Tôi Tên Là Ark

Quyển 4 - Chương 4: Gặp mặt cô gái


trước tiếp

******************************


‘Chikkk, Ta, ta tức rồi đấy’.


Con Orc cơ bắp cuồn cuộn kia run người lên khi nó ngã xuống. Và đồng thời khi ấy, chiếc giáp nó đăng mặc rơi ra. Đó là một bộ giáp trông cực kì ngầu và tuyệt vời nhưng nó không phải là vật phẩm cậu có thể sử dụng bởi đó là bằng chứng cho việc đánh bại toán cướp Orc.


‘Phew, nhóm cướp Orc này thật sự tốn nhiều thời gian’.


Ark mở cửa sổ thông tin nhân vật sau khi cậu thu xong bằng chứng.


‘Tốc độ lên cấp không nhiều thì ít, vẫn chấp nhận được’.


Đã được hai tuần kể từ khi cậu bắt đầu công cuộc đi săn tiền thưởng. Vì dành ra 5 ngày để huấn luyện cho bản thân và cho cả lũ quỷ thể, nên thành ra cậu chỉ đầu tư tầm 9 ngày để đi săn. Trong khoảng ngày ấy, Ark đã lên level từ cấp 78 đến 85, tổng cộng là bảy.


Nhờ Event Quest mà cậu đã có thể lên được tới mười cấp chỉ trong ba ngày nhưng đó là trường hợp đặc biệt. Với những chuyến đi săn thông thường, lên thậm chí một cấp mỗi ngày là điều không thể. Và trong trường hợp người chơi đạt mức level 80, tăng một cấp mỗi hai ngày cũng là điều rất khó để đạt được. Bởi vì quái vật họ phải đương đầu có xu hướng mạnh hơn, mất nhiều thời gian để chiến đấu và hồi phục hơn. Họ còn phải quay trở lại làng sau mỗi thời gian săn nhất định để sửa vũ khí, mua potion, bán đồ, chuẩn bị thức ăn….Và tùy thuộc vào nghiệp vụ của mỗi người chơi, một Cung Thủ cần phải mua tiễn và Ma Thuật Sư thì cần thuốc phép để thi triển ma thuật.


Thị Trấn đến Khu Săn rồi từ Khu Săn lại quay trở về Thị Trấn. Đó chính là công thức cơ bản của mọi trò chơi. Kết quả là thời gian bị mất chỉ để di chuyển giữa hai nơi cũng như thời gian cần để mua sắm, tái thiết lại những thứ cần thiết chiếm một lượng đáng kể. Cấp độ bạn càng cao đến đâu và khoảng cách giữa thị trấn với khu vực bạn đang săn càng lớn chừng nào, thì càng có nhiều trở ngại hơn để luyện cấp.


Tuy nhiên, công thức đó không áp dụng được với Ark. Bởi vì nhờ một số chuyện mà Sid đã trở thành thương gia riêng cho cậu.


Sid cực kì đáng tin cậy và chân thực với hợp đồng. Cậu ta giữ tất cả mọi vật phẩm Ark thu được và trở về Giran khi đầy túi, để trao đổi những vật phẩm cần thiết cho chuyến săn hoặc quy đổi thẳng ra vàng. Đổi lại, cậu sẽ được tổng 10% tiền thặng dư bán được nhờ kĩ năng của mình nên Sid sẽ được tiền trong khi Ark chẳng mất gì cả.


Tuy nhiên, việc này xét ra thì việc này không khác nào với thuật ngữ ‘bị nô dịch’ nhưng Sid không có lựa chọn.


Dù gì đi chăng nữa, cũng nhờ thế mà Ark hoàn toàn tập trung tâm sức để đi săn trong chín ngày ấy. Cứ trung bình mỗi một ngày, Ark chiến đấu với hai toán cướp. Tổng cộng, cậu đã quét sạch 18 băng cướp trong mùa săn tiền thưởng của mình. Đến nỗi mà đã có những tin đồn giữa các toán cướp rằng nên tránh xa cậu.


‘Tsk…nếu lũ đạo chích Orc đó không chạy đi giống như bọn khác, mình có thể hoàn thành nhiệm vụ chỉ trong một giờ’.


Một khi bọn cướp đã bỏ chạy, rất khó để tìm lại tung tích của chúng.


Nhưng cái gì cũng có hai mặt của nó.


Bọn cướp chạy đi nhưng không trốn hoàn toàn. Thay vào đó, chúng đặt bẫy, mai phục chờ Ark tới và khi ấy, Ark phải cẩn thận hơn rất nhiều, dồn toàn tâm để chiến đấu. Kết quả là, độ thông thạo các kĩ năng của cậu cũng đã tăng lên đáng kể.


Giờ đây tất cả các kĩ năng cậu có lúc đầu đã đạt mức trung cấp trở lên.


Hai kĩ năng nghề, Dark Blade và Summon Demon đã cho những hiệu ứng mạnh hơn khi đạt đến mức Trung Cấp.


Sức công chí mạng của Dark Blade tăng từ 150% tới 180%, kĩ năng Summon Demon giảm một mana mỗi hai giây. Ngoài ra, chiếc nhẫn Resurrecting Magic là trang sức cho khả năng hồi mana.


Vì thế mana, cậu có thể sử dụng những kĩ năng của mình bất cứ khi nào Ark muốn trong khi vẫn di trùy được các quỷ thể ở bên cạnh. Và, Sword Hand Combat, kĩ năng cậu sử dụng nhiều nhất có tốc độ tăng trưởng kém nhất nhưng cuối cùng cũng đã đạt mức Cao Cấp.


Ark không phải là người duy nhất ngày cải thiện hơn. Ngay cả các quỷ thể của cậu cũng đã khá hơn rất nhiều so với lúc trước. Với những phương thức tác chiến chúng học được, kĩ năng chiến đấu và cấp độ của mỗi Summon đã đạt cấp 40.


‘Không tệ tí nào’


Cậu nở nụ cười thỏa mãn trên môi sau khi kiểm tra xong thông tin nhân vật.


Tất nhiên, Ark vẫn chưa quên gợi hoặc bất cứ thông tin nào liên quan tới nhiệm vụ bởi vì đó là lí do Ark đi săn trộm lúc này. Tuy nhiên, việc đó cũng chẳng là vấn đề gì to tát. Cho tới chừng nào Ark vẫn còn săn trộm, cậu sẽ vẫn có cơ hội nhận được thông tin, gợi ý mình mong muốn.


