Một Giấc Ngủ Dậy Ta Mang Thai

Chương 35


trước tiếp

Phó Chân liền hỏi Giang Hằng Thù: “Nơi nào không tồi?”


Giang Hằng Thù nghĩ nghĩ, trả lời: “Cốt truyện không tồi, diễn viên cũng được.”


Tuy rằng lúc Phó Chân quay chụp bộ 《 Xuân Hoa Sơn 》 chọn diễn viên đều là người mới, nhưng kỹ thuật diễn của bọn họ so với rất nhiều tiểu sinh lưu lượng tốt hơn rất nhiều.


“So với bộ phim chúng ta xem lúc Tết Nguyên Đán thì sao?”


Giang Hằng Thù nhớ lại một chút, bộ phim điện ảnh kia có những tình tiết gì hắn không nhớ nổi, vì vậy Giang Hằng Thù liền trả lời: “Hiệu ứng đặc biệt không tồi.”


Phó Chân lại hỏi Giang Hằng Thù đánh giá của hắn với bộ điện ảnh này, phát hiện Giang Hằng Thù có thể tìm ra hai cái ưu điểm, hắn thuyết phục mình tiếp tục hỏi thử xem thế nào, lúc này Phó Chân mới ý thức được để Giang Hằng Thù tới đánh giá 《 Xuân Hoa Sơn 》 có lẽ là quá sai lầm.


Người xem như Giang Hằng Thù là loại hình mà mấy đạo diễn có có tỉ suất xem thấp thích nhất.


Nhưng Phó Chân vẫn chưa buông tay, hắn lại hỏi Giang Hằng Thù: “Anh có thể xếp thứ tự cho bộ điện ảnh này không?”


Giang Hằng Thù nghiêm túc tự hỏi vài phút, cho ra đáp án phi thường đáng tiếc chính là, 《 Xuân Hoa Sơn 》 chiếm vị trí thứ hai.


Phó Chân cảm thấy thật thất bại, chẳng lẽ《 Xuân Hoa Sơn 》lại chẳng bằng một bộ phim không đến năm điểm trên douban ư, nhưng có lẽ sở thích của mỗi người không giống nhau, mà cũng có lẽ Phó Chân chờ mong quá nhiều đối với Giang Hằng Thù, không có biện pháp tiếp thu kết quả này, hỏi: “Vì cái gì bộ kia lại xếp trước?”


Giang Hằng Thù: “Bởi vì ngày đó xem cùng em.”


Tuy rằng những lời này nghe thực ngọt ngào, nhưng Phó Chân không có bị lời nói ngon ngọt mê hoặc, hắn nói: “Hôm nay bộ《 Xuân Hoa Sơn 》 chúng ta cũng xem cùng nhau mà.”


Giang Hằng Thù lắc lắc đầu: “Không giống nhau.”


Ngày tết Nguyên Đán đi xem phim kia, tâm tư của bọn họ không đặt vào phim điện ảnh, hắn có thể nhận được Phó Chân vẫn luôn nhìn mình, Phó Chân cho rằng hắn đang chuyên tâm xem điện ảnh, kỳ thật trong lòng hắn cũng giống như Phó Chân.


Hắn một bên nói, một bên duỗi tay đem Phó Chân ôm vào lồng ngực, khoảng cách hai người nháy mắt bị kéo gần, hơi thở ấm áp của Giang Hằng Thù đem Phó Chân bao bọc, bọn họ hướng về tiểu khu đi đến, đi qua hàng cây trụi lủi, bóng dáng hai người gắn bó ở bên nhau.


Phó Chân liền cái gì cũng không muốn hỏi.


Sau khi về đến nhà, Phó Chân đem túi lạp xưởng mua ở siêu thị lấy, phối hợp thêm chút rau dưa cùng trứng gà, làm một nồi cơm trộn thịt thơm ngát.


Sau khi ăn xong, hai người liền lên phòng ngủ làm việc của mình, nhưng Phó Chân lại không có tâm tình để vẽ, hắn nhớ tới kia bộ điện ảnh《 Xuân Hoa Sơn 》treo tên của Triệu Kim.


