Gặp Phải Ma Tu, Thần Đều Khóc

Chương 7: Nụ cười lễ phép lại không mất xấu hổ


trước tiếp

Tư Diêu Tinh căn bản là không cho cậu ta thời gian phản ứng, nhìn như tùy ý nói một câu, "Chu Liễu, chúng tôi cuối cùng cũng tìm ra cậu."


Chu Liễu hình như không nghĩ tới Tư Diêu Tinh sẽ biết cậu ta, ngẩn người một chút lại nhìn về phía Cố Tây Châu, nuốt nước miếng: "Cậu, các cậu tìm tôi có việc gì?"


Câu trả lời của cậu ta vừa vặn chứng thực suy đoán của hai người, người này quả nhiên chính là con quỷ bọn họ muốn tìm!


" Cậu hẳn phải biết."


Đôi chân mày thô thô trên mặt Chu Liễu kia vặn thành một cục, "Tôi không biết cậu đang nói cái gì, đã muộn như vậy, cẩn thận bị quản lý kí túc phát hiện ra, sẽ bị ghi lỗi."


Tư Diêu Tinh đi hai bước vào bên trong phòng, cầm lên sách mô phỏng năm ba để trên bàn.


Cố Tây Châu bên cạnh thì có nhiều hứng thú nhìn Chu Liễu.


Tư Diêu Tinh nhìn Cố Tây Châu một cái, đi tới trước mặt Chu Liễu thấp giọng hỏi: "Là ai cưỡng bức Lâm Viện?"


Nghe thấy vấn đề này, Chu Liễu rõ ràng chần chừ trong phút chốc, cậu ta lắc đầu: "Các cậu đừng nói bậy, không có chuyện này!"


"Không, có, cậu nói cho tôi biết rốt cuộc là ai làm."


Chu Liễu lại thề thốt phủ nhận lần nữa, chẳng qua trên mặt lại thoáng hiện lên một tia mất tự nhiên, bị hai người nhạy bén bắt được, đúng lúc này bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng kêu cứu.


Tư Diêu Tinh so với Cố Tây Châu trước một bước đem người bên ngoài cửa kéo vào, nhẹ nhàng đóng cửa lại.


Người bị kéo vào phát ra tiếng kêu gào như tiếng giết heo ——


"Bỏ ra, bỏ tôi ra!"


"Huy hiệu cảnh sát phù hộ!"


Hai người Cố Tây Châu đồng thời nhìn về phía Mã Vũ, lại liếc nhìn cánh cửa bị đóng lại, đồ vật bên ngoài gõ cửa một cái nhưng là không có ai mở cửa, giống như là từ bỏ rồi.


Chờ sau khi Mã Vũ giãy giụa nửa ngày, cảm giác được cánh tay tóm lấy hắn đã buông ra mới rốt cuộc từ từ đem con mắt mở ra một khe hở, nhìn thấy mặt Cố Tây Châu, nụ cười trên mặt so với khóc còn khó coi hơn, hàm răng của hắn run cầm cập.


Có một loại cảm giác buồn tiểu, Mã Vũ: "Cậu thật sự là quỷ..."


Cố Tây Châu: "..." Tôi không phải, tôi không có, đừng nói bậy!


Ngay tại thời điểm Mã Vũ cho là mình chết chắc rồi lại nghe thấy một âm thanh quen thuộc, mang theo nghi ngờ hỏi.


"Nó quả nhiên là sẽ không vào đây giết người..."


Mã Vũ theo bản năng quay đầu, nhìn thấy gương mặt người chết kia của Tư Diêu Tinh lại cảm thấy ở giờ phút này rất thân thiết, không ngừng lau đi mồ hôi lạnh tiết ra.


Chu Liễu: "..."


"Cậu sẽ không là thật sự cho rằng cậu còn ở trường học chứ?" Cố Tây Châu nhíu mày, kỳ quái hỏi một tiếng, về phần vật kia tại sao không đi vào, tầm mắt của Cố Tây Châu rơi vào trên người Chu Liễu.


Chu Liễu: "?"


Cố Tây Châu và Tư Diêu Tinh liếc mắt nhìn nhau, hai người đi tới bên cạnh thuận tiện đem Mã Vũ còn đang lọt vào trong sương mù mang theo tới, chỉ nghe thấy hai người nhỏ giọng nói chuyện với nhau.