‘Bây giờ hãy tổ chức lại một số thứ rồi tiếp tục đi săn chứ?’.


‘Ohh..Cậu đã xong rồi à?’.


Khi Ark bước ra khỏi khu rừng, Sid hân hoan chào cậu.


Sau khi Ark chuyển hết đồ cho Sid và ngồi xuống đống lửa, môt tin nhắn xuất hiện.


Đây là kĩ năng của Sid, một kĩ năng trong hệ thống skill mà Giao Dịch Viên sở hữu, hiệu ứng ‘cắm trại’.


Một khi phát hiện băng cướp, Ark sẽ đi diệt chúng và Sid chẳng có gì làm. Thế nên cậu đành tìm một chỗ an toàn và dựng một khu lửa trại trong lúc đợi Ark. Nhưng Sid cũng không phải là người chỉ cứ chơi trong khi có thời gian rãnh.


‘Cậu cũng không tìm thấy thông tin lần này luôn hả?’.


Sid hỏi trong không ngừng tay làm việc của mình.


Sid phân loại những vật phẩm ra bằng kĩ năng thương gia cậu có được gọi là ‘Item Decomposition’ trong khi chờ đợi Ark.


Cậu lột da sau đó cắt chúng ra từng tấm. Về phần trang bị, cậu tiếp tục phân loại chúng theo chủng chất liệu tạo thành.


Mặc dù việc đó tốn rất nhiều thời gian, nhưng khi trận chiến nổ ra, Sid chẳng có gì làm. Ngoài ra, cậu sẽ nhận được nhiều tiền hơn bằng cách này khi bán đồ.


‘Ừ..nó vẫn mất nhiều thời gian hơn tớ nghĩ’.


‘Đừng lo’.


‘À mà, Sid đã trả nợ được bao nhiêu rồi?’.


‘Mình đã trả 50 Gold rồi’.


‘Đó là một khoảng không nhỏ đấy’.


‘Ừ, kĩ năng bán đồ rác phẩm của mình đã tăng nên tổng cộng, mình nhận được tới 15% lợi nhuận. Khi có thời gian, mình tiếp tục may vài bộ quần áo nên kĩ năng May Vá cũng tăng. Đồng thời, mình còn kiếm thêm được một phần tiền từ việc bán quần áo nữa.


Đó là điều tốt cho Sid bởi ít nhất cậu không mắc vào một món nợ lớn hơn.


Thương nhân Hobbit Sid đã đi khắp lục địa để trao đổi hàng hóa. Nhưng giờ đây cậu lại đang may vá cho đến khi cả đôi tay tê đi và phân loại những item chỉ để lấy thêm vài copper và silver. Đây quả thực là khung cảnh đổi đời, lên voi xuống lỗ bạn không thể nhìn mà không ứa lệ.


Tuy nhiên, Sid là một con người luôn lạc quan.


‘Tuy giờ trả phần tiền lãi cũng là điều khó với mình nhưng ít ra mình có thể từ từ xóa nợ. Mình thấy được hi vọng và tất cả điều đó là nhờ Ark – nim cả.’.


Sid đang ngồi trên một khúc cây to nói với biểu hiện hài lòng.


‘Nếu cậu thấy thõa mãn thì tốt rồi’.


‘Nhưng cậu dự tính đi đâu?’.


‘Có một băng cướp Kobold ở gần đây. Chúng ta nên đến đó’.


‘Mình hi vọng sẽ có nhiều nguyên liệu để tạo ra thuốc nhuộm ở đó’.


‘Sẽ có đấy, bởi vì khu rừng đó có cấp độ cao hơn so với chỗ này’.


‘Wow. Nghĩa là ta có thể tạo ra những loại quần áo chất lượng hơn’. Sau khi nói xong điều này, Sid quay trở lại với công việc may vá vắt bắt đầu tự ngâm, tự mình nghe.


‘Lượng Health của chúng ta đã đầy rồi, hãy nên đi thôi’.


‘Được rồi, sau khi tớ phân giải cái món cuối cùng này đã’.


Dedric liếc Sid với đôi mắt đầy vẻ thương hại. Trước kia, hai người không hợp nhau tí nào. Dedric là đứa luôn nói những điều ghê tởm với bất kì ai, ngoại trừ Ark. Nó liên tục phỉ Sid rằng là kẻ ăn xin. Nên mỗi khi có thời gian, bọn họ luôn cãi nhau. Nhưng thậm chí là vậy, Dedric không thể không thấy thương hại cho hoàn cảnh của Sid hiện giờ.


‘Thật là, mình không thể thấy được chính nước mắt của mình’.


Và lúc đó, trong khi Dedric đang lắc lắc đầu, nhìn qua trái, ngó qua phải, những bước chân nặng nề đột nhiên xuất hiện và tiến dần tới họ, những cái bụi quanh khu vực đó run lên.


‘Dedric!!’. Ark hét và nhảy dựng lên.


Dedric nhanh chóng bay vút lên trời và nhìn xung quanh.


‘Hướng ba giờ thưa Chủ Nhân, có hai gã Troll.


Ark, đã định vị được phương hướng đi thẳng tới chỗ chúng cùng với Skull. Đi tầm mười mét, cậu bắt gặp bọn chúng. Thế nhưng, mục tiêu của đám quái vật không phải là khu cắm trại mà Ark và Sid đang trú.


‘Grrrr…con người….đó là con người…Hãy ăn chúng nào’.


Người bị lũ Troll đuổi theo khi chúng nhe răng, há lợi như thế kia là một cô gái loài người có mái tóc búi. Một bên chân đã bị mất chiếc giày và quần áo thì bị rách không chỗ này thì cũng chỗ nọ như thể cô đã đi lang thang trong rừng được một khoảng thời gian. Người cô gái chi chít những vết thương nhưng mặc dù là vậy, vẫn chạy trốn giữa các cây một cách thật nhanh chóng.


‘Cô ấy có vẻ là một Npc, nhưng tại sao lại ở trong khu rừng này?’.


Boom!.


Sau đó, thanh chùy của một con Troll đánh vào cây.


