Tự Mình Tu Thành Người Đuổi Quỷ

Chương 30: Làm một Người Đuổi Quỷ?


trước tiếp

Dưới màn đêm, mưa phùn rơi lất phất.


So với mấy ngày trước, mưa đã có dấu hiệu yếu đi.


Đỗ Duy cầm ô và xách túi, đi trên con phố tối tăm.


Nhìn vào lòng bàn tay phải của mình, mắt của Đỗ Duy có một màu kỳ lạ.


Hiện tại hắn đang ở trong trạng thái Quỷ Nhãn, điểm khác biệt so với lần trước là sau khi xuống xe, hắn vẫn ở trong trạng thái này.


Hơn nữa, hắn tinh ý phát hiện ra có một số thay đổi không rõ ở tay phải của mình.


Một cảm giác kinh dị khiến người ta rùng mình.


Căn cứ nội dung ghi trong quyển sổ nhỏ của Andrew Dawkwe, anh ta suy đoán rằng mình đã bước vào giai đoạn thứ ba của tầm Qủy Nhãn. Và anh ta đã trải qua quá trình ác linh hóa tồi tệ.


Không phải người cũng không phải ma - từ nội dung trong nhật ký của Hunter, Andrew Dawkwe, cụm từ miêu tả quá trình ác linh hóa.


Đỗ Duy đang thích ứng với sự thay đổi này, hắn ý thức được tình hình hiện tại. Bản thân hắn đang bị bao vây bởi những ác linh và bị ô nhiễm bởi một tồn tại không được phép diễn tả bằng lời - một nữ tu.


Hắn không muốn chết không rõ ràng, càng không muốn chết.


Vì vậy, hắn cần phải giải quyết những vấn đề này.


Đó là lý do tại sao hắn đồng ý với thỏa thuận của Cha Tony.


Nhưng bây giờ, hắn không chờ mong gì nhiều vào Người Đuổi Quỷ của giáo hội.


Người Đuổi Quỷ có thể giải được hai ác linh trong nhà mình, nhưng liệu họ có thể giải quyết được nữ tu hay không thì còn khó nói.


Đỗ Duy cảm thấy ẩn số này không lớn hơn số 0 là bao nhiêu.


Hắn cần sức mạnh để đối phó với những ác linh.


So với Người Đuổi Quỷ của giáo hội, thì Hunter chính là tinh nhuệ trong tinh nhuệ. Họ đảm nhận sứ mệnh săn lùng ác linh, có sức mạnh và năng lực mạnh mẽ hơn.


Tất nhiên, Đỗ Duy khinh bỉ cái gọi là nhiệm vụ. Hắn không phải là người có đức tin, cũng không tín ngưỡng vào bất cứ vật gì hay điều gì, đây là cách nghĩ của một bác sỹ tâm lý.


Nhìn rõ bản chất thông qua vẻ biểu hiện, luôn giữ bình tĩnh và lý trí, tìm ra môi giới của ác linh, phân tích cơ chế phát động của nó, từ đó tìm cách kiềm chế và giải quyết.


Đây là câu trả lời của Đỗ Duy cho chính mình.


Đương nhiên, hắn biết giờ mình muốn đối phó với ác linh, chính là mơ mộng viển vông. Tuy lúc ở trên xe buýt hắn dễ dàng đối phó đám


 hành khách

.


Nhưng thực tế, chỉ cần rời khỏi chiếc xe đó, ác linh nào cũng muốn giết hắn rất đơn giản.


Đây là một lợi thế trời cho.


Hắn cần phải để cho quá trình ác linh hóa tiến thêm một bước.


Còn những chuyện trong tương lai... như đi nhà thờ làm lễ rửa tội... thì nói sau.


Đỗ Duy châm một điếu thuốc cho mình, chậm rãi rít mấy hơi rồi nhả khói ra.


Trạng thái Quỷ Nhãn lặng lẽ biến mất, cảm giác kỳ quái trên tay phải biến mất, dường như mọi thứ đã trở lại bình thường.


……


5:32 Sáng, ngày 20 tháng 5.


Nhà thờ ở Bắc Brook, New York mịt mù sương sau cơn mưa, trời không có gió.


Một chiếc Volkswagen dừng trước cửa nhà thờ, sau khi Đỗ Duy xuống xe, bèn nhắn tin cho đại lý, cử người đến nhận xe.


Chiếc xe này do hắn thuê ở đại lý cho thuê xe ở Manlu, sau khi sử dụng xong sẽ có người đến lấy, rất tiện lợi cho những ai có nhu cầu.


Đứng trước nhà thờ, Đỗ Duy gọi điện cho cha Tony.


Vài phút sau, cánh cửa được đẩy ra.


Cha Tony mệt mỏi bước ra ngoài, khi nhìn thấy Đỗ Duy, đôi mắt ông chợt sáng lên.


"Con đã biến mất suốt một ngày một đêm, Đỗ Duy."


"Thật ra, đối với con, thời gian không dài như vậy."


Đỗ Duy thở dài, lấy chiếc camera mini ở trong túi áo ra: "Vào trong đã, con có chuyện muốn nói với Cha."


……


Bước vào phòng của Cha Tony, hai người ngồi vào vị trí tương ứng.


"Trước hết, về chuyến xe buýt đó, con đã gặp phải rắc rối mà Cha không thể tưởng tượng được. Phần lớn thông tin Cha cung cấp cho con đều vô dụng và thậm chí còn khiến con hiểu sai. Cha cần phải giải thích chuyện này."


Đỗ Duy rút thẻ SD trong camera, ném cho Cha Tony.


