Nữ Hoàng La Hét

Chương 38


trước tiếp

Edit: babynhox - Cung Quảng Hằng

Tiếng trong máy radio ngừng, ngược lại bên này Lâm Xuyến bắt đầu thao thao bất tuyệt--


"Thế nào? không ngờ còn muốn bổ sung vào trí não mình thành nữ chính tiểu thuyết như vậy, người xinh đẹp đều là đồ đê tiện ngăn cản mày và chân mệnh thiên tử* của mày như hình với bóng đúng không?"


*chân mệnh thiên tử: người yêu đích thực

"Tố chất căn bản của nữ chính là cái gì biết không? Chính là cho dù người ta có đẹp như tiên thì biên kịch cũng miêu tả bình thường, cho nên nói loại người thấp kém như mày chính là bị lừa dối ở chỗ này đúng không? Tự cho rằng linh hồn mình thú vị lòng dạ lương thiện gì gì đó."


"Tao đã xem hình của mày rồi, cái mặt mâm răng hô mũi tẹt mắt hí, nếu nữ chính mà đổi thành bộ dạng và đức hạnh này của mày, vậy còn gọi là đặc thù của phim thần tượng nửa sao? Phải gọi là ngược đãi dạ dày của nam chính."


"Cuối cùng là xem cái gì? Xem mặt!"


Lâm Xuyến càng mắng càng tìm được trạng thái, nâng tay cầm máy radio đập mạnh về phía cửa sổ --


"Cảm thấy những nữ sinh như bọn tao ỷ vào xinh đẹp, mạnh vì gạo bạo vì tiền, được hoan nghênh khắp nơi, đoạt lấy nam thần bọn mày thầm mến đúng không? Phi! Người ta cũng không bị mù, không thích người đẹp chẳng lẽ thích bánh nướng mè vừng?"


"Có phải trong lòng mấy kẻ thua cuộc bọn mày đều nghĩ đúng là trời cao không công bằng đúng không? Ngồi ở nhà nằm trên giường nằm mơ liền hi vọng nam thần phát hiện linh hồn mày chớp sáng một chút, hoàn toàn tỉnh ngộ đá văng đám người có vẻ ngoài diêm dúa mê hoặc đê tiện như bọn tao và một lòng với mày đúng không?"


"Chính là như vậy, gối đầu kê cao một chút, đừng ngừng! Trong mộng thì cái gì cũng có. Đầu tóc mày thì lôi thôi, quần áo bẩn thỉu, tuổi còn trẻ thân thể liền phát tướng còn không biết xấu hổ cảm thấy tốt đẹp, đến đây, mày nói cho tao biết người không có phẩm chất không coi trọng vệ sinh không có tính tự rằng buộc như vậy thì có chỗ nào áp sát tự cho rằng tốt hơn bọn tao hả?"


"À đúng rồi, khuya ngày hôm trước mày còn bình luận diss trang điểm và quần áo tao mặc đúng không? Mày biết những mỹ phẩm đó bao nhiêu tiền? Học trang điểm có bao nhiêu khó khăn? Mỗi một loại màu mắt, mi mắt, kẻ mắt, má hồng, son môi phối hợp trên mặt có bao nhiêu phiền phức không? Con mẹ nó lúc đầu heo mày ngủ nướng buổi sáng thì tao đã thức trước hai tiếng để chuẩn bị rồi."


"Mày có biết bà đây vì mặc được những thứ quần áo lộ vai hở eo hở lưng thì một tuần lễ phải ăn bao nhiêu bữa rau cải không? Phải vận động bao nhiêu tiếng không? Ra cửa cũng không thể quên thoa kem chống nắng hay không?"


"Con mẹ nó mày không biết, bởi vì trong lúc bà đây đang cố gắng, loại người như mày đang bận ngủ nướng như heo, đang bận nằm mơ giữa ban ngày, đang bận vừa lướt điện thoại vừa ăn uống."