Cô gái đang cố gắng nấp sau cái cây, té nhào xuống vì ngạc nhiên. Thân người cô run lên những chiếc lá run lên mỗi khi có gió thoảng, cô nắm chặt lấy mắt cá chân bị trật bởi dư chấn bất ngờ cùng cú té vừa nãy. Xem cô chẳng khác nào một món khai vị ngon lành, con Troll liếm môi trong khi giơ thanh chùy lên.


‘…….!’.


Cô gái cố gắng che khuôn mặt trắng tái và khiếp đảm của mình bằng đôi tay.


Và khoảnh khắc ấy, thanh chùy rớt xuống.


Booo—Boooomm!


Một âm thanh đầy bạo lực, con Troll bị đẩy lùi vài bước.


Cô gái ngẩng đầu lên, không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.


Một người đàn ông trẻ với tấm lưng thật rộng, mái tóc đen tuyền phất phơ bay trong gió đang đứng trước mặt cô.


Đó không phải ai khác ngoài Ark, ‘Chiến Binh Của Công Lý’.


Ark quay nhẹ đầu lại, nở một nụ cười thật dịu dàng.


‘Mọi thứ ổn rồi. Cô không cần phải lo gì nữa. Hãy ở lại đây và tôi sẽ trở lại sớm thôi’.


Ahh!!!..Thật là một câu nói tuyệt vời.


Nếu người này là một người chơi, Ark thậm chí cũng sẽ không cho lấy một cái ánh nhìn. Nhưng cậu luôn tử tế với các Npc. Tất nhiên, những thái độ cư xử dịu dàng và tử thế ấy sau cùng sẽ đem lại phần thưởng xứng đáng. Nhưng với Ark, cậu thật sự tỏ ra tử tế với Npc vì cậu muốn vậy, chứ chẳng vì những thứ phần thưởng kia.


‘Đến đây, đồ Troll biến thái đi quấy rối một cô gái yếu ớt’.


Ark xông đến con Troll khi tuông ra bài diễn thuyết như thế.


‘Đừng làm phiền tao!....Gruuuu’.


Troll rất tức giận do không đâu bị chen ngang và quyết định đánh trả lại Ark. Hắn vung chùy nhưng Dedric từ trên trời vụt xuống như một đòn lôi tiễn, đánh vào miệng của hắn. Tên Troll bối rối, lùi lại. Những thứ hắn nhận được sau đó là vô số nhát bạo kích đến từ Ark. Skull cũng cắn lấy cắn để mắt cá của gã làm con Troll đổ nhào xuông như một cái cây già trong đêm giông bão, bị quất ngã.


Khoảnh khắc diễn ra chưa được trong một hơi thở, thì Double Critical được kích hoạt.


‘Ăn đòn này đi, Dark Blade!’.


‘Kwachhhhh’. Con troll hét gầm lên sau đó biến mất.


Sau khi xử lí xong một con, những con còn lại cũng chẳng thành vấn đề nữa.


Dưới sự phối hợp tấn công của Dedric, Skull và Ark từ ba phía, lũ troll rối loạn và bắt đầu chạy tán loạn khắp nơi. Nhưng sau khi bị Ark dùng Skull ném vào đầu, con Troll ngã xuống.


Ark đi tới cô gái sau khi thu hết phẩm vật rớt ra từ lũ Troll.


‘Cô có ổn không?’.


Cô gái gật đầu nhưng đôi mắt tỏ rõ vẻ không thoải mái.


Sau đó, Ark nhìn vào cô gái.


Vì cậu đã cứu cô nên thường thì sẽ có một phần thưởng hay nhiệm vụ nào đó. Thế là cậu chờ cô gái nói nhưng cô chỉ nhìn Ark chằm chằm.


‘Cái gì? Lẽ nào không có cái gì cả sao?’.


Vào lúc ấy, cô gái chầm chậm đứng dậy, song lại té xấu cụng trán vào đất.


Ark thởi dài khi thấy cô bé như vậy trong một lúc lâu.


Qủa thực thì, không có mong đợi nhận được thứ gì từ một cô gái trông giống ăn mày như thế. Tuy nhiên, Ark cũng không phải là kẻ vô tâm đến mức bỏ một cô gái đang bị thương một mình.


‘Dù sao đi nữa thì cứ về trại của anh cái đã, nó gần đây thôi’.


Khi Ark đưa vai mình, cõng cô bé, mặt cô đỏ đi.


‘Ark…hử? Cô gái đó là ai?’.


‘Cô bé bị bọn Troll đuổi theo’.


‘Vậy hả?’.


Sid nhìn và dò xét cô bé một hồi thì bỗng nhiên cô bé chùng vai xuống, nhìn lại vớ vẻ mặt ngở ngẩn. Mặc dù trông có bẩn nhưng cô trông khá xinh đẹp.


Tuổi trạc mười lăm thôi nhưng cũng đã khiến một anh chàng HObbit phải nhìn cô trong khi giương ngửa cái đầu lên cao hoàn toàn vì cô ấy rất cao.


Ark bảo cô ngồi xuống sau đó sử dụng Cứu Chữa lên mắc cá chân của cô. Cứu chữa lạ thay không phục hồi vết thương nhưng ít ra, nó cũng làm cho mắt cá bớt sưng hơn rất nhiều.


Khi cô bé gật đầu như thể muốn nói cảm ơn. Sid ngạc nhiên. Sau một hồi tìm kiếm trong túi mình, cậu lấy ra một đôi giày bằng da.


‘Xem ra em không có giày mang. Đây chẳng nhiều nhặn gì, hãy mang nó vào đi. Hehehe, Ark – nim à, tôi sẽ trừ phần này vào tiền của mình nên cậu cứ yên tâm’.


‘Tớ không quan tâm chuyện đó nhiều lắm nhưng’.


‘Ồ..nhân tiện em có đói không?’.


Khi cô bé chạm vào cái bụng mình, Sid hỏi ngay và đưa cho cô chút gì đó để ăn. Ark bắt đầu mở miệng sau một hồi nhìn Sid lạ lẫm.


‘Tại sao em lại đi lang thang trong chốn này? Không có ngôi làng nào xung quanh đây cả sao?’.


Vào lúc ấy, cô bé đang ăn thì bỗng nhiên òa khóc.


