chui đến bên cạnh hắn, "Cố ca!"


"Lần trước em gái cậu hình như bị dọa đến không nhẹ, cô ấy hiện tại thế nào?" Cố Tây Châu nói.


Phương Chấp liền nói: "Không có việc gì, Ngô Tiểu Tú được cứu, trường học của bọn họ có tuyên truyền chuyện này, đồng thời hiện tại học sinh toàn trường yêu cầu ra vào phải mang thẻ học sinh, dưới tình huống khẩn cấp lấy ra thẻ học sinh của mình!"


Cố Tây Châu ừ một tiếng, hắn cầm tư liệu vừa rồi được phát xuống trong tay, tỉ mỉ nhìn một chút tình huống huyện Thai Sơn và thôn xóm lân cận huyện Thai Sơn, sắc mặt không phải là quá tốt, "Lần này cậu cũng muốn đi?"


"Đi." Phương Chấp gật đầu.


"Cầm lấy xem một chút, " Cố Tây Châu đem tài liệu trong tay nhét vào trong tay của Phương Chấp, Phương Chấp liền đến vị trí của mình chăm chú nghiên cứu, Cố Tây Châu ngồi ở trên ghế của mình lẳng lặng nhìn bên ngoài.


Ngày thứ hai, Cố Tây Châu trực tiếp từ khách sạn đến điểm tập hợp, gặp không ít cảnh sát, hắn phát hiện những cảnh sát này rất nhiều đều biết Cố Chi Chi, hắn còn cách thật xa những người đó cũng đã cùng hắn chào hỏi.


Xe lái nửa ngày, mãi cho đến buổi chiều bọn họ mới đến cục công an huyện Thai Sơn, trong cục công an một gã cảnh sát cao gầy da hơi đen, vừa nhìn thấy bọn họ liền lập tức ra đón, mang theo bọn họ đến quán ăn trên huyện.


"Uống chút rượu đi!"


"Không cần, " Cố Tây Châu xua tay, "Chúng tôi là đến làm việc, các anh trước tiên nói rõ với chúng tôi tình huống của bên này đi."


Gã đàn ông trung niên nghe vậy, thở dài buông đồ vật trong tay nói: "Chúng tôi bên này nghèo, phòng ở trong nông thôn đều là nhà ngói, tường đất ngói, đường cũng vẫn chưa sửa tốt, mỗi nhà trong thôn kia đều là vài người đàn ông độc thân."


"Trước từng có vài lần, chính là người nhà của những phụ nữ bị lừa gạt tới tìm chúng tôi, cũng tìm đến trong thôn, cảnh sát trong huyện đều đi, ngay cả vậy cũng không đòi được người..."


"Vậy là thế nào? Chẳng lẽ còn dám ra tay với cảnh sát hay sao?" Có người hơi nghi ngờ hỏi.


Người đàn ông trung niên kia thở dài, bất đắc dĩ nói: "Còn không phải sao? Ra tay thật, hai năm trước liền có một người bị lừa gạt, người nhà tìm đến chúng tôi, tất cả người trong cục chúng tôi đều đi, còn bị bọn họ đánh cho một trận..."


"Này..." Người xung quanh đều sửng sốt một chút, không nghĩ tới sẽ có loại tình huống này, "Đây là có chuyện gì xảy ra?"


"Mỗi nhà người dân trong thôn kia đều mua người, Cậu đi một nhà cướp người, bọn họ liền cả thôn mang theo cây búa lưỡi liềm qua đây chặn người, lần kia có một người của chúng tôi đã bị những thôn dân kia chém một liềm." Nói xong người đàn ông trung niên kia cũng có chút khó chịu, "Chúng tôi ở đây chính là khu khó khăn, nhưng chúng tôi cũng không nghĩ tới người bị lừa gạt tới thôn xung quanh đây từ trên xuống dưới cộng lại lại có mấy trăm người!"


"Bọn họ căn bản cũng không nói lý, đặc biệt ngang ngược, nảy sinh ác độc còn liều mạng!"


Người đàn ông này vừa nói như vậy, cảnh sát nhân dân cùng đi đều có chút sững sờ, cảnh sát cùng ngồi chung một chỗ với Cố Tây Châu ngược lại đều không sợ.


Một lão ca mặt đen trong đó thản nhiên nói: "Tôi ngược lại muốn xem bọn họ có thể có bao nhiêu ngang ngược, người ác nào lão tử chưa thấy qua, làm cảnh sát nhiều năm như vậy, đập chết đều có rất nhiều gây tội."


