Một Giấc Ngủ Dậy Ta Mang Thai

Chương 37


trước tiếp

Chuyện này phát sinh lúc Triệu Kim đang bận live stream trực tiếp, hắn vừa mới tiếp xúc loại hình phát sóng trực tiếp mà có thể đối mặt với các fan này nên cảm thấy thực hứng thú, cho nên trong khoảng thời gian này mỗi ngày sẽ live stream nửa giờ, cùng các fan điện ảnh tâm sự, trả lời một ít vấn đề của bọn họ, hắn thập phần hưởng thụ cảm giác được người theo đuổi như vậy.


Triệu Kim tuy rằng lớn tuổi, tóc cũng không quá nhiều lại có chút hói đầu, nhưng là lớn lên cũng không tồi, hơi chỉnh trang một chút thì cũng đẹp hơn các đạo diễn khác rất nhiều.


Dưới những các loại khen ngợi, tuy rằng ngẫu nhiên sẽ xuất hiện tin nói hắn là tra nam nhưng rất nhanh sẽ bị quản lý viên của hắn cắt bỏ, nói tóm lại bầu không khí vẫn là rất hài hòa.


Triệu Kim luôn lựa những lời dễ nghe để nói, bằng không sao năm đó dưới tình huống nghèo túng vẫn có nữ nhân tình nguyện đi theo hắn, các loại chê cười hạ bút thành văn, còn có fans cùng hắn nói giỡn, nếu là tương lai hắn không làm đạo diễn nữa, có thể đi hát với Quách lão sư.


Triệu Kim vừa chê cười xong, màn hình bị một tầng ha ha ha ha bao trùm, tại đây Triệu Kim phát hiện có fan điện ảnh đưa ra vấn đề.


—— Triệu đạo diễn, thời điển ngài quay chụp 《 Xuân Hoa Sơn 》, điều làm ngài khó quên nhất là cái gì?


Triệu Kim làm bộ làm tịch mà nhíu nhíu mày, “Thời điểm tôi quay chụp 《 Xuân Hoa Sơn 》, có lão bằng hữu đem học sinh của hắn đưa tới chỗ tôi học tập một ít kỹ xảo, nhưng cái học sinh này tâm cao khí ngạo, ăn không hết khổ, còn có chút tự đại, ai nói đều không nghe, cuối cùng không tới hai ngày liền chạy mất, hắn vốn là người học sinh mà lão bằng hữu ta yêu thích nhất, nhưng lăn lộn nhiều năm như vậy một chút thành tích cũng không có, cho nên người trẻ tuổi a, vẫn nên khiêm tốn một chút mới tốt.”


Triệu Kim vừa nói xong câu này, phòng trực tiếp của hắn đột nhiên dũng mãnh tiến vào một lượng lớn tài khoản mới, bọn họ hoàn toàn làm lơ không khí hài hòa trong phòng, trực tiếp mắng Triệu Kim là cái ăn trộm, mắng hắn không biết xấu hổ, quả nhiên là tên cặn bã.


Triệu Kim còn không rõ có chuyện gì xảy ra, lúc đang chuẩn bị hỏi một câu, di động hắn vang lên, Triệu Kim cầm lấy di động, rời đi màn ảnh.


Hắn mới vừa mới nhận điện thoại, đầu bên kia liền mở miệng hỏi hắn: “Bộ《 Xuân Hoa Sơn 》kia của cậu rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”


Triệu Kim vẫn không hiểu ra sao: “Xảy ra chuyện gì cơ?”


“Trên mạng có người nói, 《 Xuân Hoa Sơn 》 không phải do cậu chụp.”


“Đây là lời nói vô căn cứ, là bôi nhọ!” Triệu Kim lập tức phản bác, ngữ khí thập phần tức giận, nhưng là ngoài miệng tuy nói như vậy, trong lòng lại chột dạ, hắn nghe người ta nói Phó Chân đã chết, lúc này mới dám đem 《 Xuân Hoa Sơn 》 lấy ra, thay tên của mình đem đi chiếu phim.


Chẳng lẽ Phó Chân không chết? Hoặc có người biết chuyện này?


Người nọ tiếp tục hỏi Triệu Kim: “Trên mạng bọn họ thả ra cái gì tôi chưa kịp xem, chỉ muốn hỏi lại cậu một câu,《 Xuân Hoa Sơn 》thật sự do cậu chụp?”


Triệu Kim đương nhiên sẽ không nhận, hắn nếu nói do mình trộm thành quả của người khác, vậy thì sẽ không còn ai giúp hắn, hắn nhận thức rất rõ ràng lúc này mình chỉ có thể phủ nhận, chỉ có đánh chết cũng không thừa nhận mới tìm được đường sống.


Hắn ngữ khí khẳng định mà nói: “Đương nhiên, không phải ta còn ai vào đây?”


“Hy vọng là thế.” Người nọ nói xòn bốn chữ này liền tắt điện thoại.