Sid bối rối xong hét lên ‘Ark – nim, cô bé sợ vì cậu cứ hỏi như cái kiểu đang thẩm vấn ấy’.


‘Hả?  Tớ chỉ..’.


‘Xin lỗi cô bé mau’.


Ark thấy lúng túng bởi cách cư xử lạ lùng của Sid, cậu thay đổi đáng kể sau khi gặp cô gái. Cô bé lau nước mắt đi và dùng một cành cây viết chữ xuống đất.


****************************


‘Vậy là, một số băng cướp đã bắt cóc bố em và em may mắn thoát được?’.


Cô bé gật đầu để đáp lời câu hỏi của Ark.


Tên cô bé là Sarah. Cô không nói gì với Ark lúc được cậu cứu bởi  vì bị câm. Và khi tìm lại được một ít bình tĩnh tại khu cắm trại, cô giải thích tình hình của mình bằng cách dùng cây, viết chữ lên mặt đất.


Bố của cô bé là một người vẽ bản đồ và ông đã vẽ rất nhiều vùng khi đi du lịch khắp lục địa. Khi nghe có một tàn tích chưa được khám phá tại Giran, ông lập tức đến đó để điều tra. Tuy nhiên, có một nhóm cướp đang náu tại nơi ấy.


Là một người vẽ bản đồ, ông có rất nhiều kinh nghiệm và kĩ thuật để tránh quái vật khi di chuyển từ vùng này sang vùng khác. Tuy nhiên, ông không thể trốn thoát khỏi kĩ thuật dò của bọn cướp. Sau cùng, ông bị bắt nhưng vẫn khôn khéo giấu đi con gái mình và cô gái sẽ quay trở về Giran, tìm người giúp đỡ.


‘Wahhhhh, vậy đó là điều đã xảy ra. Và sau đó lại còn có thêm cả lũ Troll nữa’ Sid gật đầu, đôi mắt ngấn lệ.


‘Tất nhiên là chúng ta phải giúp rồi. Đúng không Ark – nim?’. Sid quay đầu nhìn vào Ark.


Sau khi nhìn Sarah, cậu hoỉ ‘Thế địa điểm ở đâu?’.


Song, Sarah lại tiếp tục vẽ trên nền đất.


‘Đó là Khu Vực Đá Nâu, tọa lạc trên ranh giới của vùng Giran’.


Ark ngay lập tức mở cửa sổ thông tin và kiểm tra về bản danh sách tội phạm cậu đăng kí từ trước.


‘Đúng như mình nghĩ. Không có thông tin nào về nhóm cướp tại khu vực Đá Nâu cả’.


Ark đã nhận sạch danh sách nhóm cướp bị truy nã trên bảng thông cáo của Giran nhưng vẫn không tìm ra bất kì gợi ý nào trong quá trình thực hiện nhiệm vụ mặc dù đã quét sạch hơn 70% khu vực. Băng cướp cuối cùng cần tiêu diệt lại không phải là toán cướp ở khu vực Đá Nâu. Vậy thì, chỉ còn một câu trả lời duy nhất: toán cướp đã thực hiện phi vụ trộm Heartsoul Bead không phải là băng cướp bị truy nã.


‘Đúng rồi. Tại sao mình không nghĩ về điều này sớm hơn? Khi tìm thông tin về băng cướp liên quan tới nhiệm vụ. Mình thậm chí không xét đến yếu tố chúng có bị truy nã hay không’.


Ark cuối cùng cũng đã hiểu quá trình suy luận của mình đã sai. Nhóm cướp bị truy nã sẽ biến mất mãi mãi khi bị một người chơi săn được. Khi đó, sẽ xuất hiện một nhóm cướp khác thế chỗ nhưng nhóm cướp mới này sẽ khác với nhóm bị tuyệt diệt. Có thể là những băng cướp Ark tiêu diệt từ trước đến giờ chỉ là những băng cướp mới.


Thế nhưng, Heartsoul Bead đã bị đánh cắp cách đây một năm trước.


‘Trong New World, mình không thể lấy gợi ý từ những Npc mà không có một mối quan hệ nhất định. Nghĩa là, nhóm cướp trộm Heartsoul Bead đã tồn tại được một năm. Chúng không bị truy nã bởi vì không có bất kì hoạt động nào gây hại trước đó và cũng như sau này. Không ai biết tung tích chúng ở đâu.


Đây là một câu chuyện đơn giản khi suy nghĩ kỹ.


Không đời nào một băng cướp có thể bị những thợ săn tiền thưởng như Ark đây tiêu diệt lại nắm giữ một gợi ý liên quan tới nhiệm vụ. Điều đó nghĩa là Ark chỉ mới có dọn sạch những băng cướp không liên quan tới nhiệm vụ trong những ngày nay.


‘Đây có thể là một cơ hội. Một băng cướp ẩn…có khả năng rất cao. Hơn nữa, không kể hình thức có thế nào, đây dù gì cũng là một nhiệm vụ được Npc giao cho. Dù không mong được phần thưởng lớn vì Npc là những người đi du lịch bụi, mình không có lí do nào để từ chối’.


Đó là khi Ark sử dụng não mình tư duy cho thật nghiêm.


Vì Ark mất một lúc rồi mà vẫn chưa trả lời, Sid nói với giọng giận dữ. ‘Ark – nim,  cậu sẽ không đời nào làm lơ nó đúng chứ?’.


‘Kekekeke, tất nhiên ngài ấy sẽ bỏ. Master là người không làm những việc không đào ra tiền’.


‘Cái…cái gì?’.


‘Vậy thì tại sao người mà Dedric này gọi là chủ nhân, lại đi giúp cái con bé bẩn thỉu kia cơ chứ?’.


‘Im đi. Đồ con dơi không có trái tim’.


‘Dơi? Ta là Ngài Dedric, một quý tộc của Netherworld’.


‘Qúy cái mông tao, mày chỉ là một con dơi thôi’.


‘Thằng khốn, muốn chết ngay đó hả?’.


‘Hử? Mày nghĩ tao sợ mày à?’.


Dedric và Sid bắt đầu trừng nhau và gầm gừ.


‘Đủ rồi Dedric, Sid, cả cậu cũng thế’.


Ark thét lên với bọn chúng sau đó, nở nụ cười chân thành với Sarah. ‘Đừng lo. Anh không thể giả vờ làm lơ khi nghe được câu chuyện của em’.