"Phải, lần này cảnh sát đều phái tới, nói cái gì chúng ta cũng không thể mất công mà về."


"Tài liệu bên này các anh thu thập được thế nào? Xác định là phụ nữ bị lừa gạt ai ở nhà hay là ở trong ruộng, đến lúc đó tìm được người chúng ta liền trực tiếp mang đi, đồng thời tiến hành trong mấy thôn, tránh cho bọn họ có phòng bị, đem người giam lại."


"Hôm nay? Nhanh như vậy?" Người dân địa phương sửng sốt một chút, "Hôm nay có phải quá nhanh hay không?"


Cố Tây Châu buông đồ vật trong tay, nói: "Không nhanh, tốc chiến tốc thắng, người trong cục cảnh sát các anh phái một người phân cho mỗi đội của chúng tôi... Đúng rồi, lưu lại năm cảnh sát nhân dân ở cục cảnh sát, trông coi."


Ánh mắt của Cố Tây Châu rơi vào trên người của gã đàn ông, đối với hắn khẽ mỉm cười một cái.


Một cảnh sát lâu năm ở bên cạnh nghe vậy chỉ ngây ngẩn trong chốc lát, sau đó hắn gật đầu nói phải, "Đúng, lưu lại năm người ở trong cục cảnh sát, giúp đỡ người rời đi làm việc, cũng không thể làm rối loạn công việc bình thường của các anh được."


...


Trước khi lên xe trước, Phương Chấp đem Cố Tây Châu kéo đến một bên hỏi: "Cố ca, tại sao còn lưu người lại a, nhiều thôn như vậy nhân viên vốn là không đủ mà?"


Cố Tây Châu thả tài liệu trong tay xuống nói: "Không để lại người nhìn bọn họ, vạn nhất có người đi mật báo thì sao?"


Phương Chấp: "?"


"Nơi này nhỏ, trong đó có rất nhiều người đều biết nhau, không dám đảm bảo người ta không có cái họ hàng thân thích cũng là mua phụ nữ bị lừa bán, nói không rõ được, cho nên bọn họ một cái cũng không thể rời đi tầm mắt của chúng ta."


"Thì ra là như vậy!" Phương Chấp vẻ mặt bỗng nhiên tỉnh ngộ, hai mắt nhìn Cố Tây Châu phát sáng.


Cố Tây Châu mặc kệ hắn, tiếp tục nói: "Lát nữa thông minh chút, người vừa đến liền đóng cửa xe lại, đừng bị thương."


Phương Chấp gật đầu, "Biết!"


"Mặc dù nói phải phái nhiều cảnh sát như vậy đến, thế nhưng không thể dùng súng, chờ chút nếu như đánh nhau thì chú ý an toàn của mình, đừng giống như lần trước, " Cố Tây Châu nói, quay đầu nhìn về phía Phương Chấp hỏi, "Thời gian của cậu còn bao lâu?"


Phương Chấp nhìn thoáng qua đồng hồ đếm ngược trong hư không, "Còn hai ngày."


"Ừ, " Cố Tây Châu gật đầu, đánh giá một chút, hôm đó vừa lúc là thứ bảy, "Đi, chờ sau trở lại anh liên hệ với Tư Dư trước."


"Được ạ."


Phương Chấp nghe vậy thở dài một hơi, đồng hồ đếm ngược trong hư không, sinh mệnh mỗi một phút mỗi một giây đều đang tiêu giảm, có thể thấy sinh mạng trôi qua, điều này làm cho hắn ngược lại càng thêm quý trọng mỗi phút mỗi giây hiện tại, hắn thậm chí nghĩ ngủ đều đang lãng phí thời gian của hắn, trước đây còn có thể bởi vì rời giường mà khó chịu, hiện tại chỉ cần đồng hồ báo thức vừa vang lên, hắn là có thể từ trên giường đứng lên.


Nhìn nó, liền sẽ nghĩ tới chuyện hắn trải qua này thật không thể tin được, tâm lý rất áp lực.


Cố Tây Châu thấy hắn đờ ra, vỗ bờ vai của hắn một cái, nói: "Yên tâm, Tư Dư nói qua thế giới của người mới sẽ không quá khó khăn, khen thưởng cũng không nhiều, trước tích lũy kinh nghiệm đã."


"Cảm ơn Cố ca!" Phương Chấp đứng thẳng người, xua tan tâm tình ủ rũ vừa rồi.


Hắn không chỉ có một người, còn có hai người Cố ca, Tư ca mang theo hắn, so với những người mới khác hắn đã có thể khá hơn nhiều.


