Nước Chát Chấm Đậu Hũ

Chương 46: Nước chát chấm đậu hũ


trước tiếp

Edit : Tuyết Liên


Nguồn : Tuyết Liên gia trang


Tạ Thanh Kiều rót trà, Đường Hạo Dương ngây người một lúc có chút hoảng hốt, xem Tạ Thanh Kiều trong lòng trực ngã, cũng không biết thuốc của Chu Tử Hiên có tác dụng hay không.


“Thiếu gia không phải mới vừa bảo nô tỳ châm trà sao?”


Đường Hạo Dương nhíu lại mi, do dự gật gật đầu nếu như lúc này có máy chụp ảnh mà nói chúng ta có thể trông thấy Đường Hạo Dương trước mắt xuất hiện cảnh tượng thật ra là song ảnh, một mặt là bóng dáng Hạnh mai một mặt là Tạ Thanh Kiều, bất quá do dự sau một thời gian ngắn, hai thân ảnh hợp hai làm một thành công hóa thành Hạnh mai.


Tạ Thanh Kiều gặp thần sắc hắn ổn định lại sau, tiếp tục nói:


“Trong phủ tết Trung Nguyên nhanh đến, tất cả mọi người gấp rút bận rộn lo lắng . Vừa rồi thừa dịp phòng bếp nữ đầu bếp ra đi làm việc liền hướng ma ma mượn phòng bếp làm ít điểm tâm. Thiếu gia hãy nếm thử?” Rồi liền đem điểm tâm đưa tới.


Kể từ khi cái nha hoàn gọi A nguyệt kia tại trước tết Trung Nguyên nói cho nàng biết chuyện ma của Hạnh mai cùng Tây Uyển viện kia sau, nàng cố ý hỏi qua điểm tâm lúc trước Hạnh mai thích làm nhất, không nghĩ tới hôm nay ngược lại thực dùng tới.


Nhìn xem bàn điểm tâm kia, Đường Hạo Dương trong mắt lướt qua vẻ thất vọng, chỉ thấy hắn ngửa đầu cười nói:


“Tết Trung Nguyên hoa đăng có thể làm hay không?” Nói rồi, không để lại dấu vết đem điểm tâm kia đẩy tới một bên.


Tạ Thanh Kiều lại đối với lời của hắn phảng phất như không nghe thấy, vẫn như cũ tự nói :


“Này, hoa quế đường chưng thành đường, hoa quế là nô tỳ đích thân hái, phơi khô lại dùng đường ngâm…”


“Đủ rồi!” Đường Hạo Dương khẽ quay đầu, tựa hồ nhẫn nại cái gì đó, một giây sau lại đổi lại khuôn mặt tươi cười:


“Ta nhớ được lần trước hạnh Mai tỷ tỷ muốn cho ta xem một bức họa, vừa vặn hiện tại rnahr rỗi, không bằng giúp tỷ tỷ xem một chút.”


Đường Hạo Dương trong mắt thậm chí mang theo một tia khẩn cầu, hắn đang cầu xin cái gì ? Là ở cầu xin Hạnh mai có thể giơ cao đánh khẽ, đem khay điểm tâm hạ độc này triệt hồi, hắn không muốn mất đi tỷ tỷ chính mình tin cậy nhất.


“Này, ta hôm nay không muốn ăn đồ ngọt, không bằng tỷ hôm nào lại làm cho ta ăn?” Đường Hạo Dương cẩn thận nói, lại cố làm ra vẻ thoải mái mà cười khan hai tiếng:


“A, ha ha… Hôm nay cơm tối ăn nhiều.”


Đây là Đường Hạo Dương mười bốn tuổi sao? Tạ Thanh Kiều nhìn mà đau lòng, nàng đang suy nghĩ cái cô Hạnh mai kia tâm phải có nhiều hung ác mới có thể khiến cho Đường Hạo Dương ăn khay điểm tâm mang độc kia. Mật hương thảo làm điểm tâm sẽ cho người ta mất đi ý thức cuối cùng chết đi, Tạ Thanh Kiều đáy lòng cười xấu hổ 1 độc dược ôn nhu.


Thấy Tạ Thanh Kiều không nhúc nhích đứng ở nơi đó không trả lời, Đường Hạo Dương nghiêm túc hỏi:


“Hạnh Mai tỷ tỷ thật sự muốn ta ăn sao?”


