Nước Chát Chấm Đậu Hũ

Chương 48: Nước chát chấm đậu hũ


trước tiếp

Edit : Tuyết Liên


Nguồn : Tuyết Liên gia trang


“Ta rất thích tôm ở túy tiên?”


“Đúng vậy.”


“Ta còn thích gì?”


“Ừ, trêu cợt người, đùa dai, sống phóng túng?”


Theo ánh mắt Đường Hạo Dương ngày càng trong sáng, Tạ Thanh Kiều nỗ lực làm cho hắn nhớ tới cuộc sống sau mười bốn tuổi của mình . Đường Hạo Dương thủy chung không hỏi nàng là ai, phảng phất hắn căn bản cũng không để ý hân phận của cô gái bên cạnh này, hắn hỏi nàng nàng trả lời là đủ rồi, điều này làm cho Tạ Thanh Kiều đáy lòng có chút thất lạc. Thế cho nên Tạ Thanh Kiều cũng không xác định người trước mắt này chỉ số thông minh rốt cuộc có khôi phục không.


Cho đến trung tuần tháng tám, Chu Tử Hiên tự châm qua một lần cuối cùng cho Đường Hạo Dương sau, xoa xoa mồ hôi, thở một hơi dài nhẹ nhõm:


“Tốt lắm, toàn bộ đã tốt lắm.”


“Tốt lắm?” Tạ Thanh Kiều không thể tin trừng lớn hai mắt:


“Huynh nói… hắn đã hoàn toàn tốt lắm? Đều nhớ ra rồi?”


“Ta nói hoàn toàn tốt là độc tố trong cơ thể hắn toàn bộ thanh trừ, trong đầu lmáu ưu lại cũng tiêu tán.” Nhìn xem người trên giường ngủ say Chu Tử Hiên nói:


“Về phần hắn có thể hay không hoàn toàn nhớ cái gì, vậy thì phải xem chính hắn.” Nói rồi lại kê chút ít thuốc an thần, nếu như thấy cậu ta quá mệt mỏi liền cho cậu ta uống.


Tạ Thanh Kiều cầm lấy đơn thuốc, ngơ ngác gật đầu.


Ngày thứ hai sáng sớm, Tạ Thanh Kiều đang sắc thuốc nghe được một tràng tiếng gõ cửa, ngẩng đầu lên đang nhìn thấy Lâm Mặc đứng ở ngoài cửa.


“Có việc?”


Lâm Mặc gật gật đầu: “Hướng muội cáo từ, Bổn đại nhân nghỉ phép xuân hết rồi, nếu không trở về nha môn sợ là rơi vào tội không làm tròn trách nhiệm.”


Tạ Thanh Kiều tiếp tục xem lò thuốc, lung tung xua tay:


“Đi đi, thuận buồm xuôi gió.”


Lâm Mặc đứng ở cửa bất đắc dĩ nhún nhún vai, thật là một nha đầu. Đi không bao xa, chỉ nghe trong người kia quát:


“Phòng bếp có điểm tâm nhớ rõ mang theo, miễn cho đi nửa đường liền chết đói.”


Lâm Mặc đi ngày hôm sau, Chu Tử Hiên cùng Trần Bảo Bảo cũng hướng nàng từ giã. Chu Tử Hiên nói nơi này chuyện kế tiếp đã không có cần hắn, hắn suy nghĩ thật lâu quyết định mang Trần Bảo Bảo đi nơi hắn ở qua xem một chút, hắn quyết định nếm thử một lần.


Tạ Thanh Kiều không có lời nói, đây là chuyện của 2 người bọn họ, lúc này nàng bảo trì trầm mặc là tốt rồi.


Trong vòng hai ngày, chùa chiền vốn là náo nhiệt thoáng cái lại khôi phục vắng lạnh ngày xưa. Tạ Thanh Kiều thấy không rõ ý của Đường Hạo Dương, hắn thay đổi trầm mặc hơn rất nhiều. Dĩ vãng Đường Hạo Dương trong lòng nghĩ cái gì trên mặt liền biểu hiện ra. Mà bây giờ mặc kệ chung quanh phát sinh cái gì hắn đều là mang theo bình yên cười yếu ớt, một loại cảm giác khoảng cách tại trong lòng Tạ Thanh Kiều lẻn sinh sôi, cuối cùng sẽ trương thành một mảng dây leo lớn điên cuồng mà nắm chặt trái tim nàng.


“Tam thiếu gia, đây là đồ hôm trước lão nô xuống núi mua cho thiếu gia đây.” Ma ma bên cạnh lão phu nhân mặt mũi tràn đầy tươi cười mang theo một giỏ đồ ăn.


“Ta?” Đường Hạo Dương có chút ngoài ý muốn, hắn khi nào đã phân phó.