"Sau khi ăn uống no đủ liền nằm liệt trên đất, lúc mắt mày thấy bà đây xinh đẹp thì trong lòng mắng to không công bằng, oán trách nam thần không có mắt nhìn."


"Nhưng sự thật là, bà đây cố gắng nắm bắt thời gian còn mày thì lười biếng, cho nên trở thành bộ dạng trong mơ của mày. Con mẹ nó ngày hôm qua miệng mày còn phun đầy nước bọt nói tao phẫu thuật thẩm mỹ đúng không?"


"Ồ ~~, mày xem thường phẫu thuật thẩm mỹ sao? trên thực tế trong mắt của tao có một số nữ sinh làm phẫu thuật cũng tốt hơn hạng thấp kém như mày, người ta ăn mặc tiết kiệm tích góp được tiền đem đi chỉnh sửa trên mặt, còn có thể chịu đựng được đau khổ cùng với những chỉ trỏ xung quanh."


"Còn loại như mày vừa nghèo vừa xấu xí không dám làm lại còn sắp xếp kéo người khác rơi vào tình trạng ngu ngốc cùng mày, đừng có lười biếng trong việc người khác chỉ trỏ mình mà lại không lười biếng oán trách."


Giọng nói trong máy radio ngừng một lúc lâu, giống như bị con nhỏ còn run lẩy bẩy vào hai ngày trước, hôm nay lại bắt đầu dùng toàn bộ lửa đạn tấn công cho nên phản ứng có chút mơ màng.


Lại bị tiếng mắng chữi liên tiếp của Lâm Xuyến đâm đau khiến cho thẹn quá thành giận, giọng nói bén nhọn trong máy radio tiếp tục vang lên --


"A...,mày chính là con điếm, con điếm hèn hạ, sao mày không chết đi? Tại sao người chết không phải là mày? Loại người như mày, thứ người như bọn mày, tại sao bọn mày còn có thể còn sống rất tốt chứ..."


Lâm Xuyến mắng to một trận phát tiết ra hết, sợ hãi ở trong lòng cũng tiêu tan gần hết, tâm tư thông minh lanh lợi cũng đã sống lại.


Vào lúc này nghe giọng nói bén nhọn đáng sợ của nữ quỷ đang nguyền rủa trong máy radio lại không chút sợ hãi, ngược lại cảm giác khinh bỉ trào phúng.


Chúc Ương nói đúng, một người ngu ngốc khi còn sống cũng không dám thả rắm trước mặt mình, chẵng lẽ biến thành quỷ đột nhiên có thêm năng lực sao?


Mấy ngày trước bị sợ choáng váng trong lòng không có nghĩ tới đây, hiện tại vừa nghe thì lời mắng người của con ngu này cũng chỉ tới tới lui lui chính là nói xấu sau lưng một số chuyện hư hỏng của mình.


nói nhiều liền bắt đầu không có mạch lạc, trừ lời nói bẩn thỉu chút, thật sự là một chút kỹ thuật nội dung cũng không có.


Lâm Xuyến vui sướng cười khẩy nói: "Nếu không phải là tao cố ý đi thăm dò, thật không thể tin được mày chính là khoa báo chí của tao đó, chà chà đừng nói là Chúc Ương, hiện tại tao cũng có chút nghi ngờ trình độ trúng tuyển của trường học."


"Năng lực nói chuyện logic chuyên ngành cũng không, chỉ biết nói mấy câu nói máy móc, sao hả? Nếu lựa chọn xuất hiện trong máy radio, tốt xấu cũng lấy ra chút tu dưỡng chuyên nghiệp của người chủ trì đi có được hay không? Làm quỷ mà có thể không có da mặt như vậy hả? Có thể không cần thái độ trịnh trọng cư xử chuyên nghiệp rồi hả? Những người nghe còn tưởng rằng máy radio bị kẹt đó."