Cố Tây Châu: "Cậu ta còn chưa biết mình đã chết?"


Tư Diêu Tinh gật đầu, "Nhìn tình hình thì đúng vậy."


Cố Tây Châu: "Cậu ta không muốn nói chuyện của Lâm Viện, lẽ nào cậu ta thật sự là..."


"Không, khẳng định không phải là cậu ta cưỡng gian Lâm Viện," Ánh mắt của Tư Diêu Tinh rơi lên trên cửa phòng ngủ 308, "Nếu như là cậu ta, cậu cho rằng vật kia sẽ gõ cửa giống như vừa rồi sao?"


"Không biết."


Mã Vũ đi theo tới nghe đối thoại của hai người, ý thức được cái đồ chơi trước mặt này không phải người, miệng liền từ từ mở to, nhìn chằm chằm đối phương sau đó không dấu vết trốn ra sau lưng Tư Diêu Tinh và Cố Tây Châu.


Cố Tây Châu cười một tiếng nhìn về phía Mã Vũ, "Không phải nói là có khó khăn thì tìm cảnh sát à? Anh thế nào lại trốn ra phía sau bọn tôi?"


Mã Vũ: "Không, tôi sợ..."


Cố Tây Châu: "Chú cảnh sát, tôi cũng rất sợ hãi! Chú đứng phía trước, bảo vệ tôi có được hay không!"


Ánh mắt Mã Vũ rơi vào trên người Cố Tây Châu, muốn cho Cố Tây Châu một cái liếc mắt, nhưng mà cuối cùng hắn nhịn, "..." Gunna!


Sau khi trêu chọc xong, Cố Tây Châu vẫn không quên việc chính, có chút kinh ngạc hỏi Mã Vũ: "Anh tại sao cũng đi ngủ? Phòng ngủ của các anh hôm nay không phải là dùng tính mạng để thức đêm à?"


Mã Vũ nhíu mày một chút, nhớ lại nói: "Tôi đi theo Lý Hà đi nhà vệ sinh, cậu ta cho tôi một điếu thuốc, tôi hút thuốc ở ngay cửa, nhưng không biết rõ tại sao lại đột nhiêu đi vào nơi này... Vừa tỉnh lại mẹ nó còn nhìn thấy đồ chơi kia nhìn tôi chằm chằm, tôi suýt chút nữa bị dọa tè ra quần! Tôi đệt!"


"Ha hả." Cố Tây Châu liếc hắn một cái, thốt ra, "Khói kia có vấn đề."


Mã Vũ rõ ràng cũng nghĩ đến, sắc mặt hết sức khó coi, lời đến bên miệng lại bị nhịn nuốt trở về, hắn là một bụng đầy nghi vấn, không biết rõ tại sao Lý Hà phải làm vậy.


Đúng lúc này, một giọng nói cắt đứt cuộc nói chuyện của bọn họ, "Các cậu còn chưa trở về ký túc xá của mình à?"


Ba người đồng loạt dừng lại đề tài, mà là đưa ánh mắt rơi vào trên người của chủ nhân âm thanh.


Nam sinh chính là có bộ dáng của một học sinh trung học năm hai mười bảy mười tám tuổi bình thường, mặt mũi trái lại là loại hình các cô gái nhỏ hay thích, khuôn mặt rất thanh tú sạch sẽ, ở trong lớp học hẳn rất có duyên với nữ sinh.


Tư Diêu Tinh thản nhiên nói: "Chờ cậu nói cho chúng tôi biết chuyện của Lâm Viện, chúng tôi liền đi."


"Tôi không biết."


"Là không biết, hay là người cưỡng gian cô ấy chính là cậu?" Tư Diêu Tinh lạnh lùng nói.


"Không phải tôi!"


"Vậy là ai?"


"Ai cũng không phải, không có người cưỡng bức cô ấy! Cậu không nên nói bậy!"


Tư Diêu Tinh đối với Mã Vũ và Cố Tây Châu lắc đầu, đúng lúc này Cố Tây Châu cầm trong tay một cái ghế không biết đã kiếm được lúc nào, đi vòng qua phía sau Chu Liễu.