Lão ma ma không thèm để ý, chỉ là mạnh mẽ để vào :


“Lão nô tìm những thứ này cũng không dễ dàng a, trừ đồ ăn ra còn muốn tặng cho Tam thiếu đồ chơi, ngô… Còn có cái này.”, lão ma ma xuất ra một hộp phấn son tinh xảo , đem rổ để xuống:


“Tốt lắm, nhiệm vụ cuối cùng lão nô hoàn thành. Còn phải đi hầu lão phu nhân, cũng không thể ở lâu.”


Đường Hạo Dương nhìn xem rổ này, có cái ăn có đồ chơi, lại còn có cần câu cá đây thật là hắn phân phó sao? Không khỏi lắc đầu, từ lúc hắn nhớ, hắn làm việc nhiều nhất đúng là tại bác cổ hiên trong phòng nhìn xem đồ vật có phủ tro bụi, mỗi một ngày mỗi một năm đều là như vậy . Trong giỏ xách đồ chơi này hắn chưa từng chơi đùa. Đang tò mò cầm lấy một lồng dế, sau lưng đột nhiên vang lên một cái thanh âm:


“Con dế?”


Đường Hạo Dương sững sờ, ngơ ngác gật đầu. Nhìn xem trên bàn một rổ, Tạ Thanh Kiều lập tức nghĩ tới đó không phải là tháng một trước Đường Hạo Dương xin lão ma ma xuống núi mua sao.


Thấy Tạ Thanh Kiều, Đường Hạo Dương có chút không biết làm sao, cũng may người nọ sự chú ý đều ở cái rổ, không có để ý hắn quẫn bách như thế nào.


Qua một lúc lâu, Đường Hạo Dương đột nhiên nhớ tới trong tay hộp phấn son. Do dự mấy lần, cuối cùng nhẹ giọng nói:


“Đây là mama mang đến cho.”


Tạ Thanh Kiều trong lòng vui mừng, tiếp nhận hộp phấn son kia, đặt ở mũi bên cạnh ngửi một cái, mang theo mùi thơm hoa quế nhàn nhạt.


“Thật đúng là có mùi thơm hoa quế, không nghĩ tới chàng lại nhớ kỹ.” Qua một lúc lâu, Tạ Thanh Kiều vui vẻ cầm hộp phấn son kia.


Đường Hạo Dương sững sờ, không rõ chuyện gì nhìn nàng.


Tạ Thanh Kiều cúi đầu nhìn vật trong tay, nhấp miệng, có chút mong đợi lại có chút ít sợ hãi:


“Lúc tại Đường phủ thiếp từng nói với chàng, chàng… chàng không nhớ sao?”


Đường Hạo Dương nhìn xem cái hộp trong tay nàng, cười nói:


“Phải không, thì ra là vậy.”


Tạ Thanh Kiều nhíu lại mi, sau một khắc lại đổi lại vẻ tươi cười, cố làm ra vẻ nhẹ nhàng nói:


“Không nhớ rõ coi như thôi, chuyện rất xưa như vậy không nhớ rõ cũng là lẽ thường.”


“Xin lỗi.” Đường Hạo Dương lắc đầu, gặp Tạ Thanh Kiều thất vọng lại vội vàng nói:


“Cẩn thận nghĩ, ngược lại cùng trước kia có chút bất đồng, hiện ở nơi này hương thơm khá hơn một chút.”


Tạ Thanh Kiều cúi đầu, không tự chủ nắm chặt trong tay phấn son:


“Trước kia thiếp không cần những thứ này, ngoại trừ mùi hoa quế hương thơm khác đều không thích.”


“A, phải không.” Đường Hạo Dương quay đầu:


“Thực xin lỗi, chuyện trước kia ta không nhớ rõ.”


Tạ Thanh Kiều ngẩn ra, thần sắc dần dần ảm đạm xuống, cắn môi không nói gì nữa.


“Cái kia, thiếp còn có những chuyện khác, đi trước.” Tạ Thanh Kiều cũng không quay đầu lại thoát đi nơi này.


Đường Hạo Dương thật sâu thở dài, thì ra là… Nàng thích hoa quế.


Về nàng hắn rốt cuộc còn có bao nhiêu chuyện không biết? Lần đầu tiên, Đường Hạo Dương liều mạng vỗ đầu của mình, hận không thể thoáng cái toàn bộ nhớ ra.


“A di đà Phật, thí chủ tựa hồ rất là buồn rầu.”


Đường Hạo Dương cả kinh, đột nhiên ngẩng đầu lên:


“Trí minh đại sư?”


Trí minh phương trượng vẫn như cũ mang theo nụ cười lạnh nhạt mà hiền lành:


“A di đà Phật, bần tăng vừa mới thấy Tạ nữ thí chủ vội vã đi qua.”


“Như vậy.” Đường Hạo Dương buông thỏng con mắt:


“Cô ấy chắc rất tức giận.”


“Hả? Thí chủ làm cái gì?”


Đường Hạo Dương ngước mắt, đầu năm nay hòa thượng cũng bắt đầu trông nom chuyện của nguyệt lão sao? Bất quá hắn vẫn chi tiết nói:


“Ta không nhớ rõ cô ấy.”