"Tao nhớ được trước khi mày chết đang thực tập? Chà, cái công ty kia mắt bị tật sao mà ngay cả loại hàng như mày cũng cần vậy? Nghe giọng nói này của mày là không có số làm người chủ trì, đầu óc ngu xuẩn nói chuyện không có logic lại rập khuôn không có sự nhạy bén tin tức của bản thân, ai dám dùng mày viết bản thảo tin tức chứ?"


"À cái gọi là thực tập của mày sẽ không phải là ngày ngày ở bên kia làm việc vặt chứ? Loại như mày, mua cà phê giúp tao tao còn sợ mày mua sai. Hơn nữa tao cảm thấy cái chỗ chứa chấp mày sao lại hiếm thấy như vậy?"


"Cả ngày không lẫn lộn ở nơi khác, chỉ đặc biệt lẫn vào những thứ bệnh hoạn trên hệ thống diễn đàn mạng sao? Tao phát hiện cách nói chuyện của mày không có gì khác với mấy tên đàn ông hèn hạ kia? Ha ha ha, mày còn oán giận học trưởng Trình không thích mày? Tao đây mới phát hiện anh ấy vẫn rất lợi hại đó, biết được dưới lớp vỏ bề ngoài của mày chính là một tên đàn ông hèn hạ soi mói, cho nên mới trốn tránh."


Chúc Ương và Tạ Tiểu Manh nghe Lâm Xuyến bắn liên thanh khiến cho nữ quỷ trong máy radio giận đến nghiến răng ken két, bên trong một cái máy radio nho nhỏ giống như chứa một cái chợ, vô cùng náo nhiệt.


Chúc Ương vẫn ổn, dù sao Xuyến cũng là bại tướng dưới tay của mình, muốn nói về mắng chửi người, cô còn ghét bỏ người này ra sức đâm chọc không đủ ác đó.


Nhưng Tạ Tiểu Manh cũng chỉ có bái phục, thầm nghĩ Lâm Xuyến này không hổ là khoa báo chí, tác dụng của lời thoại và cổ họng thật sự tài năng.


Lời thoại dài như thế, cô ta liền nói đến không chút vấp câu, tốc độ mắng người so với khẩu lệnh gây nhiễu cũng không kém bao nhiêu.


Rốt cục đến cuối cùng, Lâm Xuyến dương dương đắc ý nói một câu với nữ quỷ: "Muốn mà không có được học trưởng Trình nên rất không cam tâm đúng không? Ngày mai tao sẽ dẫn anh ta về, cũng không sợ nói cho mày biết, tao đã chán ngấy người này từ lâu rồi."


"Mày vẫn xem anh ta là bảo bối đúng không?" nói xong chỉ chỉ Chúc Ương: "Mày có biết người ta ngoắc đầu ngón tay thì nam thần nhà mày liền lắc đuôi chạy tới, phát hiện không thể tiến xa liền quay đầu dây dưa cùng bà đây, ha hả! Dùng Lâm Xuyến này làm vỏ xe hờ sao?"


"Ngày mai tao sẽ gọi anh ta tới nơi này, chơi xong liền bỏ ngay trước mặt mày, như vậy mày có thể chịu được thì lúc đó lên tiếng, chúng ta không gặp không về nha."


Lâm Xuyến này, cũng là một người tàn nhẫn.


Chỉ nghe một tiếng hộc máu cùng một thét chói tai tan vỡ, sau đó tiếng ồn ào biến mất không nghe thấy gì nữa, bên trong lại trở về tiếng nói của người nữ chủ trì, nhưng mà lúc này tiết mục đã đến hồi cuối.


Lâm Xuyến mắng vui sướng, rót nước ra ly hung hăng uống hết, lúc này mới để ly xuống bàn --


"Thoải mái, mấy ngày nay nghẹn muốn chết mình, con ngu này còn trở lại mình vẫn mắng cô ta."