Mã Vũ chỉ vào Cố Tây Châu phía sau Chu Liễu, dùng tay chỉ hắn nói nhanh. "Cậu, cậu muốn làm gì!"


" Ầm!"


Cố Tây Châu một ghế này hạ xuống, toàn bộ phòng ngủ giống như rơi xuống một cơn mưa máu.


Nam sinh lập tức liền mộng, theo bản năng lấy tay sờ đầu.


Cố Tây Châu hơi ngồi xổm người xuống, nắm tóc cậu ta, đem cậu ta kéo tới trước gương, "Tự cậu nhìn cậu một chút."


Chu Liễu mê mang kinh ngạc nhìn về phía chính mình trong gương, vết thương trên đầu làm cho người ta sợ hãi, máu chảy không ngừng, nhưng mà cậu ta lại thật giống như không thấy đau chút nào.


"Cậu đã chết," Cố Tây Châu chỉ vào "Người" trong gương nói, " Lâm Viện cũng đã chết, nhưng người chân chính ép chết họ lại chưa chết, đừng lãng phí thời gian của mọi người, tôi không có kiên nhẫn tốt thế."


"Tôi, tôi đã chết?" Đầu óc Chu Liễu trống rỗng.


"Ta đệt!" Đại ca, ngay cả quỷ anh cũng dám đánh!


Mã Vũ nhìn thấy tình cảnh này, nơm nớp lo sợ nhìn chằm chằm Chu Liễu, hắn rất lo lắng đối phương đột nhiên nổi điên xông tới xé bọn họ.


Tư Diêu Tinh ngược lại quan tâm hắn, hỏi: "Anh không sao chứ?"


Mã Vũ trắng mặt, cứng rắn chống đỡ đôi chân đang nhũn ra: "Ha hả, nhỏ, chuyện nhỏ ấy mà..."


Tiêu Diêu Tinh: "..."


Mã Vũ khóc không ra nước mắt, hắn chưa từng thấy người nào có thể tìm chết như thế, nếu là đồ vật trước mặt này đột nhiên ra tay, ba người bọn họ chẳng phải là lạnh?!


Mã Vũ thời thời khắc khắc nhìn chằm chằm Chu Liễu vừa mới bị Cố Tây Châu hành hung, không dấu vết đến gần cánh cửa mới vừa đóng lại, dự định một khi không đúng, sẽ mở cửa chạy trốn.


Có điều, kết quả xấu nhất Mã Vũ nghĩ đến cũng không xảy ra, Chu Liễu sau khi nhận rõ mình đã chết, đầu tiên là đau khổ, tiếp theo lại như là giải thoát ——


"Liền từ quãng thời gian trước đi, tôi cũng không biết tôi là chết lúc nào..." Chu Liễu chậm rãi mở miệng.


" Lâm Viện đột nhiên có cái gì đó rất không đúng, cả ngày tâm hồn bay đi đâu mất."


"Tôi rất lo lắng..."


Chu Liễu nói nhanh, "Tôi hỏi đi hỏi lại nhiều lần, cô ấy cứ nhất định không nói, sau đó có một ngày tôi nhìn thấy cha mẹ của cô ấy tới đón cô ấy, nàng và cha mẹ của nàng tranh cãi lên, tiếng động rất lớn, cô ấy vừa khóc vừa chạy đi, ba mẹ cô ấy giống như là cũng rất tức giận, không đuổi theo cô, tôi bởi vì lo lắng cho cô ấy, cho nên tôi liền đuổi theo,"


" Chờ khi tôi tìm được cô ấy, cô ấy vừa thấy tôi liền khóc, vẫn luôn khóc..." Nói đến đây, Chu Liễu có chút nghẹn ngào, "Sau đó cô ấy nói cho tôi biết, cô ấy bị tên súc sinh Cao Hàng Nhất kia cưỡng gian, cô ấy muốn báo cảnh sát, nhưng người trong nhà cô ấy không đồng ý."