Trí minh phương trượng đóng con mắt cười nói:


“A di đà Phật, thí chủ lần này kém quá. Nếu thí chủ thật không nhớ rõ nữ thí chủ ấy vì sao còn có thể nhắc tới cô ấy đây?”


Đường Hạo Dương khẽ sửng sốt, trí minh tiếp tục nói:


“Nếu là thật sự quên một người, sẽ đem người này dung mạo từ trong đầu hoàn toàn quên, căn bản sẽ không có người này tồn tại. Không biết thí chủ có hay không gặp tình hình như vậy.”


Đường Hạo Dương tròng mắt chần chừ, qua một lúc lâu,nhẹ giọng nói:


“Không phải thế.”


“Nếu đã không phải, làm sao từng quên?” Trí minh chậm rãi vân vê phật châu:


“Bất quá là nhất thời không nhớ, lúc không nhớ nổi lúc liền đi hỏi thăm, tóm lại có một ngày sẽ nhớ lại. Thế gian đều là duyên tới duyên đi, không thể cưỡng cầu. Có người lúc ở cạnh cần quý trọng, có người khi xa cách lại trân trọng. Thế gian ngàn người vạn người, lại chỉ có một người cùng mình cùng vui cùng buồn. Cha mẹ một ngày nào đó sẽ ra đi trước chúng ta. Mà chúng ta cũng luôn có một ngày sẽ ra đi trước con trai và con gái, chỉ có một người sẽ liên tục cùng ở bên mình. Nếu người này rời đi chỉ có thể nói thí chủ duyên phận đã hết.”


“Đường Hạo Dương, thiếp là nương tử của chàng, không phải là nương nương, chàng còn dám kêu sai thiếp sẽ đánh chàng!”


Một cái thanh âm quen thuộc đột nhiên tại chỗ sâu trí nhớ loáng thoáng vang lên. Đường Hạo Dương từ từ đứng dậy, hắn biết rõ người nọ là nương tử của hắn, từ lúc hắn nhớ tới Hạnh mai đã chết thì biết. Nhưng hắn sợ hãi, sợ hãi người kia cùng như Hạnh mai sẽ biến mất, muốn dựa vào gần lại sợ hãi.


Đang nghĩ ngợi, một thân ảnh quen thuộc càng ngày càng gần.


“Còn lăng ở chỗ này làm chi? Thu thập đồ, chúng ta phải về Đường phủ !”


“Hồi phủ?” Đường Hạo Dương có chút ngoài ý muốn, chỉ nghe Tạ Thanh Kiều nói:


“Sáng nay lão phu nhân nhận được một phong thư, thiếp đoán tám phần là trong phủ xảy ra chuyện.” Nói rồi lại khoát khoát không thèm để ý nói:


“Cũng đúng, chúng ta đi hơn một tháng nhiều, dù thế nào trong phủ cũng nên ra 1 chút nhiễu loạn.”


Nghe giọng điệu này, như thế nào hơi có chút hương vị cười trên nỗi đau của người khác.Không giống, cùng Hạnh mai một chút cũng không giống.


Thấy Đường Hạo Dương vẫn như cũ đứng ở nơi đó bất động, Tạ Thanh Kiều tức giận một chưởng đập qua:


“Còn không mau đi?”


“A, tốt.” Đột nhiên phục hồi tinh thần, Đường Hạo Dương vội vàng đi theo. Trước mắt người nọ so với Hạnh mai bá đạo hơn nếu như là tỷ ấy thì có lẽ sẽ một mực trong phủ đợi đi.


“Lần này hình như là Tứ thiếu gia cũng không chịu nhận tam phu nhân là mẹ ruột.” Tạ Thanh Kiều bên cạnh dọn dẹp đồ nói:


“Thiếp nói trước nói cho chàng biết, sau khi trở về cũng đừng loạn. Chuyện như vậy, chúng ta nên yên lặng theo dõi kỳ biến tốt hơn. Còn có, chàng rốt cuộc hiện tại có khỏe hay không thiếp cũng không nắm chắc, nhưng chàng đừng biến chuyển quá nhanh khiến cho người khác chú ý sẽ phiền toái. Còn có còn có…”


Tạ Thanh Kiều thao thao bất tuyệt dặn dò, làm cho Đường Hạo Dương chỉ cảm thấy nàng xem mình như 1 đứa bé ba tuổi. Bất quá cũng được, hắn tựa hồ giống như rất quen dáng vẻ như vậy.


Về phần hắn, Đường Hạo Dương tự có tính toán. Mặc dù hiện tại hắn nhớ không nhiều lắm nhưng chuyện Tạ Thanh Kiều điều tra chuyện ma quái bị giam tại Tây Uyển viện thiếu chút nữa bị người cố ý thiêu chết lại là chuyện đầu tiên hắn nhớ . Tạ Thanh Kiều vẫn bận rộn thu thập, hoàn toàn không có để ý ở sau lưng người nọ đã xụ mặt xuống, bắt đầu tính toán cái gì đó.



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.