Đột nhiên lại phản ứng kịp dù sao người ta cũng là quỷ, trong lòng run rẩy hỏi Chúc Ương: "Này, mình mắng như vậy không có sao chứ? Cậu nói xem một ngày nào đó cô ta có thể chui ra khỏi máy radio không?"


Chúc Ương nói như không có chuyện gì xảy ra: "Chui ra cũng không phải chỉ là cái bắp thịt nhão bỏ đi thôi sao? Cậu tập thể dục hằng ngày còn đánh không lại cô ta sao?"


Lâm Xuyến run lên: "không phải, không phải là do mình nghe nói quỷ có không ít bản lĩnh sao? Khó lòng phòng bị."


Chúc Ương khoát tay, khẳng định nói: "sẽ không, nếu thật sự là quỷ giết người dễ dàng như vậy thì cõi đời này cũng không thể có nhiều người xấu nhỡn nhơ ngoài vòng pháp luật như vậy, đồ ngu kia không biết có được cơ duyên từ đâu, có thể làm cho người sống chú ý tới mình, nhưng cũng không hơn."


"Nếu cậu bị cô ta dọa cho sợ đến tinh thần hoảng hốt, hoang mang không chịu nổi một ngày, ra ngoài không cẩn thận xảy ra chuyện ngoài ý muốn, lúc này mới như ý của cô ta? Nếu không sao mới vừa rồi cô ta bị dồn ép tức giận đến như thế cũng không chui ra túm tóc cậu chứ?"


Lâm Xuyến nghe cô nói như vậy thì có chút an ủi, nhưng thật ra thì Chúc Ương cũng là dựa vào lời nói của Lộ Hưu Từ mà tổng kết thôi.


Theo cách nói của anh, giống như người nhát gan Tạ Thiên Sư lần trước bình thường làm chút chuyện đơn giản, thật ra thì dính đến quỷ quái quấy nhiễu người dân, thì trên thực tế phần lớn quỷ đều là bộ dáng tức giận kia.


Muốn trực tiếp hại người, oán khí, cơ duyên, dẫn dắt thiếu một thứ cũng không được, hơn nữa cho dù là như vậy, nếu là người trong cuộc có số mạng quá thịnh vượng giống như Tạ Dịch, cũng thường gặp dữ hóa lành.


Cho nên một nữ quỷ mới chết như vậy thì bình thường, lại không có gì chấp nhất thù hận rửa máu to lớn gì, cho dù là chó ngáp phải ruồi có được chút cơ duyên, cũng thật sự không cách nào làm điều gì với con người.


Chỉ có điều đây là cách nói của Chúc Ương, trên thực tế điều này cũng đủ hù dọa người rồi.


Chúc Ương đứng dậy: "Tốt lắm, cậu cũng thấy đấy, nếu nói nữ quỷ, cũng chính là loại mặt hàng này, chỉ cần không bị cái thân phận quỷ này của cô ta ảnh hưởng, một đầu ngón tay út của cậu là có thể xé sống cô ta rồi, lần sau còn xuất hiện thì tự cậu xử lý đi."


Thấy Lâm Xuyến còn có chút sợ, vì để ngừa ngoài ý muốn còn cho cô ta một tờ bùa chú: "Cái này mang theo bên người, nếu thật không được thì tìm mình."


trên mặt Lâm Xuyến đầy vui mừng, liền nghe Chúc Ương nói tiếp: "50 vạn!"


“Hả?"


"Hả cái gì mà hả? Chính mình còn phải dùng nhiều tiền để mua. Cậu sẽ không cho rằng đồ mắc như vậy mình sẽ đưa không cho cậu chứ? Đây cũng không phải là bùa thông thường chỉ cần vào miếu dập đầu thắp hương cầu xin bình an, là bảo bối thật sự có thể bảo vệ cậu khi gặp phải đồ bẩn."