Cha Tony nhận lấy thẻ SD, cau mày nói: "Bác sĩ Đỗ Duy, Cha cũng không biết nhiều về nó. Thực ra, vấn đề này đã làm phiền Cha rất lâu, nhưng con cũng biết, không có Người Đuổi Quỷ ở New York, cộng thêm áp lực rất lớn từ giáo hội... Cha rất tiếc. "


Đỗ Duy bình tĩnh nhìn ông ta nói: "Con có thể tin lời thoái thác của Cha, bởi vì con thật sự chưa kiềm chế hành động của nó. Nhưng là đối tác của nhau, con nghĩ Cha cần phải chịu một phần trách nhiệm, thứ mà Cha đã hứa, nhất định phải đưa."


Cha Tony cười khổ nói: "Con của Cha, Cha hy vọng con không cần dùng loại ngôn ngữ này để đánh giá vấn đề, bởi vì Cha thực sự không giấu con bất cứ điều đó. Còn về lời hứa của Cha, Cha sẽ thực hiện. Nhưng phải sau khi Cha gửi thông tin cho giáo hội, con thấy thế nào?”


Đỗ Duy liếc ông ta một cái, suy nghĩ rồi nói: "Đương nhiên có thể, nhưng Cha biết đấy, hiện tại con đang gặp rất nhiều rắc rối... Không chừng ngày nào đó con sẽ chết trong tay ác linh, vậy những thứ đã cho con lần trước... "


"Mấy thứ này vốn là cho con, không cần trả lại."


Cha Tony cắm thẻ SD vào Card Reader, rồi lắp vào laptop của mình.


Đỗ Duy lắc đầu: "Không không, Cha hiểu lầm rồi. Ý con là lúc ở trên xe buýt, đã dùng hết 1 chai nước thánh, Cha cần giúp con đổ đầy. Ngoài ra, con cần thông tin về Hunter. "


Cha Tony cau mày nói: "Chuyện nhỏ thôi, nhưng còn Hunter... con đã nghe ở đâu. Cha nhớ hình như chưa từng nói với con về chuyện này?"


Tại thời điểm này, máy tính của Cha Tony đã nhận thẻ SD và ông nhấp vào một tệp video, trên màn hình hiện lên cảnh sau khi Đỗ Duy lên xe buýt.


Nghe vậy, Đỗ Duy xoa trán và nói, "Sẽ có lời giải thích ở cuối video, nhưng con có thể nói trước với Cha. Tài xế là một Hunter của giáo hội - Andrew Dawkwe."


"Cái gì? Giám mục Andrew? Con có chắc không?"


Cha Tony biến sắc, ông lập tức kéo video đến khúc cuối và nhìn thấy cảnh Đỗ Duy kéo 


tấm da người

 Andrew Dawkwe ra khỏi vị trí lái xe.


"F*ck, sao con có thể làm như vậy! Ông ấy là giám mục, là tín đồ trung thành nhất, Đỗ Duy, con thật quá đáng!"


Đỗ Duy cười lạnh nói: "Cha nghĩ con có thể làm gì trong hoàn cảnh đó? Trong xe đầy rẫy ác linh, nếu là Cha, Cha có từ bỏ hy vọng sống vì cái thứ nực cười gọi là tôn kính?"


Hắn nói: "Con phải nói điểu này, Cha Tony, tính cách của Cha thật sự không thích hợp làm Người Đuổi Quỷ. So với làm Người Đuổi Quỷ, Cha cứ yên tâm làm một nhân viên hậu cần, thì tốt hơn. "


Cha Tony im lặng và mất một lúc lâu mới đáp: "Con nói đúng. Còn về Hunter, thì Cha cũng không rõ. Địa vị của Cha trong giáo hội không đủ để tiếp cận bí mật cốt lõi này, nhưng Cha có thể nói với con 1 điều, địa vị hiện tại của Hunter rất thấp. "


"Hả?" Đỗ Duy nhướng mày: "Tại sao? Theo con biết, Hunter phải là người chuyên săn ác linh. Bọn họ gặp phải rất nhiều nguy hiểm, càng phải được tôn kính mới đúng chứ."


Cha Tony khá đăm chiêu, sau khi sắp xếp ngôn từ, ông nói, "Sớm hay muộn, những kẻ đồng hành với ác linh sẽ bị chúng đồng hóa. Ý chí của họ sẽ sa đọa, tín ngưỡng của họ sẽ bị băng hoại. Họ là mối nguy không thể kiểm soát."


"Trên thực tế, hiện giờ giáo hội chỉ có 5 Hunter, tất cả đều ở trong nhà tù dưới mặt đất tại trụ sở của giáo hội."


"Trừ khi xảy ra sự kiện ma linh, họ mới được phép hành động."


"Chúng tôi sợ bọn họ, vì theo một nghĩa nào đó, Hunter cũng là một loại ác linh khác."


Đỗ Duy mặt không cảm xúc, một tia cảm xúc khó giải thích lóe lên dưới đáy mắt, trầm giọng nói: "Hóa ra là như vậy, cám ơn cha Tony. Con vẫn nghĩ nếu giáo hội cử Hunter đến New York, vấn đề của con sẽ được giải quyết."


Cha Tony chậm rãi lắc đầu, và nói: "Điều đó là không thể, nhưng đừng quá lo lắng. Con chỉ bị ác linh ăn mòn trong thời gian rất ngắn và sẽ không ảnh hưởng nhiều. Trong thời gian con biến mất, Cha đã nhận được thông báo từ giáo hội, Người Đuổi Quỷ mới sẽ đến New York trong tuần này."


"Nhân tiện, Cha nghĩ con có tiềm năng rất lớn. Cha rất ngạc nhiên trước sự bình tĩnh và khôn ngoan của con. Con có từng nghĩ đến việc trở thành một Người Đuổi Quỷ chưa?"



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.