Thừa dịp thời gian ở trên xe, Cố Tây Châu liếc mắt nhìn kỹ thông tin lấy được sau kiểm tra từ cục cảnh sát địa phương, nhà nào mua phụ nữ bị lừa bán, này vừa nhìn Cố Tây Châu ngược lại nghĩ người vừa rồi nói không sai, buôn bán dân cư đơn giản là vừa nhìn thấy mà giật mình.


Trong đó còn có nữ tính ở trong một thôn, sau khi đã sinh con còn bị buôn bán nhiều lần nữa.


Nhìn những thứ này làm không khí bên trong xe trở nên ngột ngạt, tất cả mọi người không nói chuyện, Cố Tây Châu lật xem tư liệu, hắn nói với cảnh sát nhân dân từ cục cảnh sát Kim La cùng hắn tới: "Lát nữa cướp được người liền đưa lên xe, tôi xuống xe, chính các anh chú ý an toàn, đừng để bọn họ quấn lên."


"Cố đội, một mình anh?"


"Yên tâm, một mình tôi so với mang theo mọi người sẽ tốt hơn, đừng để đến lúc đó một cái hai cái đều bị đánh cho thành gấu trúc." Cố Tây Châu cười, ngược lại như là đang nói đùa, nói mấy đồng bạn không được việc.


"Cố đội, hay là để tôi đi cùng anh." Một cảnh sát thật cao thật to trong đó gấp giọng nói.


Cố Tây Châu lại trực tiếp từ chối nói: "Yên tâm, cậu và tiểu Phương đến lúc đó liền phụ trách ở lúc tôi đem người cướp ra liền hộ tống nàng lên xe là được."


Nói, phía trước xe liền xuất hiện một hộ gia đình, phòng ở là tường ngói đất, phía trên đầy vết nứt giống như chỉ cần nhẹ nhàng đẩy một cái sẽ sụp xuống, đường cả thôn bùn lầy không chịu nổi.


Lạc hậu, nghèo khó.


Cố Tây Châu bọn họ cũng là lần đầu tiên nhìn thấy thôn xóm như vậy.


Xe đội của bọn họ vừa lái vào, thôn dân làm việc ở đồng ruộng lập tức để quốc trong tay xuống ngẩng đầu nhìn xung quanh, khiến người bên trong xe phải kinh ngạc là những thôn dân kia rất nhanh liền khiêng cái cuốc tụ tập ở cùng một chỗ.


"Đậu má, đây mẹ nó vừa thấy xe của chúng ta những nam giới có già có trẻ này liền tự mình tụ tập lại?"


"Xem ra vừa rồi cảnh sát nhân dân bản địa này nói là sự thật, cũng có người nhà phụ nữ bị lừa gạt tìm tới nơi này, " Cố Tây Châu trầm ngâm chỉ trong chốc lát, "Tôi xuống xe trước, các cậu hành động tùy theo hoàn cảnh."


Cùng xuống xe với Cố Tây Châu còn có một cảnh sát nhân dân bản địa, Cố Tây Châu đi tới phía trước đám thôn dân tụ tập lại này nói rằng: "Chúng tôi là cảnh sát, lần này là tới đưa phụ nữ bị lừa gạt về nhà, xin mọi người đừng gây trở ngại công việc của chúng tôi."


Mấy gã đàn ông đối diện lộ ra nửa người trên hùng hùng hổ hổ nói gì đó, hết sức tức giận, mồm năm miệng mười nói một tràng.


Cố Tây Châu: "..."


"Bọn họ đang nói cái gì?" Cố Tây Châu quay đầu nhìn về phía cảnh sát bản địa bên cạnh hỏi, hắn nghe nửa ngày một chữ cũng đều nghe không hiểu.


Cảnh sát bản địa nói: "Bọn họ nói... Anh muốn cũng đừng muốn, người bọn hắn mua thì chính là của bọn họ."


"Ai cũng không thể mang đàn bà của bọn họ đi, bọn mày... Mấy tên cảnh sát thối bọn mày, tao đệt..."


Cố Tây Châu xua tay, "Thô tục cũng không cần đồng thời phải nói."


Tên cản sát bản địa kia ngượng ngùng nói: "Bọn họ chính là đang nói, khiến cho chúng ta cút về, cô gái kia là bọn hắn dùng tiền mua thì phải là người của bọn họ, nên lưu ở trong thôn...


Cố Tây Châu chịu đựng nóng nảy: "Đây không phải là vấn đề các anh tốn tiền, con người không thể buôn bán, đây là quy định của quốc gia, các anh mua bán người cũng đã là phạm pháp, hiện tại chúng tôi tùy thời đều có thể truy cứu trách nhiệm của các anh, đây là muốn ngồi tù!"