Nếu là bình thường, Lâm Xuyến có điên mới có thể đóng loại thuế buôn bán này, nhưng nghĩ tới thủ đoạn Chúc Ương đối phó quỷ quái, trước đó nữ quỷ máu chảy đầm đìa chết trong TV chính là ví dụ.


Vào lúc này mình lại thật sự dính vào đồ bẩn, tiền bảo vệ tánh mạng dù thế nào cũng sẽ không chê đắt rồi.


Vội vàng nhận lấy lá bùa: "Được được, nhưng hiện tại mình không có nhiều tiền như vậy, trước tiên thiếu cậu mấy ngày."


Chúc Ương nhún vai ngược lại không nói gì, những người này thiếu tiền ai cũng sẽ không dám thiếu cô.


Sau đó Tạ Tiểu Manh cũng lắp bắp nói : "Cái đó, cũng cho mình một lá đi!"


Loại lá bùa này là chính là vật phẩm thường thấy nhất ở cửa sổ trao đổi trước khi vào mỗi vòng chơi, ở trong tay người chơi mới còn có chút tác dụng, nhưng càng về sau thì tác dụng liền có hạn.


cô mua quà tặng cho người mới thì có hai lá, nhưng không bằng nói thứ quan trọng trong quà người mới chính là là bùa qua cửa, loại bùa chú cấp thấp này chẳng qua là nhân tiện tặng kèm.


Có thể làm cho quỷ quái cấp thấp ăn đau, nhưng ngay cả bà chủ nhà mới hiện hình hai ngày cũng không chết mà chỉ bị bỏng mặt đau đớn mấy ngày, cho chút thời gian là có thể khôi phục.


Cho nên người chơi bình thường cũng sẽ không dùng điểm đổi quá nhiều lá bùa này, không có lời! Có dư điểm thì không bằng đi thăng cấp thể chất cùng kỹ năng còn hơn.


Nhưng đồng thời loại này lá bùa cũng không thể thiếu, bởi vì quy tắc thương tổn được quỷ quái hơn nữa qua cửa đánh giá sẽ thăng cấp một.


Cho nên tất cả người chơi đều là tính toán tỉ mỉ sử dụng.


Nhưng dù trong tay Chúc Ương có rất nhiều thứ đồ chơi này, có thể sử dụng đến cũng có hạn, chính bản thân cô có kỹ năng, nhiều khi nhớ tới có thể dùng lá bùa, đã ngược đãi quỷ đến gần chết rồi.


Thấy bộ dáng sợ sệt của Tạ Tiểu Manh, cũng không hẹp hòi, trực tiếp đưa cho cô ta. Coi như mua cái an tâm.


Từ trong nhà Lâm Xuyến ra ngoài, đi xuống lầu Chúc Ương liền thấy Lộ Hưu Từ mở cửa xe chờ ở cách đó không xa.


Chúc Ương thật hài lòng, đang ghét bỏ gọi xe phiền phức, quả nhiên người hầu có mắt nhìn nhất trên thế giới này chính là anh.


cô đi tới, hỏi: "A Tân đâu? Nó có thể để một mình anh đi ra ngoài sao?"


Lộ Hưu Từ cười nói: "không, cậu ta sợ một mình anh ra cửa liền bắt cóc em chạy đi. Cho nên anh thừa lúc cậu ta đi vào phòng rửa tay khóa cửa phòng lại."


"Ha ha ha..., anh thật thiếu đạo đức." Chúc Ương cũng có thể tưởng tượng em trai ở nhà đang tức đến nổ phổi thế nào.


Lộ Hưu Từ không cho là nhục trái lại cho là vinh quang nói : "Cho nên chúng ta mới xứng đôi như vậy."


Chúc Ương vui vẻ, túm cổ áo của anh hôn lên. Bầu không khí xung quanh hai người trong đêm tối giống như sấm sét và núi lửa.


