Một Giấc Ngủ Dậy Ta Mang Thai

Chương 13


trước tiếp

Phó Chân cũng không biết người hướng hắn mua bản quyền điện ảnh của 《 Sa Châu ký sự 》 là do Phó Đình phái tới, càng không biết sau khi trợ lý thu mua thất bại, Phó Đình tính toán tự mình lại đây.


Qua giữa trưa, thời tiết ngày càng lạnh hơn, gió rét cùng bụi đất thổi qua bên tai bay về phía chân trời, chân của Phó Chân dưới thời tiết như vậy càng thêm đau đớn khó nhịn.


Hắn đẩy xe cút kít bận rộn ở trên công trường, vừa đi vừa suy nghĩ xem có nên xin nghỉ về nhà đi vẽ hay không.


Thời điểm Phó Chân còn do dự, bông nhiên đốc công từ phòng bảo vệ đi ra, mở miệng gọi hắn lại: "Phó Chân, có người tìm cậu."


Phó Chân sửng sốt một chút, có chút chần chờ, hắn căn bản không thể nghĩ ra được ai sẽ đến tìm mình, hắn đã không có thân nhân, không có bằng hữu.


Người đang đứng đợi ở bên ngoài công trường, sẽ là ai đây?


Hắn đem xe cút kít đặt sang một bên, kéo đôi chân đau nhức hướng cửa đi tới.


Đốc công nhìn tốc độ như ốc sên của Phó Chân, lại bổ sung một câu: "Cho cậu mười phút, đi nhanh về nhanh a."


Phó Chân lên tiếng, chịu đựng đau đớn bước nhanh hơn.


Phó Đình không nghĩ tới sẽ nhìn thấy một màn này, trong trí nhớ của hắn, người kia luôn ăn mặc chỉnh tề, người đệ đệ luôn cao ngạo lại tự phụ hiện tại lại ăn mặc một bộ quần áo lao động tràn đầy bụi bặm, trên mặt dính đầy bụi đất, hắn hơi khom lưng, đi đường cũng không vững.


Hắn đã thấy hình ảnh này của Phó Chân qua ảnh chụp, chính là lúc ấy luôn cảm thấy có chút không chân thật, cái việc làm này thì hẳn là một tiểu thiếu gia như Phó Chân sẽ không bao giờ đụng tới, cho tới lúc này chính mắt hắn trông thấy một màn này.


Phó Chân cũng không nghĩ tới người tìm mình sẽ là Phó Đình, hắn dừng lại bước, xoay người rời đi, Phó Đình ở phía sau gọi hắn lại: "Ta có việc muốn nói với ngươi."


Phó Chân cảm thấy mình cùng Phó Đình đã không còn gì để nói, lưng hắn dần dần thẳng tắp, trở nên cứng đờ, hắn trước sau không muốn quay đầu lại, gặp mặt Phó Đình.


Hắn không thể nghĩ ra lý do tại sao mà Phó Đình muốn tới gặp mình, lẽ nào hắn nhớ tới chuyện của hai năm trước, cảm thấy lúc ấy quá mức nhân từ với mình, hiện tại muốn vì Đường Loan Loan xả một hơi sao?


Phó Đình lãnh đạm, mở miệng nói: "Nếu ngươi ngày mai còn muốn ở lại đây, thì bây giờ ngươi nên lưu lại."


Phó Chân: "......"


Hắn quay đầu, yên lặng nhìn Phó Đình, đáy lòng hắn như bị đâm thủng một lỗ, gió Bắc từ nơi đó gào thét thổi qua.


Lần đó ở quán bar nhìn thấy Phó Đình, hắn cho rằng chính mình có thể hoàn toàn buông xuống, nhưng hôm nay hắn lại lần nữa nhìn thấy Phó Đình, mới biết được không phải cứ xóa tấm ảnh ở trong album, thì họ sẽ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của mình, mỗi lần nghĩ đến bọn họ hoặc là nhìn thấy bọn họ, lại giống như là dùng một con dao cùn cắt thịt, hắn không biết khối thịt này khi nào mới có thể rơi xuống, chỉ là quá trình cắt đi khối thịt này lại lôi theo cả gân, làm cho huyết nhục mơ hồ, máu tươi đầm đìa.


Hắn đối Phó Đình nói: "Tôi còn muốn làm việc, có chuyện gì chờ tôi tan tầm rồi nói sau."


Phó Đình không để bụng câu đáp lại của Phó Chân, nói: "Thời gian của tôi có hạn."


Phó Chân cười khổ một tiếng, thần sắc có chút ảm đạm, hắn hướng Phó Đình hỏi: "Như vậy xin Phó tiên sinh đưa cho tôi nửa ngày tiền công, 50 đồng."