‘Ể?? M-Master? Nhìn đi, nhìn kìa! Tại sao người lại muốn giúp cái con bé nghèo rách mồng tơi thế kia?’.


‘Im ngay’.


Sid nhanh chóng bịt miệng Dedric và nhìn Ark bằng biểu cảm ấn tượng ‘Wooooo…Ark – nim. Tớ thật sự rất cảm động. Vậy là Ark – nim hóa ra cũng có cảm xúc cơ đấy’.


Sau khi nghĩ về nó, cậu thấy cái cụm đó có gì lạ lạ.


‘Thế từ trước tới giờ, cậu nghĩ như thế nào về tớ?’.


‘Một kẻ bần tiện không có lòng nhân’ giọng của Sid đột nhiên nhỏ xuống hết cỡ khi cậu ta quay đầu đi hướng khác.


Thậm chí cậu ta luôn cười và cảm ơn Ark  cùng lúc với cái khuôn mặt trông ngây thơ ấy, Sid thật sự nghĩ về cậu như thế trong tim sao? Đúng như Ark nghĩ, không ai có cậu có thể tin tưởng được trên thế giới này cả’.


Tuy nhiên, Sid nhanh chóng mỉm cười và lắc đầu ‘Nhưng không phải thế nữa’.


‘Cảm ơn. Cậu làm tôi xúc động lắm đấy’.


‘Thôi mà, đó chỉ là trò đùa thôi. Cậu nghĩ mình sẽ thực sự nghĩ về cậu như thế sao?’.


‘…..’.


Khi Sid cứ nịnh Ark và cười nhăn nhở, Sarah bật cười. Khuôn mặt của Sid bỗng nhiên đỏ ửng và ho ra vài tiếng vì cậu thấy nụ cười của Sarah rất đáng yêu.


‘A hèm,  nếu quyết định rồi thì hãy đi nhanh. Chúng ta không biết  được bố của Sarah còn trụ được bao lâu. Sarah, nếu là Ark, cậu ấy chắc chắn sẽ giải cứu bố của em an toàn.


Sarah nhìn thẳng vào Ark bằng đôi mắt mở thật to để xác nhận quyết định của cậu.


‘Ừ..nếu ông ấy còn sống, anh nhất định sẽ đưa ông trở về’.


Sarah cúi đầu xuống, đôi mắt em ngấn lệ.


Ding! Và cùng lúc đó, một tiếng âm và nhiệm vụ hiện lên.


‘Hử? Một nhiệm vụ !’. Đôi mắt Sid mở lớn khi cậu bắt đầu lầm bẩm một mình


‘Chẳng phải cậu ta đã biết cô ấy sẽ cho nhiệm vụ rồi sao?’. Ark nhìn Sid, bối rối’.


Mặc dù Sid biết khá nhiều về game nhưng cũng không nghĩ đến việc một nhiệm vụ sẽ xuất hiện trong tình cảnh này. Song, vì là Thương Gia nên Sid thường nhận nhiệm vụ tại Thương Gia Hội hoặc tại các điểm giao dịch. Cậu ta chắc chưa có trải nghiệm gì về những nhiệm vụ thế này’.


‘Dù sao thì độ khó của nhiệm vụ là E+. Vì đây là nhiệm vụ cho tổ đội, nó sẽ không dễ. Nhưng mình đã làm một số nhiệm vụ cấp E+ trước đây rồi. Kỹ năng và cấp độ của mình đã tăng rất nhiều, mọi thứ sẽ ổn thôi’.


‘Sid, đi thôi’.


‘Ừ’. Sid đáp lời trong hứng khởi và giúp Sarah đứng dậy.


Đối phương là một Npc. Ark không hiểu được tại sao Sid lại nhìn cô bé với vẻ mặt ‘kỳ vọng và mong đợi’ như thế. Dù trong trường hợp nào đi chăng nữa, mắt của cậu chàng vẫn thật sáng khi nhìn vào Sarah.


**************************


‘Heaveee Hoo!!’.


‘Boom!’.


Gã Golem nặng hàng trăm ký lô bay lên và gã nhào xuống mặt đất.


Như cái trọng lượng nặng trĩu của nó, lượng sát thương nhận phải do cú rơi cực kì khổng lồ. Nó mất ngay 350HP ngay tức khắc, thân thể ánh lên màu đỏ và đang đi đến bờ vực của tử vong. Tuy nhiên, đòn tấn công không dừng lại tại đó, một thân thể ai đó đập ầm vào con Golem ngay khi nó đang cố đứng dậy.


Con Golem bị va đập mạnh vào mặt đất thêm lần nữa. Không còn tí HP nào, nó đã bị hủy diệt hoàn toàn.


‘HAHAHAHAHA, thôi nào, cái này dễ quá’.


Người đang cười ha hả kia, đang đứng trên thân con Golem đã gãy vụn, chính là cựu thanh tra, JusticeMan.


JusticeMan, người đã rất buồn và ức chế vì thất bại trong Event Quest, tìm ra một chỗ săn mới nhờ Ark.


Cái ngày sau khi Ark nhờ cậu Lãnh Chúa trẻ để mắt tới JusticeMan, JusticeMan liền đi đến gặp chàng.


‘Tôi đã nghe những chiến công quả cảm của ông thông qua anh Ark và Ngài Cross’.


‘Tôi chỉ làm những việc mình cần làm’. JusticeMan lịch sự đáp lời.


Một Npc rất trẻ nhưng tuổi tác không quan trọng với JusticeMan, người đã quen với xã hội phân cấp. Vì cậu ta là lãnh chúa của một vùng, cậu xứng đáng nhận được nhận được tôn trọng. Và Ark cũng đã khuyên ông rằng hãy cư xử cho phải phép trước mặt lãnh chúa.


‘Tôi biết rằng ông đã nỗ lực như thế nào để bảo vệ Jackson. Nhưng chiếu theo quy định, tôi không thể phân thưởng cho ông thứ gì đó cho ra hồn. Nên, mặc dầu tôi không thể thưởng vì những chiến tích ông đã làm cho Jackson, tôi vẫn có thể cho ông một ít lợi ích’.


‘Lợi ích?’.