Tạ Tiểu Manh biết mình hôm nay đã hoàn thành công dụng cầm giỏ xách cùng nhiều loại can đảm có ích khác, hiện tại cũng nên xong việc rút lui rồi.


Mắt thấy hai người này không chú ý người dư thừa khác, chỉ đành phải chấp nhận trở lại trên lầu của Lâm Xuyến, bất chấp cô ta thế nào lấy chìa khóa xe chạy về nhà.


Chúc Ương lên xe, câu đầu tiên chính là nói Lộ Hưu Từ không cần lái xe về nhà.


Lộ Hưu Từ kinh ngạc nhìn cô, liền nghe cô nói: "Trong nhà có trẻ em, không thích hợp phóng ngựa."


Lộ Hưu Từ đã quen với cách xưng hô kỳ quái của cô dùng cho mình, nhưng khi anh cùng cô chính thức quen nhau đã tặng ngựa, cái cách nói này liền lượn quanh không qua rồi.


Lần này anh tới đây vốn là muốn xác định chuyện tái hợp liền coi là không tệ, không nghĩ tới lại còn có chuyện tốt như thế.


Hô hấp của anh nặng nề, hầu kết giật giật, liền đánh tay lái đổi đường.


"Khách sạn?"


"không thích khách sạn!" Chúc Ương nói : "đi tới chổ của anh đi."


Lộ Hưu Từ cứng đờ, liền nghe Chúc Ương cười một tiếng: "anh giả làm Lục Tân đối với bất cứ chuyện gì trong trường học cũng hiểu rõ, không tới cuối cùng em cũng không nghi ngờ tới anh không phải là sinh viên ở đây."


nói xong tiến tới bên tai của anh: "Thường hay chạy tới bên này vụng trộm rình xem em đúng không? Những thứ kia cũng không phải là để người bình thường hỏi thăm là có thể biết."


Sau đó liếm liếm lỗ tai của anh, khiến cho cả người anh căng thẳng đến nổi da gà, lúc này mới ngồi lại: "Em đã nói anh là một tên biến thái mà? Em nhìn người luôn luôn không sai được."


"Nhưng như thế em cũng muốn ở cùng với anh." Lộ Hưu Từ nhìn cô một chút, nghiêm túc nói.


"Phải, chuyện này đủ để anh kiêu ngạo cả đời."


Xe nhanh chóng đi tới chỗ của Lộ Hưu Từ, không nghĩ tới chính là cách biệt thự của Chúc Ương cũng không xa. trên ban công có chiếc ống nhòm, Chúc Ương đi qua xem thử một chút, phương hướng chính là nhắm ngay ban công của mình, vừa lúc là chỗ có thể nhìn thấy cô phơi nắng uống cà phê nghe nhạc.


cô còn thích thường ở chỗ này thả lỏng, nhiều khi ở đó chính là nửa ngày.


Vào lúc này Chúc Ương còn nhìn thấy cửa sổ phòng khách không có kéo rèm cửa sổ, em trai của cô cầm điện thoại di động đang tức nổ phổi gọi điện thoại, cũng không biết làm thế nào ra khỏi phòng vệ sinh được.


một giây kế tiếp Chúc Ương liền nghe được tiếng chuông điện thoại di động của mình, nhưng Lộ Hưu Từ đã cầm lên giúp cô trước một bước, nhấn nút tắt máy.


Chúc Ương chỉ chỉ ống nhòm: "Đây là người tang vật công cụ gây án mà anh cũng giữ lại sao? không ai hạn chế anh, ngược lại anh càng ngày càng không chú ý rồi."


Lộ Hưu Từ ôm lấy cô: "Chính em thả dây cương, cũng liền không trách được anh xông tới gây họa, chuyện cũng đã như vậy, em còn có thể làm sao?"


Chúc Ương đẩy anh đi vào, vén áo của anh lên, quả nhiên thân thể bền chắc xinh đẹp càng thành thục hơn so với thời thiếu niên.