Không biết rõ muốn trả lời như thế nhưng Tạ Thanh Kiều chỉ là cúi đầu yên lặng đứng ở nơi đó, nàng dưới đáy lòng không ngừng báo cho mình lúc này giờ phút này nàng là Hạnh mai, Hạnh mai lúc trước đúng là làm cho Đường Hạo Dương ăn khay điểm tâm này. Một cảm giác hít thở không thông xâm vào khắp cơ thể của nàng, lúc này nàng phảng phất thật sự muốn giết người, toàn thân khẽ run rẩy.


Trong phòng trong lúc nhất thời xuất hiện không khí lúng túng chưa bao giờ có.


Đường Hạo Dương hướng phía khay điểm tâm kia chậm rãi đưa tay, Tạ Thanh Kiều cầm lấy vạt áo, không ý thức đã nhăn rồi. Nàng không dám nhìn tới Đường Hạo Dương, lại nghe thấy hắn nói:


“Quả nhiên ăn thật ngon a.”


Đột nhiên ngẩng đầu, hắn thật sự cắn một miếng điểm tâm này!


“Này, phải không?” Tạ Thanh Kiều lẩm bẩm nói.


“Hạnh Mai tỷ tỷ làm điểm tâm luôn luôn như thế.”, lại lớn miệng ăn một khối.


“Kia… Vậy tam thiếu gia ăn nhiều một chút.” Cảm thấy ngực giống như là đâm vào cái gì đó, Tạ Thanh Kiều chỉ muốn chạy trốn khỏi căn phòng này: “Thiếu gia, hãy sớm một chút nghỉ ngơi.” Nói rồi cũng không quay đầu lại bối rối ra cửa.


Khi Tạ Thanh Kiều ý thức được chính mình khóc thì nước mắt đã như hạt châu rơi xuống. Trốn ở trong bóng tối, nàng sít sao che miệng lại, nỗ lực khắc chế tiếng mình tmuốn lớn tiếng. Kia là một người như thế nào, có thể mặt không đổi sắc ăn điểm tâm độc mà hắn lại vẫn đang cười. Lại theo bản năng che tim phảng phất nếu như lúc này không làm như vậy nàng cả người liền sẽ vỡ ra.


Tiếng nức nở dần dần nhịn không được, Tạ Thanh Kiều đành phải cắn chặt mu bàn tay khắc chế mình. Nàng thì ra là không tin, lại chưa từng nghĩ đến thật sự có loại ngốc tử cam tâm nguyện chịu chết này. Chỉ là kẻ ngu này chết cùng Tạ Thanh Kiều nàng không có quan hệ gì, kẻ ngu này là vì người khác mà chết. Thì ra là, khi nàng nhìn thấy Đường Hạo Dương trong lòng không có nàng sẽ thương tâm như vậy. Thì ra là tâm bị người nào đào đi, là cái tư vị như vậy…


Tạ Thanh Kiều ngước đầu, nước mắt chẳng biết lúc nào thôi, nàng đột nhiên chú ý tới một chuyện nàng giống như không ý thức người kia, cái người liên tục bị nàng xem như em trai. Làm sao sẽ xuất hiện chuyện buồn cười như vậy, Tạ Thanh Kiều nhẹ giọng cười khan, nàng nhất định là nghĩ sai rồi, đúng… nhất định là nghĩ sai rồi. Nàng nhất định là bị Đường Hạo Dương biết rõ đồ có độc còn ăn hành vi rất ngu đần làm cho tức, vỗ vỗ mặt… nhất định là như vậy.


Vài ngày sau đó, Tạ Thanh Kiều vẫn như cũ sắm vai Hạnh mai. Bởi vì thuốc của Chu Tử Hiên chỉ vào buổi tối mới phát huy dược tính, cho nên bọn họ cũng chỉ có thể buổi tối trượt đến ngoài cửa sổ len lén quan sát.


Trải qua cùng Đường Hạo Dương nói chuyện phiếm, Tạ Thanh Kiều biết rõ Hạnh mai này từ hắn ba tuổi liền liên tục ở bên cạnh hắn chiếu cố hắn, khi đó Hạnh mai là một nha hoàn tám tuổi.


Hạnh mai cùng Đường phủ không có văn tự bán thân, mà là khế ước hai mươi lăm năm cầm cố, trong nhà nàng còn có mẫu thân cùng bà nội. Mỗi khi lễ mừng năm mới sẽ có ba ngày về thăm nhà một chút.