Tình huống trong thôn toàn thôn đều biết, không ít nữ nhân trông thấy xe nghe tiếng mà đến, một bên chạy một bên hô --


"Cứu mạng! Cứu mạng với!"


"Cảnh sát mau cứu tôi, tôi là bị lừa bán!"


Lục tục, chỉ là thôn này đã có chín nữ nhân trẻ tuổi! Về phần những phụ nữ tuổi hơi lớn cặp mắt chết lặng kia, không biết trong này có bao nhiêu người cũng là bị lừa bán tới?


Những phụ nữ kia không có giống như những cô gái trẻ tuổi hướng bọn họ chạy tới.


Các cô gái chạy đến đột nhiên đã bị những thôn dân kia tóm lại, đè lại cơ thể.


Đàn ông đứng một hàng lại một hàng chống ở phía trước, người phía sau thì mỗi người nắm lấy những cô gái bị mua tới, không muốn các cô tới gần xe.


Có mấy người lại huyên thuyên nói gì đó, Cố Tây Châu theo bản năng nhìn về phía cái kia cảnh sát địa phương.


Cảnh sát địa phương phiên dịch: "Bọn họ nói... Đừng cùng bọn họ nói cái gì đạo lý, bọn họ không nghe, tiền trao cháo múc, còn có... Chính là để cho chúng ta cút con bê."


Cố Tây Châu xua tay: "Được rồi, vậy bọn họ chính là không muốn nói lý đúng không?"


Cảnh sát địa phương đầu đều đau gật đầu.


Cố Tây Châu: "Được rồi, tôi đã sớm không muốn nói đạo lý với bọn họ."


Cảnh sát địa phương nghe vậy hơi sửng sốt, vô ý thức mà nhìn về phía Cố Tây Châu, người đàn ông anh tuấn trước mặt này đột nhiên một cái bước nhanh về phía trước, dường như muốn cưỡng chế thi hành cướp người, những thôn dân kia đều dẫn theo cái cuốc, đối với cảnh sát bỗng nhiên lao vào này cũng rất sửng sốt, nhưng rất nhanh cũng phản ứng kịp, cầm thứ trong tay muốn ngăn trở Cố Tây Châu.


"Ông..."


Bị Cố Tây Châu một đấm đánh vào trên đầu, một gã thôn dân cao to vừa rồi còn kiêu ngạo hò hét nhất thời hai mắt trắng bệch, trực tiếp bị đập bất tỉnh dưới đất.


"Sức lực của người này thật lớn..."


"Mau cản hắn lại!"


Cảnh sát địa phương trợn mắt há hốc mồm mà nhìn một màn này, đội trưởng cảnh sát anh tuấn cùng đi với hắn một người trực tiếp đánh ngã mười mấy gã đàn ông tuổi còn trẻ sức còn khoẻ, một cái tát liền đem người đập choáng, nếu không thì là một đấm đánh cho đối phương nằm trên mặt đất không ngồi dậy được.


Hắn thấy gã đàn ông thản nhiên đánh rớt tro bụi trên người, đi tới đem mấy người phụ nữ bị người đè lại kéo ra.


Trong đó có một người phụ nữ trong tay còn ôm một đứa bé, cô nhìn Cố Tây Châu, lại nhìn đứa trẻ, cô muốn đi cùng Cố Tây Châu, thế nhưng đứa nhỏ phải làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?


Cô gái vẫn luôn ở khóc.


Cố Tây Châu than thở nói: "Cho cô ba giây đồng hồ lựa chọn, cô muốn mang theo đứa nhỏ liền mang theo."


Cô gái ngẩng đầu liếc hắn một cái, "Thực sự có thể không?"


Cố Tây Châu gật đầu, "Tôi nói có thể."


Nghe được Cố Tây Châu nói, cô ôm đứa nhỏ vọt vào trong đoàn xe ở bên cạnh, bị Phương Chấp đưa lên trên xe, cô gấp giọng hô: "Đi mau, đi mau! Bọn họ muốn cướp đứa nhỏ của tôi!"


Sau khi Cố Tây Châu xác định 9 cô gái bị lừa bán đều đã lên xe, hắn nhìn lướt qua mấy gã đàn ông chật vật ở trên mặt đất muốn đứng lên, hắn lên xe đóng cửa một cái, nói: "Lái xe."


Cảnh sát nhân dân lái xe có điểm chưa lấy lại tinh thần: "Được, tốt, cố đội..."