Phó Đình nhìn về phía Phó Chân, biểu tình của Phó Chân thực bình tĩnh, trong ánh mắt cũng không có ý tứ vui đùa, Phó Đình nhíu mày, đại khái không nghĩ tới Phó Chân sẽ nói ra câu tục khí như vậy.


Hắn hiện tại hẳn nên lấy 100 đồng từ trong ví ra ném lên mặt Phó Chân, hoặc cười lạnh một tiếng nói vài câu trào phúng.


Nhưng mà hiện tại hắn cái gì cũng làm không được, hắn thấy được thân ảnh mình ở trong đôi mắt của Phó Chân, như một con quái vật đang giương nanh múa vuốt, Phó Đình chỉ cảm thấy như có một chậu nước lạnh đổ từ trên đầu xuống, làm hắn lạnh đến tận xương cốt, máu toàn thân như bị động lại.


Qua hồi lâu, hắn nói: "Buổi tối ta tới tìm ngươi."


Nói xong, hắn nhìn thoáng qua Phó Chân, xoay người đánh xe rời đi.


Thân ảnh Phó Đình rời đi có chút chật vật, Phó Chân không để ý đến dị thường của Phó Đình, hắn không muốn biết trong đâu Phó Đình suy nghĩ cái gì, cũng không muốn biết hắn tìm mình tới làm cái gì, chỉ hy vọng có thể vĩnh viễn đều không cần nhìn thấy hắn.


Nhưng hắn luôn luôn không được như ý nguyện, thời điểm chạng vạng khi hắn tan tầm, liền gặp Phó Đình đã đợi ở dưới lầu, hắn quả nhiên như ước hẹn lúc chiều tới tìm mình.


Phó Chân dựa vào bức tường sau lưng để chắn bớt gió, như vậy chân trái sẽ dễ chịu một ít. Phó Dình đứng ở phía đối diện không nói câu nào, như là một cây đầu gỗ, Phó Chân còn sốt ruột trở về vẽ, chỉ có thể chủ động mở miệng hỏi hắn: "Phó tiên sinh rốt cuộc có chuyện gì?"


Phó Đình nói: "Ta muốn mua bản quyền điện ảnh của Sa Châu ký."


Nguyên lai là vì cái này, Phó Chân nhớ tới mấy ngày trước còn có người hướng mình mua cái này, bất quá bị mình cự tuyệt, như vậy xem ra người kia hẳn là do Phó Đình phái tới.


Hắn như thế nào lại tâm huyết dâng trào muốn mua bản quyền của Sa Châu ký sự, Phó gia lại không mở công ty giải trí, Phó Chân hơi nghĩ một chút liền minh bạch, Phó gia tuy rằng không mở công ty giải trí, nhưng có một cái nữ nhi bảo bối hỗn ở giới giải trí, bản quyền của Sa Châu ký sự hơn phân nửa là mua đưa cho Đường Loan Loan.


Phó Chân cự tuyệt Phó Đình: "Tôi không bán."


Phó Đình nhìn Phó Chân, sắc mặt âm trầm giống như có thể vặn ra nước, hắn tiến lên một bước, Phó Chân hoảng sợ, chân trái đứng không vững làm hắn hít một hơi khí lạnh, nhưng cũng không kêu đau.


Phó Đình cúi đầu, nhìn về phía chân trái của Phó Chân chân, sau một lúc lâu hắn mở miệng: "...... Chân của ngươi?"


Phó Chân biểu tình có chút tái nhợt, một lát sau, hắn ngẩng đầu nhìn Phó Đình, trong ánh mắt mang theo một tia trào phúng, hắn nhẹ nhàng mở miệng, hướng Phó Đình hỏi: "Phó tiên sinh hiện tại là muốn uy hiếp tôi, đem một cái chân khác của tôi đánh gãy sao?"


Phó Chân nói xong câu này lại cúi đầu, lông mi thật dài khẽ khép lại, không có người biết lúc này không biết trong lòng hắn nghĩ gì.


Phó Đình ngây ngẩn cả người, vừa mới rõ ràng không phải ý tứ này, hắn chỉ là...... Chỉ là muốn hỏi chân hắn hiện tại thế nào.


Hắn cũng khinh thường không muốn giải thích với Phó Chân, dùng ngữ điệu lạnh nhạt như đang bàn công việc đối Phó Chân nói: "Phòng làm việc của Sa Châu ký sự là do ta và ba ba giúp ngươi xây dựng, hậu kỳ phối âm của Sa Châu ký sự cũng là ta tìm người giúp ngươi, nếu không có chúng ta bộ Sa Châu ký sự này căn bản không có khả năng được truyền ra, ngươi nói, ta cùng ba ba hẳn là chiếm không ít cổ phiếu trong đó."


Phó Chân đột nhiên ngẩng đầu, thẳng tắp mà nhìn Phó Đình, con ngươi màu đen giống như một cái vực sâu, đem linh hồn Phó Đình hút vào trong đó.