Tạ Thanh Kiều mỗi đêm cũng sẽ mang điểm tâm đi, Đường Hạo Dương mỗi lần cũng sẽ ăn một chút. Nàng thường nghĩ Hạnh mai chính là trơ mắt như vậy nhìn xem người này từng chút từng chút chết đi, người này cũng cam tâm nguyện cho nàng giết mình. Phảng phất tại trong câu chuyện cũ này chỉ có sự hiện hữu của bọn họ mà Tạ Thanh Kiều bất quá là chỉ là 1 người ngoài cuộc mà thôi. Nghe Đường Hạo Dương xem mình là Hạnh mai nói chuyện, nghe bọn họ cùng nhau học bài, cùng nhau giám định và thưởng thức đồ cổ, cùng nhau trêu cợt đứa trẻ khác… Tạ Thanh Kiều chỉ cảm giác mình uống vào một ly nước đá lạnh, lại từ trong mắt hóa thành giọt giọt nước mắt chảy xuống.


Tạ Thanh Kiều cảm giác mình rất không có tiền đồ, nàng không là để ý biết đến mình xuyên qua đến thế giới khác đã liền hạ quyết tâm cả đời làm khán giả sao, tại sao không có người nào nói cho nàng biết thì ra là làm khán giả cũng khổ cực như vậy.


“Hạnh Mai tỷ tỷ còn nhớ rõ cảnh lúc ta mười tuổi không?”


Đang ngẩn người người sững sờ, lúc này ôn nhu nói:


“A? Như thế nào nhớ chuyện này?”


Đường Hạo Dương khẽ cúi đầu rủ xuống con mắt, thấy không rõ sắc mặt hắn, chỉ nghe hắn nói:


“Không có gì, chỉ là đột nhiên nghĩ tới. Khi đó ta ngã xuống ngựa, rớt bể đầu óc gặp người liền đánh như điên rồi i.”


Tạ Thanh Kiều che miệng cười nói:


“Đúng vậy, cũng may thiếu gia bây giờ tốt lắm.”


“Ta nhớ được khi đó tất cả mọi người cách ta rất xa, chỉ có Hạnh Mai tỷ tỷ một mực chiếu cố ta. Ta còn nhớ rõ ta lấy gậy đánh tỷ đầu đều chảy máu nếu như không phải là lão tổ mẫu mang theo đại phu kịp thời đuổi tới Hạnh Mai tỷ tỷ chỉ sợ đã chết rồi.”, Đường Hạo Dương cầm lấy một khối điểm tâm để ngay trước mắt:


“Từ đó trở đi ta liền nghĩ nếu như lúc ấy đại phu không có đuổi tới, chỉ sợ Hạnh Mai tỷ tỷ đã bị ta giết chết. Hạnh Mai tỷ tỷ có thể hay không từ đó hận ta, cho dù hận cũng là là đương nhiên.”


“Nô tỳ không có, không có.” Chẳng biết tại sao, Tạ Thanh Kiều chỉ muốn phủ nhận sự thật này:


“Nô tỳ… không có hận thiếu gia. Nô tỳ… nô tỳ chỉ là…”


Đường Hạo Dương không có đợi nàng tiếp tục nói nữa chỉ là không màng danh lợi nhìn nàng:


“Ngày mai sẽ là tết Trung Nguyên, chắc hẳn trong phủ rất náo nhiệt. Hạnh Mai tỷ tỷ nhất định bề bộn nhiều việc, mau đi nghỉ ngơi.”


Đến đêm ngày hôm sau, Trần Bảo Bảo đè nặng thanh âm cạnh cửa sổ nói:


“Nghe gì không trong phủ xảy ra chuyện lớn. Tây Uyển bên kia có lửa cháy, đốt một chút tro bụi đều không thiêu rụi.”


Mặc dù mười bốn năm trước, thật sự Hạnh mai là ở tết Trung Nguyên một tháng trước đã bị phạt đến Tây Uyển viện nhưng Đường Hạo Dương lúc này thần trí mơ hồ trí nhớ hỗn loạn, không có phát giác chi tiết ngày hôm qua Hạnh mai còn tại nơi này với mình. Lúc này, hắn chỉ nhớ rõ Hạnh mai ở tại Tây Uyển viện, hắn mau mau đến xem, nhưng mới vừa đi tới trước phòng lại dừng bước.