Phó Chân ngồi xuống đối diện Giang Hằng Thù, nhấp môi nhìn hắn, hắn rất ít khi lộ ra biểu tình đứng đắn trước mặt Giang Hằng Thù, Giang Hằng Thù buông quyển sách trên tay, lẳng lặng mà nhìn hắn.


Phó Chân hít sâu hai cái, rốt cuộc hạ quyết tâm, hắn hướng Giang Hằng Thù nói: “Giang Hằng Thù, em có nột việc phải thú nhận với anh.”


Giang Hằng Thù gật gật đầu, không nói gì, chỉ là lẳng lặng mà nhìn hắn, trong ánh mắt tràn đều là nhu tình.


Phó Chân rũ mi mắt xuống, hắn không dám đối diện với Giang Hằng Thù, hắn mở miệng nói về thân thế của mình cho Giang Hằng Thù, hắn kể về ân oán của hắn với Đường Loan Loan, rồi kể về sự yêu mến xen lẫn hận thù đối với cha con Phó Kiến Sâm, Phó Đình, còn có《 Sa Châu ký sự 》 cùng 《 Xuân Hoa Sơn 》.


“……《 Xuân Hoa Sơn 》 là tác phẩm tốt nghiệp em chụp từ hai năm trước, sau khi kết ân oán với Đường Loan Loan, liền bị phong sát, không biết Triệu Kim lấy được từ đâu. Mấy ngày tới em muốn đem chứng cứ liên quan tới việc Triệu Kim đánh cắp《 Xuân Hoa Sơn 》toàn bộ thả ra, chỉ là nếu như làm như vậy nhất định sẽ khiến cho Đường Loan Loan chú ý, bọn họ nhất định sẽ giúp Triệu Kim phản công, đến lúc đó chúng ta sẽ gặp không ít rắc rôi, có lẽ cũng sẽ ảnh hưởng đến công việc của anh.……”


Thanh âm của Phó Chân càng ngày càng nhỏ, tuy rằng hắn không biết hiện tại Giang Hằng Thù làm việc gì, nhưng chỉ cần nghĩ tới việc mình làm sẽ làm hắn bị bọn Phó Kiến Sâm chèn ép đến chỉ có thể làm việc ở công trường, Phó Chân liền cảm thấy đau lòng.


Kỳ thật như bây giờ cũng rất tốt, hắn với Giang Hằng Thù có nhà của riêng mình, bọn họ có thể hạnh phúc mà sống với nhau cả đời, đây là việc mà sau khi hắn bị đuổi ra Phó gia cũng không dám tưởng tượng.


Chỉ là hắn không cam lòng, bao nhiêu tâm huyết của hắn bị người khác lấy ra chà đạp, nhưng sau một thời gian sẽ có ngày hắn quên đi chuyện này.


Phó Chân thở dài một hơi, huơbgs Giang Hằng Thù nói: “Thôi, cứ như vậy đi.”


Hắn không muốn làm cái gì nữa, chỉ cần có thể bảo hộ gia đình sống thật bình an là được rồi.


Giang Hằng Thù an tĩnh nghe Phó Chân kể lại, chờ đến khi Phó Chân trầm mặc, hắn mới nhẹ giọng hướng Phó Chân nói: “Muốn làm cái gì liền đi làm đi, không cần cố kỵ thay anh, có yêu cầu gì cần hỗ trợ, cùng anh nói một tiếng là được.”


Phó Chân ngẩng đầu, dưới ánh đèn, đôi mắt xanh thẳm của Giang Hằng Thù chiếu rõ ảnh ngược của ngược mình, dưới đấy lòng Phó Chân như được tiếp thêm lực lượng, hắn cảm giác mình không còn nhỏ bé như trước nữa.


Giang Hằng Thù ngồi thẳng thân thể, đem lưng đứng thẳng, lấy một loại tư thế trịnh trọng thời cổ xưa, hướng Phó Chân nói: “Thực xin lỗi, vẫn luôn không giới thiệu chính thức cho em.”