Triệu Kim về lại phòng trực tiếp của mình, vẫn có rất nhiều lời nói ô uế khó nghe, Triệu Kim nhẹ nhàng khụ một tiếng, hướng các fans trong phòng nói ra tám chữ: “Thanh giả tự thanh, đục giả tự đục”, sau đó hắn liền tắt đi phát sóng trực tiếp.


Sau khi Triệu Kim kết thúc phát sóng trực tiếp liền ngay lập tức đăng nhập Weibo, cái tiêu đề “Xuân Hoa Sơn đạo diễn không phải Triệu Kim” đã trở thành hot search, treo ở vị trí thứ nhất, mà bên trong hơn bốn mươi điều hot search, cũng có bảy tám điều là chuyện này.


Triệu Kim cả người đều phát run, ngón tay run run rẩy rẩy đem hot search đầu tiên click mở.


Phó Chân chuẩn bị chứng cứ thập phần hoàn thiện, nhưng cũng không đem chúng nó thả hết lên mạng, dân mạng chỉ có thể thấy một đoạn video ngắn hơn hai mươi phút, trong video gương mặt của đạo diễn chân chính của bộ《 Xuân Hoa Sơn 》bị làm mờ, mà Triệu Kim thì đang ngồi một bên ghế chơi điện thoại, một lát sau, hai người liền tranh chấp do một màn diễn vừa chụp tốt, Triệu Kim kiên quyết muốn đối phương chụp lại, nhưng đối phương không muốn.


Triệu Kim tức muốn hộc máu hạ, đối với tên kia đạo diễn rống lớn: “Chính ngươi chụp đi, ta mặc kệ ngươi!”


Hắn nói xong lời này, xách quần áo lên xoay người hướng bên ngoài phim trường đi đến.


Từ này đoạn video này hoàn toàn có thể thấy được, Triệu Kim cũng không phải đại diễn của《 Xuân Hoa Sơn 》, mà rất nhiều lý niệm của hắn không hợp với đạo diễn của 《 Xuân Hoa Sơn 》.


Triệu Kim liếc mắt một cái liền nhận ra người có khuôn mặt bị làm mờ kia là Phó Chân, đoạn video này chẳng lẽ là do Phó Chân thả ra?


Triệu Kim tắt di động, đặt mông ngồi ở trên sô pha, nhắm mắt lại, bắt đầu cân nhắc muốn đem chuyện này giải quyết như thế nào.


Hắn phát hiện bộ 《 Xuân Hoa Sơn 》trong lúc thu thập di vật của lão bằng hữu, mà Phó Chân đúng là học sinh đắc ý nhất của vị lão bằng này.


……


Đến tối Phó Chân liền nhận được điện thoại của đạo diễn Triệu Kim, Phó Chân đem điện thoại tiếp nhận, người bên kia liền không xác định mà kêu tên của hắn: “Phó Chân.”


“Ai vậy?” Phó Chân hỏi.


“Tôi là Triệu Kim.”


Phó Chân a một tiếng, bừng tỉnh đại ngộ nói: “Nguyên lai là đạo diễn Triệu a, ngài tìm tôi có chuyện gì?”


“Cậu không cần giả bộ hồ đồ với tôi, những thứ trên mạng kia là do cậu thả ra đi?” Triệu Kim ở trong điện thoại lớn tiếng chất vấn Phó Chân.


Phó Chân nhăn mặt đem điện thoại rời xa lỗ tai một chút, Giang Hằng Thù ngồi một bên xử lý văn kiện cũng nghe thấy thanh âm của Triệu Kim, hắn ngẩng đầu, nhìn Phó Chân.


Phó Chân hướng Giang Hằng Thù chớp mắt, sau đó ngữ khí mang ý cười nói: “Đạo diễn Triệu ngài đang nói cái gì vậy? Tôi nghe không hiểu gì cả.”


“Cậu không cần giả bộ hồ đồ, trừ bỏ cậu sẽ không có ai làm chuyện này, nhưng là tôi muốn nói cho cậu, cậu cho rằng thả ra mấy thứ kia là có thể xoay người sao? Cậu đã quên năm đó cậu đã làm gì Đường Loan Loan sao? Chỉ cần cậu thò đầu ra, Phó gia cùng Tần Chiêu đều sẽ không bỏ qua cho cậu.”


Phó Chân ồ một tiếng: “Ngài còn có chuyện gì muốn nói nữa không?”


Triệu Kim nói lời tàn nhẫn với Phó Chân: “Phó Chân ta nói cho ngươi, nếu ta sống không tốt, ngươi cũng đừng hòng sống tốt.”


Ngữ điệu Phó Chân thực bình tĩnh, cũng không đem lời nói của Triệu Kim để trong lòng: “Chúng ta đây liền rửa mắt mong chờ.”


Ngay sau đó hắn bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, nhắc nhở Triệu Kim nói: “Đúng rồi, tôi muốn nhắc ngài một câu, chắc hẳn ngài sẽ sớm nhận được lệnh kêu gọi từ tòa án.”


