Người Đàn Ông Bước Ra Từ Ngọn Lửa

Chương 47: Thiếu


trước tiếp

Edit: windy


Trời dần dần lạnh, gió đêm yên tĩnh, chỉ vang lên tiếng lá cây sào sạt.


Lâm Lục Kiêu không nói một lời ngồi ở trong xe, cách một lớp cửa sổ thủy tinh nhìn cô, mấy ngày không gặp, cảm thấy Nam Sơ lại đẹp lên.


Anh đối với phụ nữ đẹp hay không đẹp không có khái niệm gì.


Mắt to miệng nhỏ nhắn mũi thẳng theo ý anh là tiêu chuẩn rồi.


Lúc mấy anh em uống rượu cùng nhau, Đại Lưu sẽ nói đó như này là đẹp, chân dài eo thon, anh liếc mắt một cái, cảm thấy cũng chỉ thường thôi.


Trước kia cảm thấy bộ dạng cô cũng không tệ, nhìn lâu phát hiện ra còn rất đẹp mắt, thẳng đến gần đây...


Mỗi một lần thấy cô lại cảm thấy càng ngày càng xinh đẹp, nhưng chưa từng ở trước mặt Nam Sơ thừa nhận ra, cũng không có khả năng thừa nhận.


Từ lúc ở nghĩa trang liệt sĩ về cảm xúc vẫn chưa ổn lại, chuyện của Lâm Khai, trong khoảng thời gian này anh trầm mặc rất nhiều lần, trên mặt cũng không cười, Đại Lưu cũng biết thời gian này anh không thoải mái, không ai dám quấy rầy anh.


Lúc ở trong đội cũng lộ ra cảm xúc vài lần, cảm xúc này đè nén không có cách nào giảm bớt được.


Anh cúi đầu hít sâu, tận lực đem cảm xúc đè xuống, tự tiêu hóa.


Nam Sơ vốn đã tự trách chuyện của Lâm Khai rồi, nếu cảm xúc anh lại không đúng, cô rất mẫn cảm, rất dễ dàng sẽ thấy từ trên người anh.


Cô ở ngoài cửa sổ thấy anh không có phản ứng, bản thân liền ngoan ngoãn đứng ở bên cạnh chờ anh.


Lâm Lục Kiêu ngồi ở trên ghế, cắn chặt môi, hít hít cái mũi, lại thở hắt ra, điều chỉnh cảm xúc, nhìn ra ngoài cửa sổ, lấy chìa khóa, mở cửa xe đi xuống.


Nam Sơ liền đứng ở cạnh xe chờ, áo khoác che tới đầu gối, đôi chân lộ ra cũng không mặc thêm gì, hơi run run.


Lâm Lục Kiêu hai tay ôm ngực dựa ở trên cửa xe, nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, bỗng nhiên cúi đầu nở nụ cười, cảm xúc dần dần tươi lên.


...


Nam Sơ được anh đưa lên lầu, giống như vào thẳng phòng.


Cửa sổ phòng mở ra, ít gió liền lùa vào, trong phòng cũng có chút lạnh, Nam Sơ đứng ở cửa nhà cọ cọ chân, xoa xoa cánh tay, nói: “Thế nào...”


Môi liền bị người nào đó che lại rồi.


Trong phòng không bật đèn, chỉ có ánh trăng đạm bạc.


Chiếu lên hai bóng người đang dây dưa trên cửa, Nam Sơ bị Lâm Lục Kiêu đè ở trên ván cửa, vành tai bị cắn, cô thuận thế ôm cổ anh, đưa người qua.


Cô chủ động khiến Lâm Lục Kiêu càng khó điều khiển được, tăng thêm sức lực, quần áo từng chút từng chút cởi ra.


Nam Sơ bị đau, tay ôm trên cổ anh, cảm nhận nhiệt độ nóng bỏng như sắt của anh trên người cô.


Cô có chút lo lắng, dùng trán dán vào, “Anh thật nóng.”


Lâm Lục Kiêu đã không quan tâm cái khác, trực tiếp bế cô lên, đặt cô đến trên đầu tủ, cúi đầu cắn ở cổ cô, giọng nói đầy dục vọng, khàn khàn nói: “Muốn em.”


Nam Sơ run sợ, ngửa cổ mặc anh hôn, hai tay nhanh chóng ôm lấy anh chôn ở cần cổ mình.


Phòng rất yên tĩnh, ngoài cửa sổ tựa như không có tiếng động, gió thỉnh thoảng lại lùa qua cửa sổ, rồi lại yên tĩnh như cũ, trong phòng kích tình dâng lên, mỗi một động đều vừa vặn.


Nam Sơ rất ghét mùi mồ hôi đàn ông.


Có đôi khi ở trong tổ kịch lâu, mùi có chút hỗn tạp, ngửi thấy đã buồn nôn.


Nhưng rất kì quái.


Mùi của Lâm Lục Kiêu cô lại thấy thoải mái, đặc biệt là vào thời điểm này.


Cô rất hưởng thụ, ngón tay xuyên vào tóc anh, tóc ướt, cô yêu thích không buông tay.


“Vào phòng?” Anh đè ở bên tai cô thấp giọng.


Nam Sơ gật đầu, khẽ dạ.


Lâm Lục Kiêu đột nhiên đem một tay ôm cô từ trên tủ xuống, đặt trên vai, đưa vào trong phòng.


Quăng lên trên giường.


Anh cúi người xuống, nắm lấy chân của cô, kéo lại, đè ở dưới thân, một tay, cởi từng cúc áo ra, từng cái từng cái, chậm rãi rơi ra...


Quần áo bị anh quăng trên đất.


Bờ ngực cứng rắn, như tấm gạch chặt chẽ ép cô, Lâm Lục Kiêu cúi đầu nhìn cô, chậm rãi cúi xuống...


Nam Sơ nháy mắt giật mình một cái, giống như bị giật điện, cả người tê dại, cong mũi chân, mi mắt rung rung, lần trước chỉ có thể nói làm một nửa, anh liền phát hiện chỗ mẫn cảm của Nam Sơ là ở cổ, bây giờ, giống như thấy chỗ mẫn cảm mới, trên vai gáy.


Anh nhìn chằm chằm cô cười, chậm rãi gia tăng sức lực.


Nam Sơ cầu xin: “Đừng đừng...”


Chuyện này đối với đàn ông đều là vô sự tự thông, ai còn chưa từng xem qua mấy cái phim kia, nhiều loại đều có.


Lúc đó là lần đầu tiên, quả thật cô gái nhỏ này rất chặt, anh nhất thời không nhịn được.


Hễ lướt qua lãnh địa này, trong lòng cũng có suy nghĩ, ít nhiều gì cũng phải tìm lại tôn nghiêm của đàn ông lại.


Nam Sơ với chuyện này cũng phóng khoáng, gián tiếp rên ra âm cuối, Lâm Lục Kiêu nghe được nhịn không được chúi đầu che lại, sợ bị người khác nghe được, “Em kêu nhỏ chút.”


Nam Sơ như cố ý đối nghịch với anh,



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.