Phó Chân chớp chớp mắt, bị Giang Hằng Thù ảnh hưởng, cũng đem thân thể ngồi thẳng, hắn nhìn Giang Hằng Thù, không biết kế tiếp Giang Hằng Thù muốn nói cái gì.


“Anh tên gọi Giang Hằng Thù, đến từ Hạc Khê Giang gia, tổ tiên làm buôn bán nhỏ, sau trải qua mấy thế hệ sinh ý dần dần lớn, cha anh là chủ tịch tập đoàn Hạc Minh, mẹ là hiệu trưởng của một trường đại học.”


Phó Chân trực tiếp ngây ngẩn cả người, hắn nghĩ tới điều kiện gia đình của Giang Hằng Thù hẳn là không tồi, nhưng chưa từng nghĩ tới hắn đến từ Hạc Khê Giang gia, hắn lúc trước không quan tâm đến sinh ý trong nhà nhưng vẫn nghe đến cái tên Giang gia.


Hắn ngơ ngác mà nhìn mình Giang Hằng Thù trước mặt, hoàn toàn không có cách nào tưởng tượng đến người thừa kế duy nhất của Giang gia sẽ có một ngày làm việc ở cùng công trường với mình, hắn nhớ tới hình ảnh Giang Hằng Thù mỗi ngày mặc bộ quần áo lao động màu xanh, đi khiêng bao cát ở công trường, bây giờ hắn cảm thấy việc đó có chút không chân thật.


Qua một hồi lâu, Phó Chân mới tìm lại được âm thanh của mình, hắn hướng Giang Hằng Thù hỏi: “Anh…… Tại sao anh lại đến công trường làm việc?”


Giang Hằng Thù giải thích: “Đây có thể là một bùng phát từ bệnh con nhà giàu. Sau khi tốt nghiệp anh ra nước ngoài làm lính đánh thuê, mấy hôm trước mới nhận được một nhiệm vụ, đi điều tra vụ án mất tích ở công trường.”


Phó Chân như một cây đầu gỗ, sau một lúc lâu mới a một tiếng, như cũ cảm thấy khó tin, hắn thân thể hắn hơi suy sụp, biểu tình hoảng hốt.


“Đúng rồi,” Giang Hằng Thù bỗng nhiên lại đã mở miệng, “Anh thu hồi câu nói lúc trước.”


“Cái gì?” Phó Chân nhấc lên tinh thần, sợ hắn lại nói ra câu kinh người gì nữa.


Giang Hằng Thù cong nhẹ khéo miệng, hướng Phó Chân nói: “《 Xuân Hoa Sơn 》 là hay nhất.”


Phó Chân trong phút nở một nụ cười, trên má lộ ra hai lúm đồng tiền, như là một con chó con mới thoát ra khỏi xiềng xích, vui vẻ vẫy đuôi với Giang Hằng Thù, Giang Hằng Thù ôm chặt hắn, nhẹ nhàng vỗ về lưng hắn.


Giang Hằng Thù thấp giọng nói bên tai Phó Chân: “Muốn làm cái gì cứ làm, anh sẽ giúp em.”


Phó Chân cũng không cần Giang Hằng Thù trợ giúp mình cái gì, hắn chỉ cần Giang Hằng Thù không phải chịu bất kì tổn thương nào trong sự kiện này, hiện tại đã biết thân phận của Giang Hằng Thù, hắn cũng có thể buông tay đi làm.


Sau khi 《 Xuân Hoa Sơn 》 chiếu được không lâu, trên mạng liền xuất hiện người nói bộ điện ảnh này không phải do Triệu Kim quay chụp, là do một vị đạo diễn mới quay chụp, nhưng người này vừa xuất hiện không lâu, liền bị thủy quân (1) áp xuống, không tạo nổi chút bọt nước.


Sau lại được Triệu Kim vận dụng lực lượng tư bản, đem toàn bộ tài khoản nói hắn ăn cắp xử lý.