Hạnh mai, thật đã chết rồi sao?


Hắn không có dũng khí đẩy ra cánh cửa này, hắn đã ăn những thứ điểm tâm kia vì cái gì Hạnh mai còn có thể chết đây? Đường Hạo Dương chiến chiến nguy nguy lui về trên ghế dựa đầu dần dần vùi trong tay.


Cũng không biết trải qua bao lâu, cửa kẽo kẹt một tiếng bị đẩy ra. Đường Hạo Dương lên tiếng ngẩng đầu, hắn ngây ngẩn cả người, Hạnh mai như thường ngày bưng mâm gỗ đứng ở cửa.


Tạ Thanh Kiều cười dài đi tới đến, nhìn Đường Hạo Dương cố làm ra vẻ nghi hoặc:


“Di, chẳng lẽ hôm nay bị phu tử mắng?”


Đường Hạo Dương khẽ nhếch miệng, không biết nên nói cái gì.


Tạ Thanh Kiều lại nói:


“A, hôm nay tết Trung Nguyên, tỷ đặc biệt mang đèn hoa đăng đến, nhìn xem có đẹp hay không?”


Đường Hạo Dương gật đầu một cách máy móc, hắn là hoa mắt, người trước mắt này thật sự là Hạnh mai?


“Đây là lần cuối cùng nô tỳ đưa điểm tâm cho thiếu gia.” Tạ Thanh Kiều tiếng nói chuyển một cái Đường Hạo Dương lập tức khẩn trương nhìn nàng, chỉ nghe nàng nói:


“Mấy ngày hôm trước vô ý đem bình hoa của đại phu nhân đánh vỡ , ngày mai nô tỳ phải dời đến Tây Uyển viện.”


Không biết dũng khí nơi nào đến, Đường Hạo Dương đột nhiên nói:


“Không cần đi!”


“Gì?” Tạ Thanh Kiều không rõ chuyện gì, tiện đà cười nói:


“Người làm sai chuyện sẽ phải bị trừng phạt, yên tâm đi, qua đó 1 khoảng thời gian nô tỳ sẽ còn trở lại.”


Không thể đi, không thể đi Tây Uyển viện. Nơi đó sẽ bốc cháy, ai cũng trốn ra được, duy chỉ có một người bị khóa trong phòng bị thiêu sống chết. Đường Hạo Dương gắt gao cầm tay Tạ Thanh Kiều :


“Không thể đi, ta đi chỗ mẹ ta cầu xin cho tỷ. Không phải chỉ là 1 cái bình hoa thôi sao, cùng lắm thì đền cho mẹ một cái!”


Đường Hạo Dương bộ dạng khẩn trương này làm cho Tạ Thanh Kiều trong lòng thật không dễ chịu, chỉ nghe nàng nói:


“Thiếu gia cứ như vậy nghĩ lưu nô tỳ lại?”


Người đối diện không chút lựa chọn gật đầu.


“Cho dù là…” Nhìn mắt của hắn, Tạ Thanh Kiều lạnh giọng, từng cái chữ đều đánh vào trong tâm khảm của Đường Hạo Dương không lưu mặt.


Một mạng đổi một mạng!


Qua hồi lâu, Đường Hạo Dương rốt cục vẫn gật đầu.


Tạ Thanh Kiều chỉ cảm giác mình trong lòng thấy đau, trên đời này có rất nhiều cái có thể vãn hồi thí dụ như lương tri, nhưng cái không thể vãn hồi lại càng nhiều tỷ như năm tháng, tỷ như trái tim đối với một người… Nàng rốt cuộc hiểu rõ, nàng thích là Đường Hạo Dương liên tục ngây ngốc kia. Chỉ có Đường Hạo Dương kia mới cười khi đó nàng cũng sẽ cùng nhếch miệng theo, hắn nhíu mày, nàng cũng sẽ thương tâm. Nhưng trước mắt người này nàng không biết, nàng hi vọng chính mình cho tới bây giờ cũng không nhận ra.


Được phép tích góp năng lượng một hồi lâu, tựa hồ cả căn phòng cũng có thể quanh quẩn Tạ Thanh Kiều rống giận:


“Cho dù chàng có chết, Hạnh mai cũng không về được! Một mạng đổi một mạng có ý nghĩa sao? !”