Sau khi xe khởi động, mọi người trên xe nuốt nước miếng một cái.


"Cố đội, anh cũng mạnh quá đi! Đậu má! Hai mươi mấy người cầm trong tay cái cuốc với lưỡi liềm, một mình anh đem tất cả đánh bay?!"


"Anh lén lút luyện lúc nào vậy!"


Cảnh sát nhân dân địa phương nhìn chín cô gái trên xe, còn có đứa nhỏ vừa mới ra đời kia có phần ngẩn người, không chỉ có đem phụ nữ cướp ra còn có thể đem cả trẻ con cũng cướp ra! Phải biết rằng những người đó vì đứa nhỏ là có thể liều mạng!


Không... Đều bị đánh nằm rạp trên mặt đất, còn hợp lại cái rắm.


Cảnh sát, quả nhiên là không cùng một dạng a!


"Cố ca, giống như anh đem bọn họ đánh một trận như vậy, đến lúc đó bọn họ nếu như kiện chúng ta..."


Cố Tây Châu thản nhiên nhìn Phương Chấp một cái, nghĩ đến Cố Chi Chi ở nhà, hừ hừ nói: "Bọn họ chính là phạm tội, còn kiện chúng ta? Người là một mình tôi đánh, bọn họ muốn kiện cũng là kiện tôi, dù sao tôi cũng không muốn làm cảnh sát."


Phương Chấp: "..." Em không tin!


Cảnh sát cùng đội: "..." Đội trưởng thật là một người tốt, ô ô ô, chúng ta lúc nào mới có thể có giác ngộ như đội trưởng!


Cố Tây Châu: "..." Tin tôi đi!


Đoàn xe của bọn họ rất nhanh trở lại trên huyện, đợi thật lâu mới đợi được đội ngũ khác.


Cố Tây Châu ánh mắt đầu tiên nhìn thấy được Tống Kiền, mặt mũi bầm dập, bước đi đều xiêu xiêu vẹo vẹo, mỗi một đội ngũ trở về đều thê thảm như vậy, hiển nhiên là trải qua một trận đánh, nhưng cũng may đều mang được mọi người về.


Tống Kiền thấy Cố Tây Châu và đội ngũ của Cố Tây Châu một chút thương cũng không có, ngốc một chút, "Các cậu không cứu được người ra?"


Cố Tây Châu liếc hắn một cái, nhẹ giọng nói, "Cứu ra a, đều ở bên trong ngồi đây!"


Tống Kiền không quá tin tưởng lời nói của hắn, hắn nghiêng người hướng bên trong nhìn thoáng qua, thấy bên trong có chín nữ nhân trẻ tuổi, một người trong đó còn ôm một đứa con nít.


Trẻ con?


Hắn nuốt nước miếng một cái, hắn vừa rồi nhưng nhớ rõ có một cô gái luyến tiếc đứa nhỏ, những thôn dân kia thiếu chút nữa đem xe của bọn họ đều đập nát, không đưa đứa nhỏ bọn hắn trực tiếp chắn ở giữa đường, vậy mà đứa nhỏ đều cướp đi được?!


Người đi những thôn khác thấy đội ngũ này của Cố Tây Châu, mỗi một cái đều lộ ra bộ mặt mờ mịt luống cuống: Vì sao các cậu không có bị đòn?


Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:


Viết cái này nội dung vở kịch là bởi vì năm đó oán niệm, trước đây thật lâu xem qua như vậy tin tức, cảnh sát thật là đi trong thôn cướp người, mọi người mang không đi, còn có thể bị đánh, có cô gái vẫn khóc, cùng nhà kia nhân thưởng tiểu hài tử, thế nhưng ta nghe cảnh sát nói một câu nói: Ngươi nếu như mang theo hắn, ngươi cũng không cần còn muốn chạy, bọn họ chắc chắn sẽ không đáp ứng. Nói xong câu đó sau, cô gái kia liền nới lỏng tay.


Nhiều năm như vậy, vẫn luôn nhớ kỹ, lúc đó cảm thấy rất khó chịu, cho nên viết cái này nội dung vở kịch, hy vọng không muốn phát sinh chuyện như vậy.


Đại gia nhất định phải có như vậy ý thức, chú ý an toàn của mình, gặp phải loại tình huống này, trước tiên báo nguy, không phải ly khai quần chúng tầm mắt, không nên tùy tiện cùng nhân lên xe.


(Editor: Chỗ lời của tác giả lão lười quá không có muốn edit, mọi người thông cảm cho.QAQ)



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.