Vợ Quân Nhân Đừng Xằng Bậy

Chương 268: Thiếu


trước tiếp

Editor: demcodon


Trong nhà Tần Thất dĩ nhiên đã loạn thành một đám. Bà Tần trốn ở trong nhà, ông Tần thì dẫn theo đứa cháu gái ra ngoài rải hùng hoàng, nhìn thấy có người đến vội vàng mặt ủ mày cau nói: "Hôm nay cũng không biết là trúng tà gì, trời lạnh như thế còn có nhiều rắn bò ra như vậy. Đám rắn này giống như điên rồi, cứ ở trước cửa không chịu đi. Mọi người đến thật đúng lúc, giúp một tay đốt hết đám rắn này đi..."


Rắn trong thôn đều không độc. Mặc dù cắn người cũng không có việc gì, nhưng trông đám rắn này thật sự ghê tởm. Cho dù không có lực công kích đều làm cho da đầu người ta tê dại.


"Ba thằng Thất, khi nào đám rắn này bò đến?" Có người hỏi một câu.


"Buổi tối tôi nghe tiếng chó sủa bên ngoài dữ quá nên chạy ra xem. Ai biết vừa mở mắt lại nhìn thấy rất nhiều đôi mắt nhìn chằm chằm nhà tôi như vậy, làm cho bà nhà tôi sợ hãi. Haizz, hôm nay vốn dĩ đã đủ xui xẻo, con dâu của tôi bệnh ta ngày càng nặng. Hôm nay còn có đứa cháu gái không ba không mẹ nhà mẹ con dâu đến, chưa kịp nói gì đã đánh con trai tôi một trận. Bây giờ còn đang nằm ở trên giường kìa!" Ông Tần lại nói.


Nhắc đến con trai, ông tức một bụng. Năm đó bà nhà ông sinh liên tiếp sáu đứa con, mãi đến đứa thứ bảy mới được con trai, dĩ nhiên là cục cưng bảo bối. Mấy chục năm nay chưa từng đụng đến một ngón tay của con trai. Hôm nay thì tốt rồi, không công để cho một con bé đánh. Lúc đó ông không ở nhà, nếu như ở nhất định sẽ dạy dỗ con bé đó một trận.


Sắc mặt mọi người thay đổi: "Đám rắn này đến thật kỳ quái, chúng tôi đã đi tìm bà cốt đến, cũng không biết có thể nhìn ra nguyên nhân hay không. Nhưng ba thằng Thất à, con dâu của ông không có việc gì chứ?"


Chuyện nhà Tần Thất trong lòng mọi người đều biết rõ ràng, nhiều năm như vậy Tần Thất vừa uống rượu vào sẽ đánh vợ. Lớn mặc kệ, nhỏ không can thiệp được. Người ngoài cũng không thích hợp đi khuyên nhủ, dĩ nhiên chỉ có thể trơ mắt nhìn. Nhưng nhìn thấy Sở Tú Trinh bị đánh nhiều năm như vậy vẫn còn sống tốt, chứng minh Tần Thất xuống tay vẫn có chừng mực, sẽ không xằng bậy.


"Nó chỉ là cơ thể yếu ớt, Trường Tố lại quen thói phóng đại mọi chuyện. Trên thực tế không có chuyện gì, buổi tối còn uống một chén canh lớn nữa đấy." Ông Tần khịt mũi coi thường nói.


Ông ấy không thích con dâu chút nào, dáng người quá thanh tú và bắt mắt. Khi hơn 20 năm trước mới vừa gả đến thì vừa ra khỏi cửa đã chọc người chỉ trích, tính cách cũng mềm mại không làm cho người thích, cũng không hợp với con trai, ầm ĩ nhiều năm như vậy cũng không an phận.


"Ba thằng Thất, nói thật cho ông biết, trong thôn chỉ có trước cửa sân nhà ông rước lấy nhiều rắn như vậy... Còn nữa, nghĩa trang trong thôn chúng ta xảy ra chuyện quỷ quái. Chúng tôi suy nghĩ có phải Tần Thất nhà ông làm chuyện xấu gì hay không..." Mọi người bị cảnh tượng trước đó dọa sợ, cũng đều không sợ đắc tội với người nên nói thẳng với ông Tần.


Ông Tần vừa nghe lập tức không vui, trừng to



trước tiếp
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.