" Cao Hàng Nhất biết sự nghiêm trọng của sự việc liền nói cho ba hắn, ba hắn liền trực tiếp tìm tới ba ba Lâm Viện, ba Lâm Viện làm việc bên trong xưởng của nhà Cao Hàng Nhất, giống như cho rất nhiều tiền còn đồng ý cho hắn chức Phó quản lý, người nhà Lâm Viện liền sẽ không để cho cô ấy báo cảnh sát, sau đó có một lần cô ấy thừa lúc người nhà không chú ý báo cảnh sát, cảnh sát cũng đến, bọn họ đều nói cô ấy đang nói hươu nói vượn, cảnh sát cũng không có cách nào, đành rời đi."


" Sau đó bọn họ lại khuyên cô ấy để cô ấy suy nghĩ, nói là một cô gái bị cưỡng gian, nói ra sẽ rất không dễ nghe..."


" Những thứ đó đều là chó má, bọn họ là vì chính bọn họ! Lâm Viện không muốn, liền cùng người trong nhà cãi nhau, sau khi tôi biết liền giúp cô ấy nghĩ kế, tôi nghĩ nếu là có dư luận dẫn cảnh sát tới điều tra chuyện này, vậy ba mẹ cô ấy sẽ không thể che giấu nữa, cho nên tôi và cô ấy liền ở trên diễn đàn của trường học đăng bài."


Vừa nói thanh âm Chu Liễu lại thấp một ít, "Sau đó cảnh sát tới trường học tìm tôi thẩm vấn, chuyện sau khi trở lại thì tôi không nhớ rõ..."


Chu Liễu mặc dù không biết, nhưng ba người Cố Tây Châu lại rõ rõ ràng ràng, tiếp theo chính là Chu Liễu nhảy lầu tự sát, nhưng chiếu theo ý này, Chu Liễu chắc chắn không phải là tự sát, có lẽ là hắn và Cao Hàng phát sinh tranh chấp, bị đối phương đẩy xuống lầu, sau đó chuyện tình trên Internet sẽ không cần nói nữa, thế nhưng trường học lại phong tỏa tin tức, cuối cùng thì trở thành phiên bản bọn họ biết lúc trước.


Sau khi Chu Liễu nói xong, có chút sợ sệt nhìn Cố Tây Châu nói, "Tôi biết gì cũng nói cho các cậu rồi, các cậu còn không đi sao?"


Mã Vũ cảm giác mình vừa rồi nhất định là suy nghĩ vớ vẩn xuất hiện ảo giác... "Nó" làm sao có thể sợ Cố Nhiễm chứ?


Đúng lúc này, Cố Tây Châu lên tiếng: "Không, đi ra ngoài lại phải chạy tới chạy lui, tối nay ở nhờ một đêm ở chỗ cậu, cái giường kia không có ai ngủ à?"


Tư Diêu Tinh: "Ý kiến hay!"


Mã Vũ: "Ở... Ở lại đây?!! Cùng "Nó"..." Mặc dù là một cái khác, nhưng trên bản chất vẫn là "Nó" mà không phải hắn a!


Mã Vũ ý thức được bản thân nói sai theo bản năng nhìn về phía Chu Liễu, ngượng ngùng cười.


Chu Liễu: "..."


Được nằm trên giường, không phải ở trong mộng chạy đông chạy tây, nghĩ kỹ thì còn rất tốt đẹp ——


Nhưng Mã Vũ vẫn là khóc không ra nước mắt, cùng quỷ ngủ một gian phòng, cho dù là ở trong mơ cũng rất kích thích, hắn kích thích đến mức ra bệnh tim rồi, hắn chính nghĩ thế, liền nghe thấy hai tiếng hít thở đều đều vang lên trong đêm tối.


Hai người này thật đúng là con mẹ nó có thể ngủ mà! Để lại hắn cùng "Nó" mắt to trừng mắt nhỏ.


Mã Vũ nghĩ mọi biện pháp phân tán lực chú ý của mình, nhưng mà vừa nhìn thấy bộ dạng vô cùng thê thảm từng bị Cố Tây Châu hung hăng đập của nam sinh, hắn liền không thể phân tán sự chú ý của mình được, tầm mắt không tự giác rơi vào trên người của Chu Liễu.


Dường như là chú ý tới ánh mắt của Mã Vũ, cậu bé mặt đều là vết máu, đầu bị biến hình nhìn về phía hắn nở nụ cười lễ phép lại không mất xấu hổ.


Mã Vũ: "..."


Hắn lần này là thật muốn tè ra quần.



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.