‘Từ giờ trở đi, sử dụng căn tin và dịch vụ Blacksmith do tôi quản lý, chi phí sửa chữa trang bị và phần thức ăn sẽ rẻ hơn 50% so với việc mua tại các quầy trong làng. Tôi đã báo với họ về điều này’.


‘Thực à?’. JusticeMan hỏi lại, biểu hiện khuôn mặt ông tươi sáng hẳn ra’.


JusticeMan, người đàn ông không có bất kì khái niệm tài chính nào trong đầu, luôn phải vật lộn với chi phí thức ăn và sửa chữa. giờ đây, Ông được nhận tới 50% discount.


Nhưng JusticeMan vẫn thở dài với vẻ ray rứt. Ông đã đạt cấp 45, nên giờ đây, cố gắng luyện level ở Jackson tại các khu vực săn thì rất khó. Nhận được một món quà nhưng vậy khi mình gần rời đi…


Chàng lãnh chúa trẻ cười, nói ‘Tôi thực sự không hiểu tại sao những người ngoại quốc lại gắng sức tìm những quái vật ngày càng mạnh hơn. Well, nếu đó là cách các người sống, thì cũng không trách được. Mặc dù vậy, nếu với cái lí do như thế, ông không cần phải rời Jackson đâu’.


‘Hả?’.


‘Thú thật thì, có một số nơi cực kì nguy hiểm tại Jackson mà chỉ có quân lính mới có thể được phép ra vào. Những tàn tích anh Ark và bố của tôi đến trong quá khứ là một trong những vùng như thế. Tất nhiên, những khu ấy bị đều bị hạn chế truy cập. Nếu ông muốn, tôi có thể cấp phép đặc biệt cho ông vào những vùng ấy.


Trong New World, không chỉ có mỗi Jackson mà còn Giran, hay tất cả các vùng khác đều có những ‘cấm khu’. Chúng là những nơi không được công khai trong quần chúng vì một số lí do nhất định. Để vào được những nơi ấy, người đó cần phải thỏa mãn một số điều kiện nhất định. Lấy ví dụ tại Jackson, chìa khóa để tháo dỡ hạn chế ấy chính là Event Quest.


Vì thế, khu mà Lãnh chúa cho phép JusticeMan đi vào, đó chính là Hắc Lâm và vùng bị hạn chế ấy được gọi là Mục Rữa Lầy, nơi bon quái vật tầm cấp độ 30 – 60 xuất hiện.


‘Đầu tiên, hãy cố gắng nhận kinh nghiệm chiến đấu tại nơi ấy. Sẽ có lúc ông cần nó…’. Chàng lãnh chúa trẻ nói với ông, nở nụ cười tinh tế như thể cậu đang lo lắng điều gì.


Dù sao đi nữa, nhờ thế mà JusticeMan được độc quyền săn tại một nơi mà những người chơi khác hoàn toàn không đến được.


Và có lẽ bởi vì nó là khu vực hạn chế, nên Mục Rữa Lầy ngập tràn quái vật. Nhưng, thế có phải là hết đâu. Quái vật cũng rơi ra những món đồ thiết yếu. Thậm chí cứ mỗi ba con quái, ông sẽ nhận được một trang bị, cứ mỗi hai ngày, một Magic Item sẽ rơi ra. Ngoài ra, chi phí sửa chữa trang bị và thức ăn chỉ tốn có một nửa, vàng mau chóng trở nên đầy trong túi của ông.


JusticeMan nhìn, thoả mãn bởi những trang bị ông nhận được.


Những thứ vật phẩm này đều là những món ông kiếm được từ trong đầm lầy. JusticeMan không suy nghĩ gì cả mà tuỳ ý mang vô số những trang bị như nội y cùng với áo thun không tay (áo ba lỗ). Sau cùng, ông trông rất kinh nhưng điều đó chẳng làm JusticeMan bận tâm. Dù gì đi chăng nữa, trong cuộc sống thực, ông cũng chẳng khác mấy so với trong này.


‘Huhuhu…nghĩ đến việc mình có thể độc quyền săn bắn tại nơi đây. Những người dân làng bên cạnh có biết về nơi này không nhỉ? Mình được nhận rất nhiều lợi ích từ Ark’.


‘Chết tiệt ông đi. Nếu ông có thời gian thì hãy đến giúp bọn này với’.


Một giọng giận dữ vang lên.


Quay đầu tới hướng kêu, ông thấy có một số người chơi bị hai con Golem truy đuổi.


Họ là những người mà JusticeMan kéo vào trong game. 1401 đến 1410. Những người chơi sử dụng số thứ tự tù của mình là tên nhan vật của họ trong game.


Dạo đầu, ông dẫn ba mươi người chơi đến đây. Thế nhưng họ đều tản ra dần dần và chỉ còn một Roco là ở lại cùng với đám người tù này.


Làm việc như chết từ level 45. JusticeMan cuối cùng cũng đã đạt tới cấp 55. Tuy nhiên, xét cấp độ trung bình của họ thì chỉ có 35 mà thôi. Họ đến đây khi chỉ mới có level 20, và đã tăng 15 cấp nên thành 35. Nhưng, để họ tiêu diệt một con Golem cấp 60, đó là điều bất khả thi.


‘Vui lên đi mọi người. Đất mẹ là bạn của các người, bà sẽ luôn bảo vệ mọi người’.


Khi nhóm bắt đầu bị tấn công, Roco lấy ra cây đàn Hạc và chơi bài ‘Khúc Ca Của Sự Chở Che’, tăng chỉ số phòng thủ. Khi ấy, những viên sỏi từ mặt đất trồi lên và bao lấy thân thể của nhóm, chỉ số phòng thủ đã được tăng lên.


‘Ồ…đó là em Roco đáng yêu của chúng ta’.


‘Bọn anh chỉ có thể dựa vào em’.


‘Cái ngài Boxer-Short ấy chỉ có cơ bắp trong não, ông ta chỉ biết chiến đấu’.


Bọn họ vây quanh Roco và cổ vũ cho cô ấy.


‘Những lời của cậu, số 1403, ta sẽ nhớ đấy’.


‘Ôi chết, tai lão sao thính thế’.


Ngay khi JusticeMan gia nhập, tình huống ngay lập tức đổi thay.


Con Golem lại bay lên trong không trung như một chiếc lá sau khi bị con khỉ quẩy tay.