Chúc Ương cũng không nhịn được liếm liếm môi trên: "Có thể làm không? Ngựa hoang cỡi bỏ dây cương đương nhiên phải khống chế lại một lần nửa."


Tóm lại một buổi tối này, Chúc Ương làm cho người ta thấy được đủ loại màn cưỡi ngựa, phòng khách ghế sa lon cửa sổ sát đất phòng tắm phòng bếp.


Giống như chỗ nào cũng có thể phóng ngựa.


Làm người chơi trong trò chơi, tố chất thân thể không thể so sánh nổi cùng người bình thường, đây thật đúng là --


Tóm lại nếu là phòng ở nhà này có ý thức cũng xấu hổ hận không thể kêu chủ bán mình đi.


Sau khi kết thúc Chúc Ương kéo thân thể mệt rã giống như bị xe ngựa nghiền nát xương, mặt thẫn thờ nói : "Chuyện gì xảy ra? không nên vậy? không thể vậy?"


Lộ Hưu Từ vừa xoa bóp thoa thuốc cho cô, vừa ngượng ngùng nói: "Cũng, cũng đã rất nhiều năm rồi, thân thể cũng phải thích ứng lần nửa?"


Chúc Ương nói : "Cái trò chơi rách này cũng chưa có sản xuất cái thuốc hay kẹo gì làm cho người ta trong nháy mắt bình phục lại sao?"


"Em có hiểu lầm gì với trò chơi sao? Nó có thể trợ giúp thân thể như vậy sao?"


"Sao không được?" Chúc Ương cứng cổ nói : "Còn cố ý đưa em tới nhà nông vui chơi mười ngày đó."


Lộ Hưu Từ cười đè áp trên người cô: "Sáng sớm hôm qua người nào còn oán trách với anh đó là nơi núi sâu nghèo khổ?"


Tuy nói quá lâu không có gì kia, có chút hiểu sai đối với sức chịu thích ứng của mình, nhưng chiều nay Chúc Ương vẫn rất sung sướng.


Cho nên ngày thứ hai về đến nhà, tâm tình cũng không tệ.


Nhưng về đến nhà, trong nháy mắt mở cửa ra, thấy Chúc Vị Tân đỏ mắt đen mặt nhìn chằm chằm bọn họ, trên mặt đắc ý liền không thể không thu liễm.


Chúc Ương vội vàng đi qua ôm lấy cậu, nâng mặt của cậu lên xoa vài cái: "Ai da, cún con ngoan ngoan, đây là thế nào? Mắt đỏ như vậy, ngủ không ngon sao?"


Chúc Vị Tân lấy tay của cô ra, há mồm liền tố cáo nói : "Em cũng biết anh ta vừa vào cửa thì hai ngươi sẽ gặt em qua một bên, em tới tìm chị đó, sao chị có thể đối với em như vậy?"


"Tối hôm qua hai người làm cái gì đi? Có cái gì chơi vui các người cũng gạt em ra một bên? Ba người cùng nhau thì không thể chơi sao?"


"Này, cái này thật đúng là không thể." Khóe miệng Chúc Ương co giật.


Chúc Vị Tân tức đến suýt khóc: "Ghét bỏ em đúng không? Bây giờ em liền đi."


nói xong xoay người liền đi ra cửa, Chúc Ương cũng không để ý tới nghiêng chân ngồi trên ghế sa lon, Lộ Hưu Từ đi mở tủ lạnh lấy nước trái cây cho cô.


Chúc Vị Tân ở ngoài cửa đợi chừng năm phút, không có chị mình đau lòng chạy đuổi theo cậu, trong lòng lúng túng, yên lặng từ ngoài cửa đi vào, làm bộ mình chưa từng đi ra ngoài.


Chúc Ương thấy cậu: "đã về rồi? Làm bữa sáng đi, chị còn chưa ăn nửa."



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.