Mà các diễn viên trong《 Xuân Hoa Sơn 》cũng bị cản trở gây sức ép, nghề diễn của họ ngày càng gập ghềnh nhấp nhô, nhưng có một số người hiểu phải nịnh nọt như thế nào, thực mau liền tìm được lối ra, nhưng cũng có một số bộ phận trời sịn ngạo cốt, bất luận kẻ nào uy hiếp đều không thể khiến cho bọn hắn khuất phục.


Trong cuộc họp báo《 Xuân Hoa Sơn 》tổng cộng chỉ có ba người diễn viên, mà trong ba vị này lại chỉ tới một vị, một phần do bộ phim này đã quay từ hai năm trước, rất nhiều diễn viên đã ra khỏi vòng này, nên Triệu Kim tìm không thấy người, mà một phương diện khác, có người không chấp nhận Triệu Kim là đạo diễn bộ điện ảnh này, Triệu Kim tất nhiên sẽ không mời người này tới, đồng thời còn tìm người uy hiếp bọn họ, nếu bọn họ dám đem chân tướng nói ra, hắn sẽ để bọn họ hối hận cả đời.


Mà Phó Chân thì đang chờ cơ hội, hắn chờ tới khi bộ phim này ngày càng nổi, phòng bán vé ngày càng bán được nhiều, đến lúc đó mới đem đồ vật thả ra, lúc này Triệu Kim mới có thể càng thảm hại hơn.


……


“Bộ điện ảnh này……” Phó Kiến Sâm ấn cái trán, chỉ cảm thấy như có một cái giũa không ngừng ma sát đầu hắn, làm hắn chịu đủ tra tấn, “Là bộ mà năm đó Phó Chân quay chụp sao?”


Bí thư không hiểu ra sao, căn bản không biết Phó Kiến Sâm nói vấn đề này là có ý tứ gì.


Rất lâu sau đó lúc sau, bí thư lại nghe thấy Phó Kiến Sâm nói với mình: “Mua cho tôi một vé xem《 Xuân Hoa Sơn 》.”


Bí thư đáp ứng, thực mau liền đem chuyện này làm tốt, ngay lúc Phó Kiến Sâm tan tầm, liền đem vé đưa đến tay hắn.


Sau khi từ rạp chiếu phim về, bí thư phát hiện hai con mắt của Phó Kiến Sâm đều đỏ, hắn đi theo Phó Kiến Sâm nhiều năm như vậy, còn chưa bao giờ thấy bộ dạng này của hắn.


“Trở về đi.” Phó Kiến Sâm chậm rãi nói, thanh âm của hắn có chút khàn khàn.


Sau khi Đường Loan Loan về đến nhà tìm không thấy Phó Kiến Sâm, liền hướng người hầu dò hỏi coi hắn ở đâu, đám người hầu nói mới hắn từ công ty trở về sau đó liền đi hoa viên, đến bây giờ còn chưa trở lại.


Đường Loan Loan đi tới hoa viên tìm Phó Kiến Sâm, phát hiện Phó Kiến Sâm đứng ở một hòn núi giả không nhúc nhích, phảng phất như một pho tượng, Đường Loan Loan mở miệng hỏi hắn: “Ba ba ngài đang tìm cái gì?”


Trong lòng Phó Kiến Sâm có một thanh âm đang không ngừng hướng hắn nói, không cần quay đầu, không cần quay đầu, chính là khi bị Đường Loan Loan kêu vài tiếng ba ba, thân thể hắn hoàn toàn không chịu khống chế mà chuyển xoay qua. Khi Hắn nhìn đến đôi mắt Đường Loan Loan, trong phút chốc liền cảm thấy núi giả cũng không còn quan trọng, hắn hướng Đường Loan Loan nở nụ cười: “Không có việc gì, đi thôi, bên ngoài lạnh lắm, chúng ta trở về đi.”


“Dạ được.” Đường Loan Loan gật đầu, đi tới ôm lấy cánh tay Phó Kiến Sâm, khéo mắt liếc qua hòn núi giả mà Phó Kiến Sâm vừa nhìn, nàng cũng không phát hiện ra hòn núi giả ấy có gì đặc biệt.


(1) Thủy quân: Là một nhóm người được thuê tiền để định hướng truyền thông theo ý mình.



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.