JusticeMan chỉ có 55 level, nhưng sức mạnh của ông tương đương với một người chơi cấp 68.


Đó là hiệu ứng của cái chỉ số ăn gian ‘Justice’.


Justice là một chỉ số cực hiếm sẽ làm tăng tất cả các chỉ số còn lại theo mức điểm mà nó có khi ông gia nhập cuộc chiến của bất kì ai với tư cách là một Helper.


Hiện tại, JusticeMan có 13 điểm Justice và hiệu ứng của nó tương tự với một người nhận được 13 cấp độ. Hơn nữa, bản thân là một võ sư với vô số kinh nghiệm thực chiến. Một con quái vật level 60 kia, thực không đáng để ông chiến đấu.


JusticeMan hét vào số 1406 khi con Golem gần đến cửa tử.


‘Đợi một lát, tôi sẽ ở đó để cướp ngay’.


Số 1406 lao đến con Golem và nhanh chóng di chuyển đôi tay điêu nghệ của mình.


Nhóm người cựu tù này đều có những kĩ thuật trong đời thực của họ, và tại đây, trong New World, họ tiếp tục học được những kĩ năng tương ứng với chuyên môn trong đời thực. Một trong số họ, một cựu tội phạm cực thạo móc túi, kỹ năng của 1406 là ‘Pickpocketing’, một skill cho phép trộm một vật phẩm từ quái vật gần chết.


‘Được rồi, giờ giết nó đi’.


Số 1406 cười nhăn nhở, trong tay cầm một quặng sắt, con Golem cuối cùng cũng trở về với đất mẹ. Con khác cũng chết sau khi bị tấn công tổng lực. Trong khi chờ lượng máu hồi phục sau khi giết quái vật, Roco do dự nói.


‘Em…em nghĩ mình nên đi. Đã đến giờ làm rồi’.


‘Ehh? Tới lúc rồi hả?’.


‘Ahhh…Không vui tí nào khi cô gái duy nhất trong bọn rời đi’.


‘Cứ nghỉ việc và chơi game đi. Bọn anh sẽ cấp lương cho em luôn’.


Những người cựu tù lầm bầm với vẻ nuối tiếc.


Roco không thể chơi nhiều bởi cô còn bận việc học, lẫn cả đi làm. Mặc dù vậy, cô đã có thể luyện tới cấp 30 là nhờ nhóm người này đã giúp cô rất nhiều sau mỗi lần đăng nhập.


‘Hhoohhooh, em sẽ lại đăng nhập trong khoảng giờ này vào ngày mai’.


‘Không trách được. Vậy chúng ta hãy quay trở lại Jackson, vì cũng cần phải sửa trang bị nữa’.


Sau khi dùng xong một ngày tuyệt vời, JusticeMan và nhóm cựu tù quay trở lại Jackson bằng những bước chân nặng trĩu. Khi ông chuẩn bị đi đến nhà rèn của Lãnh Chúa, Ngài Cross đột nhiên xuất hiện.


‘Thưa ngài, ngài đến thật đúng lúc. Lãnh Chúa đang tìm ngài đấy’.


‘Lãnh chúa? Có việc gì xảy ra à?’.


‘Tôi cũng không biết cụ thể chi tiết’.


‘Hiểu rồi, ta sẽ đến đó ngay. Này, lũ kia, xếp hàng và đừng có mà gây rối’.


Sau khi cảnh báo những anh chàng cựu từ, JusticeMan cùng Cross đến gặp lãnh chúa. Cậu Lãnh Chúa Trẻ, người đang lục lọi mấy cái giấy tờ một lúc lâu, cất tiếng chào họ.


‘Ah..JusticeMan, ông đến thật đúng lúc’.


‘Có chuyên gì xảy ra hả?’.


‘Không có vấn đề gì hết. Hãy ngồi xuống và nói chuyện tí nào’.


Chàng lãnh chúa gợi ý ông chọn một chỗ ngồi và ngồi xuống trước mặt ông. Cậu ta nở nụ cười giống hệt như lúc gửi ông đến Mục Rữa Lầy.


‘Ông vẫn chưa chọn nghề đúng không?’.


‘Ừ..đúng rồi’.


‘Hmmm..Tốt. Ông có còn nhớ lúc tôi nói rằng hãy cố gắng thu thật nhiều kinh nghiệm không?’.


‘Ừ..tôi nghĩ vậy’. JusticeMan không có trí nhớ tốt cho lắm.


Chàng lãnh chúa trẻ gật đầu như thể điều đó không thành vấn đề và tiếp tục nói.


‘Có một thứ tôi đã nghĩ đến từ lâu. Jackson là nơ tập trung rất nhiều người ngoại quốc vì địa thế của nó. Có thể, ông cũng biết vì ông có rất nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực này đúng không? Tuy nhiên, vẫn còn rất nhiều những quái vật chưa rõ lảng vảng trong khu vực xung quanh. Rất khó cho những người ngoại quốc, chân nước chân ráo tới đây, chưa nắm rõ được những luật lệ của vùng và quái vật xung quanh đây’.


‘Tôi hiểu hết những khó khăn hiện có.’. Vì JusticeMan là cựu thanh tra, ông có thể nắm bắt rất nhanh những vấn đề liên quan tới phạm trù này.


‘Vì vậy, tôi muốn thành lập một Hội Đồng Nhân Dân, có thể hành động và di chuyển chủ đồng hơn các binh sĩ của Jackson, giúp kiểm soát lãnh thổ. Hay nói cách khác, giống như quân đội vậy. Tuy nhiên, vào lúc trước, tôi không thể tìm được những người thích hợp cho vị trí này chỉ khi anh Ark giới thiệu cho tôi về ông. Sau khi quan sát, tôi nhân ra rằng ông là một người đàn ông có đầy ý thức công lý trong mình. Nên tôi muôn phó thác vân đề này. Ông nghĩ sao?


‘Một..một quân nhân? Cậu đang nói về Cảnh Sát sao?’.


‘Cảnh sát? Đó là từ mà người ngoại quốc dùng để nói về lực lượng dân quân sao?’. Chàng lãnh chúa nghiêng đầu trước cái từ lạ lẫm kia.


JusticeMan không còn sáng suốt để nhận ra được câu hỏi của cậu ta nữa.


‘Cảnh sát…’.