Trái tim Phó Đình giống như bị búa đập một phen, hắn mím môi, nhưng mà còn không đợi hắn mở miệng, liền nghe được Phó Chân nói: "Được, tôi bán cho các người."


Ngữ điệu nhẹ nhàng, không hề nghe ra chút khó xử nào trong đó, Phó Đình quả thực muốn hoài nghi hồi nãy Phó Chân cự tuyệt là vì để tăng giá lên.


"Bản quyền của Sa Châu ký sự có thể cho anh," Phó Chân lặp lại một lần, "Nhưng tôi có hai cái yêu cầu."


Phó Đình không quá thích bộ dạng này của Phó Chân, hắn nhàn nhạt nói: "Ngươi không cần được một tấc lại muốn tiến một thước."


"Thứ nhất, tôi hy vọng anh, còn có Phó...... Phó Kiến Sâm tiên sinh, về sau đều không cần lại đến quấy rầy tôi," Phó Chân hơi tạm dừng một chút, hướng Phó Đình bổ sung, "Cho dù chúng ta ở trên đường gặp, cũng coi như cái người xa lạ đi."


Yêu cầu này không tính quá phận, thậm chí còn rất hợp tâm ý của Phó Đình, vốn dĩ nếu không phải bởi vì Loan Loan muốn bản quyềnđiện ảnh của Sa Châu ký sự, hắn cũng không muốn nhìn thấy Phó Chân, Phó Đình không chút do dự gật đầu: "Được."


Phó Chân cũng gật đầu theo, tiếp tục nói: "Thứ hai, về sau tôi sẽ không ra phần mới cho Sa Châu ký sự nữa, những chuyện xưa kia các người muốn biên như thế nào thì biên như thế nấy đi, không cần lại tới tìm tôi."


Ngữ điệu của Phó Chân dần dần bị đè thấp, trong đó lại mang theo một tia giải thoát.


"Có thể." Phó Đình gật gật đầu, Sa Châu ký sự cũng không phải do một mình Phó Chân hoàn thành, hắn có thể tìm những người làm việc ở phòng công tác lúc trước tới tiếp tục hoàn thành những phần còn lại của Sa Châu ký sự.


Phó Chân nâng lên tay, đối Phó Đình làm một cái thủ thế vỗ tay.


Vào mùa đông ban đêm luôn tới sớm hơn một chút, sắc trời bất tri bất giác tối sầm xuống, dưới ánh đèn mờ nhạt, Phó Đình có thể thấy được trên đôi bàn tay của Phó Chân có rất nhiều vết chai sạn.


Hắn hoảng hốt một chút, nhớ mang máng lúc trước, chính mình mỗi lần cùng Phó Chân hứa hẹn cái gì, đều sẽ đập tay một cái, cái này là hắn làm theo trong phim hoạt hình, lúc ấy hắn còn nhỏ, còn chưa đến tuổi đi học, cả ngày luôn ôm lấy gấu Teddy ngồi ở trên sô pha xem phim hoạt hình, ở trong vườn hoa phía sau biệt thự còn có quả bóng cao su nho nhỏ.


Chờ đến khi Phó Đình lấy lại tinh thần, Phó Chân đã thu hồi tay, hắn cười một tiếng, trong tiếng cười mang theo một tia châm chọc: "Thôi, hiện tại đập tay làm cái gì? Phó tiên sinh khi nào định ra hợp đồng, trực tiếp tìm tôi là được."


"Được." Phó Đình nói.


Phó Chân xoay người hướng về bên trong hành lang, đèn bên trong đã hỏng không ít cái, thân ảnh hắn dần dần biến mất trong bóng đêm.


Phó Đình đứng rất lâu, hắc ám cùng rét lạnh giống như u linh chuyển động ở chung quanh hắn, trong đầu hắn chốc lát lại là câu nói vừa rồi của Phó Chân, trong chốc lát lại là Đường Loan Loan làm nũng kêu chính mình ca ca, Phó Đình xoay người, lên xe, rời đi chỗ này.


Phó Chân lên cầu thang, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh lúc nhỏ của mình cùng Phó Đình, Phó Kiến Sâm...... Ba ba kêu nhũ danh của mình, mở ra hai tay đem hắn từ trên mặt cỏ bế lên cao, ca ca ở một bên nhìn đống sách bài tập bị hắn làm ướt, làm bộ thực tức giận đi tới giơ tay lên giống như muốn đánh mông hắn, hắn oa một tiếng kêu lên, ôm chặt lấy cổ ba ba, kiên quyết không buông tay.


Hắn cho rằng hắn sẽ không khóc, nhưng nước mắt lại là không tự chủ được rơi ra, dưới ánh đèn lờ mờ, hắn lảo đảo một bước, trực tiếp ngã ở chỗ ngoặt của cầu thang, liền không đứng dậy được nữa.



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.