Đường Hạo Dương không có chút phát giác nào người trước mắt cải biến xưng hô, hắn chỉ là bị tiếng gầm giận dữ này làm cho giật mình.


“Ta hiểu rõ có người muốn ta chết, chỉ cần ta chết đi không phải sẽ thanh tịnh sao?” Đường Hạo Dương ngơ ngác. Tạ Thanh Kiều hận không thể cho hắn hai cái tát tai:


“Chàng chết, mẹ chàng làm sao bây giờ? Lão phu nhân làm sao bây giờ? Đường phủ làm sao bây giờ? Còn có… Còn có…” Thủy chung nàng vẫn không thể nào nói ra ba chữ Tạ Thanh Kiều…


“Đúng vậy, ta không thể chết được.” Đường Hạo Dương hồn bay phách lạc ngồi ở trong ghế:


“Chỉ cần ta cái gì cũng không biết là được, ta lại cũng không đi Bác cổ hiên, lại cũng không cần phu tử, không cần đọc sách cứ như vậy…”


“Đường Hạo Dương!” Tạ Thanh Kiều xách cổ áo của hắn:


“Chàng tỉnh lại đi! Chàng chẳng lẽ không muốn tìm ra hung thủ sau màn giết chết Hạnh mai sao? Chàng cho rằng ngây người như vậy người chung quanh cũng sẽ không bị thương sao? Toàn bộ thế giới liền chỉ có Đường Hạo Dương là một người đáng thương nhất sao? Vậy thiếp thì sao đây? Thiếp tính cái gì? Lão nương không giải thích được đến nơi này, thật tốt thì giờ kết quả mười năm bán đậu hũ, lão nương kiếp trước coi như là 1 thành phần tri thức, ta con mẹ nó mới là trêu ghẹo ai trên thiên đình mới xảy ra chuyện như vậy…” Cũng không biết là đang rống Đường Hạo Dương hay là đang rống chính nàng, tóm lại Tạ Thanh Kiều không kiêng nể gì cả phát tiết buồn bực mấy ngày này.


Nhìn cô gái trước mắt cái này không hề có hình tượng gầm loạn loạn gào, Đường Hạo Dương đột nhiên cảm thấy rất là quen thuộc. Hắn giống như biết một người như vậy, người nọ luôn một bộ khuôn mặt tươi cười đối với người khác mặt đen đối với hắn, còn thường xuyên chết vì sĩ diệ, ngầm vụng trộm mang thù.


Tạ Thanh Kiều rống mệt mỏi, tự rót chén trà cho mình, thông cổ họng tiếp tục nói:


“Chàng căn bản cũng không thiếu người ta cái gì, có đôi khi chàng quá mềm yếu người khác sẽ khi dễ chàng. Đường Hạo Dương, chẳng lẽ chàng nghĩ cả đời núp ở sau lưng một nữ nhân như thiếp sao…”


Lại thao thao bất tuyệt hồi lâu, Đường Hạo Dương càng ngày càng nghi hoặc, người trước mắt này càng ngày càng nhìn quen mắt. Trong lòng bất ổn bởi vì trong trí nhớ giống như người nọ càng càu nhàu liền đại biểu nàng rất tức giận, mà nàng tức giận hậu quả bình thường rất nghiêm trọng.


Tạ Thanh Kiều một bộ oán giận bất tranh nhìn Đường Hạo Dương, phát hiện hắn liên tục ngơ ngác nhìn mình, trong lòng rất là không ổn. Người này sẽ không phải bị chính mình mắng ngốc rồi chứ?


“Nương…” Đường Hạo Dương cau mày, Tạ Thanh Kiều hù dọa không dám lên tiếng nữa.


Hai người ngồi đối mặt nhau, Đường Hạo Dương đột nhiên cười khom mắt:


“Nương tử?”


Tạ Thanh Kiều mừng rỡ, hắn là tốt lắm, đây coi như là tốt lắm. Lúc này Tạ Thanh Kiều chỉ muốn lao ra khỏi phòng đem Chu Tử Hiên xách tiến đến, hét lớn một tiếng:


“Mau nhìn xem hắn xong chưa?”


Bất quá không đợi nàng kích động lao ra phòng, Đường Hạo Dương lại nói:


“Nương tử là ai?”


Oanh Tạ Thanh Kiều cõi lòng, sụp đổ.



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.