Chỉ nghe thôi mà cũng đã khiến ông thấy run lên. Những đêm thức trắng cùng các lần đi trực đêm. Cuộc chiến với tội phạm, cướp, bị thương, cấp cứu…Nhìn lại, sẽ không hề có bất cứ cái kí ức nào cho tốt cả.


Tuy nhiên, JusticeMan sống là vì ý thức công lý, nghiệp vụ của ông là một Thanh Tra, đó là ý nghĩa cuộc sống của ông. Vậy nên khi bị ép từ chức với uế danh do bắn người, mặc dù kẻ ấy lúc đó lại đang uy hiếp một người khác, cả thế giới, bầu trời xung quanh dường như sụp đổ với ông. Đó là thứ chúng ta sẽ gọi là ‘Cảm giác trở thành một sản phẩm lỗi, vô dụng cho xã hội’.


Nhưng giờ đây..có một người đang cần ông lúc này. Một lãnh chúa trẻ cần ông để duy trì trật tự an ninh. Mặc dù chỉ là một trò chơi, nhưng JusticeMan cảm thấy, cuối cùng ông đã tìm ra được nơi mà mình thuộc về.


‘Tôi sẽ làm. Không, làm ơn hãy để tôi làm’.


‘Ahhh…Từ từ đã. Đây chưa phải là thứ được thu xếp hoàn hảo’.


‘Hử?’.


‘Mặc dù gọi là quân dân, nhưng đây vẫn là tổ chức mà tôi sử dụng quyền hạn của mình để lập ra và hội đồng nhân dân này cũng mang một thẩm quyền nhất định. Nên tất nhiên, ông cần phải có những tiêu chuẩn tương đương với nó để nhân dân và quý tộc chấp thuận.


‘Vậy sao? Thế tôi nên làm gì?’. JusticeMan lo lắng hỏi.


‘Ông đã cho mọi người thấy được mình có thể đương đầu với quái vật, đó là điều quan trọng nhất. Những thứ còn lại chỉ để tạo ra một kết quả chắc chắn hơn, mà có thể được mọi người công nhận. Xét điều đó, tôi có một giải pháp để ông chứng minh năng lực của mình’.


Chàng lãnh chúa chuyền bức tờ rơi tới JusticeMan. Đó là một quảng cáo về đấu trường Silbird tại thủ đô của vương quốc Schudenberg.


‘Ở đó, luôn luôn có những trận đấu diễn ra. Mỗi lần thắng sẽ được một điểm. Và khi có được một lượng điểm nhất định, người đó sẽ có tên trong các tờ báo được phân phối mỗi tháng. Không quan trọng là giải đấu solo hay tổ đội. Ông phải nâng cao điểm đủ để có tên mình trong tờ báo ấy. Ông hiểu chứ?


Kết luận là, nếu ai đó được báo đăng tên thì sẽ được công nhận.


‘Đấu trường…cảnh sát’! JusticeMan nhìn vào tờ rơi với đôi mắt rực cháy.


Một cơ hội hiếm có. Đây thực sự là một cơ hội hiếm có. Judo là lẽ sống của JusticeMan, cùng với nghiệp vụ Thanh Tra của ông. Tuy nhiên, giải đấu võ thuật Judo mãi là giấc mơ xa vời với ông vì bị chấn thương chân. Nhưng trong New World, thứ thực tế ảo mà con thực hơn cả hiện thực. Những kì đại hội võ thuật cũng tồn tại. Một lần nữa, ông lại có thể thắp lên niềm đam mê đã tàn.


‘Huhuhuh’.


Tiếng cười rỉ ra từ đôi môi khô sạn của ông. Chàng lãnh chúa trẻ đột nhiên thấy lo vì phản ứng bất ngờ này.


‘Ê ê này, ông ổn cả chứ?’.


‘Ừ..tôi ổn. Không, thực chất tôi đang thấy rất tuyệt. Tôi sẽ đi ngay sau khi mình sẳn sàng. Bất kể con quái vật nào dám ngán đường tôi, tôi sẽ đến Selibird và quay trở về sau khi nâng tầm uy tín của Jackson.


JusticeMan cầm tờ rơi và rời đi.


‘Vệ Quân?’.


Nhóm người cựu tù hỏi lại ông bằng những khuôn mặt ngớ ngẩn sau khi ông giải thích tất cả cho bọn họ. Nhưng biểu hiện ấy chỉ thoảng qua thoáng chốc. Họ đều để lộ thái độ trông giống hệt JusticeMan và cười.


‘Nghĩa là…Chúng ta sẽ trở thành cảnh sát sao?’.


‘Đúng rồi. Cảnh sát nghĩa là công lý. Đây là giai đoạn bắt buộc tham gia trong chương trình cải tạo của các người. Có đứa nào phản đối không?’.


Đáp lại câu hỏi của JusticeMan, bọn họ chỉ biết ngớ người nhìn nhau.


Bị gán mác là tội phạm, họ luôn luôn nhận những cái nhìn lạnh ác từ phía mọi người dẫu có đi đâu. Nhưng họ gây tội không phải vì họ muốn, đó là vì cái ăn, cái sống hàng ngày. Thế nhưng, sâu thăm trong tim họ, luôn nồng cháy một nguyện ước trở thành một người có ích và tự tôn hơn. Vì thế, họ đồng ý chấp nhận chương trình cải tạo của JusticeMan. Nhưng để có thể vượt qua mọi khoá và trở thành cảnh sát thẳng luôn ngay tức khắc…đó là một giấc mơ không tưởng dù cho có chết và tái sinh lại lần hai.


Mặc dù chỉ là trò chơi, New World là tựa game thật đến nỗi nó có thể hoàn toàn thay thế được hiện thực. Npc không khác người thật một tí nào, dù cho cách nói, cách ăn hay cách suy nghĩ. Được trở thành một viên cảnh sát trong thế giới như thế…Thật không có lí do gì để chối từ.


‘Không!’. Cả nhóm cựu tù nhất trí.


Song, JusticeMan và bọn họ chuẩn bị mọi thứ cần thiết để khởi hành ngay. Ngày hôm sau, khi Roco đăng nhập vào, họ liền rời đi, hướng đến thành phố Silbird, thủ đô vương quốc Schudenberg.


‘OUUUUUUUUUU’. Cả nhóm hào hứng, đồng thanh hét to.



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.