Triệu Kim trước mắt chỉ biết Phó Chân đem này đó video phát tới trên mạng, cũng không biết hắn đưa đơn lên toà án, vừa nghe lời này quả thực mắt muốn lòi ra luôn, hắn quát: “Phó Chân, ngươi tưởng rằng ngươi vẫn là tiểu thiếu gia của Phó gia sao, tất cả mọi người muốn ——”


Triệu Kim còn chưa nói xong, Phó Chân liền cắt đứt điện thoại, thuận tiện đem dãy số này kéo vào sổ đen, thế giới lại tiếp tục an tĩnh.


Giang Hằng Thù lắc lắc đầu, cúi đầu tiếp tục xử lý văn kiện.


Phó Chân cầm lấy máy tính, bắt đầu vẽ phác thảo mà hắn mới nhận ngày hôm nay, toàn bộ số tiền hắn tiếp bản thảo đều dùng để mời thủy quân, túi tiền trong tay cũng đã xẹp lép, hắn cần thiết nắm chặt thời gian làm nó phồng lên một lần nữa.


Không biết Đường Loan Loan còn có thể tiếp tục quay chụp《 Sa Châu ký sự 》hay không, Phó Chân một bên vẽ một bên suy nghĩ, chỉ là muốn từ trên tay Đường Loan Loan cầm đến một bút bồi thường chỉ sợ không quá dễ dàng, không phải tình huống đặc biệt, hắn thật sự không muốn giao tiếp với những người đó.


Hy vọng lúc này có thể thuận lợi cầm chút bồi thường từ tay Triệu Kim, chờ khi lấy được số tiền này, hắn liền có thể tiếp tục sáng tác《Sa Châu ký sự》còn đang dang dở.


Phó Chân đem hết thảy kế hoạch nghĩ rất tốt, chỉ là không nghĩ tới chó cuống lên cũng sẽ nhảy tường.


Sau khi Triệu Kim cùng Phó Chân hiệp thương thất bại, hắn liền thức đêm viết một đoạn Weibo gửi đi ra ngoài, trên Weibo giải thích bộ điện ảnh này mới đầu xác thật là do người kia quay chụp, hắn làm chỉ đạo, nhưng là về sau bên chế tác không hài lòng người kia, liền đổi thành chính mình, dù sao các fan lại không biết Phó Chân chính là người chế tác.


Đoạn Weibo này của Triệu Kim quả thực xem như quan hệ xã hội thất bại, dù sao ở phương diện này chỉ có trữ tình, nửa điểm chứng cứ đều không có. Người xem qua điện ảnh cùng video đều có thể nhận ra, toàn bộ ý tưởng của《 Xuân Hoa Sơn 》đúng là của vị đạo diễn khác, dân mạng lại không phải kẻ ngốc, đâu có thể tùy ý lừa gạt bọn họ.


Triệu Kim mới vinh quang được mấy ngày, liền một đi không trở lại, hắn đang tính toán dưới tình huống cá chết lưới rách đem thân phận Phó Chân công bố ra ngoài, thế nhưng Đường Loan Loan lại liên hệ hắn.


Địch nhân của địch nhân chính là bằng hữu, sau khi biết tình cảnh của Triệu Kim, Đường Loan Loan lập tức liền ý thức được đây là cơ hội của mình, nàng tìm tới Triệu Kim, nói với hắn chỉ giết chết Phó Chân, nàng có thể tìm người giúp Triệu Kim làm sáng tỏ chuyện này, làm chuyện này hoàn mỹ mà rơi xuống màn che, hắn vẫn là đạo diễn thiên tài như cũ.


Triệu Kim biết Phó Kiến Sâm đối với Đường Loan Loan là hữu cầu tất ứng, nếu ba ba cùng ca ca Phó Chân vì hắn lên tiếng, vậy thì những xinh quang đã mất kia có thể toàn bộ trở lại.


Triệu Kim vừa mới trải qua từ thiên đường rơi xuống địa ngục thống khổ, hiện tại hoàn toàn ngu ngơ, mà câu nói của Đường Loan Loan chính là cọc rơm rạ cuối cùng, hắn không chút do dự bắt lấy.


Thời điểm hắn nghèo túng nhận thức rất nhiều hạng người trong xã hội, những người này phần lớn đều rất liều mạng, chỉ cần đưa tiền, bọn họ cái gì cũng dám làm.


Sau khi tra được địa chỉ của Phó Chân, Triệu Kim liền ủy thác những người này tới hoàn thành nhiệm vụ.


Phó Chân đối trận ám sát này, hoàn toàn không biết gì cả, hắn bây giờ đang ở ra tiệm cắt tóc sửa sang một phen, sau đó lúc chạng vạng Giang Hằng Thù lại đây tiếp hắn, bọn họ cùng nhau về nhà.


Những người muốn giết Phó Chân thấu bên người hắn có một nam nhân khác lập tức có chút do dự, người dẫn đầu lại rất tàn nhẫn độc ác, trực tiếp mở miệng nói: “Đâm!”


Đâm một cái là chết, hai cái cũng là chết, vừa lúc làm cho bọn họ đi âm phủ làm bạn!



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.